Ngày nào Cũng Tìm Cách Thất Nghiệp
Chương 33: Đúng là đồ quỷ sứ!
Ngày nào Cũng Tìm Cách Thất Nghiệp thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tiểu Hồ ngồi phía trước: "...Phụt."
Không thể nhịn cười được nữa rồi.
Có khi cười chết mất thôi.
Cái lý thuyết bạn bè này lạ đời quá đi mất.
Chử Duật quay đầu liếc nhìn Trì Tích Đình, định nói gì đó rồi lại thôi, một lúc sau mới lặng lẽ quay đầu đi.
Trì Tích Đình cũng không nài ép, dù sao thì ý tưởng kỳ quặc của mình cũng không mấy hợp lý.
Thôi thì cứ cho Chử Duật chút thời gian, rồi từ từ hắn sẽ hiểu ra thôi.
Tâm trạng Trì Tích Đình vốn không mấy vui vẻ, thế nhưng sau cuộc đối thoại này lại có chút chuyển biến kỳ lạ trong lòng.
Điện thoại trong tay lại rung lên một lần nữa, Trì Tích Đình cúi đầu nhìn qua.
Là Thẩm Chi Triết.
【 Thẩm Chi Triết】: Ồ thế à, được thôi, chú ý an toàn nhé.
Trì Tích Đình còn chưa kịp trả lời thì Thẩm Chi Triết đã gửi thêm một tin nhắn nữa.
【 Thẩm Chi Triết】: Ngày mai đến công ty thì vào phòng làm việc của tôi một lát nha, có chuyện cần cậu giúp /nháy mắt/
Trì Tích Đình: "......"
Biết trả lời thế nào đây?
Anh quyết định không trả lời nữa.
Trì Tích Đình vẻ mặt u ám, tắt màn hình điện thoại.
-
Một lát sau họ đã đến nơi.
Tiểu Hồ đạp phanh, quay lại nói với Chử Duật: "Tổng giám đốc Chử, đến rồi ạ."
Chử Duật gật đầu, liếc nhìn Trì Tích Đình.
Trì Tích Đình ngoan ngoãn xuống xe.
Chử Duật sống trong một căn hộ cao cấp ở Nam Sơn, tòa nhà chung cư được thiết kế kiểu một thang máy dành cho một căn hộ. Nhà của Chử Duật ở tầng 17, khi thang máy mở ra, chỉ cần bước thêm vài mét là đến cửa nhà.
Khóa cửa là loại cảm ứng thông minh. Khi Chử Duật tiến lại gần, cửa tự động mở.
Chử Duật đưa tay đẩy cửa, ánh mắt dừng lại trên chân Trì Tích Đình trong giây lát rồi nói: "Đợi chút."
Trì Tích Đình cũng nhìn xuống theo Chử Duật, nhỏ giọng 'vâng' một tiếng.
Chử Duật lấy một đôi dép từ tủ giày bên cạnh, hơi cúi người đặt dép bên chân Trì Tích Đình rồi đứng thẳng dậy, quay ra đóng cửa lại.
Trì Tích Đình cảm ơn rồi thay dép, lúng túng bước vài bước, bắt đầu ngắm nhìn nội thất trong nhà.
Phong cách trang trí rất lạnh lẽo và vô cảm.
Rất phù hợp với khuôn mặt thiếu cảm xúc của Chử Duật.
"Cậu ở phòng này nhé?" Chử Duật vẫn giữ vẻ mặt tự nhiên, thoải mái dẫn Trì Tích Đình đi vài bước dọc hành lang, đến gần cuối thì dừng lại, mở cửa phòng bên tay phải.
Đây là một phòng dành cho khách.
Chưa từng có ai ở đây, nhưng có lẽ vì thường xuyên có người giúp việc đến dọn dẹp nên phòng không có chút bụi bặm nào, sạch sẽ không tì vết.
Dù là phòng dành cho khách, diện tích vẫn rất rộng rãi, trang trí theo tông màu xám đen giống với phòng khách, chính giữa phòng là một chiếc giường đôi mềm mại, được trải gọn gàng. Gần cửa là một chiếc tủ quần áo cùng tông màu với giường. Đi sâu vào trong là một lối rẽ vào hành lang nhỏ, bên phải là phòng tắm, còn bên trái là một phòng thay đồ nhỏ.
