Nghe Nói Anh Đẹp Trai Nhưng Tiếc Là Tôi Mù
Chương 51: Sư phụ Tiểu Lâm
Nghe Nói Anh Đẹp Trai Nhưng Tiếc Là Tôi Mù thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chương 51
Sư phụ Tiểu Lâm nhớ kỹ tư thế vừa rồi đấy, sau này anh Trì sẽ kiểm tra.
Phương Trì ra ngoài bằng cửa sau của nhà hát, gió đầu tháng chín thổi làm hắn không kiềm được cơn rùng mình.
Cũng may nhà hát không xa khách sạn lắm, đội trưởng Phương được ông trời ưu ái có lợi thế chân dài, chưa đầy mười phút đã đi bộ đến khách sạn.
Thời điểm này khách sạn vẫn sáng đèn với những quán bar đêm, sòng bạc, sảnh cước, mọi quần áo lụa trầm mê rượu tiền. Cuộc sống về đêm của siêu đô thị bây giờ mới đến đỉnh điểm.
Ánh mắt Phương Trì lướt qua ánh đèn rực rỡ, chân không dừng bước, đi thang máy lên thẳng tầng bốn mươi lăm.
Đứng trước cửa phòng, hắn thở hắt một hơi, sau đó quét thẻ, cửa phòng tinh một tiếng mở ra.
Phương Trì vào phòng, được một bước thì khựng lại.
Đèn treo tường ở lối vào tỏa ánh sáng vàng ấm áp, ánh đèn dịu dàng, tựa như đã chờ đợi suốt đêm khuya lạnh lẽo.
Trái tim Phương Trì bỗng nhiên mềm nhũn.
Hắn đổi giày, bước qua phòng khách cũng mờ ảo ánh đèn, Phương Trì đến cửa phòng ngủ.
Trong phòng ngủ lại tối đen, từ cửa sát đất phóng mắt nhìn ra ngoài chỉ thấy biển sao xán lạn của đèn điện đập vào mắt.
Mượn ánh sáng của biển đèn mênh mông ngoài cửa sổ, Phương Trì nheo mắt nhìn về phía giường lớn, lại thấy đồ đạc trên giường vẫn ở nguyên chỗ cũ, trưa thế nào thì bây giờ vẫn y vầy.
Phương Trì không có tâm trạng thức cảnh đêm giữa trời, hắn nhíu mày chuyển hướng sang phòng khác.
Lúc đi qua phòng khách thì dừng lại.
Phòng khách bên cạnh phòng tiếp khách không sáng đèn nhưng máy tính trên bàn lại loé sáng, vừa đủ soi rọi một bóng hình gầy gò lại mạnh mẽ đang ghe đầu xuống bàn.
Lâm Hiểu gục đầu trước máy vi tính ngủ say.
Bảng chữ nổi bị đè dưới tay cậu, tai nghe vương hờ hững trên mặt. Phương Trị đảo mắt nhìn màn hình, bài giảng trên video đã tự động dừng từ lâu.
Hắn nhẹ nhàng nhắc tai nghe trên mặt Lâm Hiểu đặt sang một bên, sau đó cúi người, một tay đặt dưới đầu gối, một tay khác vòng qua vai cậu, lặng lẽ dùng sức, nhấc người ra khỏi ghế.
Gầy quá.
Nhưng đội trưởng Phương còn chưa kịp đặt chân đi thêm bước nào thì Lâm Hiểu, hiện đang được ôm lơ lửng trên không trung bột tỉnh khỏi giấc mơ, ngay sau đó liền thất thanh la to, tiếp đó là điên cuồng giãy dụa!
“Suyt suyt suyt! Là anh là anh!” Phương Trị sững sờ, vội vàng trấn an sư phụ Tiểu Lâm bỗng xù lông, sợ cậu bất cẩn rơi xuống, hai tay càng ôm chặt hơn, “Đừng quấy rầy, cẩn thận ngã giờ!”
Vừa dứt lời thì Lâm Hiểu cứ như một cái băng cắt bị nhấn dừng, cả người cậu cứng đơ, thực sự không cử động nữa.
