Nghe Nói Anh Đẹp Trai Nhưng Tiếc Là Tôi Mù
Chương 24: Sư phụ Tiểu Lâm, cậu đặt tay ở đâu thế?
Nghe Nói Anh Đẹp Trai Nhưng Tiếc Là Tôi Mù thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bước vào phòng phỏng vấn tạm thời, chào đón mọi người là vô số câu hỏi như đạn bắn từ các phóng viên, chẳng cần biết họ đến từ bên nào, tất cả đều xoay quanh vụ việc “Miracle” đột ngột tổ chức buổi gặp gỡ ca nhạc. Có lẽ cánh truyền thông vẫn còn ám ảnh với nụ cười châm chọc đầy khinh bỉ của Phương Trì hồi mấy năm trước, đến mức chẳng ai dám là người đầu tiên đề cập đến cuộc gọi bí mật giữa buổi biểu diễn.
Một phóng viên quay sang hỏi Tiền Tùng: “Chào cậu, dạo này phong độ biểu diễn của cậu ở sân khấu Ninh Hải dường như ổn định hơn, thậm chí còn nhỉnh hơn trước. Liệu đó có phải là do áp lực từ bên ngoài mà cậu đã phát huy vượt mức bình thường không?”
Áp lực từ bên ngoài? Tiền Tùng nghĩ thầm, nhưng vẫn phải cười gượng: “Tất nhiên là không rồi. Là ca sĩ chính của ban nhạc, người hâm mộ luôn là giám sát viên của tôi, việc ca hát giỏi cũng giống như một môn học bắt buộc nhưng không bao giờ có ngày tốt nghiệp. Vì thế tôi chỉ có thể phấn đấu hết mình để hoàn thiện bài thi của mình, trình bày cho mọi người một màn trình diễn ngày càng xuất sắc, và tôi cũng hy vọng sau này sẽ ngày càng tiến bộ hơn.”
Phóng viên lại hỏi: “Nhóm nhảy ‘Miracle’ lần này cũng khá nổi tiếng, nghe nói buổi gặp gỡ ca nhạc của họ có một tiết mục đặc biệt: tám thành viên ngồi trên khán đài cạnh bãi biển, mỗi người ôm một cây đàn guitar và hát. Với tư cách là một tay guitar, Đạt, cậu có thể chia sẻ đôi chút về trình độ của họ không?”
Là kẻ địch nhưng câu hỏi khá nhạy bén, An Đạt suy nghĩ một lát, rồi thành thật đáp: “Tiếc là tôi không có cơ hội nghe họ chơi trực tiếp nên không thể đánh giá được. Tất cả những gì tôi có thể làm là chơi đàn chính xác, để những người ủng hộ và yêu mến chúng tôi không cảm thấy thất vọng.”
“Lần này ‘Miracle’ bất ngờ xuất hiện ở Ninh Hải, nhưng buổi gặp gỡ ca nhạc của họ cũng thu hút không ít fan, số người đến hiện trường lên tới hàng ngàn người, dù có hơi chênh lệch so với mười lăm ngàn người của các cậu, nhưng cũng có thể gọi là đông đảo. Xin hỏi, các cậu cảm thấy thế nào về điều này?”
Câu hỏi như trúng tim đen, cả hội trường im bặt trong giây lát, mọi người đều nín thở, chỉ nghe thấy tiếng cười nhạt nhẽo của Phương Trì vọng ra, khiến các ống kính máy ảnh lập tức quay về phía cậu.
“Cảm thấy…” Phương Trì chớp mắt, cười nhạt: “Khỏi phải nói, hơn ngàn người sau buổi gặp gỡ sẽ phải cởi giày dốc cát ra ngoài… Tôi cũng muốn xem thử.”
“Phụt—”
Không biết phóng viên nào không nhịn được cười thành tiếng.
Các thành viên trong nhóm nhìn nhau, mặt nhịn cười đến thắt ruột.
Họ cố gắng hết sức để duy trì thần thái thần tượng, kìm nén cảm xúc. Bỗng nhiên, một phóng viên khác—khéo léo thay, đây là công ty con trực thuộc công ty mẹ của “Miracle” bên cạnh, mỗi lần đối phương có chiêu trò nâng cao hạ thấp thì họ đều ra sức hỗ trợ.
“Cho hỏi, buổi biểu diễn của CALM ở Ninh Hải vừa qua thành công vang dội, ngoài người yêu nhạc và fan, mọi người có muốn cảm ơn ai khác không?”
Thành công rồi, ngoài fan và người yêu nhạc ra, còn ai để cảm ơn?
Công ty mẹ? Ban tổ chức? Hay là cảm ơn cái gọi là sự kiên trì theo đuổi ước mơ âm nhạc?
