28. Chương 28: Chuyện trò trên biển đêm

Nghe Nói Anh Đẹp Trai Nhưng Tiếc Là Tôi Mù

Chương 28: Chuyện trò trên biển đêm

Nghe Nói Anh Đẹp Trai Nhưng Tiếc Là Tôi Mù thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ra đường thì chèn ép người khác, về nhà lại cõng vợ.
Một cái ôm vừa chặt vừa lâu.
Sau đó, Phương Trì đột nhiên hỏi: "Sao đây, cậu muốn tôi ôm cậu về à?"
Lâm Hiểu như tỉnh cơn mê, toàn thân run lên, vội vã giãy khỏi tầm ôm, hai chân vừa chạm đất đã không giữ được thăng bằng, lảo đảo lùi lại vài bước rồi—
"Á!"
Phương Trì giật mình, nhanh chóng nắm lấy tay cậu: "Sao vậy?"
Lâm Hiểu nhíu mày, cắn răng chịu đau: "Hình như… có cái gì cấn chân."
Phương Trì: "…"
Chắc phải ôm về thật.
"Ngồi xuống, tôi xem nào."
Phương Trì lấy điện thoại ra, bật đèn pin soi vào chân trái của Lâm Hiểu.
Quả nhiên, có một vết thương nhỏ ở dưới gan bàn chân, máu đang rỉ ra.
Phương Trì nhíu mày, đưa ánh đèn quét quanh chân cậu, phát hiện một mảnh vỏ sò vỡ nằm trong cát, phần sắc nhọn của nó lộ ra trên mặt cát, còn dính cả máu.
"Vỏ sò vỡ." Nét mặt Phương Trì trở nên nghiêm trọng, "Cậu đừng cử động, tôi lau giúp."
Gan bàn chân vốn là vùng da mềm mại, vết thương dù không sâu nhưng vẫn rất đau. Lâm Hiểu cố gắng nén tiếng than thở vì không muốn làm Phương Trì lo lắng.
Hơn nữa, lúc rời khỏi nhà đội trưởng, anh cũng khá chủ quan. Bây giờ lục khắp người cũng chẳng tìm ra tờ giấy ăn nào.
Vết thương không sâu nhưng vẫn chảy máu, chân cậu dính đầy cát, xung quanh vết thương trông thật đáng sợ.
Lâm Hiểu cắn răng nói: "Không sao đâu, mình về khách sạn trước, nó… cũng không đau lắm."
Phương Trì không hề dao động: "Cứ thế mà về à? Làm bẩn cả bờ cát không?"
Lâm Hiểu im lặng.
"Đừng cử động." Phương Trì đặt điện thoại sang bên, cởi chiếc áo phông mình đang mặc, dùng sức xé nó làm đôi.
Lâm Hiểu giật mình: "Anh làm gì vậy?"
Phương Trì vắt một nửa chiếc áo lên vai của Lâm Hiểu, quay đầu đi về phía biển: "Đợi tôi."
Lâm Hiểu sờ sờ mảnh vải trên vai: "…"
Anh Trì… rốt cuộc định làm gì?
Phương Trì ra đến bờ biển, nhúng mảnh áo vào nước biển cho ướt, rồi vò đi vò lại vài lần. Sau đó, anh cầm chiếc áo ẩm trở lại chỗ Lâm Hiểu.
Phương Trì ngồi bệt xuống trước mặt cậu, kéo cổ chân cậu đặt lên đầu gối mình, nhẹ nhàng nói: "Sẽ hơi đau, nhưng phải lau sạch cát. Cố chịu một chút."
Bàn tay Phương Trì vẫn còn mát lạnh vì vừa nhúng xuống biển. Khi nắm lấy mắt cá chân của Lâm Hiểu, cậu cảm thấy tim mình như bị một cú đập mạnh.
Phương Trì cúi thấp đầu, dùng ánh đèn flash của điện thoại lau vết thương cho cậu. Đầu tiên lau sạch cát quanh vết thương, sau đó lau nhẹ miệng vết thương.
Cảm giác đau nhói khiến Lâm Hiểu bất giác co chân lại.
Bàn tay Phương Trì dừng lại, ngẩng đầu nhìn cậu: "Đau?"
