Chương 10: Nếu Một Ngày Đó Cậu Còn Cần Tớ Còn Nhớ Đến Tình Yêu Của Chúng Ta

Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng

Chương 10: Nếu Một Ngày Đó Cậu Còn Cần Tớ Còn Nhớ Đến Tình Yêu Của Chúng Ta

Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng thuộc thể loại Bách Hợp, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngày hôm sau khi Nhan Chỉ Lan thức dậy, đã gần 9 giờ.
Đối với nàng, một giấc ngủ ngon như vậy là điều chưa từng có trong mấy năm qua.
Đến mức sau khi tỉnh dậy, nàng thẫn thờ ngồi trên giường ôm chăn.
Nhan Chỉ Lan vẫn ôm chiếc áo sơ mi trong ngực, thoang thoảng mùi hương trên người Tiêu Nhược Yên.
Bên cạnh giường trống không, thậm chí một chút nếp gấp cũng được vuốt phẳng phiu, đúng là phong cách thường thấy của A Yên.
Nhan Chỉ Lan cúi đầu nhìn chính mình, ngoại trừ nội y, bên ngoài nàng hoàn toàn để trần.
Nàng cắn cắn môi, gương mặt hơi ửng hồng, vừa nghiêng đầu liền nhìn thấy quần áo treo trên giá phơi.
Trái tim nàng nguội lạnh trong chốc lát.
Có lẽ A Yên đã rời đi rồi.
Hôm qua nhìn thấy mình uống rượu và hút thuốc, có lẽ cậu ấy rất thất vọng và khó chịu?
......
Nhan Chỉ Lan đang chìm trong nỗi buồn thì ngoài cửa truyền đến giọng nói của Lan Lan.
Sáng sớm, cô ấy đã đến đây, áp tai vào cửa nghe ngóng.
Đúng 8 giờ, cô ấy bị Tiêu Nhược Yên, người đang canh giữ bên cạnh Nhan Chỉ Lan, kéo vào răn dạy một trận.
Cô ấy còn rất phấn khích, nhìn vào mắt Tiêu Nhược Yên: "Cậu khóc à? Sao mắt sưng húp như quả đào vậy?"
Tiêu Nhược Yên rất im lặng.
Cô rất cao, chiều cao thực tế là 1,76 mét, vì vậy cho dù lúc này Lan Lan mang giày cao gót, cô chỉ mang dép lê cũng có thể giữ vững vị thế tuyệt đối.
Cô đút một tay vào túi, cao ngạo liếc nhìn Lan Lan: "Mắt tớ bị sưng, cậu vui vẻ cái gì?"
Trời sinh cô có tính cách lạnh lùng.
Từ cấp hai, cấp ba, đại học, cô đều là mẫu người được nhiều người sùng bái nhưng chỉ dám đứng nhìn từ xa.
Chỉ có Lan Lan dám nhiều lần thách thức giới hạn chịu đựng của cô, vậy mà lại khiến người ta không thể làm gì.
Sao có thể không vui?
Đôi mắt Lan Lan cười đến híp cả mắt.
Cô ấy bắt đầu hạnh phúc vui vẻ tưởng tượng.
Đêm qua, nhất định Lão Tứ đã được toại nguyện rồi đúng không?
Nếu không, Nhan Chỉ Lan thiếu thốn tình cảm đến đáng thương, đã thức dậy từ lâu rồi, cái này chẳng phải là đêm qua quá dữ dội nên kiệt sức quá độ à?
Nhìn đôi mắt sưng đỏ của Lão Nhị, a ha ha, Lan Lan nhịn không được nhếch khóe môi lên, rõ ràng là bị làm cho khóc thút thít rồi.
Tại sao cậu ấy lại cười biến thái như vậy?
Tiêu Nhược Yên đang cau mày suy nghĩ thì cửa phòng bật mở "rầm" một tiếng.
