Nghe Nói Anh Đẹp Trai Nhưng Tiếc Là Tôi Mù
Chương 20: Chàng trai nhẹ nhàng như gió, tâm hồn sáng trong như gương
Nghe Nói Anh Đẹp Trai Nhưng Tiếc Là Tôi Mù thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngay từ ngày thứ hai đến Ninh Hải, ban nhạc CALM đã dồn toàn lực cho buổi diễn tập. Ngày nào các thành viên cũng dậy sớm, bắt xe buýt đến sân vận động Ninh Hải làm quen sân khấu, mãi đến tối mịt mới lê hai chân mỏi rã rời trở về khách sạn.
Những ngày đầu, sau khi về khách sạn vào đêm muộn, Phương Trì nghỉ ngơi một lát rồi sang gõ cửa phòng Lâm Hiểu, đưa cậu ra bãi biển gần đó dạo mát trên bờ cát. Có hôm còn mượn xe Jeep của đội hậu cần để đưa cậu vào trung tâm thành phố, dạo quảng trường và kể cho cậu nghe về những dấu tích lịch sử gắn liền với thành phố này, về sự ra đời náo nhiệt của Ninh Hải, về nghìn năm hào hùng của những anh hùng đã cưỡi ngựa sắt thống nhất giang sơn.
Lâm Hiểu hào hứng lắng nghe, đến tối hôm sau lại đề nghị Phương Trì dẫn cậu ra ngoài, nhưng hắn lắc đầu từ chối. Lý do chỉ có một: Phương Trì quá mệt mỏi.
Sau khi mọi người khác và nhân viên trở về khách sạn, họ có thể thoải mái tắm nước nóng, nghỉ ngơi, còn Phương Trì thì lo cậu không nhìn được nên không thể ra ngoài một mình. Ở trong phòng quá bí bách, sau một ngày tập luyện vất vả, hắn vẫn cố gắng dẫn cậu ra ngoài. Có hai lần, sau khi tách nhau ra về phòng, Lâm Hiểu sang phòng bên xoa bóp vai gáy cho Phương Trì, nhưng chỉ một lúc sau, hắn đã lăn ra ngủ.
Lâm Hiểu nhớ rõ, cũng biết hắn muốn giữ lời hứa, nhưng không đơn giản như vậy. Phương Trì đối xử với cậu rất tốt—từ quan hệ hợp đồng đến sự đối đãi giản đơn, ấm áp, chân thành giữa người với người.
Lâm Hiểu vốn là kiểu người "ăn quả nhớ kẻ trồng cây" trong truyện Quỳnh Dao. Dù ngoài miệng Phương Trì bảo không thành vấn đề, nhưng cậu không muốn hắn phải tốn chút thời gian ít ỏi của mình chỉ để đưa mình ra ngoài.
Mất đi cơ hội ra ngoài mỗi ngày đồng nghĩa với việc phải ngồi bất động trong phòng khách sạn, chán đến mức không thể tả. Vì vậy, Lâm Hiểu nhờ Tiểu Du tìm giúp mình một chiếc laptop, nhờ cậu cài đặt ứng dụng nghe đọc sách quen dùng, rồi lấy bảng chữ nổi mang từ nhà theo, tiếp tục công cuộc ôn tập suốt ngày.
Ngày học tập, tối xoa bóp, thời gian trống được lấp đầy, Lâm Hiểu làm việc không biết mệt. Xa xa là tiếng sóng biển rì rào, ngoài khung cửa sổ là ánh trăng sao soi sáng.
Đến mười rưỡi tối, các thành viên trong nhóm nhạc vẫn chưa về. Lâm Hiểu tắm rửa xong, tóc còn chưa khô hẳn, ngồi xuống bàn đeo tai nghe, tiếp tục nghe phần giải thích đáp án. Bút chữ nổi trong tay liên tục chấm trên bảng nổi, cậu tập trung đến mức không nghe thấy tiếng gõ cửa ngoài, cũng không nhận ra tiếng bước chân lại gần.
Mãi đến khi tiếng nghe trong tai nghe bị ngắt đột ngột, Lâm Hiểu mới giật mình, gỡ tai nghe xuống, ngạc nhiên hỏi: "Anh về rồi?"