Lâm Hiểu cắn môi dưới, cố gắng kiềm chế, lắc đầu.
Không chỉ đau, còn ngứa ngáy khó chịu, cảm giác như dòng máu nóng từ vết thương lan tỏa khắp cơ thể.
Phương Trì rũ mắt, khóe môi khẽ cong lên.
Đôi mắt Phương Trì tập trung vào cổ chân trắng gầy của Lâm Hiểu, vẻ mặt bình tĩnh như thường lệ. Sau khi lau sạch cát và sát trùng vết thương, anh bất ngờ khom người xuống, thổi nhẹ một hơi lên vết thương đang sưng tấy.
Lâm Hiểu: "!"
Phương Trì không ngẩng đầu, đối diện với vẻ mặt ngạc nhiên của Lâm Hiểu, thản nhiên nói: "Còn vài hạt cát không phủi được, giờ hết rồi."
Lâm Hiểu ngồi im trên bãi cát, sau lưng toát lên một lớp mồ hôi mỏng.
Ánh sáng trắng của đèn flash chiếu lên gò má của cậu, phản chiếu trong mắt anh là những mảng đỏ ửng.
Phương Trì trêu người một hồi, tâm trạng hẳn đã vui lên. Sau khi băng bó xong, anh dùng mảnh vải khác quấn quanh chân trái của cậu, ngón tay khéo léo buộc thành một chiếc nơ bướm xinh xắn.
Lâm Hiểu run giọng hỏi: "Xong… xong chưa?"
"Về khách sạn vẫn phải khử trùng lại." Phương Trì phủi phủi tay, đỡ cậu đứng lên, "Cẩn thận, đừng giẫm chân trái xuống."
Lâm Hiểu nghẹn giọng: "Không giẫm… Tôi nhảy về."
Phương Trì cười vui vẻ, quay lưng, ngồi xổm trước mặt cậu: "Lên đây, tôi cõng cậu."
Lâm Hiểu: "!!!"
"Không không không, thôi!" Căng thẳng đến mức nghẹt tiếng, cậu lắp bắp: "Anh đỡ tôi về là được, tôi… tôi đi được…"
"Nếu đỡ cậu về khách sạn muộn như vậy thì tới nửa đêm mất." Phương Trì nghiêng đầu, quyết đoán ra lệnh: "Nhanh lên."
Trán của Lâm Hiểu cũng toát mồ hôi hột. Cậu đứng yên tại chỗ, một chân co, một chân duỗi, không biết phải làm sao.
Chân đau là thật, đêm cũng đã muộn là thật, nhưng phương án của Phương Trì quả là tối ưu.
Thế nhưng…
Cảm giác xấu hổ và sự mâu thuẫn nội tâm đột nhiên xuất hiện khiến cậu trở nên coi thường bản thân.
Phương Trì không hề tỏ ra khó chịu khi chờ đợi. Trong lúc Lâm Hiểu đang bối rối không biết làm thế nào, anh tặc lưỡi, sau đó vươn tay ra sau, đẩy chân của cậu về phía trước.
"Á… anh!"
Lâm Hiểu không kịp phản ứng, ngã nhào về phía trước. Phương Trì nhanh chóng đỡ lấy người cậu, gập gối mượn lực đứng dậy.
Lâm Hiểu: "Sợ chết tôi!"
Phương Trì: "Đã sợ rồi còn không chịu ôm chặt?"
Lâm Hiểu: "…"
Phương Trì cõng cậu đi một đoạn, người trên lưng vẫn không có phản ứng gì.
"Sao vậy?"
Không hiểu sao, Lâm Hiểu cảm thấy xấu hổ, lí nhí nói: "Tôi… tôi vẫn còn xách giày…"
Phương Trì ngẩn ra, rồi phì cười.
"Không sao." Phương Trì nói: "Cậu xách giày, tôi xách xô, không ai tị nạnh ai."
Nói xong, anh thu một tay đang đỡ chân cậu về, xách chiếc xô nhỏ dưới chân mình, sau đó xốc lại người cậu: "Ngồi vững, ôm chặt nhé. Đi nào."
Bãi biển gần đây không phải khu du lịch sầm uất. Đêm xuống, bờ biển càng trở nên yên tĩnh, trống trải. Gió biển thổi nhẹ, Lâm Hiểu nằm trên lưng Phương Trì, cảm nhận rõ ràng từng đường nét cơ bắp rắn chắc của anh. Cậu cảm thấy vừa mong ước, vừa đỏ mặt.