Nhan Chỉ Lan đi chân trần, trên người chỉ quấn một cái chăn, tóc vẫn xõa tung, vội vàng hoảng hốt nhìn ra ngoài.
Khi nhìn thấy Tiêu Nhược Yên, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.
Sắc mặt Tiêu Nhược Yên lập tức biến đổi.
Cô bước qua dùng thân thể che chắn cho Nhan Chỉ Lan, đang định quở trách Lan Lan thì cô ấy đã ra đòn phủ đầu: "Mau trở về đi! Làm gì có chuyện sáng sớm lại không ở bên người yêu thế này?"
Lão Nhị nhà họ cũng quá vô tâm rồi.
Lan Lan gào thét trong lòng: Cậu xong rồi, sáng hôm sau đương nhiên phải hôn lên trán người yêu, nhìn người ấy tỉnh giấc chứ!
Sáng sớm đến tám chuyện với mình làm gì?
Tiêu Nhược Yên:...
Cánh cửa bị đóng sầm lại.
Tiêu Nhược Yên với vẻ mặt khó coi đi vào phòng, Nhan Chỉ Lan cũng đi theo.
Nàng lén nhìn dáng vẻ của Tiêu Nhược Yên, biết cô đang tức giận, Tiểu Nhan lập tức quấn chặt chăn, cúi đầu giả bộ đáng thương.
Tiêu Nhược Yên lấy dép ra cho nàng: "Sao lại đi ra ngoài như thế này?"
Nếu bị người khác nhìn thấy thì làm sao?
Nhan Chỉ Lan nhỏ giọng nói: "Tớ sợ cậu sẽ lén rời đi."
Trái tim của Tiêu Nhược Yên co rút, cô dứt khoát trả lời: "Tớ sẽ không đi, mang dép vào."
Cô mãi mãi không thể nổi giận với nàng được.
Nhan Chỉ Lan ngoan ngoãn mang dép vào, mong chờ nhìn cô: "Tớ muốn đi tắm."
Tiêu Nhược Yên dừng lại một chút, không hiểu sao tai lại nóng lên.
Cô quay đầu đi: "Đi tắm đi."
Chẳng lẽ nàng vẫn chưa tỉnh rượu, tay chân bủn rủn nên muốn cô giúp nàng tắm rửa sao?
Mặc dù trước đây khi còn học cấp ba, cô đã từng tắm cho Tiểu Nhan, nhưng đã nhiều năm trôi qua, sao nàng có thể không ngại ngùng mà nói ra như vậy.
Tuy nhiên, nếu như Tiểu Nhan nhất định phải đề cập đến, cô chỉ đành miễn cưỡng đồng ý.
"Vậy tớ đi tắm, cậu không được phép đi đâu đó."
Lời nói của Nhan Chỉ Lan cắt ngang dòng suy nghĩ mông lung của Tiêu Nhược Yên.
Tiêu Nhược Yên:...
Nước nóng xả lên người, ánh mặt trời tràn ngập phòng tắm, trong không khí ngập tràn hơi nước ấm áp.
Vì sự tồn tại của Tiêu Nhược Yên.
Nhan Chỉ Lan cảm thấy tắm rửa cũng trở thành một chuyện rất hạnh phúc, nhưng cuối cùng cũng nghĩ đến cô, sợ cô rời đi.
Nàng tắm nhanh hơn bình thường.
Làn nước nóng chảy dọc theo tấm lưng xinh đẹp mịn màng như ngọc, chảy dọc theo đường cong quyến rũ của tấm lưng, gương mặt của Nhan Chỉ Lan ửng đỏ, nàng soi mình trong gương kiểm tra kỹ càng.
Sạch sẽ, không chút tì vết...
Tâm trạng ngay lập tức không còn vui vẻ như vậy.
Nhan Chỉ Lan trăn trở suy nghĩ một hồi rồi cũng thông suốt.
Nàng mỉm cười, tương lai còn rất dài, A Yên nhà nàng chưa bao giờ là một người chính nhân quân tử gì đó.
