Chương 25: Hai người bọn tớ, ai tốt hơn?

Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng

Chương 25: Hai người bọn tớ, ai tốt hơn?

Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng thuộc thể loại Bách Hợp, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiêu Nhược Yên thật sự vừa tức giận vừa ghen tuông.
Rõ ràng cô biết người trong giấc mơ của Tiểu Nhan chính là cô, hay chỉ là ảo giác, nhưng cô vẫn cảm thấy không thoải mái.
Giống như chính mình đã dày công yêu thương, bảo bọc một báu vật, nhưng lại bị đối phương lợi dụng danh nghĩa của mình để coi mình như đồ ngốc.
Nụ hôn của cô không còn dịu dàng, mà đầy mạnh mẽ và chiếm hữu.
Nhan Chỉ Lan muốn nói gì đó, nhưng đều bị cô chặn lại. Nàng nhìn vào mắt Tiêu Nhược Yên, đôi mắt hẹp dài rực lửa giận.
Nhan Chỉ Lan đã từng cảm nhận qua cảm giác này một lần, đó là lần Tiêu Nhược Yên bùng phát ghen tuông mãnh liệt nhất hồi thời niên thiếu.
Theo góc độ của Nhan Chỉ Lan, thật sự lúc đó Tiêu Nhược Yên đã khiến nàng chịu oan ức.
Khoảng thời gian đó khá đặc biệt, đó là khi chị gái của Nhan Chỉ Y vừa đến tìm Tiêu Nhược Yên. Tâm trạng cô chất chứa nhiều điều, một mặt lo lắng cho tương lai, mặt khác lại luyến tiếc không muốn buông Tiểu Nhan.
Ngày thường, mặc dù tính tình đối với người khác không tốt, nhưng đối với Tiểu Nhan, cô rất nghe lời, quan tâm chăm sóc hết mực.
Cũng rất trùng hợp.
Vào thời gian đó, một đàn chị lớp 12 học vẽ tranh có tiếp xúc với Tiểu Nhan. Tiểu Nhan không mấy hứng thú với hội họa, nàng chuyên tâm học âm nhạc, nhưng Tiêu Nhược Yên lại là người bán chuyên về hội họa. Tiểu Nhan trò chuyện với đàn chị cũng bởi vì khoảng thời gian đó tâm trạng của Tiêu Nhược Yên không tốt, nàng biết không có cách nào giải quyết được, nên muốn học vẽ, vẽ chút gì đó cho cô vui.
Đàn chị kia tóc ngắn, có phong thái khác biệt, rất ra dáng nghệ sĩ. Nhưng Tiêu Nhược Yên không thích cách cô ấy nhìn mọi người, đặc biệt là khi cô ấy nhìn Tiểu Nhan, vô cùng có tính chiếm hữu.
Mọi chuyện đều hoàn hảo nếu như không có vấn đề gì xảy ra, nhưng khi cả hai đang trò chuyện cùng nhau, vô tình để cho Lan Lan thời học sinh có biệt danh là đại ngốc nhìn thấy.
Tính cách của Lan Lan chỉ sợ thiên hạ không đủ loạn, cô ấy thấy ngày nào Tiểu Nhan cũng gặp mặt đàn chị, che miệng lại: "Tiểu Nhan, không phải cậu đang yêu đàn chị đó sao? Cậu muốn công khai với bọn tớ à?"
Tiểu Nhan: ...
Tiêu Nhược Yên: ??? Trương Vi vội vàng kéo Lan Lan: "Cậu nói bậy bạ gì đó."
Lan Lan thần thần bí bí: "Mấy cậu không biết à? Đàn chị gần như đã tự công khai xu hướng tính dục của mình, nghe nói ngoại trừ vẽ tranh sơn dầu, chị ấy giỏi nhất là vẽ khỏa thân cho người khác, mấy người bạn gái của chị ấy đều được vẽ như vậy."
Lan Lan thật ra cũng có ước mơ trở thành nghệ sĩ, nhưng chưa kể đến việc không có đủ năng khiếu ca hát, cô ấy vẽ xấu đến mức Tiêu Nhược Yên không thể chịu nổi: "Có lẽ, cậu có thể theo con đường của một họa sĩ trừu tượng thì hơn."