Bóng dáng hai người kéo dài trên bờ cát dưới ánh trăng, vô tận. Mặt Lâm Hiểu vẫn đỏ ửng, mãi sau mới nhỏ giọng hỏi: "Cứ cõng thế này, cực lắm, vai anh chịu nổi không?"
Khi cậu nói nhỏ, hơi thở nóng ấm thổi vào sau tai Phương Trì. Anh mím chặt môi, bình tĩnh đáp: "Không sao."
Lâm Hiểu vẫn lo lắng: "Lát về khách sạn tôi xông ngải cho anh."
Ký ức hỗn loạn chợt trỗi dậy, Phương Trì cười trêu: "Vẫn là huyệt Khí Hải à?"
Lâm Hiểu ngẩn người, hai má càng đỏ bừng.
Sao cậu lại cứ nhớ đúng cái huyệt đó?
"Thôi, hôm nay chân cậu không tiện làm gì nhiều." Sau khi quen với sự im lặng và ngượng ngùng của Lâm Hiểu, Phương Trì bình tĩnh đổi chủ đề, "Về nghỉ đi, mai tính."
"Đêm qua anh cũng nói thế!" Lâm Hiểu lo lắng cho chấn thương của anh, vô thức cao giọng: "Hôm qua trước khi ngủ cũng bảo hôm nay làm, thế mà nay cũng không…"
Cậu nói chưa dứt lời thì giọng nhỏ dần.
Nói đến chuyện ngày hôm nay, Phương Trì cũng không nhỏ nhen đến mức đó, bây giờ nhắc lại còn cố ý nói: "Hôm nay không làm hả? À đúng… Ừ, chiều nay sư phụ Tiểu Lâm làm gì ấy nhỉ?"
Lâm Hiểu: "…"
Giúp trợ lý của anh đang bị trật hông.
Lúc đi còn rất dứt khoát.
Bỏ anh đội trưởng đang thương tật đầy mình sang một bên, chạy đi tận tình phục vụ cho trợ lý của ông chủ… Lâm Hiểu tự biết mình sai, u sầu nói: "Tôi… tôi thấy… tôi sợ eo anh Tiểu Du không ổn, có thể sẽ lỡ việc của anh."
"Công diễn cũng xong rồi, mấy ngày nay đâu còn việc gì nữa, lỡ làm sao được." Phương Trì ngừng lại, nhớ ra điều gì, không kịp ngăn cản, lòng mề sáng suốt hẳn lên, hỏi: "Cậu ta bị thương nặng không?"
"Không nặng đâu, cũng xông ngải cứu, anh ấy vẫn phải dán miếng căng cơ, hai hôm nữa là ổn rồi." Lâm Hiểu vừa nói vừa nghiêng đầu, động tác này khiến cằm cậu chạm vào cổ Phương Trì, cảm giác thoáng qua khiến anh ngứa ngáy khó chịu.
Gân xanh trên thái dương của Phương Trì giật lên.
Chuyện này… không thể trách Phương Trì được.
Cánh tay đỡ chân của Lâm Hiểu càng siết chặt hơn. Sau một lúc, anh mới thở đều được, nhíu mày hỏi: "Ngải cứu? Xông ở đâu?"
Lâm Hiểu ngây thơ trả lời: "Mấy chỗ đau và một vài huyệt khác trên eo, à, cả mắt cá chân nữa."
Mắt cá chân, eo, bụng…
Phương Trì lạnh lùng nói: "Huyệt Khí Hải vạn năng thế à, đau đâu cũng cần à?"
Mọi người đều có huyệt Khí Hải, cấu tạo sinh lý chung khiến Phương Trì vô cùng khó chịu.
Lâm Hiểu hoảng hốt "hả" một tiếng: "Không phải huyệt Khí Hải, căng cơ thắt lưng trị bằng huyệt Thần Khuyết và Quan Nguyên."
Sau vài lần "xông ngải" của sư phụ Tiểu Lâm, Phương Trì đã biết vị trí của huyệt Thần Khuyết, nhưng huyệt "Quan Nguyên" lại hoàn toàn xa lạ. Anh hỏi ngay: "Huyệt Quan Nguyên… ở đâu?"
