Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Chương 54
Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mọi thứ xung quanh dường như đều trở thành nhạc đệm.
Rèm cửa khẽ bay lên vì cửa sổ không đóng chặt, bên ngoài vọng vào tiếng côn trùng không rõ tên cùng tiếng còi xe vội vã của những chiếc ô tô lướt qua.
Tất cả những âm thanh đó đều bị nụ hôn Tịch Dương đặt lên vành tai Vu Dư Hạnh nuốt chửng.
Ẩm ướt.
Đôi mắt của Vu Dư Hạnh bất chợt mở to, nhưng rất nhanh lại từ từ nhắm lại.
Hơi thở của Tịch Dương phả vào vành tai cậu, những tưởng tượng không thể kìm nén khiến cậu dường như cảm nhận được từng sợi lông tơ nơi đó đang run rẩy theo nhịp.
Rồi lại bị vuốt phẳng.
Vốn dĩ đã chẳng còn chút sức lực nào, lại đang nằm trên giường mềm mại.
Vu Dư Hạnh liền chìm đắm vào cảm giác đó.
Tịch Dương dường như cũng mất đi trọng lượng.
Sau một hồi quấn quýt bên tai, Tịch Dương cuối cùng buông cậu ra, rồi nghiêng đầu, dùng chóp mũi lướt nhẹ từ xương hàm xuống đến cằm của Vu Dư Hạnh.
Giây sau lại rời khỏi.
Vu Dư Hạnh khẽ hé mắt, lồng ngực phập phồng dữ dội vì hơi thở gấp gáp.
Dù gần đến mức đối diện, nhưng cả hai lại không nhìn thẳng vào mắt nhau.
Vu Dư Hạnh nhìn cằm Tịch Dương, nơi có hàng râu lún phún như sắp mọc.
Còn ánh mắt Tịch Dương thì dừng lại trên trán Vu Dư Hạnh.
Hắn vén mái tóc lòa xòa của cậu, rồi lại nhẹ nhàng chạm vào đôi lông mày, từ trái sang phải, rồi từ phải sang trái.
Tịch Dương rất cẩn thận hôn lên trán cậu, rồi khẽ khàng đặt một nụ hôn giữa ấn đường, tiếp đó lại hôn nhẹ lên chóp mũi.
Cuối cùng, khi Vu Dư Hạnh khẽ nhắm mắt, Tịch Dương đã chiếm lấy đôi môi cậu.
Hắn dùng lực.
Hắn khóa chặt môi cậu, hôn thật sâu.
Nụ hôn đó không chỉ dừng lại ở đôi môi của Vu Dư Hạnh.
Thứ bùng cháy không chỉ là không khí xung quanh, mà còn là chính con người Vu Dư Hạnh.
Rất nhanh, cậu cảm thấy nóng bừng, mồ hôi bắt đầu rịn ra.
Một sự ăn ý vô hình đã phát huy tác dụng mạnh mẽ trong khoảnh khắc này.
Vu Dư Hạnh dường như có thể đoán được từng cử chỉ của Tịch Dương, mỗi lần hắn giơ tay hay hạ xuống, cậu đều biết hắn định làm gì.
Cậu phối hợp ngẩng đầu, rồi lại phối hợp thả lỏng cơ thể.
Trong khoảnh khắc chân thật đó, hai người vô tình chạm ánh mắt nhau.
Vu Dư Hạnh nhìn thấy ánh mắt như sói đói của Tịch Dương, và con sói đó còn nở nụ cười với cậu.
Vu Dư Hạnh hoàn toàn không thể chống lại Tịch Dương.
Mà cậu cũng chẳng muốn chống lại.
Điều duy nhất khiến cậu còn giữ được chút tỉnh táo, chính là ngón tay nào đó của Tịch Dương.
Hơi thở của Vu Dư Hạnh ngày càng trở nên gấp gáp.
Sau một hơi thở mạnh, vào một khoảnh khắc nào đó, hơi thở của cậu đột ngột ngừng lại, như thể bị bóp chặt lấy cổ họng.
Chiếc đầu đang ngửa lên, tạo điều kiện thuận lợi để Tịch Dương cúi xuống.
Theo một đường cong hoàn hảo, Tịch Dương hôn lên yết hầu của cậu.
Ngay sau đó, một tiếng hừ ngắn ngủi từ mũi Vu Dư Hạnh vang lên trong không khí.
Cổ tay cậu bị nắm chặt, cùng lúc đó, luồng khí cuối cùng trong cơ thể cũng bị ép thở ra ngoài.
Là một cảm giác xa lạ.
Rất xa lạ...
Vu Dư Hạnh nhíu chặt mày, cảm thấy linh hồn mình như không còn thuộc về chính mình nữa.
Sợ hãi nhưng lại hưng phấn, đau đớn nhưng lại k*ch th*ch, những cảm giác mâu thuẫn đan xen ào ạt tràn vào cơ thể cậu.
Cậu theo bước Tịch Dương, tiến vào một thế giới hoàn toàn mới.