Trì Tích Đình không có gì để phàn nàn, nghe vậy thì gật đầu đồng ý.
Chử Duật lùi lại một bước, nhường không gian cho Trì Tích Đình, vừa quay lưng định đi thì sực nhớ ra điều gì đó, lại quay lại nói với Trì Tích Đình: "Ngày mai có thể tôi sẽ phải đi sớm, cậu tự đến công ty được chứ?"
Sáng mai Chử Duật sẽ phải về nhà cũ của dòng họ Chử để thăm viếng tổ tiên, sau đó còn phải vội vã về công ty để họp. Thời gian khá gấp gáp nên hắn chỉ có thể đi sớm.
Trì Tích Đình: "Vâng, anh không cần lo cho tôi đâu ạ."
Chử Duật gật đầu, lấy điện thoại trong túi ra nhắn mấy chữ, nói với Trì Tích Đình: "Tôi đã gửi địa chỉ nhà cho cậu rồi, cậu có thể đi taxi hoặc đi tàu điện ngầm đến công ty đều được."
Trì Tích Đình 'vâng' một tiếng, lấy điện thoại ra xem theo phản xạ.
Khoảng cách không xa không gần, đi taxi chỉ mất chưa đến mười tệ, đi tàu điện ngầm cũng chỉ cần vài trạm thôi.
Chử Duật thật sự rất chu đáo.
Bàn tay cầm điện thoại siết chặt hơn một chút.
Sau khi dặn dò mọi thứ xong, Chử Duật mới quay người rời đi. Một lúc sau Trì Tích Đình đã nghe thấy tiếng đóng cửa vang lên.
Trì Tích Đình cũng đóng cửa lại, vào phòng tắm tắm rửa qua loa, đi loanh quanh trong phòng một lát mà không có mục đích gì. Lúc chuẩn bị lên giường mới nhận ra đã gần 2 giờ sáng rồi.
Trì Tích Đình ngả mình xuống nệm, lười biếng trở mình, cầm điện thoại lướt xem video một lúc.
Có lẽ vì đã ngủ lâu trên máy bay nên giờ này chẳng cảm thấy buồn ngủ chút nào.
Phó Ninh cũng là một người thức khuya, thấy Trì Tích Đình đang trực tuyến thì gửi một tin nhắn "Chào buổi tối."
Tâm trạng Trì Tích Đình khá tốt, cũng lịch sự đáp lại một câu.
Trì Tích Đình còn chưa kịp phản ứng, Phó Ninh đã trực tiếp gọi video đến.
Trì Tích Đình vừa nhận cuộc gọi, Phó Ninh đã bắt đầu kêu lên: "Trời ơi, cậu không biết tôi đang sống trong hoàn cảnh khổ sở thế nào đâu, nhìn này!"
Phó Ninh đổi sang camera trước, cho Trì Tích Đình xem môi trường xung quanh cậu ta.
Không gian trông giống như một túp lều cũ nát, mái nhà làm bằng ván gỗ, mỗi tấm ván đều có dấu vết bị động vật gặm nhấm, các tấm ván chồng chất lên nhau trông như sắp sụp đổ đến nơi. Phó Ninh đang nằm trên một tấm chăn rách, dưới tấm chăn là một đống cỏ khô.
Trì Tích Đình nhíu mày hỏi: "Cậu đang ở đâu thế?"
Phó Ninh lại đổi camera, khổ sở nói: "Tôi đang đi theo đoàn phim, lần này theo đoàn đến thành phố F, hiện đang ở một ngôi làng xa tít..."
Điều kiện rất khắc nghiệt.
Không có chỗ ở tử tế, những căn phòng tốt hơn một chút đều dành cho diễn viên chính và phụ, còn những vai như Phó Ninh chỉ có thể bị xếp vào những túp lều rách nát.
Chỉ riêng căn nhà cũ nát này đã có tới sáu người ở.
"Tôi đã ở đây bốn ngày rồi." Phó Ninh thở dài, giọng đầy vẻ buồn bã, "Mỗi ngày đều bị côn trùng cắn cho thức giấc, như tra tấn vậy, may là ngày mai quay xong tôi có thể đi rồi."