Phương Trị thở phào nhẹ nhõm, nửa buồn cười nửa trầm trồ nói: “Chắc… Sư phụ Tiểu Lâm giỏi thật đấy, năng lực phản ứng mạnh nhường này, đi mát xa đúng là giấu tài mà, vốn phải là hạt giống tốt để đi thi đấu thể thao cho người mù đấy.”
Lâm Hiểu vẫn chưa hoàn hồn, tựa vào ngực hắn thở hổn hển, mãi sau mới lạc giọng hỏi: “Anh Trì?”
“Không thì ai nữa?” Phương Trị bất lực, “Mới có hơn mười mấy tiếng không nghe thấy tiếng anh thôi đã thấy lạ tai, vậy mà nếu mấy ngày liền không gặp thì có phải em cũng quên mất cả việc mình đã có bạn trai không hả?”
Lâm Hiểu chậm chậm thở ra, thả lỏng bả vai đang căng cứng, bây giờ ngượng ngùng cười, vươn tay vòng quanh cổ Phương Trị, cất giọng như lấy lòng: “Không thể đâu ạ, không thể quên chuyện này được… có nằm mơ em cũng nhớ kỹ.”
Phương Trị thấp cười, quay gót bước ra khỏi phòng khách, “Sao lại ngủ ở đây, có phải là đợi anh về không?”
“Ừm.” Lâm Hiểu đáp: “Không biết bao giờ anh mới xong việc, lúc đầu thì định đợi anh về để trị liệu, không ngờ là không cố được nên ngủ mất.”
“Em có bị ngốc không hả…” Phương Trị xốc xốc người trong lòng, “Đi, về phòng ngủ.”
Quay lại phòng ngủ, Phương Trị đặt cậu lên giường, giúp chăn đắp kín người cậu, cũng không mở đèn mà nằm xuống cạnh Lâm Hiểu ngay. Hắn hít sâu một hơi, mệt mỏi nói: “Sư phụ Tiểu Lâm, mình bàn bạc một chuyện được không?”
Lâm Hiểu vốn định kéo chăn đắp cho hắn, nhưng vừa thò tay ra thì đầu ngón tay lại chạm vào quần của hắn, thế là dừng một nhịp, hỏi: “Bàn bạc gì ạ… À, anh không tắm rửa thay đồ à?”
“Bàn bạc chuyện này nè.” Phương Trị vùi mặt vào gối, tay dài vươn ra kéo người vào lòng, mệt mỏi cười: “Đêm nay ngủ luôn nhe, không tắm rửa được không? Sư phụ Tiểu Lâm đừng chê anh…”
Lâm Hiểu đơ một nhịp, kéo chăn đắp qua thắt lưng hắn, nhỏ giọng hỏi: “Anh mệt lắm ạ?”
“Một chút.” Phương Trị đáp, “Sáu giờ sáng mai còn phải qua nhà hát tập luyện nữa, còn chưa đầy bốn tiếng nữa để ngủ, nên là…”
“Anh ngủ đi.” Lâm Hiểu bất ngờ cắt ngang, sau đó dúi dúi vào ngực hắn, nói tiếp: “Yên tâm ngủ đi ạ, em sẽ đặt báo thức, năm giờ năm mươi gọi anh dậy nhé, được không?”
Phương Trị nhắm mắt lại, giơ tay xoa đầu cậu, âm thanh dần xiêu xuôi: “Không cần, anh dậy được… Nhắm mắt lại ngủ đi.”
Bàn tay phủ trên đầu vẫn không rời đi, Lâm Hiểu lặng lẽ đợi mấy giây, chỉ nghe thấy hơi thở của người bên cạnh dần đều đều ổn định.
Cậu thở dài, nhẹ nhàng kéo tay Phương Trị từ trên đầu mình xuống nếp vào chăn, sau đó lần điện thoại bên gối, đặt báo thức là năm giờ rưỡi xong mới từ từ nhắm mắt lại.