Đương nhiên, đối phương muốn câu trả lời cuối cùng.
Nếu trả lời theo mong muốn của họ, ngày mai sẽ có những tiêu đề kiểu “CALM biết ơn chính bản thân”, “fan và người yêu nhạc không phải động lực lớn nhất”, sẽ liên tục xuất hiện. Xét đến cách đặt tiêu đề của cánh báo chí lâu nay, chắc chắn họ sẽ không tử tế đến mức công khai điều kiện “ngoại trừ fan và người yêu nhạc” ra ngoài.
Quả nhiên, đây chính là kết quả họ mong muốn.
Bầu không khí lại chìm trong sự lúng túng đầy ảo diệu. Trương Viễn nhíu mày, biết rõ trò “đuổi hình bắt chữ” của phóng viên, nhưng chưa kịp lên tiếng ngăn cản thì Phương Trì đã lười biếng mở miệng lần thứ hai.
Trong suốt buổi phỏng vấn, Phương Trì nhìn vị phóng viên cố tình kích động đề tài nóng này như thể nhìn một tên gián điệp hai mang, nhưng từ đầu đến cuối vẫn nở nụ cười thư thái, hỏi lại lần nữa…
“Trừ fan và người yêu nhạc sao?”
Phóng viên kia gật đầu kiên định: “Phải!”
“Nói sao nhỉ, cũng có.” Phương Trì cười càng ung dung hơn.
Phóng viên hưng phấn truy hỏi: “Nói cụ thể được không?”
Phương Trì khiêm tốn đáp: “Đồng nghiệp tôn lên.”
Hội trường im lặng một giây, rồi bật lên tràng cười lớn.
Mọi người: Câu cú quen thuộc, phong cách quen thuộc—đúng là cậu ấy!
Nếu phóng viên muốn lèo lái dư luận, Phương Trì cũng cho họ lèo lái, nhưng liệu họ có thể viết hay không, định viết thế nào, còn phải xem họ có đủ can đảm không.
Trương Viễn đứng bên đài phỏng vấn, lau vầng mồ hôi lạnh trên trán, nở nụ cười mãn nguyện tận tâm… Không thể phủ nhận, cảm giác bị “vả mặt” tại chỗ này thật không thể chịu được!
Đúng lúc này, không biết phóng viên nhà ai lại chen vào hỏi: “Xin hỏi đội trưởng Phương, cú điện thoại cậu gọi trong buổi biểu diễn vừa rồi là cho ai vậy?”
Chuyện phải đến ắt sẽ đến, Phương Trì mở to mắt, thong dong quay đầu nhìn quanh, mỉm cười nói: “Điện thoại riêng, không thể trả lời. Đừng hỏi, không liên quan gì đến mấy người.”
Hắn giấu sư phụ Tiểu Lâm ở nơi kín đáo nhất, sao có thể để kẻ khác dễ dàng phát hiện danh tính thật của cậu ấy?
Hơn nữa… có những chuyện, sao có thể nói với người dưng?
Những chuyện khác thì đội trưởng Phương vô cùng rộng rãi, phóng viên muốn viết thế nào thì viết, muốn nói gì thì nói, hắn chẳng quan tâm, cũng chẳng rảnh để ý.
Nhưng những phóng viên bị Phương Trì “cho ăn ngược” một hồi rồi, sau đó chẳng ai dám hé môi nhắc đến cuộc điện thoại bí ẩn kia nữa.
Chúng tôi: Kỹ năng đã khai mở, ai biết đội trưởng Phương sẽ nói ra những câu từ hay ho đến thế, vết xe đổ nhiều lắm, chỉ có mấy con heo ngốc mới chạy thẳng vào rào!
Sau buổi phỏng vấn, họ dành chút thời gian gặp fan, rồi tham dự tiệc chúc mừng do ban tổ chức sắp xếp. Xong xuôi mọi việc, cả nhóm năm người vốn mệt từ trong ra ngoài, giờ trở nên mệt nhoài đến mức không còn tin vào xương sống. Thế nhưng chưa xong, chỉ cần bên cạnh còn một chiếc ống kính, dù chỉ có một ngọn đèn Magie lóe sáng, họ vẫn phải tiếp tục giữ nụ cười tiêu chuẩn, ngay cả khi mỏi muốn chết cũng không được nhắm mắt.
(Đèn Magie: đốt cháy Mg và Al trong đèn flash để chiếu sáng, nhưng loại đèn này cũ rồi, giờ đã thay bằng đèn laser, par led,…)
Đến hai giờ rưỡi sáng, tiệc mừng mới kết thúc. Buổi công diễn của CALM tại Ninh Hải chính thức khép lại.
Đội ngũ nhân viên đã dọn đường về phủ từ lâu, các thành viên CALM và quản lý rời khỏi sảnh tiệc, lên thẳng xe thương vụ quay về khách sạn.