Trì Tích Đình thấy Phó Ninh ăn ở khổ sở như vậy cũng cảm thấy khó chịu thay cho bạn mình. Vừa định an ủi thì Phó Ninh đột nhiên lấy lại tinh thần, đầy nhiệt huyết nói với Trì Tích Đình: "Mẹ kiếp chứ, khi nào phát sóng bộ phim này cậu nhất định phải xem đấy! Vai của tôi có rất nhiều cảnh quay đấy nhé!"
So với tất cả những vai phụ trước đây, lần này số cảnh quay của cậu ta nhiều hơn hẳn.
Nghĩ đi nghĩ lại, những khổ cực hiện tại cũng chẳng là gì.
Phó Ninh lạc quan cười ha ha.
Thấy Phó Ninh như vậy, Trì Tích Đình cũng khá xúc động, mở miệng hứa hẹn: "Được thôi, chắc chắn sẽ xem."
Nụ cười trên mặt Phó Ninh càng tươi hơn, rồi như phát hiện ra điều gì đó, nụ cười đột ngột cứng lại, hai mắt nheo lại, cẩn thận quan sát xung quanh một lượt, rồi cảnh giác hỏi:
"Này nhé, cậu đang ở đâu vậy?"
Trì Tích Đình thật sự không ngờ Phó Ninh lại nhạy bén như vậy, bàn tay đang cầm điện thoại bỗng siết chặt lại.
Phó Ninh: "Ê? Nói gì đi chứ!"
Trì Tích Đình ngập ngừng, chớp mắt suy nghĩ một hồi rồi mới cẩn thận nói:
"Ờm... mới đi công tác về, muộn rồi nên qua ở tạm nhà bạn một đêm."
Phó Ninh thở phào nhẹ nhõm một tiếng, rồi khoa trương vỗ ngực 'bụp bụp'.
Trì Tích Đình: "?"
Phó Ninh nhìn Trì Tích Đình với ánh mắt hơi trách móc, nói: "Haizz, đúng là đồ quỷ sứ, suýt nữa tôi đã tin là cậu thoát khỏi cảnh nghèo hèn rồi đấy."
Ở một nơi xa xỉ thế này cơ mà.
Trì Tích Đình: "......"
"Thôi không nói nữa, tôi đi ngủ đây." Phó Ninh tiếp tục: "À, mấy hôm nữa tôi về thành phố B thì anh em mình đi ăn một bữa nhé, lâu rồi chúng ta chưa gặp nhau."
Trì Tích Đình đáp lại: "Được thôi."
Phó Ninh thấy Trì Tích Đình đồng ý mới tắt cuộc gọi video.
Trì Tích Đình lại chơi điện thoại một lúc, định chơi đến 2 giờ rưỡi rồi ngủ, bỗng nhiên cảm giác có nguồn ánh sáng mờ mờ từ ngoài cửa sổ chiếu vào. Anh định mặc kệ tiếp tục chơi thì linh cảm lại mách bảo có điều gì đó không đúng, vội vàng quay sang nhìn cửa sổ, rồi kinh ngạc cúi xuống nhìn đồng hồ.
Chết tiệt.
Năm rưỡi sáng rồi trời ơi!
Trì Tích Đình tái mặt, lập tức đặt điện thoại xuống rồi đi ngủ.
Không sao đâu, không sao đâu.
Giờ đi ngủ, 8 giờ dậy, còn có thể ngủ thêm ba tiếng nữa, thế là đủ.
Trì Tích Đình cài đặt báo thức, vừa nhắm mắt đã lập tức chìm vào giấc ngủ. Đến khi báo thức reo lên vẫn còn có chút mơ màng.
Sao chưa ngủ được bao lâu mà đã reo rồi?
Trì Tích Đình mở mắt ngơ ngẩn nhìn trần nhà một lúc lâu, nằm giãy giụa một lúc lâu rồi mới ngồi dậy nhặt điện thoại lên nhìn giờ, thở dài một hơi rồi lăn ra khỏi giường.
Cả căn nhà yên tĩnh.
Chử Duật có vẻ đã đi từ lâu.