Hơn ba tiếng sau, Lâm Hiểu ngủ một giấc khá nông, tiềm thức luôn ghi nhớ một điều gì đó, đồng hồ báo thức vừa vang lên một tiếng thì tỉnh táo lại ngay.
Nhưng vừa vươn tay sang bên cạnh sờ thì vị trí đó đã không còn ai nữa.
Lâm Hiểu mơ hồ nghe thấy tiếng nước chảy lọt ra từ cánh cửa thủy tinh của phòng tắm. Cậu đứng dậy, chậm chậm xuống giường ra khỏi phòng ngủ, vịn vào bức tường trang trí họa tiết tối màu, đi về phía tấm ngăn thủy tinh ở góc cua.
Đợi một lúc thì tiếng nước ngừng, Lâm Hiểu đứng ngoài cửa, nhỏ giọng gọi: “Anh Trì.”
Phương Trị đứng trước bồn rửa mặt, hông quấn một chiếc khăn tắm lớn, miệng thì đầy bọt kem đánh răng, “Sao vậy em… khu khu khu… dậy làm gì vậy?”
Lâm Hiểu chỉ nghe được tiếng có tiếng không, thấy bên trong có tiếng ho khan liền vội vàng hỏi: “Anh sao thế?”
“Không sao.” Phương Trị nhổ bọt ra súc miệng, “Sao không ngủ thêm lúc nữa, hôm qua thức đến tận nửa đêm mà, đáng lẽ nay phải ngủ cho đã chứ.”
Lâm Hiểu đứng im không đáp, nhưng những đầu ngón tay đặt trên mặt kính mơ sương lại lặng lẽ co lại, để lại những vệt dài rõ ràng trên kính.
Phương Trị nhìn cậu một hồi, đoạn đặt cốc đánh răng xuống, lau sạch giọt nước trên mặt rồi bước qua.
Cơ thể còn vương hơi ẩm sau khi tắm từ lại gần, Lâm Hiểu hơi cúi đầu, nghe thấy tiếng bước chân dừng lại trước mặt, ngay sau đó là một ngón tay ấm áp đặt dưới cằm cậu, dùng lực nhẹ nhàng nâng mặt cậu lên.
Phương Trị im lặng một lúc, cười khẽ nói: “Nói thật với em nhe, nhìn cái biểu muốn lại thôi buồn bã sầu muộn này của em khiến anh có một ảo giác…”
Cổ họng của Lâm Hiểu hơi ran rát, cậu nhỏ giọng hỏi: “Ảo giác gì?”
Phương Trị: “Chắc… Tại sao anh lại có cảm giác rằng nếu như anh hỏi thêm một câu nữa thì em vừa khóc vừa cầu hôn anh nhỉ?”
Lâm Hiểu sững sờ, hai chữ “cầu hôn” này nhảy vào tai mà cứ phải bỏng, mặt mũi bỗng nhiên đỏ ửng lên, ngoảnh mặt tránh khỏi ngón tay của Phương Trị, vội vàng thanh minh: “Đừng, đừng nói linh tinh!”
“Không phải thì tốt.” Đầu ngón tay Phương Trị đã trơn trượt, hắn cười cười thu tay lại, nói tiếp: “Không thì anh sẽ không nhịn được mà đồng ý mất, chắc… Hai chúng ta một người mặc áo ngủ một người quấn khăn tắm, cái màn cầu hôn này cũng hơi không trang trọng rồi.”
Lâm Hiểu nghe mà vừa khóc vừa cười, mím chặt môi không đáp.
Phương Trị tiến lại gần ôm người vào lòng, dịu dàng hỏi: “Nốt cuốt là vậy nào?”
Lâm Hiểu thở dài, thế mà lại chủ động vòng tay quanh eo Phương Trị, buồn buồn nói: “Không có gì ạ, chỉ là… hơi xót anh thôi.”
Con tim Phương Trị như nhũn ra.
“Không đến mức đó mà.” Phương Trị vỗ vỗ vào lưng cậu như dỗ trẻ con, bật cười: “Thế này đã là gì đâu, chỉ là tối ngủ muộn sáng dậy sớm thôi mà, cũng không phải là ngày nào cũng vậy, em đừng có xót anh dễ thế, anh sẽ bị chiều hư đấy.”