Cơn mệt mỏi dồn nén suốt mấy ngày bỗng trỗi dậy, hơn nữa trong buổi tiệc mọi người uống thêm vài ly, xe chưa chạy được bao lâu thì cả nhóm, kể cả Trương Viễn, đã dựa đầu vào ghế thiếp đi.
Phương Trì dựa đầu vào cửa kính xe, toàn thân dường như mất hết sức lực, hơi thở trở nên nhẹ nhàng. Hắn lấy điện thoại ra, cố chống cơn buồn ngủ nhìn đồng hồ, mơ màng nghĩ: giờ này rồi, sư phụ Tiểu Lâm dù có nói chờ mình về, chắc cũng mệt mà ngủ trước.
Cũng tốt, ít nhất cậu ấy cũng được nghe bài hát kia.
Men say bốc lên, cơn mệt mỏi trào dâng, Phương Trì nhắm chặt hai mắt.
Đến khách sạn, tài xế gọi từng người dậy, cả bọn lê đôi chân như bước trên mây, như người mộng du ra khỏi xe vào cửa. Mọi người vừa mệt vừa buồn ngủ, đến câu xã giao “Ngủ ngon” cũng chẳng buồn nói.
Phương Trì lê bước vào phòng, bật đèn hành lang rồi uể oải bước vào phòng tắm, bỏ qua công đoạn kỳ cọ, tận dụng chút tỉnh táo cuối cùng xông dưới vòi nước nóng, lúc đứng dưới vòi hoa sen còn suýt chút nữa dựa đầu vào tường ngủ mất.
Tắm xong thì chân tay càng bủn rủn, hắn cũng lười mặc áo ngủ, chỉ quấn chiếc khăn tắm quanh hông rồi ra phòng chính, ngã sụp lên giường thiếp đi trong tích tắc.
…
Lúc mọi người lên tầng thì Lâm Hiểu tỉnh giấc.
Cậu cứ nghĩ mình sẽ đợi đến khi Phương Trì quay lại, việc đầu tiên là cảm ơn hắn. Thế nhưng đợi mãi đến nửa đêm, nhân viên công tác cũng về khách sạn rồi mà mấy người nhóm CALM vẫn chẳng thấy bóng dáng. Hỏi người khác mới biết họ còn rất nhiều việc phải làm sau buổi hòa nhạc, thời gian trở về không thể xác định.
Cậu dựa vào đầu giường, vì muốn tỉnh táo hơn mà giữa chừng còn vọt vào nhà tắm tắm lại. Nhưng đợi đến khi đồng hồ điểm một giờ sáng, cậu đã không chịu nổi mà mê man ngủ thiếp đi.
Cậu nhớ đến vai và gáy của Phương Trì, lại nhớ cú điện thoại gọi từ hiện trường kia, từ đó đến giờ cậu vẫn hưng phấn, nên ngủ không sâu. Lúc ngoài hành lang truyền đến tiếng bước chân, cậu bừng tỉnh.
Sau đó vội vàng bật dậy, vì quá vội vã mà không thèm đi dép, loạng choạng khó khăn mò ra cửa, hé ra một khe nhỏ, lắng nghe tiếng động bên phòng đối diện.
Cậu nghe thấy Phương Trì mở cửa bước vào, nhưng chẳng nghe thấy tiếng đóng cửa, ngay sau đó là tiếng nước rất rõ vọng tới.
Đang tắm à? Lâm Hiểu bám cửa nghĩ ngợi, như vậy là Phương Trì vẫn nhớ mình đã nói sau buổi biểu diễn xong sẽ để cậu điều trị chấn thương, cố ý để cửa mở cho mình?
Nếu vậy thì quả nhiên mình không chờ đợi vô ích.
Lâm Hiểu không biết sau buổi biểu diễn xong, vai và cổ tay của Phương Trì tổn thương đến mức nào, nhưng nghĩ cũng như không. Cậu vốn định đêm nay có thể xông thêm ngải cứu, nhưng nghĩ đến chuyện đối phương không thích mùi ngải nên đành thôi.
Lâm Hiểu quay vào phòng, mò tới góc tường, lấy từ trong tủ lạnh ra một bình nhỏ tinh dầu Đông Y pha loãng, đưa lên mũi ngửi, thấy không nhầm lọ mới chậm rãi quay lại giường, xỏ dép lê ra cửa, đợi đến lúc tiếng nước không còn nữa mới chậm rãi, cầm theo lọ nhỏ màu nâu sẫm ra ngoài, qua phòng đối diện.
Lâm Hiểu đứng ở cửa phòng Phương Trì, đang định dò dẫm đẩy cửa thì lại vớ vào khoảng không, cửa không đóng.