Trì Tích Đình đi một vòng quanh nhà, thấy trên bàn có một cốc sữa đậu nành, hai lát bánh mì nướng và một quả trứng chiên.
Chắc là bữa sáng được để lại cho anh.
Trì Tích Đình nhìn qua rồi vào phòng tắm, rửa mặt qua loa rồi ra ngoài ăn sáng.
Trì Tích Đình tính toán một chút, từ nhà Chử Duật đến công ty chắc cũng mất khoảng 20 phút, 8 rưỡi ra khỏi nhà là vừa đẹp.
Mặc dù Chử Duật đã nói hôm nay có thể đến muộn, nhưng là một nhân viên tận tâm và có trách nhiệm, Trì Tích Đình vẫn hiểu rõ mình cần phải làm gì.
Lãnh đạo nói thế nào là một chuyện, còn việc làm hay không thì nhân viên phải tự xem xét tình hình mà ứng biến.
Trì Tích Đình không bắt taxi mà ngồi tàu điện ngầm đến công ty, tới nơi còn sớm hơn cả thường ngày.
Thấy hơi mệt mỏi trong người.
Trì Tích Đình chấm công, chống tay lên bàn lễ tân, suy nghĩ một lúc, từ từ ngáp một cái, rồi quay người chuẩn bị đi mua nước để lấy lại sức.
Mới ngủ được có ba tiếng thôi.
Trì Tích Đình không cần nghĩ cũng biết được hôm nay mình sẽ mệt mỏi đến mức nào.
Ngay khi định bước ra khỏi cửa công ty, một giọng nói quen thuộc từ phía sau vọng đến.
"Tiểu Trì ơi."
Thẩm Chi Triết từ xa đã nhìn thấy Trì Tích Đình đang đứng ở cửa. Thấy giờ này mà Trì Tích Đình vẫn định ra ngoài thì lên tiếng gọi anh: "Sắp vào làm rồi còn ra ngoài làm gì?"
Trì Tích Đình: "Mua cà phê ạ."
Thẩm Chi Triết: "Phòng trà nước không có cà phê à?"
"Tôi có bệnh hơi lạ." Trì Tích Đình mặt không đổi sắc: "Chỉ thích uống loại cà phê cực đắng người ta bán ngoài đó thôi."
Nếu không phải loại cà phê đắng ngắt như cuộc đời mình thì tôi không ưng đâu.
Thẩm Chi Triết: "......"
Cậu nhóc này hôm nay sao vậy trời.
Oán khí còn nặng nề hơn cả mọi khi.
"Ồ..." Thẩm Chi Triết gật đầu cho Trì Tích Đình đi, còn tiện miệng nhờ vả: "Vậy tiện thể cậu giúp tôi mua một ly nhé, ly của cậu tôi mời, lát nữa báo số tiền lại cho tôi."
Chuyện nhỏ như con thỏ. Lại còn tiết kiệm được chút.
Trì Tích Đình làm dấu OK với anh ta.
Khi Trì Tích Đình mua xong cà phê quay lại thì đã hơn 9 giờ. Tầng 27 vẫn như mọi khi, náo nhiệt và bận rộn, mọi người đều đắm chìm trong công việc.
Trì Tích Đình không quay lại bàn làm việc mà trực tiếp cầm cà phê đi về phía phòng của giám đốc.
Cửa phòng đóng kín.
Trì Tích Đình gõ cửa hai cái, trong phòng yên tĩnh một lát rồi mới có tiếng 'vào đi' vọng ra.
Trì Tích Đình nghi ngờ nhíu mày, không nghĩ nhiều nữa mà đẩy cửa bước vào.
Ngay khi cửa mở, thứ đầu tiên đập vào mắt là hình dáng Chử Duật.
Chử Duật ngồi trên chiếc ghế sofa đối diện bàn làm việc, thoải mái tựa vào lưng ghế, mắt vẫn nhìn xuống tài liệu trong tay. Nghe thấy tiếng mở cửa thì ngẩng đầu lên nhìn.
Thẩm Chi Triết không có trong phòng.
Trì Tích Đình quét mắt nhìn một vòng, không thấy Thẩm Chi Triết đâu thì chuyển tầm mắt sang Chử Duật, hỏi: "Giám đốc Thẩm không có ở đây ạ?"