Lâm Hiểu: "Dưới rốn ba tấc…"
Phương Trì đột nhiên đứng lại.
Dưới rốn ba tấc.
Anh nghiến răng nghiến lợi, tự nhủ: Bác sĩ không phân biệt bệnh nhân, không có vấn đề gì cả, thực sự không có vấn đề.
Nào, hít sâu, thả lỏng—
Đuỵt, đé* có tác dụng!
Phương Trì đứng sững tại chỗ, cõng cậu im lặng. Lâm Hiểu không hiểu sao lại thấy bất an: "Sao, sao không đi nữa vậy, mệt à? Hay là thả tôi xuống—"
Phương Trì bất ngờ mở miệng, giọng điệu xa lạ và lạnh lùng: "Sư phụ Tiểu Lâm quả là lương y như từ mẫu."
Lâm Hiểu ngượng ngùng cười: "Nên thế mà."
Phương Trì: "…"
Tôi có khen cậu đâu?!
"Sao không nói nữa vậy?"
Sư phụ Tiểu Lâm bước rất đúng chỗ, chuẩn xác đạp vào đường đỏ tâm lý của Phương Trì. Cậu nhắm mắt, vui vẻ trượt băng nghệ thuật trên đầu quả tim của người ta, hăng hái không biết mệt. Phương Trì im lặng hồi lâu, khó ở nhưng không làm gì được, chỉ có thể lạnh lùng nói: "Lần sau không được viện cớ này nữa."
Lâm Hiểu nghẹn họng, mãi sau mới hiểu ra ý của anh, im lặng hồi lâu mới rặn ra một chữ "ừ".
Con người thật sự kỳ diệu, cùng một chuyện nhưng đặt trên hai người khác nhau lại nảy sinh những phản ứng tâm lý khác nhau.
Lâm Hiểu thông minh, nhưng cũng có những chuyện cậu không biết. Bây giờ bị Phương Trì nhắc, cậu mới ngộ ra: Ngày hôm nay khi xông ngải cho Tiểu Du, cậu hoàn toàn không thấy ngại ngùng hay lúng túng, thế nhưng đêm đó, trong phòng mình, mới chỉ xông tới huyệt Khí Hải thôi mà tim mình đã đập rộn rã bất thường, bụng dạ nóng hết cả lên…
Vậy là, tại sao vậy?
Lúc đó cậu hoảng lắm, hoảng vì cái gì?
Từ khi vào nghề tới giờ, lần đầu tiên sư phụ Tiểu Lâm thấy thiếu tự tin đến vậy.
Khách sạn đã ở ngay trước mắt, từ đây có thể nhìn thấy ánh đèn trước cửa. Phương Trì đi tiếp, bước về phía nguồn sáng.
Cát dưới chân kêu lạo xạo, càng làm nổi bật đoạn đường im lặng quá đỗi giữa hai người. Hồi lâu sau, Lâm Hiểu nhỏ giọng ước lượng sắp về khách sạn, không nhịn được hỏi: "… Anh giận à?"
Cõng người trên cát lún lâu như vậy, mồ hôi trên trán Phương Trì toát ra, anh thở một hơi, lầm bầm đáp: "Không."
Lâm Hiểu: "Thế anh sao vậy?"
Dù sao, đối mặt với một Phương Trì trong trạng thái tồi tệ khiến Lâm Hiểu cảm thấy sợ hãi.
Ngày thường, Phương Trì luôn đối nhân xử thế kiểu hờ hững, nhưng khi đã cất đi tiếng cười và phong thái lười biếng, dù im lặng không nói gì, cả người vẫn tỏa ra bầu không khí ngột ngạt khó hiểu, như một tòa nhà phủ kín trong băng tuyết nghìn năm, trông không hung ác nhưng lại cực kỳ đáng sợ.
Sao vậy?
Phương Trì cũng thầm nhẩm lại câu hỏi của Lâm Hiểu trong lòng.
Đúng vậy, trong vòng một ngày, anh lại giở thói sáng nắng chiều mưa tới mấy lần, thế là thế nào.
Nhìn ánh đèn khách sạn trước mắt, Phương Trì nheo mắt.