“Rõ ràng là anh…” Lâm Hiểu nhất thời lặng im.
Rõ ràng từ trước đến giờ là Phương Trị dỗ dậu cậu, nhượng nhịn cậu, thậm chí là… nuông chiều cậu, bây giờ lại nói…
Lâm Hiểu ngửi được mùi thơm thoảng thoảng của sữa tắm trên người Phương Trì, con tim vừa chua vừa ngọt, cổ họng cũng bị dính theo: “Nuông chiều anh… cho dù là chiều hư, em cũng sẵn sàng làm mà…”
“Hmm…” Phương Trị được một tắc lại muốn tiến thêm một bước, “Hay bây giờ em chiều anh nhe?”
“Kiểu gì…”
Từ nghi vấn vừa thốt ra khỏi miệng, còn chưa kịp nói ra những từ sau thì tự động tắt tiếng, khựng lại một nhịp, Lâm Hiểu đột nhiên ngẩng đầu khỏi ngực Phương Trị, đoạn giơ tay, chậm chậm nâng hai má hắn, sau đó hít nhẹ vào một hơi, dâng một nụ hôn tới.
Hương bạc hà mát lạnh thoảng thoảng từ răng môi, đáy mắt Phương Trị loé lên một ý cười nho nhỏ. Hắn vừa hôn vừa nhắm mắt, ngắm nhìn khuôn mặt trắng trẻo của Lâm Hiểu đã thành màu hồng phấn, mãi đến khi màu hồng nhạt nhạt trên mặt cậu ngày càng đậm lên, hơi thở hơi gấp gáp lên thì mới lưu luyến không muốn rời khỏi đôi môi ấy.
Trán trán, Phương Trị khẽ cười: “Sao lại không lấy hơi vậy? Sư phụ Tiểu Lâm… học nghề chưa tinh rồi.”
Lâm Hiểu phục hồi nhịp tim và hô hập rối loạn, mặt đỏ như rỉ máu, cậu khép hé mắt, mãi lâu sau mới lầm bầm mấy chữ: “Vậy em, em sẽ luyện nhiều hơn…”
Phương Trị cọ nhẹ trán mình lên trán cậu, trái tim lại mềm nhũn ra.
Ày… không ra ngoài được không, không đi tập được không, không biểu diễn nữa được không?
Yêu khiến ý chí của con người ta rút lại, Lâm Hiểu làm con người ta… phình ra (?)膨胀.
Gần sáu giờ, bầu trời vẫn còn chưa sáng hắn, Phương Trị đứng ở huyền quan chuẩn bị ra ngoài, trước khi đi còn dựa vào tủ giày dặn dò Lâm Hiểu ba điều: “Thứ nhất, bây giờ đi ngủ ngay; Thứ hai, mặc dù ba bữa cơm đều được khách sạn phục vụ lên nhưng anh sẽ cố gắng để Tiểu Du qua, nếu Tiểu Du thực sự không qua được thì lúc nhân viên đưa đồ ăn lên nhớ phải gọi điện cho anh, phục vụ rồi mới cúp máy; Thứ ba, có thể hôm nay sẽ về muộn hơn, nên là đừng cố thức đêm đợi anh, đợi trạm diễn này kết thúc… anh Trị dẫn em ra ngoài nhe, được không?”
Lâm Hiểu gật đầu, sau đó lại lắc đầu, cậu nói: “Không cần nghĩ cho em đâu ạ, lịch trình đợt này dài dặc như thế, anh không có nhiều thời gian nghỉ như vậy, khó lắm mới có một ít thời gian rảnh rồi, tốt nhất là nên nghỉ ngơi ạ.”
Phương Trị thở dài một tiếng, cười đáp: “Được rồi, đến lúc đó rồi tính, em về phòng đi, em vào phòng ngủ rồi thì anh đi.”
Lâm Hiểu: “Anh đi đi ạ, em đợi anh đi.”
