Ngày nào Cũng Tìm Cách Thất Nghiệp
Chương 32: Vượt quá giới hạn
Ngày nào Cũng Tìm Cách Thất Nghiệp thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Gì cơ ạ?”
Trì Tích Đình sững sờ, ngẩn người nhìn Chử Duật một lúc lâu, rồi quay sang nhìn Tiểu Hồ đang ngồi ở ghế lái.
Thấy Trì Tích Đình nhìn sang, Tiểu Hồ lập tức thu lại vẻ mặt tò mò, cười tươi với Trì Tích Đình.
Chử Duật mở cửa xe, vẻ mặt bình thản nói: “Không phải cậu đăng lên WeChat sao?”
Trì Tích Đình mải miết dõi theo cử chỉ của Chử Duật, khi thấy hắn ngước nhìn mình thì đầu óc như ngừng hoạt động, vô thức làm theo động tác của Chử Duật, cúi người ngồi vào xe.
Khi cửa xe đóng lại, Trì Tích Đình mới khẽ mở miệng lẩm bẩm: “Tôi chỉ đăng bâng quơ thôi.”
Thật ra chỉ là chút tâm trạng yếu mềm lúc đêm khuya, trong một phút xúc động không kìm được mà đăng một dòng trạng thái bằng tài khoản công việc.
Bị Chử Duật nhìn thấy thì thôi, đằng này hắn lại còn tin là thật nữa chứ.
“Có chuyện gì thế?” Chử Duật liếc nhìn Trì Tích Đình, ánh mắt hơi trĩu xuống, dường như đã đoán được có mâu thuẫn gì đó xảy ra ở phòng trọ.
Trì Tích Đình bất lực mím chặt môi, chỉ trong vài câu đã kể hết những gì vừa xảy ra cho Chử Duật.
Chử Duật nhíu mày.
Sếp chưa kịp lên tiếng thì Tiểu Hồ ngồi phía trước đã mở miệng đồng cảm với Trì Tích Đình: “Cũng khó tránh khỏi thôi, dù sao thì chúng ta cũng lớn lên trong những môi trường sống khác nhau, việc thuê chung nhà chắc chắn sẽ có mâu thuẫn.”
Trì Tích Đình: “Nhưng mà lần này cậu ta thực sự rất quá đáng.”
Đời trước Trì Tích Đình cũng từng ở chung với người khác một lần, lúc đó người bạn cùng nhà mặc dù cũng có chút khuyết điểm nhỏ nhưng đều là dân công sở, sáng đi tối về, cả năm gần như chẳng mấy khi gặp nhau, chỉ là thi thoảng người nọ quên mang chìa khóa khiến Trì Tích Đình phải dậy mở cửa.
Hai người không quen không biết sống chung với nhau, dù có cẩn trọng đến đâu thì cũng sẽ xuất hiện một số va chạm và bất tiện trong cuộc sống.
Khi công việc ổn định và tài chính thoải mái hơn một chút, Trì Tích Đình đã tìm được một căn hộ khá ưng ý khác, ở một mình cho tự do.
“Chính xác luôn.” Tiểu Hồ nói, “Giờ tôi cũng đang ở ghép với người khác, sống ở khu Cảnh Thâm đó, vị trí nhà và giao thông đều tốt, chỉ có điều cách âm kém quá, mà bạn cùng nhà của tôi lại không phải là người ý tứ cho lắm, tiếng ồn lớn đến mức mà...”
Có thể là phát điên luôn.
Đặc biệt là công việc của Tiểu Hồ hiện tại không cố định giờ giấc, khi rảnh rỗi thì sẽ ở nhà tranh thủ ngủ bù, thế nhưng mỗi lần chuẩn bị vào giấc đều bị bạn cùng nhà làm ồn đánh thức.
Trì Tích Đình thấu hiểu mà nhìn Tiểu Hồ.
Cả hai liếc nhìn nhau qua gương chiếu hậu vài lần, mỗi lần đều cảm nhận được chút cay đắng và buồn bã trong ánh mắt của đối phương.
Chử Duật chưa từng trải qua việc sống chung với người khác: “......”
“Gần công ty không có căn hộ đơn nào sao?” Chử Duật hỏi.
Nhắc đến chuyện này khiến Trì Tích Đình càng cảm thấy khó chịu, mở miệng nói: “Có thì có ạ, nhưng dù sao đây cũng là khu vực trung tâm, xung quanh mấy tòa cao ốc đều đắt cắt cổ, những phòng đơn giá cả phải chăng thì hầu hết là nhà tái định cư.”