Phương Trì vừa nhấc chân bước lên bậc thang đầu tiên thì Lâm Hiểu biết cả hai đã tới khách sạn. Vào đại sảnh, có nhân viên nhìn thấy họ, vội chạy tới hỏi chuyện gì đã xảy ra, có cần giúp đỡ không.
Lâm Hiểu hoảng sợ, sợ lại xuất hiện những tấm "ảnh mạng" nữa, định giãy giụa muốn xuống khỏi lưng Phương Trì.
Nhất là hiện giờ Phương Trì vẫn còn bán khỏa thân.
Phương Trì tránh khỏi bàn tay của nhân viên phục vụ và an ninh, lạnh nhạt đáp: "Không cần."
Anh biết Lâm Hiểu đang lo lắng, nhưng khách sạn này đã ký hiệp nghị bảo mật với công ty rồi, hoàn toàn không cần lo lắng sẽ xuất hiện "hình ảnh riêng tư không đứng đắn" thật giả trên mạng vào ngày mai.
Có điều… Phương Trì thấy hiện giờ cũng ổn.
Anh không giải thích, chỉ hơi nghiêng đầu, nói với người sau lưng: "Đợi chút đi, đừng cựa quậy." Sau đó vững vàng bước vào thang máy.
"Ting" một tiếng, thang máy dừng ở tầng ba, Phương Trì cõng người tới trước cửa phòng Trương Viễn, cửa đang mở hé, anh đá cửa một cái, cánh cửa từ từ mở ra.
"Có túi cứu thương… Sao vậy?"
Trong phòng Trương Viễn, các thành viên của CALM ngồi nghiêm trọng xung quanh bàn vuông. Phương Trì vừa nói được một nửa thì khựng lại.
Mọi người ngẩng đầu nhìn qua, nghiễm nhiên nhìn thấy bộ dạng của Phương Trì, trên lưng còn cõng theo một Lâm Hiểu trông như đóa hoa tươi vừa bị chà đạp, mặt mày cả đám nhảy số như đèn giao thông, gần như thốt ra từ "Đậu má?" thành "Đậu mòe!"
"Đuỵt, hai người làm gì đấy?!
Mọi người đã tưởng tượng ra đủ thể loại chuyện rồi— không biết tình hình chiến đấu kịch liệt tới mức nào mới khiến sư phụ Tiểu Lâm trọng thương tới mức phế hai chân, không đi đứng nổi phải cõng về mới được?!
Anh đại… sao hoang dã thế?
Mọi người vội vàng đứng dậy lại gần, Trương Viễn chen tới đầu tiên, vươn tay muốn đỡ cậu thanh niên: "Tình huống gì thế này, thể loại pose nổi nồi nôi gì thế này?"
"Không sao." Phương Trì hơi nghiêng người né tránh bàn tay của Trương Viễn, "Chân có vết thương, có túi cứu thương không?"
Bàn tay của Trương Viễn đang giơ ra khựng lại giữa không trung, anh nhìn chân trái đang lủng lẳng bên người Phương Trì của Lâm Hiểu, rồi chuyển tầm nhìn về người Phương Trì, ánh mắt bỗng trở nên thâm sâu khó dò.
"Phòng tôi có." Ba Tử nói xen vào: "Hôm diễn xong tôi có va đầu gối vào đâu đó, trợ lý có mua ít thuốc cho tôi, vẫn còn nguyên đó, để tôi đi lấy."
Phương Trì gật đầu.
Lát sau, Phương Trì tiếp tục hỏi vấn đề vừa rồi: "Đêm hôm khuya khoắt rồi còn tụ tập làm gì, hội nghị củ cải à?"
"Xùy xùy xùy, đây là hội nghị tinh anh đó trời!" Tiền Tùng liếc nhìn Tỉnh Hàn ngồi im lặng bấy lâu, ảo não nói: "Chuyện trong nhà anh Hàn."
Phương Trì hơi nhíu mày, hiểu rồi.
Trương Viễn đề nghị: "Đúng lúc cậu về, ngồi xuống bàn bạc chút nhé? Dù sao đây cũng là chuyện lớn, ý kiến của đội trưởng vẫn rất quan trọng!"