“Thà cho anh đi mà sư phụ Tiểu Lâm.” Phương Trị bật cười: “Em cứ đứng ở cửa thế này thì anh đâu nỡ mở cửa ra ngoài chứ?”
Lâm Hiểu giật mình, thầm cảm thấy hai người thanh niên trưởng thành sao có thể sến súa đến vậy, thật kỳ lạ, nhưng khóe miệng cậu lại không nghe lời cong lên, cậu gật đầu quay đi, chậm rãi về phòng ngủ.
Mãi đến khi bóng lưng của Lâm Hiểu biến mất ở góc cua thì Phương Trị mới mở cửa ra khỏi phòng.
Buổi tập luyện vào trước ngày diễn buổi hòa nhạc mệt đến độ khó tả. Chạy sân khấu, tinh chỉnh chi tiết, thậm chí là nên tương tác với khán đài vào lúc nào cũng phải căn chỉnh đến mức hoàn hảo nhất. Nguyên hôm ấy, cả CALM và nhân viên trong đoàn gần như là làm tối trong nhà hát. Từ sáng sớm đến hoàng hôn, hơn mười lăm tiếng đồng hồ làm việc cường độ cao trên sân khấu, mỗi một lần biểu diễn, tinh thần của ai đó đều vô cùng dồn dạo; cho chí giờ tối, sau khi kết thúc cuộc tập dượt cuối cùng, cả bạn đã mệt đến nổi chẳng buồn cơm nước.
Cũng không có gì, ăn cơm thì phải há mồm, còn phải nhai với nuốt, vừa phức tạp vừa khó nhằn.
Do CALM về doanh tập thể nên rất dễ trở thành mục tiêu, vì vậy mà cả bạn phải đội mũ đeo khẩu trang trước khi xuống xe, chân trước chân sau bước vào khách sạn.
Trong phòng, Lâm Hiểu đang chuẩn bị rửa mặt thì nghe thấy tiếng mở cửa, cậu nhanh chóng đặt bộ đồ ngủ xuống, đi bộ ra phòng khách rồi gọi: “Anh Trì?”
Phương Trị đóng cửa lại, đổi dép bước qua, “Anh đây, đang làm gì vậy?”
“Không làm gì ạ, em chuẩn bị rửa mặt.” Lâm Hiểu vẫn chưa hoàn hồn, “Sao hôm nay về sớm vậy ạ? anh nói là có thể sẽ về muộn hơn hôm qua mà?”
Phương Trị dắt tay cậu ngồi xuống sofa, cười đáp: “Lần tập cuối cùng tương đối hoàn hảo, mọi người đều không còn vấn đề gì nữa, duy trì trạng thái này là được rồi.”
Lâm Hiểu gật đầu, nhẹ nhàng hỏi: “Có mệt không ạ?”
Phương Trị không dám lấy sức khỏe của mình ra để đùa liền ăn ngay nói thật: “Mệt, mà vai với cổ tương đối đau, giờ thì từ cổ tay lên cánh tay còn tê rần, khó chịu.”
Lâm Hiểu lập tức bật dậy khỏi ghế sofa, vịn lưng ghế lẫn ra sau hắn, nhíu mày ấn lên bả vai và sau cổ của Phương Trị.
Cơ bắp dưới tay cứng đơ căng chặt, Lâm Hiểu hắng một hơi, nói: “Vào phòng thôi, em làm trị liệu cho anh.” Nói rồi hơi khom lưng, từ sau lưng xuôi theo bả vai và cánh tay sờ đến cổ tay của hắn, nhấc tay hắn, đầu ngón tay ấn ấn hai bên xương cổ tay, nhíu mày càng chặt hơn, “Cổ tay… em châm cứu cho anh được không?”
“Ừ.” Phương Trị biết tình trạng của mình tương đối nghiêm trọng nên không dây dưa dài dòng, hắn dứt khoát đứng dậy, tiện thế kéo tay Lâm Hiểu, “Vào phòng làm thôi.”