Không phải là nhà ngõ hẻm thì cũng là làng trong phố, lại còn tính nước và điện theo giá kinh doanh, chỉ riêng tiền điện nước đã bằng nửa tháng tiền thuê nhà rồi.
Ở ghép thì ít nhất cũng có thể chọn được khu chung cư tạm ổn một chút, an toàn và tiện lợi hơn.
Trì Tích Đình cũng khá hài lòng với căn nhà mà chủ nhân cơ thể đã chọn. Nhà có ban công, nhiều cửa sổ, thông gió tốt.
Chỉ có một vấn đề lớn là bạn cùng nhà.
Mấy tật xấu kiểu tham ăn hay ham lợi lặt vặt của Viên Dần thì Trì Tích Đình còn cố gắng nhịn được, nhưng lần này không hỏi ý kiến mà tự ý cho người khác vào phòng anh ngủ thì thật sự quá đáng đến mức buồn nôn rồi.
Tiểu Hồ nhận xét: “Người này đúng kiểu ham của rẻ. Có câu gì nhỉ, ngã xuống rồi lúc đứng dậy vẫn phải kẹp tí đất trong mông mang về cho đỡ thiệt.”
Trì Tích Đình: “...Phụt.”
Sắc bén đấy anh bạn.
Chử Duật liếc nhìn đầy ẩn ý.
Đón nhận ánh mắt của ông chủ, Tiểu Hồ lập tức im lặng, không còn tùy tiện phát ngôn nữa.
Chử Duật cũng không tiếp tục nói về chuyện nhà cửa, dù sao đó cũng là chuyện riêng của Trì Tích Đình, hắn với tư cách là sếp, thực ra... không tiện can thiệp lắm.
Hành động đến đón Trì Tích Đình lần này thực sự đã vượt quá giới hạn rồi.
Nhận ra ranh giới giữa hai người đang dần trở nên phai nhạt, Chử Duật hướng mắt ra ngoài cửa sổ, ngón tay đặt trên đùi khẽ co lại lúc nào không hay.
Trì Tích Đình thấy Chử Duật và Tiểu Hồ đều không nói gì, gãi cằm một cái rồi lấy điện thoại mở WeChat xem thử.
Đúng là không để ý mà đăng bài bằng tài khoản công việc thật.
Lúc này đã có không ít lượt thích và bình luận.
【Lê Dạng】:Sao thế?
【Phương Bôn】:Ồ. Không có chỗ ở sao? Vậy đến nhà tôi đi?
【Hình Phán Phán】:Không có khách sạn gần đó sao?
Trì Tích Đình lướt qua từng dòng bình luận, trả lời từng cái một.
Dưới cùng là một bình luận của Thẩm Chi Triết.
【Thẩm Chi Triết】:? Bị đuổi khỏi nhà rồi sao? /thắc mắc/
Trì Tích Đình: “......”
Chỉ cần nhìn vào dòng chữ đã cảm nhận được sự hả hê của Thẩm Chi Triết.
Làm lãnh đạo mà tính thích hóng chuyện thật.
Trì Tích Đình cũng chiều theo sự tò mò của sếp, trả lời Thẩm Chi Triết rất chi tiết.
Chưa kịp gửi xong bình luận, Thẩm Chi Triết đã nhắn tin riêng an ủi.
【Thẩm Chi Triết】: Tiểu Trì ơi, sao thế?
Trì Tích Đình từ từ gõ phím.
【Trì Tích Đình】: Nhà tôi bị trộm vào rồi.
Thẩm Chi Triết trả lời rất nhanh.
【Thẩm Chi Triết】: Có đe dọa đến an toàn tính mạng của cậu không?
【Trì Tích Đình】: Không.
【Thẩm Chi Triết】: Vậy thôi, mai nhớ đi làm đúng giờ nhé.
Trì Tích Đình: “......”
Phắc diu.
Muốn thò tay qua màn hình bóp cổ người này quá.
Trì Tích Đình không thèm trả lời nữa, vừa định tắt màn hình điện thoại thì thấy Thẩm Chi Triết lại gửi thêm một tin nhắn.