Nàng cũng không tin, cô nhịn được một lần thì có thể nhịn được lần thứ hai, thứ ba không.
Hai người không còn là thiếu niên nữa.
Không cần lo lắng về những điều cấm kỵ phía sau.
Trái tim của nàng nghĩ đến cô, thân thể của cô, cũng khao khát cô bấy lâu nay.
Nhan Chỉ Lan cũng không tin, Tiêu Nhược Yên sẽ không nghĩ đến nàng.
Sau khi tắm xong, nàng thoát khỏi những suy nghĩ miên man, chợt nhớ ra mình không mang theo đồ lót và quần áo để thay.
Muốn...!cứ đi ra ngoài như vậy à?
Đúng lúc nàng đang tiến thoái lưỡng nan, cửa vang lên tiếng gõ, giọng Tiêu Nhược Yên vọng vào.
"Đưa quần áo cho cậu."
Cánh cửa mở ra một khe nhỏ "két", thân thể của Nhan Chỉ Lan nấp sau cánh cửa, khuôn mặt ửng hồng như cánh đào sau khi ngâm nước nóng.
Tiêu Nhược Yên vô cùng "chính nhân quân tử" quay mặt đi không nhìn nàng, cầm quần áo trong tay: "Phía trên là nội y tớ mới mua cho cậu, đã giặt sạch và sấy khô, phía dưới là váy hôm qua giặt.
Nhan Chỉ Lan cảm thấy ấm lòng, nhận lấy: "Cảm ơn."
Mặt Tiêu Nhược Yên hơi nóng lên, cô không dám nhìn Nhan Chỉ Lan, chỉ ngửi thấy mùi hương từ người nàng tỏa ra từ khe cửa.
Còn quần áo mà A Yên đã mua?
Khi thay quần áo, không biết Nhan Chỉ Lan nghĩ gì mà mặt hơi ửng hồng, thậm chí vành tai cũng đỏ bừng.
Chiếc váy này rất ấm, mặc lên người có mùi thơm tho.
Nhan Chỉ Lan có thể cảm nhận được sự thay đổi của Tiêu Nhược Yên.
Nàng cảm thấy ánh mắt cô nhìn mình dịu dàng hơn rất nhiều, còn đong đầy cảm giác...!yêu thương?
Chẳng lẽ ——
Nhan Chỉ Lan cố gắng hết sức nhớ lại, đêm qua, đêm qua...!nàng có chút suy sụp, không biết chuyện gì xảy ra mới có thể làm cho A Yên thay đổi nhiều như vậy, chẳng lẽ cô đã hôn nàng, sau đó?...
Tâm sự nặng nề, nàng thay quần áo xong đi ra ngoài.
Nhan Chỉ Lan chưa lau khô tóc, những giọt nước chảy từ cổ xuống xương quai xanh, trượt dài xuống rồi biến mất vào nơi kín đáo kia.
Nàng quay đầu nhìn Tiêu Nhược Yên, đôi môi gợi cảm, đôi mắt trong veo tràn đầy ý cười.
Tiêu Nhược Yên vẫy vẫy tay với nàng: "Lại đây."
Nhan Chỉ Lan hơi sững sờ, rồi bước tới.
Tiêu Nhược Yên đã chuẩn bị sẵn máy sấy tóc.
Cô cắm điện, bật công tắc, dùng tay thử độ nóng, bắt đầu sấy tóc cho nàng.
Trong mắt cô tràn đầy vẻ nghiêm túc, động tác nhẹ nhàng và tinh tế, từng sợi tóc dài mượt mà được cô chăm sóc cẩn thận.
Qua tấm gương đối diện.
Nhan Chỉ Lan nhìn chằm chằm Tiêu Nhược Yên.
Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?
Khó mà tin được, không chỉ là một nụ hôn...
Hôm qua, nàng có thể cảm nhận rõ ràng sự xa cách và kiềm chế từ Tiêu Nhược Yên.