Trong phòng cho khách, Phương Trị nằm trên giường, Lâm Hiểu sắp xếp đèn nhiệt rồi đặt một hộp kim chạm lát nữa sẽ dùng lên mặt đầu giường, đoạn nhỏ vài giọt tinh dầu Đông Y lên tay, chậm chậm di chuyển lên giường.
Cạnh giường là đèn nhiệt đang rọi vào nửa vai trái của Phương Trị. Giường phòng khách quá lớn, Lâm Hiểu không thể đứng ở một bên giường để mát xa cho hắn được, nghĩ một hồi bên nói: “Em lên giường nhe, tư thế và góc độ này không ổn… cũng, cũng khó dùng lực…
Phương Trị nghiêng đầu nhìn cậu, cười cười cố ý hỏi: “Nên?”
“Khu…” Lâm Hiểu giả vờ bình tĩnh, “Thì… em có thể dang chân sau lưng anh không?”
Cậu vẫn còn nhớ lần đầu mát xa cho Phương Trị ở nhà của hắn, cậu chỉ lơ đe dang bước qua người hắn từ phía sau có chút xi, ấy thế mà Phương Trị lại phản ứng tương đối mạnh. Nghĩ đến việc đây hẳn là tư thế cấm kỵ đối với đội trưởng Phương, cậu nghĩ trước khi hành động vẫn nên do hỏi cho rõ là tốt nhất.
Ai mà ngờ lần này Phương Trị lại cười đáp: “Tất nhiên là được, leo thoải mái, ngồi thoải mái, miễn là em dễ hành nghề là được.”
Lâm Hiểu: “…”
Anh Trị trở mặt nhanh lắm.
“Được ạ.”
Lâm Hiểu đã được cho phép, cậu từ từ giơ hai tay đã xoa nóng tinh dầu lên, sau đó chậm chậm duỗi chân băng qua eo Phương Trị… Nói chung là không dám ngồi thẳng xuống, cậu chỉ chống hai đầu gối bên thắt lưng Phương Trị để làm điểm tựa thăng bằng cho thân trên.
Nhưng ngay khi Lâm Hiểu vừa ấn tay lên vai cổ Phương Trị thì đội trưởng Phương bỗng vươn hai cánh tay dài ra sau, bất ngờ đè chặt lên đùi Lâm Hiểu…
“Á!”
Sư phụ Tiểu Lâm không kịp chuẩn bị tinh thần, lập tức ngồi sụp xuống.
Phương Trị miệng mỉm cười, nghiêm giọng hỏi: “Đã cho em ngồi rồi mà, làm sao, anh làm bỏng mông em à?”
Lâm Hiểu: “…”
Mong muốn của đội trưởng Phương đã được thực hiện, bây giờ lại lôi ra tư thế soi già vẩy đuôi, ra vẻ đứng đắn hơn giục gia: “Sư phụ Tiểu Lâm nhanh lên nào, khách hàng đang chờ em hành nghề đó.”
Lâm Hiểu hít một hơi thật sâu, mặt mũi vẫn ửng hồng, nhỏ giọng ừ một tiếng rồi đặt tay lên vai và cổ của Phương Trị.
Đèn nhiệt tỏa ra ánh sáng ấm áp dễ chịu. Ngay khi bắt đầu xoa bóp, Lâm Hiểu ngưng hẳn những ý nghĩ ngoài lề, cậu tập trung tinh thần, trong đầu còn phần cơ vai cổ cứng ngắc dưới lòng bàn tay mình.
Đầu ngón tay Lâm Hiểu day ấn những khối cơ dưới da hắn, nhíu mày nghiêm giọng nói: “Em sẽ dùng nhiều lực hơn, có lẽ là sẽ đau hơn nhưng anh chịu khó một lúc, không day thì cơ sẽ không được thả lỏng được.”
Phương Trị: “Được, sư phụ Tiểu Lâm… có thể mạnh hơn một chút.”
Lâm Hiểu: “…”
Mặc dù câu này không sai nhưng sao nghe vào tai cứ thấy sai sai sao ấy?