Đang nói dở, Ba Tử cầm hộp thuốc nhỏ vào, một tay Phương Trì còn đang xách xô, không cầm được, Ba Tử thấy vậy, đoạn nói: "Hay là xử lý ở đây luôn nhé, tiện tâm sự luôn? Ặc… Hay ông mặc áo vào trước đê?"
Phương Trì nghĩ bụng, trả lời: "Khỏi cần mất công vậy, tôi về phòng, tôi… lát tôi qua."
Lâm Hiểu mặt đỏ như gấc, giả làm đà điểu rúc đầu vào cổ Phương Trì, ghé vào tai hắn nói thầm: "Hay nhờ anh Tiểu Du giúp tôi ấy, anh có việc… anh cứ làm đi."
"Không cần." Phương Trì nghiêng đầu, "Hơn nữa tôi còn có chuyện quan trọng hơn chưa làm."
Tiền Tùng tò mò hỏi: "Quan trọng hơn á? Chuyện gì?"
Mỹ nam bán khỏa thân thản nhiên đáp: "Bữa khuya."
Mọi người: "…"
Quá đáng lắm rồi nhá!
Lâm Hiểu cuống cuồng như muốn bật khóc: "Không không không… không ăn nữa, tôi cứ—"
"Ăn chung đê!" An Đạt xáp lại ngó vào trong xô sắt, nóng lòng muốn chấm mút: "Anh đại, ra biển bắt hải sản à? Hê, ngon nghẻ quá nhể, cái gì mà, vui một mình không bằng vui nhiều mình, đừng ăn mảnh nhá!"
"Vui cái đầu ông." Phương Trì trừng mắt, khinh bỉ nói: "Có làm thì mới có ăn, hiểu không? Muốn ăn sẵn à, nghĩ hay quá nhỉ, đây là tôi với—"
"Ăn chung ăn chung!" Lâm Hiểu ngay lập tức phản bội tổ chức, tay chân xoắn quẩy hết cả lên, lúc cất tiếng còn vô thức năn nỉ: "Dầu sao cũng bắt nhiều mà, thêm người càng vui chứ sao, mình ăn chung đi… Anh Trì, được không?"
Một tiếng "anh Trì" khiến Phương Trì mím chặt môi hồi lâu, mãi sau mới lạnh lùng "ừ" một tiếng, coi như đã đồng ý rồi.
Nhưng ăn khuya chung thì được, còn xử lý vết thương ở chân của sư phụ Tiểu Lâm trước mặt mọi người thì không, nhìn lớp da mặt mỏng đét như không có của Lâm Hiểu, có lẽ sẽ áp lực tới mức từ ngại ngùng thành sợ xã hội luôn quá.
Phương Trì đặt xô nhỏ xuống đất, đá nhẹ vào cái xô, dặn dò như bố tướng: "Xuống tìm nhân viên khách sạn làm cho, đừng có cay quá, tôi đưa cậu ấy đi một lúc."
Nói rồi nghênh ngang cõng sư phụ Tiểu Lâm ra ngoài.
Tiền Tùng nhìn bóng dáng vững chãi của đội trưởng nhà mình biến mất ở cuối hành lang, cõi lòng cuồn cuộn nổi sóng, trầm trồ lên tiếng: "Đây là mặt tối không muốn ai biết của lưu lượng đang 'hot' trong giới âm nhạc đó hả? Ra đường đè đầu cưỡi cổ người ta, về nhà thì cõng vợ… Chẹp chẹp chẹp, phân biệt đối xử quá, sốc quá, tôi cảm thấy tâm hồn íu đúi của mình đã nát tan rồi…"
Ba Tử cũng buồn mồm chêm vào: "Cái ông gay này lố ghê, chiều chuộng người ta ra mặt, đúng là đau mắt mà! Ai cũng sống hơn hai mươi cái xuân xanh rồi, còn nâng niu người ta trong tay như công chúa nhỏ vậy!"
"Bạn tôi không hiểu rồi!" An Đạt vỗ vai Ba Tử, thong dong giải thích: "Anh đại đang dùng kế tấn công vào tim— đầu tiên là đối xử tốt với cậu, tốt tới mức cậu không thể chịu đựng được, trong lúc mơ mơ màng màng cõi lòng cậu sẽ vô thức nảy sinh những tâm tư thầm kín với ổng, còn ổng thì sao, ung dung mỉm cười nhìn cậu từ từ hãm sâu vào trong vũng bùn, bước vào lưới tình tuy thưa mà khó lọt, cuối cùng chỉ cần nhúc nhích tay—xoẹt, cá đã cắn câu, dê đã chui miệng cọp… Phải nói là nước đi này quá là cao tay, quá ghê gớm!"