Hôm nay, cô dường như đã trải qua sự thay đổi kỳ lạ không thể nói rõ cũng không thể diễn tả được.
Bị bao bọc trong hương vị của sự nhớ nhung, cảm nhận được sự quan tâm và chăm sóc của Tiêu Nhược Yên, não bộ Nhan Chỉ Lan dường như ngừng hoạt động, nàng ngả người về phía sau, mềm mại tựa vào lòng Tiêu Nhược Yên.
Khoảnh khắc da thịt chạm vào da thịt.
Nàng có thể cảm nhận được cơ thể Tiêu Nhược Yên rõ ràng cứng đờ, Nhan Chỉ Lan nín thở, động tác của Tiêu Nhược Yên khựng lại một chút, rồi tiếp tục sấy tóc cho nàng.
Cảnh tượng như vậy, khoảnh khắc như vậy.
Trong những năm tháng đau khổ và khó khăn nhất, Nhan Chỉ Lan đã tha thiết mong mỏi điều này.
Bây giờ, nàng thực sự đang ở trong vòng tay của cô.
Nhan Chỉ Lan nhịn không được đưa tay nhéo nhéo chân mình, chỉ có cảm giác đau đớn nói cho nàng biết đây là thật, không phải là mơ.
Hào quang xung quanh nổi lên như những hạt tròn, từng tế bào đều đang reo hò hạnh phúc, máu nóng bừng bừng chảy trong huyết quản.
Nàng giống như một tòa thành bị vây hãm, cô đơn và tịch mịch quá lâu.
Nàng sợ rằng tất cả đều là giả.
Trước khi dùng bữa sáng.
Tiêu Nhược Yên dọn dẹp sơ qua căn phòng, chứng thích sạch sẽ của cô đã trở thành thói quen, thậm chí còn phải thay ga trải giường trong khách sạn mỗi ngày.
Nhân lúc cô đang bận rộn, Nhan Chỉ Lan cầm chai nước khoáng bước vào hành lang, nhanh chóng lấy từ trong túi ra một hộp thuốc, nuốt một viên thuốc màu trắng.
Tiêu Nhược Yên vẫn đang thay ga trải giường hơi khựng tay lại, nhưng cô không nói gì, chỉ cắn môi, vuốt lại những nếp gấp trên ga trải giường.
Hai người cùng nhau bước ra khỏi phòng.
Nhan Chỉ Lan rất muốn hỏi Tiêu Nhược Yên, vẫn sẽ rời đi sao? Khi nào cô ấy đi?
Thế nhưng nàng không dám.
Cho dù đây là một giấc mơ, nàng cũng hi vọng giấc mơ này sẽ kéo dài thêm nữa.
Lúc trước, không cần biết vì lý do gì, sau khi tốt nghiệp đại học, nàng đã không đến nơi hẹn cũ.
Một năm đó, chắc hẳn A Yên đã chờ đợi rất khổ sở.
Nhưng nàng không thể, không thể để cô nhìn thấy dáng vẻ chật vật của mình khi đó.
Hai người bước đi sánh vai bên nhau.
Ánh nắng chiếu xuống người họ, phủ lên một lớp màu vàng ấm áp.
Trương Vi và Lan Lan đang dùng bữa trong nhà hàng nghe thấy tiếng động, cùng nhau ngẩng đầu lên.
Khoảnh khắc đó, thời gian như ngừng trôi.
Tiêu Nhược Yên cao hơn Nhan Chỉ Lan nửa cái đầu, hai người vẫn theo thói quen trước đây, Tiêu Nhược Yên đứng bên phải để che chở nàng.
Cảm nhận được ánh mắt của hai người, Tiêu Nhược Yên cười nhẹ, đưa tay nắm lấy tay Nhan Chỉ Lan.
Nhan Chỉ Lan nín thở, kinh ngạc nhìn Tiêu Nhược Yên.
Tiêu Nhược Yên nhìn nàng, đôi mắt màu hổ phách chứa đầy vẻ dịu dàng và quyến luyến.