Tiêu Nhược Yên quay đầu lại, nhìn cô ấy chằm chằm, Lan Lan xua tay: "Ôi chao, A Yên cậu không hợp đâu. Đàn chị không thích kiểu lạnh lùng như cậu đâu, chị ấy thích kiểu nhỏ nhắn, dịu dàng như nước, như Tiểu Nhan ấy."
Trương Vi bất lực, tức giận cười: "Sao cậu biết rõ như vậy? Cậu từng thầm mến chị ấy à?"
Lan Lan hì hì lấy tay che mặt, vặn vẹo cơ thể làm bộ làm tịch: "Cậu không cảm thấy đàn chị rất đẹp trai sao? Ôi chao, nếu chị ấy tha thiết muốn vẽ tớ ——" Cô ấy đưa tay giật giật cổ áo của mình, lộ ra xương quai xanh: "Người ta cũng đâu phải là không thể chấp nhận."
Mọi người: ......
Lan Lan chỉ nói đùa.
Nhưng Tiêu Nhược Yên lại để trong lòng. Thời trung học, cô là một người bí ẩn điển hình, dễ khiến người khác bực bội, không vui cũng không thích thể hiện. Buổi trưa, Tiểu Nhan nói chuyện với cô, cô cũng chỉ lạnh nhạt, thờ ơ, Tiểu Nhan cảm thấy khó chịu, Lão Đại rất quan tâm nên đi dạo cùng nàng.
Đến giờ nghỉ trưa.
Tiêu Nhược Yên luyện đàn guitar ngay trên sân tập, cô cởi đồng phục ra, để lộ áo sơ mi trắng bên trong. Bởi vì đang nghỉ ngơi nên tóc cũng xõa ra.
Lúc đó, Tiểu Nhan và Lão Đại ở trên sân tập, ngẩng đầu đã nhìn thấy một cảnh đẹp như vậy.
Thực sự rất xinh đẹp.
Cơn gió thổi qua, mái tóc dài của Tiêu Nhược Yên tung bay trong gió, áo sơ mi của cô khẽ bay, mang khí chất thoát tục, bồng bềnh. Ngón tay thon dài tinh tế của cô cầm phím gảy đàn, điều chỉnh guitar, và theo sau cô chính là một đám fan đàn em đang nghe trộm.
Tiêu Nhược Yên dường như không nhìn thấy họ, rất nghiêm túc và tập trung hoàn toàn.
Tiểu Nhan thời niên thiếu không có đa mưu túc trí như bây giờ, nhưng nàng lại rất giỏi đối phó với Tiêu Nhược Yên, tuyệt chiêu duy nhất chính là "ăn vạ".
Trở lại ký túc xá, mặt nàng cũng trở nên lạnh băng, thừa dịp chỉ có hai người, nàng hỏi thẳng thừng: "Ở cùng fan hâm mộ không tệ chứ?"
Tiêu Nhược Yên sững sờ một lúc, sau đó ôm bảng vẽ định bước ra ngoài. Thấy cô như vậy, Tiểu Nhan nắm lấy cổ tay của cô: "Cậu đi đâu vậy?"
Tiêu Nhược Yên rất thờ ơ: "Vẽ fan hâm mộ."
Nếu hai người này chơi chiêu nhau, người này sẽ cứng đầu hơn người kia, người kia sẽ vặn ngược lại người này.
Nhan Chỉ Lan ngày thường có thể rất nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt thay đổi, lập tức tràn đầy sát khí: "Vẽ ai?"
Nét mặt của nàng đều dịu dàng như ngọc, chỉ khi mất bình tĩnh, ánh mắt mới có thể trở nên tràn đầy sức mạnh.
Tiêu Nhược Yên nhìn vào ánh mắt đằng đằng sát khí của nàng, theo bản năng mà rùng mình, rụt tay lại: "Ai cần cậu lo."
Nhan Chỉ Lan nhanh tay lẹ mắt bước đến chặn cửa. Nàng đưa một tay kéo nhẹ vạt áo đồng phục, nhìn Tiêu Nhược Yên: "Tớ không cho phép cậu đi."
Nói xong, nàng cởi áo khoác ra, bên trong mặc một chiếc áo len màu trắng sữa bó sát người, những đường cong mềm mại ẩn hiện, lập tức khiến không khí nóng lên.