Lâm Hiểu giữ im lặng, mát xa từng kinh mạch trên vai hắn, làn da dưới lòng bàn tay dần ấm lên bởi những đợt massa qua lại, lòng bàn tay Lâm Hiểu cũng nóng hổi.
Làm xong một bên, Lâm Hiểu đứng dậy để Phương Trị đổi hướng, đầu quay xuống cuối giường nằm sấp. Một tay Lâm Hiểu che ở trên vai trái Phương Trị, một tay thì điều chỉnh đèn nhiệt, cho đến khi nhiệt độ cao của đèn rơi vào mu bàn tay mình thì mới nhỏ thêm tinh dầu, bắt đầu mát xa bên còn lại cho hắn.
Phòng ốc lặng im, hai người cũng không tiếp tục trò chuyện.
Phương Trị nhắm mắt, cảm nhận tay nghề điêu luyện của Lâm Hiểu, thầm nhủ một sư phụ Tiểu Lâm nghiêm túc làm việc thế này quả nhiên làm cõi lòng người ta vừa tĩnh lại vừa rung động.
Lần mát xa này tương đối lâu, đợi đến khi trị liệu vai cổ xong thì đã hơn một tiếng trôi qua.
Lâm Hiểu thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, bỗng thấy Phương Trị nằm dưới hỏi: “Xong rồi?”
“Xong ạ.” Lâm Hiểu đáp, “Anh thử vận động bả vai và cổ đi, em đi rửa tay, sau đó chúng ta sẽ châm cứu cổ tay.”
Ấy thế mà không đợi Lâm Hiểu chống người đứng dậy từ trên lưng Phương Trị thì đội trưởng Phương, cái người mà vẫn ngoan ngoãn nằm sấp, toàn bộ quá trình đều vô cùng phối hợp ấy bỗng hành động trước cậu một bước-
Phương Trị chống người sau lưng bằng một tay, sau khi đảm bảo rằng đối phương sẽ không té xuống từ người mình thì đột ngột… lật người lại.
Lâm Hiểu: “!!!”
Đây là động tác có độ khó cao đến mức nào vậy?
Một giây sau, sư phụ Tiểu Lâm vốn đang ngồi vững vàng trên thắt lưng Phương Trị bỗng mở to hai mắt, sống lưng cứng đơ, không dám hé môi cử động.
Lúc đó khi Phương Trị nằm sấp thì cậu ngồi ở eo hắn, hiện giờ người này đột nhiên lật ngược lại một cái, cậu không di chuyển kịp, thế là chỗ ngồi vừa nay biến thành…
Lâm Hiểu yên lặng nghiến răng, cả dám thở.
Đáy mắt Phương Trị phản chiếu ánh đèn phòng, bây giờ cười cong hai khoé mắt: “Đừng đi rửa tay vội, bàn bạc với em một chuyện nhe?”
Lâm Hiểu như ngồi trên đồng lửa, chỉ biết gật đầu nghe: “Chuyện gì ạ?”
Chẳng biết Phương Trị cố ý hay vô ý nữa, hết lần này đến lần cứ thích chậm ở những khoảnh khắc này, hắn dùng chất giọng êm tai ung dung nói: “Mấy người của ban nhạc nói, đợi sau khi buổi biểu diễn kết thúc ấy, muốn đi ăn chung một bữa, ừm… được không em?”
Đầu óc Lâm Hiểu vì luồng cuồng mà biến thành một đường thẳng, cả quẹo xiên ngoẻ nỗi nữa, cậu lầm bầm: “Có gì mà được với không được ạ, mấy lần trước cũng hay ăn cùng nhau rồi mà.”
Phương Trị mỉm cười, cử động nhẹ cơ thể, đoạn nói tiếp: “Không phải kiểu đó, mà là… biết hai ta ở bên đến mấy tên độc thân kia ghen tị đỏ mắt muốn tụ tập một phen, còn khăng khăng muốn một trong những nam chính là sư phụ Tiểu Lâm phải có mặt…” Phương Trị cười nói tiếp: “Em yên tâm, nói là tụ hợp nhưng có khả năng là… một trăm câu hỏi về xu hướng tình dục cho cặp đôi? Nên anh mới muốn nghe ý kiến của em, nếu em thấy khó chịu hoặc không thấy thoải mái thì không nữa.”