Cậu rón rén bước vào, sau đó rất chu đáo đóng cửa hộ Phương Trì.
Bởi vì không nhìn thấy, nên dù là đêm hay ngày đối với cậu cũng như nhau. Do đó lúc này cậu không biết trong phòng Phương Trì chỉ bật duy nhất một ngọn đèn ngoài hành lang, cũng vì thế mà cậu đắm mình trong nguồn sáng ấm áp thoải mái, và khi đó ánh đèn trở thành bối cảnh của bức tranh sơn dầu, còn cậu lại chính là bóng người duy nhất trong bức họa kia.
Tiếng “cạch cạch” khi đóng cửa vang lên, Phương Trì bị gọi về từ chốn xa xôi, hắn mở đôi mắt lim dim, trong cơn mơ màng nhìn thấy cậu thiếu niên đang tỏa ra vầng sáng ấm áp.
Phương Trì chật vật, giữa cơn mê man thốt ra tiếng không rõ: “Sư phụ Tiểu Lâm?”
“Ừm.” Lâm Hiểu đáp, đỡ tường bước tới giường. Cậu đến phòng Phương Trì mấy lần rồi, nhưng cậu lo dưới sàn sẽ có đồ đạc chưa kịp thu dọn nên mỗi lần bước đi đều vô cùng cẩn thận.
“Tôi tới mát xa vai và cổ tay cho anh.”
Hai mắt Phương Trì giờ toàn hoa với hoét, hắn ngửa mặt nằm bất động trên giường, nghiêng đầu nhìn người đang chầm chậm tới gần.
Sau đó hắn nhắm nghiền mắt, đột nhiên nở nụ cười.
Hơn ba giờ sáng, một chàng trai tỉnh táo một mình đi tới phòng của một gã đàn ông say rượu, hỏi ra thì biết người ta tới để mát xa cho mình.
Chỉ có đơn thuần như sư phụ Tiểu Lâm mới chọn thời điểm này.
Lâm Hiểu bước rất chậm, tới khi chạm vào giường mới nhỏ giọng hỏi: “Anh Trì, anh chuẩn bị xong chưa?”
Chuẩn bị xong rồi, chỉ chờ cậu.
Phương Trì cảm thấy mình đã uống say thật rồi, bình thường làm gì có chuyện bắt nạt người ta giữa đêm, nghe thấy cậu hỏi vậy, hắn vẫn bất động như trước, chỉ “ừ” bằng giọng mũi.
Lâm Hiểu gật đầu, một giây sau, cậu đá dép lê sang một bên, tìm chỗ ngồi.
Phương Trì hạ tầm mắt, chuyển từ gương mặt trắng nõn của Lâm Hiểu xuống món đồ trong tay cậu, “Cậu cầm gì vậy?”
“Tinh dầu Đông Y.” Lâm Hiểu đáp: “Khử ẩm tiêu sưng tan máu bầm, hiệu quả cực cao khi phụ trợ mát xa.”
Độ cong bên khóe môi Phương Trì càng sâu hơn, nhưng hắn vẫn im lặng.
Lâm Hiểu đặt bình nhỏ lên tủ đầu giường, “Anh nằm sấp đi, tôi thử mát xa hai lần cho anh xem sao.”
Ánh đèn ngoài hành lang không rọi tới giường, trong phòng ngủ tối đen như mực, hai mắt Phương Trì vương men say lờ đờ mông lung, nhưng hình bóng của người trước mặt trong bóng tối lại vẫn rõ ràng đến thế.
Phương Trì xoay cổ sang một bên, “ừ” một tiếng, lại quay lại, trong bóng tối, đôi mắt đối phương nhìn chằm chằm đôi mắt sưng sưng của Lâm Hiểu, đong đầy ý cười.
Lâm Hiểu bắt đầu đưa tay lần mò, từ từ cúi người.
Thấy cậu lại gần, Phương Trì thảng thốt trong giây lát.
Bỗng nhiên, một đầu ngón tay lành lạnh trực tiếp sờ vào lồng ngực Phương Trì, dưới lớp da tay đột nhiên cảm nhận được nhịp tim đập, Lâm Hiểu không nhịn được tiếng la.
“Á—”
Nhưng chưa kịp nhấc tay lên thì một khắc sau, cổ tay cậu bị người kia giữ lại, cậu cứ thế nhào vào một lồng ngực nóng bỏng.
Ngay sau đó, giọng nói ngậm ý cười của Phương Trì rót vào tai, âm thanh kia chầm chậm lan vào như chất độc, xen lẫn với nhiệt độ nóng bỏng, thiêu đốt lỗ tai người trong lòng.
“Sư phụ Tiểu Lâm, cậu đặt tay ở đâu thế?”