Ngay lúc đó, không khí thật ngọt ngào.
Nhan Chỉ Lan nắm tay cô, mười ngón đan xen, vành mắt đỏ hoe.
Hai người tựa như thời niên thiếu, nhưng cũng không còn trẻ nữa.
Nhìn thấy cảnh này, Trương Vi ngạc nhiên đến mức suýt bật dậy, hai người...!đã làm hòa rồi sao?
Lan Lan thì thầm, thở dài: "Haizz."
Trương Vi cốc cô ấy một cái: "Cậu thở dài cái gì?"
Lan Lan vẻ mặt đau khổ: "Mới nắm tay thôi mà đã đỏ mặt.
Tớ còn tưởng tối qua hai người đã làm gì nhau rồi chứ."
Trương Vi:...
Bữa sáng của khách sạn theo kiểu tự chọn.
Không gian khá ổn.
Bốn người ngồi ở đó cười nói rôm rả.
Trương Vi biết Tiêu Nhược Yên mỗi lần đều rất vội vàng, sợ cô sẽ đi mất: "Tối nay bốn người chúng ta đi ăn lẩu nhé.
Đến quán lẩu quen thuộc của trường chúng ta."
Nhan Chỉ Lan và Lan Lan đều nhìn chằm chằm Tiêu Nhược Yên, Tiêu Nhược Yên mỉm cười gật đầu: "Được."
Khi đang ăn, đầu bếp biết Trương Vi là cô dâu mới nên đặc biệt mang lên cho mỗi người ở bàn này một phần cháo bào ngư.
Nhan Chỉ Lan mỉm cười lịch sự gật đầu với đầu bếp.
Nàng nhận lấy, nhìn thấy rau mùi bên trong liền gạt sang một bên.
Nàng và Tiêu Nhược Yên đều là mẫu người không bao giờ lãng phí thức ăn.
Nàng không thích rau mùi.
Mấy người đang nói chuyện, tiếng nhạc trong sảnh khách sạn vang lên.
Là một bài hát nổi tiếng mang tên "Họ không biết".
—— Họ không biết, tôi yêu em đến nhường nào.
Họ không biết, tôi không thể không có em.
Họ không biết rằng, thời gian chỉ có thể ngăn cách năm tháng, không thể ngăn cách ánh mắt nóng bỏng.
Họ không biết rằng, khoảng cách chỉ có thể ngăn cách núi sông, không thể ngăn cách quan tâm lo lắng.
......
Nghe những lời này, Nhan Chỉ Lan nhìn Tiêu Nhược Yên, Tiêu Nhược Yên đưa chén cháo cho nàng.
Cô cẩn thận dùng đũa gắp sạch rau mùi bên trong ra, không ngẩng đầu lên.
Nhưng Trương Vi không vô tâm vô phế như Lan Lan, cũng biết đôi chút chuyện của Tiêu Nhược Yên mấy năm nay: "Lão Nhị, bài hát này có phải do cậu viết không?"
Mấy năm nay, với vị trí Giám đốc âm nhạc, Tiêu Nhược Yên đã sáng tác vô số tác phẩm.
Có một số, có ghi tên.
Có một số, không ghi.
Còn nhớ năm lớp 11, cô viết một bài hát tên là "Hương vị".
Ông chủ công ty thu âm đã bỏ ra rất nhiều tiền để mua toàn bộ bản quyền, và ghi tên người khác, nhưng Tiêu Nhược Yên đã từ chối không chút do dự.
Cô luôn nói rằng âm nhạc là linh hồn của cô.
Mỗi một bài hát giống như một đứa con tinh thần, đều là tâm huyết của cô, nếu không được ghi tên thì dù có nhiều tiền cũng không bán.
Vậy mà bây giờ...
Tiêu Nhược Yên ngẩng đầu: "Ừm, tớ đã bán cho Ức Dương."