Lâm Hiểu chết trân tại chỗ, lặp đi lặp lại câu này trong đầu vài lần.
Phương Trị thấy cậu nhếch môi trầm tư một lúc bỗng rung mạnh chân, cười ranh mãnh: “Sư phụ Tiểu Lâm, thế là có đi hay không?”
Lâm Hiểu hoàn hồn, ba hồn bảy vía tí thì bị hắn dọa cho bay hết!
“Đi, đi đi đi…” Lâm Hiểu nghiến răng, mặt đỏ như rỉ máu, “Không, không có gì mà khó chịu… Với cả đồng đội của anh, thật ra mấy anh ấy trước giờ vẫn rất quy củ… Em có biết… nên là, nên là- Á anh đừng cười!”
Phương Trị nằm trên giường, nhìn người đứng ngồi không yên trước mặt mà cười tới run cả vai.
Bây giờ Lâm Hiểu mới ngộ ra, cái gì mà bàn với chả bạc chứ, chỉ là kiếm cơ mà thôi, cái người này cố tình làm vậy mà!
Bị đặt trên đồng lửa thiêu đi thiêu lại nay giờ, sư phụ Tiểu Lâm bị ngượng tới bốc khói từ trong lẫn ngoài, thế là Lâm Hiểu xù lông, bỗng ngược người về phía trước, đè thẳng xuống thân trên đội trưởng Phương, bịt tay che kín cái miệng đang cười tới ngã ngơ của hắn-
“Sao anh cứ bắt nạt người ta thế nhỉ?!” Tính cách ngang ngược tự nhiên của Lâm Hiểu đột nhiên online, tấn công vào bảy tắc của người kia, hung dừng gần giọng nạt: “Có gan thì… anh, anh… anh cởi quần ra mà quấy!”
Phương Trị: “…”
Đệt, nếu không phải anh xót cưng thì cưng tưởng anh không dám à?
Đội trưởng Phị bị bịt miệng nên không nói được gì, sư phụ Tiểu Lâm tạm thời lật được một ván, lại hạ thấp giọng uy hiếp tiếp: “Dậy châm cứu ngay, anh mà còn bắt bạt người ta tiếp thì lát nữa sẽ choọc thật đau- Á, đau!”
Vừa dứt lời thì cổ tay cậu bị Phương Trị nắm chặt, hắn thành thạo vắt chéo hai tay cậu ra sau lưng, Lâm Hiểu bị tập kích bất ngờ không kịp đề phòng, không có khuỷu tay nâng đỡ liền ngã ngược người về phía trước, lao thẳng vào lồng ngực Phương Trị.
Hơi thở ấm áp của đội trưởng Phương phả vào tai cậu, đôi môi hắn dán vào vành tai cậu, hắn khẽ khàng cười: “Sư phụ Tiểu Lâm, có hai điều.”
Lâm Hiểu: “…”
Không, em không muốn nghe.
Phương Trị liếc nhìn vành tai đỏ như máu và đôi môi kia, từ tốn nói: “Thứ nhất, em muốn choọc mạnh sâu thế nào tùy em, nhưng mà… anh Trị trước giờ là kiểu có tất báo.”
Lâm Hiểu cứ như bị bỏng bởi hơi thở của hắn, cậu vô thức rút cổ lại, khựng lại một nhịp mới hiểu được lời hắn nói, thế là cổ cũng đỏ luôn.
“Thứ hai…” Phương Trị cười khẽ, chậm chậm nhả chữ: “Sư phụ Tiểu Lâm, nhớ kỹ tư thế vừa rồi nhe, sau này… anh Trị sẽ kiểm tra.”
Lâm Hiểu: “QAQ.jpg”
Đề này khó qua em không học có được không?
Tác giả có lời muốn nói:
Đội trưởng Phương: Tôi tự kỷ.
Sư phụ Tiểu Lâm: Em tự kỷ.
19: Tui tự kỷ.