Đêm tuyết lạnh giá ở Anh, tiếng súng xé tan màn đêm, mảnh kính vỡ vụn bắn tung tóe. Giữa lúc hoảng loạn tột độ, khi tiếng thét kinh hoàng chực trào, một bàn tay ấm áp mạnh mẽ bịt chặt môi cô. Giọng nói trầm khàn vang lên bên tai: "Đừng lên tiếng, là tôi." Tai nạn bất ngờ cướm đi cha mẹ, cuộc đời Tống Tri Hòa rơi vào vực thẳm. Người đàn ông ngày đó, ngồi trong chiếc xe sang trọng, lạnh lùng tuyên bố: "Thật lòng tôi không muốn chăm sóc một đứa nhóc phiền phức, đang tuổi nổi loạn. Nhưng đây là di nguyện của anh ấy. Đừng làm tôi thất vọng." Từ khoảnh khắc ấy, cô bé mồ côi lặng lẽ theo sau bóng hình cao lớn ấy, gọi một tiếng "Chú út" đầy xa cách. Mạnh Dục Châu, một người đàn ông lạnh lùng, kín đáo, luôn sống kỷ luật và khép mình. Trong mắt người đời, anh là tảng băng không thể lay chuyển, những buổi xem mắt do gia đình sắp đặt đều kết thúc trong vô vọng, ai cũng đinh ninh anh sẽ sống cô độc đến bạc đầu. Nhưng nào ai biết, sau cánh cửa đóng kín của căn phòng rực sáng ánh đèn, tảng băng ấy lại tan chảy trong vòng tay một cô gái nhỏ. Bàn tay chai sạn giữ chặt gáy cô, không cho cô một đường thoát. Hơi thở nóng bỏng phả vào nhau, đôi môi triền miên quấn quýt, cuốn đi lý trí trong từng nụ hôn cháy bỏng. Giữa hơi thở dồn dập, cô nức nở: "Chú út, chúng ta... không thể như vậy!" Ánh mắt anh tối sầm, giọng nói trầm khàn mang theo mệnh lệnh: "Đừng gọi tôi là chú út." Nụ hôn sau đó càng thêm cuồng nhiệt, sâu đến tận xương tủy. Nửa năm sau cái ngày cô biến mất, Mạnh Dục Châu tìm thấy cô. Ánh mắt anh, vẫn lạnh lùng như xưa, nay lại ẩn chứa một biển tình sâu thẳm, giọng nói trầm ấm chứa đầy nỗi nhớ nhung: "Tri Tri, tôi rất nhớ em." Một câu chuyện tình đầy cấm kỵ, nơi tình yêu nảy nở từ mối quan hệ "chú cháu hờ", vượt qua định kiến và khoảng cách tuổi tác. Anh, người đàn ông trưởng thành, chín chắn; cô, cô gái kiên cường, dần trưởng thành trong vòng tay anh. Liệu họ có thể tìm thấy hạnh phúc, hay sẽ mãi chìm đắm trong lưới tình đầy mâu thuẫn này?