Tiền Tùng hoảng sợ nhìn An Đạt: "Đậu móa ông hiểu rõ vậy— Ơ thế nếu hiểu kỹ vậy sao tới giờ vẫn ế thế?!"
An Đạt: … Biến!
Ba Tử nhíu mày nghi ngờ: "Nhưng mà mấy người nói coi anh đại thật lòng hay giả lòng… Nói thật nhé, có hơi ngạc nhiên chút, dù sao ổng đã cô đơn lâu như vậy rồi, có thể nói là dòng nước trong của giới gay, ấy thế mà vừa gặp sư phụ Tiểu Lâm là lật mặt luôn? Nhưng nếu nói là giả… này nhé tụi mình lăn lộn với nhau lâu thế rồi, tôi chưa bao giờ thấy ổng đối xử với ai khác như vậy… Chà chà, đây không phải là một việc 'đơn giản' đâu, quá kỳ diệu, quá tuyệt vời!"
"Anh Viễn này, anh thấy sao?"
Trương Viễn bấm chuông gọi phục vụ phòng tới, giao xô sắt cho nhân viên phục vụ, nhếch miệng cười: "Ai biết được."
Có lẽ chính đội trưởng Phương của mấy người cũng mông lung đó.
Phòng của Lâm Hiểu ở cuối hành lang.
Phương Trì dùng nước khử trùng vệ sinh miệng vết thương, rắc thuốc tiêu sưng cầm máu rồi băng bó lại.
Anh đang ngồi trên thảm trải sàn, đứng dậy dặn: "Vết thương không sâu nhưng mấy ngày nay vẫn phải cẩn thận chút, đừng để dính nước, lúc tắm rửa chắc hơi phiền."
"Không sao đâu." Khuôn mặt nóng bừng của Lâm Hiểu cuối cùng cũng hạ nhiệt, nhỏ giọng đáp: "Mình có màng ni lông mà, lúc tắm rửa tôi tự bọc lại là được."
"Ừ." Phương Trì lấy màng bọc ni lông từ hộp thuốc ra, định đưa cho Lâm Hiểu thì khựng lại, đột nhiên hỏi: "Cậu tự bọc có tiện không?"
Lâm Hiểu: "Hả?"
Cô gì mà tiện với chả không, cùng lắm thì vụng về quá rồi ăn đau thôi.
Phương Trì bật cười: "Hay là tôi giúp cậu nhé? Cũng không phiền phức đâu, trước lúc cậu tắm rửa thì chỉ cần đứng trước cửa phòng đối diện gọi một câu là được."
Lâm Hiểu ngây ngơ hỏi: "Gọi, gọi kiểu gì?"
Phương Trì hắng giọng, cố gắng kiềm chế khóe môi đang nhếch lên, giả đò làm thầy giáo dạy học sinh: "Tôi nghĩ xem… Cứ gọi 'Anh Trì, tôi muốn tắm, anh qua đi' là được, tôi nghe thấy tiếng chắc chắn sẽ xuất hiện ngay lập tức, dịch vụ vừa tận tâm vừa nhẹ nhàng, sao nào, sư phụ Tiểu Lâm có làm tí không?"
Lâm Hiểu: "…"
Sau hai giây suy nghĩ nghiêm túc, hai má vốn trắng hồng của cậu lại đỏ rực thêm lần nữa.
Phương Trì nhìn lại, rốt cuộc không nhịn được, bật cười ra tiếng: "Rồi rồi, không trêu cậu nữa, tôi về phòng mặc áo đã, lát dẫn cậu đi ăn khuya."
Lâm Hiểu: "Hay là… tôi không đi nữa, không tiện lắm…"
"Cậu móc đâu ra lắm không tiện vậy?" Phương Trì ra khỏi cửa, cười cười nói: "Hơn nữa tôi đã tốn công tốn sức bắt được mấy thứ kia, sao lại để người khác hưởng không được?"