Trương Vi nhìn cô, Lan Lan kinh ngạc nhất: "Cậu...!nhưng bài đó không ghi tên cậu, sao cậu lại bán?"
Trước đây cô kiên quyết thế nào, hiện tại họ vẫn còn nhớ rõ.
Nhan Chỉ Lan nhìn Tiêu Nhược Yên đầy thâm ý.
Hôm qua Tiêu Nhược Yên chăm sóc cho Nhan Chỉ Lan cả đêm không ngủ, giọng cô trầm thấp, có chút mệt mỏi: "Vì tiền."
Mọi người:...
Câu trả lời đơn giản và tự nhiên đến mức không ai có thể cãi lại.
"Cậu cần tiền gấp lắm sao?"
Lan Lan và Trương Vi đều là nguyệt quang tộc*, tuy không giàu có nhưng nếu Lão Nhị cần tiền gấp, họ vẫn có thể lấy ra một ít.
(* Nguyệt quang tộc: nhóm người tiền lương tháng nào tiêu hết tháng đấy, thậm chí chưa lãnh lương tháng mới đã tiêu hết lương tháng cũ.)
Nhan Chỉ Lan cũng nhìn chằm chằm vào mắt Tiêu Nhược Yên, ánh mắt cô có chút chua xót và buồn bã.
Nàng hiểu rõ hơn ai hết.
Âm nhạc có ý nghĩa gì đối với Tiêu Nhược Yên?
Cô luôn nói rằng một bài hát hay chứa đựng rất nhiều tâm huyết, cái hồn trong đó chỉ có người sáng tác mới có thể hiểu được, chỉ có họ mới có thể hát lên sự chân thành đó.
Mấy năm nay, rốt cuộc cô đã trải qua chuyện gì, sao lại cần tiền gấp đến vậy.
Tiếng hát khàn khàn mang theo chút nỗi buồn vẫn văng vẳng bên tai.
Một câu cuối cùng —— Họ không biết rằng, tôi có thể từ bỏ ước mơ, từ bỏ chính mình, nhưng lại không thể buông bỏ em.
Nhan Chỉ Lan nhìn chằm chằm vào cô không chớp mắt, đôi mắt đẫm lệ, một câu trả lời đã hiện rõ trong lòng nàng.
Tiêu Nhược Yên đẩy chén canh đã gắp rau mùi ra trước mặt Tiểu Nhan.
Cô nhìn Nhan Chỉ Lan rồi chậm rãi nói: "Tớ muốn trở về, cũng phải có một tổ ấm của riêng mình."
Cô đã ở bên ngoài dốc sức làm việc suốt bao năm qua, rời xa quê hương, bất hòa với cha mẹ, một mình đến thành phố xa lạ không một người thân quen.
Nước lạnh bánh bao, mì ăn liền dưa muối, tầng hầm bẩn thỉu, con gián khiến cô sợ hãi đến mức hét lên, cô đều có thể chịu đựng.
Cô đã từng không có bạn bè, không có thời gian rảnh rỗi.
Cô cắn răng làm mọi thứ để kiếm tiền.
Vì cái gì?
Vì để một ngày nào đó, hai người có thể ở bên nhau, dù chỉ là một tia hy vọng thì cuộc đời cô cũng đáng giá.
Cô từ bỏ ước mơ thời niên thiếu.
Cô từ bỏ niềm kiêu hãnh của mình.
Cô có thể sống thấp kém giữa chốn bụi trần.
Cô bán tác phẩm mà mình từng tự hào và kiêu hãnh nhất.
Cô cười cầm ly rượu giả lả, một mình ngồi xổm bên bồn hoa muốn nôn ra mật xanh.
Tất cả những giọt nước mắt và nỗi nhớ nhung đều được nuốt vào trong.
Trong lòng cô luôn có một niềm tin không đổi.
—— Tiểu Nhan, nếu một ngày đó, cậu còn cần tớ, còn nhớ đến tình yêu của chúng ta.
Tớ sẽ trở về, cho cậu một ngôi nhà.