Chử Duật cũng không quá bất ngờ khi Trì Tích Đình xuất hiện, tự nhiên gật đầu một cái, lật trang tài liệu rồi nhẹ nhàng hỏi: "Ăn sáng chưa?"
Trì Tích Đình cúi đầu nhìn cà phê trong tay, cảm thấy cầm mãi cũng hơi mỏi bèn bước vài bước tới đặt cà phê lên bàn tiếp khách đặt trước mặt Chử Duật, trả lời: "Ăn rồi ạ."
"Buổi sáng anh ra ngoài sớm ạ?" Trì Tích Đình tiện miệng hỏi.
Chử Duật gật đầu.
Trì Tích Đình thấy Thẩm Chi Triết chưa quay lại thì ngồi xuống đối diện Chử Duật, vừa uống cà phê vừa chờ Thẩm Chi Triết.
Không biết lại có chuyện gì cần thông báo cho mình nữa đây.
Trì Tích Đình hơi mất tập trung, cúi đầu từ từ nhấp một ngụm cà phê.
Sau đó bị cái vị đắng làm cho giật bắn cả mình.
Đắng y như nước bọt của quỷ Satan vậy.
Loại này xứng đáng được xếp ngang hàng với mấy món đồ uống nhập khẩu kỳ quái của nước nhà.
Trì Tích Đình bắt đầu suy nghĩ lung tung.
Chử Duật yên lặng đọc hết tài liệu, sau khi đóng tập hồ sơ lại rồi đặt sang một bên, ánh mắt cũng tự nhiên chuyển hướng về khuôn mặt Trì Tích Đình.
Trì Tích Đình có vẻ đang suy nghĩ, nhấp nhấp cà phê một cách lơ đãng.
Trì Tích Đình ngồi dưới ánh sáng càng lộ rõ làn da trắng sáng đến chói mắt, chiếc cổ mảnh mai trắng ngần lộ ra. Đôi môi nhạt màu bị nước cà phê thấm vào, có lẽ cảm thấy trên môi có vị lạ, anh lại vô thức liếm môi dưới.
Ánh mắt Chử Duật cứng lại, vội vàng cúi đầu xuống, lại trông thấy một ly cà phê khác mà Trì Tích Đình đã đặt trên bàn.
Chắc là cà phê cho Thẩm Chi Triết.
Chử Duật chẳng thèm suy nghĩ gì, thẳng tay cầm ly cà phê lên, từ từ nhấp một ngụm.
Trì Tích Đình tỉnh táo trở lại, mắt không rời khỏi hành động của Chử Duật, thấy hắn uống xong thì nhẹ nhàng mở miệng: "Đó là của giám đốc Thẩm ạ."
Chử Duật bình thản: "Ừ."
Trì Tích Đình suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: "Anh ấy đưa cho tôi 500 tệ phí chạy vặt."
"Ừ." Chử Duật không hề do dự, "Tôi đưa cậu 1000."
Trì Tích Đình: "......"
Còn làm cái quái gì nữa đây.
Trì Tích Đình lập tức làm bộ đứng dậy, mở miệng nói: "Vậy tôi đi tìm nhân sự xin nghỉ việc đây."
Chử Duật: "?"
"Sau này tôi phụ trách mua cà phê cho anh." Trì Tích Đình cười mỉm nhìn Chử Duật, "Lương cả năm chỉ cần ba trăm nghìn tệ thôi."
(≈ 1 tỷ 065 triệu)
Công việc mỗi ngày là chạy đi mua một cốc, lương chừng đó đã vượt mức đỉnh cao chưa nhỉ?
Chử Duật: "......"
Thẩm Chi Triết xong việc thì quay về phòng. Vừa đẩy cửa vào đã thấy Chử Duật và Trì Tích Đình im lặng đối mặt nhau. Trên mặt Trì Tích Đình đang lấp lánh chút kỳ vọng nhỏ nhoi, còn Chử Duật thì đang......
Ánh mắt của Thẩm Chi Triết dừng lại trên người Chử Duật một lúc, sau đó như phát hiện điều gì, mặt mày méo xệch, mắng to: "Vãi chưởng Chử Duật! Cái này là cà phê mua cho tôi mà!"
—————————————