Mặt Tiêu Nhược Yên lập tức đỏ bừng: "Cậu làm gì vậy?"
Nhan Chỉ Lan ngước mắt nhìn, ôm lấy cô từ phía sau, dán vào lưng cô: "Để cậu vẽ tớ, muốn vẽ kiểu gì cũng được."
......
Buổi vẽ tranh lịch sử đó, thực sự có thể coi là một trong những kỷ niệm đáng nhớ nhất của hai người. Tiểu Nhan không ngờ rằng bút vẽ lại có nhiều công dụng đến thế, còn Tiêu Nhược Yên... dù ngây ngô, nhưng lại có thiên phú dị bẩm không ai sánh bằng.
Cuối cùng hai người suýt chút nữa đã vượt qua giới hạn. Nếu không phải năm đó quá đơn thuần, không hiểu cũng không dám nếm thử điều cấm kỵ, thì hai người đã sớm không còn trong sáng nữa rồi.
Giống như hiện tại, tay cô nhẹ nhàng trêu chọc, lập tức có thể làm cho những lời tiếp theo của Tiểu Nhan đều nghẹn lại trong cổ họng.
Cao Vũ còn ở bên ngoài, vậy thì sao?
Tiêu Nhược Yên rất mạnh mẽ, cô hôn Nhan Chỉ Lan từng chút một, nhìn ánh mắt của nàng từ nghi ngờ đến kháng cự đến sau cùng là mê man.
Cô muốn nàng nở rộ trong tay mình, cho đến khi hoàn toàn tan chảy.
Lãnh cảm ư?
Không làm được việc lớn ư?
Làm âm nhạc, có mấy ai không khéo tay chứ.
Tiêu Nhược Yên vòng tay qua eo Nhan Chỉ Lan, nhìn vào mắt nàng, giọng nói khàn khàn trầm thấp: "Tớ hỏi cậu, hai người chúng ta, ai tốt hơn?"
Thật muốn chết mà.
Nhất định phải hỏi câu hỏi như vậy vào lúc này sao?
Nhan Chỉ Lan gần như không nói nên lời, đau khổ nhìn cô, nhưng Tiêu Nhược Yên vẫn tra tấn nàng. Cô cong khóe môi, tay cô lại trêu chọc một cái, Nhan Chỉ Lan nghẹn ngào ôm chặt lấy Tiêu Nhược Yên: "Cậu, cậu tốt hơn nhiều."
Ánh mắt Tiêu Nhược Yên rực lửa: "Tớ là ai?"
Nhẫn nhịn mười năm, mọi người thật sự cho rằng cô là người có lòng dạ bình lặng như nước sao?
Vô số đêm, cô nhớ Tiểu Nhan, khao khát có được nàng.
Yêu một người sâu đậm, làm sao lại không có những hy vọng, những yêu cầu xa vời đây?
Đôi môi son của cô hôn xuống một đường, Nhan Chỉ Lan hoàn toàn mất kiểm soát: "A Yên, cậu tốt hơn nhiều lắm."
Tiêu Nhược Yên ngẩng đầu lên, tóc mái ướt đẫm mồ hôi, đôi mắt cô sáng rực: "Ở trong mơ, cậu gọi cô ấy là gì?"
Nhan Chỉ Lan: ...
Người này muốn hành hạ nàng đến chết mới thôi đúng không?
Lần đầu tiên.
Nhan Chỉ Lan chưa bao giờ nghĩ rằng có thể khắc cốt ghi tâm đến vậy, nàng gần như run rẩy trả lời: "Không có gọi gì."
Tiêu Nhược Yên lại trừng phạt nàng.
Nhan Chỉ Lan ôm chặt cô, thật sự không thể chịu được nữa, nàng nhìn vào mắt cô cầu xin: "Cậu, cậu muốn tớ gọi thế nào?"
Tiêu Nhược Yên nhìn chằm chằm vào nàng, phun ra từng chữ: "Tớ muốn cậu gọi cô ấy là đồ hỗn đản."
Nhan Chỉ Lan: ...
Khoảnh khắc này.
Nàng hoàn toàn mất kiểm soát.
Thật sự chưa từng nghĩ rằng, A Yên của nàng sẽ có một mặt như vậy. Những lời lẽ kích thích, sự gần gũi của giác quan, lúc này đầu óc của Nhan Chỉ Lan trống rỗng, nàng cảm giác cơ thể mình như muốn thăng hoa.