"Nghe gì mà tập trung thế, có người vào phòng cũng không để ý." Phương Trì kéo ghế ngồi xuống, cầm một bên tai nghe nhét vào tai, ấn nút play. Vài giây sau, vẻ kinh ngạc hiển hiện trên gương mặt hắn.
"Cậu đang…" Phương Trì ngập ngừng, nhìn bảng chữ nổi bị hai tay Lâm Hiểu che phủ, cười hỏi: "Đang định đi học lại à?"
"Ừm." Lâm Hiểu gật đầu, dù mới bằng tuổi này, khi nhắc đến "ước mơ" và "tương lai", ngay cả người trầm lặng như sư phụ Tiểu Lâm cũng vô thức lộ ra sự hưng phấn trên gương mặt. "Chỉ không biết có đỗ không, dù sao tôi cũng tốt nghiệp hai năm rồi…"
Phương Trì thả lỏng người, tiếp tục trò chuyện với cậu: "Cậu định thi trường nào?"
Lâm Hiểu không chút do dự đọc tên trường.
Phương Trì khẽ cười: "Không ngờ được nha sư phụ Tiểu Lâm, người nhỏ nhưng chí không nhỏ ha, mục tiêu của cậu là làm một…"
*Chỉ người làm nghề giáo.*
"Phải…" Lâm Hiểu chớp mắt, nhẹ nhàng nói: "Tôi… Từ nhỏ tôi đã muốn làm giáo viên rồi. Anh biết không, những người như chúng tôi, từ bé đã được đến trường tiếp thu kiến thức, nhưng chỉ có một số ít có thể học hết cấp hai, cấp ba, thậm chí đại học. Càng ngày càng khác biệt với người khác… Tôi có thể coi mình là người may mắn hơn, nhưng vẫn còn quá nhiều người như tôi, bởi gia đình, hoàn cảnh, thậm chí thiếu thốn tài nguyên dạy học mà phải bỏ học. Vì thế, tôi muốn làm một thầy giáo mù, để những đứa trẻ ấy, trên con đường tôi đã từng đi qua, có thể có thêm một chiếc gậy, thêm một chút hy vọng…"
Cả căn phòng chìm trong tĩnh lặng, chỉ còn xa xa tiếng sóng vỗ bờ, tiếng bọt nước rì rào như đang nói. Trông kìa, sư phụ Tiểu Lâm hiền lành tốt bụng như thế đấy.
Đủ loại cảm xúc lóe lên trong mắt Phương Trì, cuối cùng dừng lại ở hai chữ "xót xa".
Trần thế bao nhiêu mộng, nhân gian ngút ngàn mây. Một chàng trai nhẹ nhàng như gió, tâm hồn sáng trong như gương là thế, đáng lẽ nên nhận được phước lành từ tạo hóa, lại chẳng thể tự ngắm nhìn sinh linh vạn vật. Nhưng chính cậu đã nói "Tôi là người may mắn", cậu đối diện với cuộc sống mà không nóng nảy, không vội vã, cứ tự nhiên mà tiếp nhận món quà trời đất ban cho, chấp nhận mọi điều tốt xấu, rồi cẩn thận chọn lựa, tự đan cho mình một tấm áo giáp dày dặn, cứ thế hướng về phía trước và khởi hành.
Phương Trì thở dài, vươn tay xoa đầu cậu.
Lâm Hiểu "Á-" một tiếng, nghiêng đầu tránh: "Tôi nhận ra dạo gần đây anh càng ngày càng không khách sáo với tôi nhé, toàn xoa đầu tôi!"
"Ha-" Phương Trì bật cười: "Tôi nhận ra dạo gần đây cậu cũng nghĩ gì nói nấy với tôi lắm, nói chuyện không vừa ý là mắng ông chủ hả?"
Lâm Hiểu nhanh chóng nhảy số: "Anh cũng không phải ông chủ của tôi."
Phương Trì: "Thế tôi là ai?"
Lâm Hiểu: "…"
Rồi bầu không khí bỗng nhiên im lặng.
Phương Trì tủm tỉm cười: "Nói đi nào sư phụ Tiểu Lâm?"