【Thẩm Chi Triết】: Cậu thật sự không có nơi để ở sao? Gần đó có khách sạn không? Nếu không thì đến ở nhà tôi đi. Tôi có một căn nhà trống ở khu Tây Hồ, tôi sẽ gửi vị trí và mật khẩu cho cậu.
Trì Tích Đình dừng động tác tắt điện thoại.
Thẩm Chi Triết không đùa, sau khi gửi tin nhắn này xong, anh ta lập tức gửi vị trí căn nhà cùng một dãy số.
【Thẩm Chi Triết】: Căn nhà này tôi mua rồi nhưng ít khi ở, có thể hơi bụi, cậu dọn dẹp một chút rồi ở tạm một đêm nhé.
Trì Tích Đình xúc động, trong lòng ngập tràn cảm giác ấm áp.
Thẩm Chi Triết tuy hay tìm cách bóc lột, thế nhưng ở một mức độ nào đó, anh ta vẫn là một người có tình có nghĩa, một người sếp biết quan tâm cấp dưới của mình.
【Trì Tích Đình】: Cảm ơn giám đốc Thẩm, bạn tôi đến đón rồi ạ.
Trì Tích Đình chần chừ khi gõ chữ “bạn”, liếc nhìn Chử Duật, gõ xong rồi xóa đi, xóa xong lại gõ lại, loay hoay một lúc lâu mới gửi đi được tin nhắn.
Thẩm Chi Triết vẫn chưa trả lời thì Chử Duật bên cạnh đã chú ý đến ánh mắt bối rối của Trì Tích Đình, liếc mắt hỏi: “Sao thế?”
Trì Tích Đình nghiêng điện thoại về phía Chử Duật nói: “Không có gì ạ, sếp Thẩm hỏi thăm một chút thôi.”
Động tác đưa điện thoại ra của Trì Tích Đình rất nhanh, dường như chỉ muốn chứng minh với Chử Duật rằng người kia đúng là Thẩm Chi Triết, nhưng Chử Duật vẫn nhanh mắt nhận ra hai chữ.
“Bạn tôi?” Chử Duật thắc mắc.
Trì Tích Đình nghẹn lại, quay sang nhìn Chử Duật, mắt đối mắt một hồi lâu.
Chứ muốn gì nữa?
Không nói là bạn thì nói là lãnh đạo đến đón sao?
Chỉ nghe thôi cũng đủ để nghĩ lung tung được rồi.
Huống chi người kia lại là Thẩm Chi Triết, ai biết anh ta sẽ bịa ra bao nhiêu là chuyện về mối quan hệ trong sáng của họ.
Đầu óc Trì Tích Đình quay cuồng, nhưng ngoài miệng chỉ thản nhiên nói: “Chúng ta không phải bạn sao ạ?”
Chử Duật nhếch mày, khẽ gật đầu, bình thản nói: “Phải.”
“Anh nói vậy nghe có vẻ miễn cưỡng quá ạ.” Trì Tích Đình dũng cảm chất vấn.
Tiểu Hồ đang ngồi ở ghế lái không nhịn được mà liếc mắt nhìn lên kính chiếu hậu.
Chử Duật cũng nhìn sang, ngón tay đặt trên đùi hơi cong lại một chút: “Sao nào?”
Trì Tích Đình nghiêm túc quan sát Chử Duật một hồi, thấy Chử Duật hoàn toàn thoải mái để anh nhìn, sắc mặt không hề thay đổi, lúc đó mới đảo mắt sang chỗ khác rồi hỏi: “Anh có biết điều quan trọng nhất giữa bạn bè với nhau là gì không ạ?”
Chử Duật nghiêm túc hỏi: “Là gì?”
Trì Tích Đình đáp: “Quan trọng nhất là mang lại giá trị tích cực cho đối phương.”
Ánh mắt của Chử Duật dừng lại trên mặt Trì Tích Đình, nhạy bén nhận ra khóe miệng Trì Tích Đình đang nhếch lên tinh quái, lấp ló cái lúm đồng tiền bé xíu trên gò má.
Lại cợt nhả nữa rồi.
Chử Duật bật cười, hợp tác hỏi tiếp: “Ví dụ như gì?”
“Ví dụ như lúc tôi buồn thì anh lấy tiền ném vào mặt tôi.” Trì Tích Đình cười ngượng ngùng, rụt rè lễ phép đưa ra yêu cầu:
“Còn khi anh vui thì tôi giúp anh tiêu tiền.”
Chử Duật: “......”