......
Ngoài cửa.
Cao Vũ đang vui vẻ ăn sườn xào chua ngọt, anh ta nhìn đồng hồ. Chà, ghê gớm thật, đã một tiếng trôi qua rồi, sức chịu đựng mạnh mẽ đến vậy sao? Anh ta liền nói, dĩa thịt này đều của một mình anh ta.
Mãi cho đến đêm khuya.
Tiêu Nhược Yên mới hất tóc đi ra, cô vừa tắm xong, trên mặt còn hơi ửng hồng.
Cô rất đói, bận rộn cả đêm, cảm giác bao tử đều muốn co rút.
Trái với dự đoán của cô, Cao Vũ đang nghịch điện thoại trong phòng khách. Thấy cô đi ra, anh ta rất quan tâm hỏi: "Có phải đói rồi không? Cần anh nấu cho em tô mì không?"
Tiêu Nhược Yên liếc nhìn anh ta: "Sao cậu tử tế vậy?"
Cao Vũ chỉ đơn giản nói: "Cậu đừng có lúc nào cũng lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử. Tớ còn không biết bây giờ bụng cậu đói meo đến mức nào sao?"
Khóe môi của Tiêu Nhược Yên cong lên: "Chứ không phải cậu ăn hết thịt rồi à? Được rồi, nhớ thêm cho tớ hai quả trứng."
Cao Vũ: ...
Đồ tiện nghi!
Biểu hiện bây giờ của Tiêu Nhược Yên thực sự phá vỡ tưởng tượng của Cao Vũ về cô.
Hai quả trứng gà, một gói mì ăn liền.
Cao Vũ không hổ là đàn ông đảm việc nhà, là một tay thụ khéo léo nhất thiên hạ. Anh ta rắc hành lá xắt nhỏ lên, còn chú ý đến vị trí đặt trứng, một tô mì ăn liền mà trông như một tô mì sợi cả trăm tệ, "Đến rồi." Anh ta nhìn vào phòng:"Nữ thần của tớ có ăn không nhỉ?"
Đang đi lấy đũa, Tiêu Nhược Yên đỏ mặt: "Đợi cậu ấy tỉnh lại, tớ sẽ làm cho cậu ấy ăn sau."
Mà sau đó, dường như Tiểu Nhan đã mê man, trên mặt còn vương nước mắt.
Nàng thực sự rất mẫn cảm.
Mẫn cảm như nước, chạm nhẹ một cái liền...
Tiêu Nhược Yên cắn cắn môi, vừa rồi cô đổi ga trải giường rồi mới ra ngoài. Nhìn vết đỏ trên ga giường, cô sững sờ một lúc lâu, mừng rỡ, chua xót, buồn vui... mọi loại cảm xúc phức tạp cứ thế tuôn trào, khiến cô không còn là chính mình.
Cao Vũ lập tức "chậc chậc" cảm thán: "Nữ thần của tớ trông yếu đuối vậy, cậu đừng làm người ta bị thương, được không?"
"Tớ không có cầm thú như cậu đâu."
Nói xong, Tiêu Nhược Yên vừa cầm đũa lên, tay run một cái, "bốp" một tiếng, hai chiếc đũa rơi xuống đất.
Tiêu Nhược Yên: ...
Cao Vũ: ...
"Mẹ ơi, tớ gọi cậu là cầm thú đã quá tốt cho cậu rồi?" Cao Vũ nhìn tay Tiêu Nhược Yên, mắt trần cũng có thể nhìn thấy tay cô run rẩy như người mắc bệnh Parkinson.
Mặt Tiêu Nhược Yên đỏ bừng, cô không biết vừa rồi mình bị làm sao, có lẽ là do ghen tuông làm mờ mắt.
Đến cuối cùng, Tiểu Nhan đã cầu xin tha, nhưng cô vẫn không ngừng, mãi cho đến khi nàng gục ngã. Chuyện này thật sự rất cần thể lực. Khi đang làm, nhờ có tâm tư ghen tị nên cô không cảm thấy gì; đến khi xong rồi, Tiêu Nhược Yên cảm thấy tay mình không thể dùng được nữa, vừa rồi ngay cả việc cầm nắm tay nắm cửa cũng không làm được.