Lâm Hiểu cảm thấy mình vừa tự đào hố để nhảy vào, mà nhảy xong còn lấp thêm mấy tầng đất nữa, mãi sau mới nhỏ giọng nặn được mấy chữ: "Anh Trì."
Chẳng biết bản thân có vấn đề gì về tâm lý không mà ngày thường dù Lâm Hiểu có nghe người khác gọi Phương Trì là "anh đại" hay "đội trưởng" đều thấy bình thường, nhưng khi đến lượt mình, mỗi lần gọi đều thấy đầu lưỡi như bị tụt vào, cũng không phải xưng hô thất lễ, tính theo tuổi tác cũng nên gọi một tiếng "anh", thế nhưng một chữ này dù gọi mấy lần trong lòng cũng không sao, nhưng hễ thốt ra khỏi miệng—đặc biệt là lúc gọi Phương Trì—chẳng hiểu sao lại khiến cậu có ảo giác không thốt nên câu.
Không phải không muốn, không phải ghét bỏ.
Chỉ đơn giản là xấu hổ thôi.
Lâm Hiểu vươn tay ấn mạnh vào mặt mình, trước khi hai má sắp đỏ lên thì đứng bật dậy, nói: "Không nói nhảm nữa, mau trị liệu vật lý thôi."
Phương Trì nhíu mày: "Hôm nay vẫn dùng ngải cứu?"
Từ hôm thứ hai đến Ninh Hải, Lâm Hiểu đã nhờ Tiểu Du giúp mình vào trung tâm thành phố mua đèn nhiệt và hộp ngải cứu trong cửa hàng dụng cụ y khoa, cùng một ít dụng cụ trị liệu chuyên nghiệp, sau khi chuẩn bị chu đáo liền bắt tay vào làm việc.
"Tất nhiên." Lâm Hiểu kéo ngăn tủ lấy hộp ngải cứu ra, vừa cầm dụng cụ lên là khí thế chuyên nghiệp của sư phụ Tiểu Lâm cũng xuất hiện. "Ngải cứu phải dùng liên tục trên năm ngày mới đạt hiệu quả rõ ràng nhất, hôm qua mới là ngày đầu, hơn nữa huyệt vị hôm nay khác hôm qua… Ấy không cần nói mấy cái này cho anh… Hôm nay làm ở phòng anh hay phòng tôi?"
Vừa nhắc đến hai chữ ngải cứu là Phương Trì tự cảm thấy sặc rồi, hắn ngẫm nghĩ một lúc, đoạn hỏi: "Cậu ghét mùi ngải cứu đốt à?"
"Ấy không, tất nhiên là không rồi!" Lâm Hiểu nói chắc nịch: "Vậy anh ghét tiếng trống à?"
Đúng là dù sư phụ Tiểu Lâm có ngốc nghếch trong sáng thì thỉnh thoảng cũng lẻo miệng phết, có thể dễ dàng nắm bắt được vấn đề.
Phương Trì bật cười: "Vậy ở phòng cậu đi, tôi… tôi hơi khó chịu với mùi ngải cứu, tối qua cậu làm ở phòng tôi lần đầu, tối đó trong giấc ngủ của tôi toàn là mùi khói hương liệu…"
Lâm Hiểu bật cười, bảo hắn đắp áo ngủ ngang hông rồi úp sấp trên giường.
Phương Trì nghe theo, nhưng nằm bất động trên giường hoài cũng chán, "Tiểu sư phụ này, tôi hỏi thật lòng một câu, mỗi lần trị liệu vật lý đều phải dùng tư thế này để bắt đầu à?"
Bàn tay đang nhen mồi đốt ngải cứu của Lâm Hiểu hơi khựng lại, không biết nghĩ gì lại im lặng vài giây, đột nhiên mở miệng: "Ừm thì… ngày hôm nay sẽ đổi tư thế, anh… anh sẽ biết sớm thôi…"
"Ái chà~" Phương Trì ngẩng đầu khỏi gối, nhìn Lâm Hiểu cười khẽ: "Sư phụ Tiểu Lâm mở khóa tư thế mới cho tôi, thật mỏi mắt chờ mong."
Lâm Hiểu: "…"
Nói thì không sai nhưng sao nghe cứ ngại ngại thế nhỉ?