Nếu đã không dùng đũa được, Tiêu Nhược Yên đi lấy cái muỗng. Vừa mới cầm lên, gân cổ tay của cô giật giật, cơn đau nhói lên tận tim.
Một tiếng "bốp" khác.
Muỗng cũng rơi xuống đất.
Đến đây, cùng nhau "bốp bốp".
Cao Vũ mở to hai mắt, vô cùng kinh ngạc: "Tiêu Nhược Yên, cậu còn là người không?!"
Tiêu Nhược Yên: ...
Cũng không thể để Cao Vũ đút cô ăn mì.
Tiêu Nhược Yên nằm trên ghế sô pha nghỉ ngơi, tay trái nhẹ nhàng di chuyển cổ tay phải, cố gắng hết sức thư giãn từng khớp ngón tay.
"Cậu cũng thật là, trước đây ngày nào cậu cũng gảy đàn guitar, đâu thấy cậu khó chịu đến mức này."
Cao Vũ cầm nho ăn, cảm giác buổi sáng ăn còn rất ngọt, sau bây giờ lại chua như vậy.
Tiêu Nhược Yên liếc nhìn anh ta: "Do tớ chưa nắm vững kỹ thuật."
Cao Vũ cảm thấy chua răng: "Giữ thể diện một chút đi."
Tiêu Nhược Yên nhẹ nhàng nói: "Rất nhiều thứ đều liên quan đến phương pháp và kỹ thuật. Tớ tin vào sức chịu đựng của mình."
Cô sẽ không thua tên hỗn đản trong mộng.
Cao Vũ: ...
Không còn mặt mũi nào.
Anh ta ăn nho, nhìn Tiêu Nhược Yên thế nào cũng cảm thấy có gì đó không ổn, không nhịn được hỏi: "Sao tớ có cảm giác cậu đang tranh giành với ai đó? Sao vậy, cậu có tình địch rồi à?"
Tay Tiêu Nhược Yên cứng đờ, cô quay đầu lạnh lùng nhìn Cao Vũ: "Tớ đánh đâu thắng đó, được chưa?"
Cao Vũ sờ cằm: "Xem ra cái này chịu kích thích không nhỏ đâu."
Tiêu Nhược Yên: ...
Lúc này, đêm đen như mực.
Cao Vũ và Tiêu Nhược Yên lười biếng dựa vào ghế sô pha, nhàn nhã trò chuyện.
Tiêu Nhược Yên theo thói quen sờ bao thuốc lá, sau đó lấy ra, nhưng nhớ đến Tiểu Nhan, cô lại lắc đầu đặt xuống.
Cao Vũ: "Chà, giám đốc Tiêu không sợ trời không sợ đất của chúng ta, lại bị vợ quản nghiêm đến thế."
Tiêu Nhược Yên nghĩ đến Tiểu Nhan, khóe môi cong lên.
Tiểu Nhan không thích cô hút thuốc. Khi vừa trở về, nàng không phản ứng gì, chỉ là không hài lòng mà chịu đựng.
Mấy ngày nay, đêm nào Tiểu Nhan cũng rúc vào lòng cô hít hà như chó con, nhưng nếu nàng phát hiện ra điều gì không đúng, nhất định sẽ cắn cô để trừng phạt.
"Nhìn vẻ mặt phấp phới của cậu kìa. À đúng rồi, Nhược Yên, tớ nghe Tổng giám đốc Từ nói, không biết làm thế nào mà tổng công ty lại biết tin cậu muốn rời đi sớm hơn cả chị ấy. Sếp lớn cố ý gọi điện thoại cho chị ấy, nói muốn giữ cậu lại."
Một công ty muốn giữ một người. Không gì khác ngoài chức vụ, tăng lương hoặc những cám dỗ về danh lợi.
Tiêu Nhược Yên hơi buông lỏng tay, giờ đã có thể cầm đũa, nhưng đáng tiếc là đã không còn mặt mũi: "Ừm."
Tổng giám đốc Từ đã đề cập đến chuyện này với cô nhiều lần. Tổng giám đốc Từ là một người nhạy cảm, mặc dù rất tán thành năng lực của Tiêu Nhược Yên nhưng cô ấy cũng biết với vị trí hiện tại của mình, không nên gây sự chú ý với những người cấp trên. Đằng sau chuyện này chắc chắn có điều gì đó không ổn.
Tiêu Nhược Yên không còn là đứa trẻ như trước đây, cô chỉ cần phân tích đơn giản, đại khái có thể đoán được ai là người đứng sau.
Cô lấy một chai bia, uống một ngụm: "Chờ đến khi tớ đưa Tiểu Nhan qua đó, cậu nói với nhóm Huyên Huyên an phận một chút, đừng làm cậu ấy sợ."
Trọng tâm công việc của Tiêu Nhược Yên trong nửa năm qua đều là nhóm 5Lovein, đó là một nhóm gồm những cô gái vô cùng ồn ào. Ngay từ những ngày đầu ra mắt, album cơ bản đều do Tiêu Nhược Yên chuẩn bị, mỗi người đều vừa sùng bái vừa kính sợ cô.
Cao Vũ cười cười: "Khó mà làm được, bọn họ đều la hét muốn xem rốt cuộc chị dâu trông như thế nào."
Tiêu Nhược Yên nghĩ đến đôi mắt mê ly, đôi môi đỏ mọng của Tiểu Nhan, bàn tay đang cầm chai bia siết chặt, trong lòng thầm nghĩ.
—— Đúng là thần tiên xinh đẹp.
Thật ra trước đây, Tiêu Nhược Yên từng cho rằng tình yêu Platonic* cũng rất tốt.
(* Platonic love - tình yêu Platonic: chỉ tình yêu thuần khiết, không có nhu cầu tình dục giữa hai người.)
Suy cho cùng, tình dục nhất định phải được xây dựng trên cơ sở tình yêu, cô tin rằng mình tuyệt đối trung thành với Tiểu Nhan.
Thế giới này rộng lớn như vậy, có nhiều cám dỗ như vậy, hai người lại xa cách nhiều năm như vậy, vòng tròn quan hệ của cô còn hỗn loạn đến thế.
Cô có cô đơn, nhưng trái tim cô vĩnh viễn chỉ hướng về một mình Tiểu Nhan, thậm chí thật sự có lúc, Tiêu Nhược Yên cảm giác chính mình có khả năng bị lãnh cảm.
Thế nhưng... thế nhưng...
Giờ đây, trong đầu cô đều là làn da mềm mại như nước của Nhan Chỉ Lan, giọng nói của nàng, sự nhẫn nhịn của nàng.
Còn có lúc nàng nhìn cô, khi nàng cắn môi nhẹ nhàng gọi cô giống như một chú mèo con: "A Yên... A Yên..."
Cô đột nhiên uống một hớp bia, nếu không phải chút lý trí còn sót lại, Tiêu Nhược Yên đã muốn đi đánh thức người đang mê man kia.
Hai người câu có câu không nói chuyện, điện thoại của Tiêu Nhược Yên sáng lên, cô cúi đầu tùy tiện nhìn, tim lệch mất một nhịp.
Cao Vũ thấy vẻ mặt cô là lạ, nghi ngờ hỏi: "Sao vậy?"
Tiêu Nhược Yên nhìn dòng chữ trên tin nhắn, cười khổ: "Không có chuyện gì."
Đến rồi.
Cô biết không thể tránh khỏi, chỉ là vấn đề sớm hay muộn.
Cô đặt chai bia xuống, đứng dậy cầm lấy áo khoác trên ghế sô pha, dặn dò Cao Vũ: "Tớ ra ngoài một chuyến."
Cao Vũ nhìn dáng vẻ này của cô: "Tớ đi theo cậu."
Tiêu Nhược Yên im lặng một lúc. Cô thật sự không yên lòng để Cao Vũ và Tiểu Nhan cô nam quả nữ ở chung một phòng, khẽ gật đầu: "Vậy cậu theo tớ ra ngoài trước đi, ngồi đợi ở bên cạnh, xem như không biết chuyện gì."
Cao Vũ, người công cụ, được sắp xếp đâu ra đó. Lúc đầu anh ta muốn oán giận nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ sẵn sàng tiếp chiêu của Tiêu Nhược Yên, anh ta không nhịn được hỏi: "Rốt cuộc là ai vậy? Có thể làm cho cậu khẩn trương đến mức này."