Nghệ Thuật Làm Lốp Xe Dự Phòng
Hội cựu sinh viên Harvard
Nghệ Thuật Làm Lốp Xe Dự Phòng thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Gần đây trường Harvard có tổ chức hội cựu sinh viên," giọng nói nhẹ nhàng của Thẩm Thanh Cừ vọng qua điện thoại, "Em vẫn còn vòng phỏng vấn cuối, hay là nhân cơ hội này đến làm quen với môi trường trước đi?"
Trần Trúc biết Thẩm Thanh Cừ muốn giúp mình, nếu là trước đây cậu đã không từ chối cơ hội tốt như vậy.
Nhưng giờ đây, sự giúp đỡ của Thẩm Thanh Cừ lại trở thành một áp lực vô hình đối với cậu.
"Cảm ơn, nhưng em vẫn nên—"
Thẩm Thanh Cừ chậm rãi giải thích: "Chỉ là buổi tụ tập nhỏ thôi, năm ngoái trường anh đã tổ chức vài hoạt động với câu lạc bộ bên Harvard, nên năm nay mới có cơ hội tham gia lễ tuyên dương của họ."
Anh nói thêm: "Anh muốn đưa em đi, không chỉ vì lý do cá nhân, sau này em cũng sẽ là một phần của Harvard, làm quen với môi trường sớm một chút nhé, có lẽ sau này anh còn cần em giúp đỡ đấy."
Trần Trúc suy nghĩ một lát, Thẩm Thanh Cừ lại nói: "Em cứ coi như chỉ đi cùng anh thôi."
Đã nói đến nước này, Trần Trúc không còn ngại ngần nữa, "Được, cảm ơn anh."
Thẩm Thanh Cừ khẽ cười, "Trần Trúc, là anh cảm ơn em mới phải."
Sự quan tâm sâu sắc, âm thầm của Thẩm Thanh Cừ, cùng tình yêu trưởng thành và lý trí đang lặng lẽ bao vây lấy Trần Trúc.
Sau cuộc gọi, Trần Trúc lại xem thêm tài liệu phỏng vấn, phát âm vẫn luôn là điểm yếu của cậu, tuy rằng giao tiếp và viết lách không thành vấn đề, nhưng cách tư duy của cậu vẫn còn chậm.
Bị hạn chế tư duy, cậu phải suy nghĩ về câu hỏi của người phỏng vấn hồi lâu trong đầu mới hiểu được, sau đó mới trả lời.
Vì vậy, mấy ngày nay cậu vẫn luyện tập hỏi đáp liên tục.
Ngoài phỏng vấn ra, còn có chuyện lặt vặt về chuyển nhà và tìm việc làm bên kia.
Trần Trúc phải chuẩn bị phỏng vấn, gửi hồ sơ xin việc và tìm nhà thích hợp.
Càng gần đến thành công, lại càng gian nan hơn.
Nhưng cậu không cảm thấy mệt mỏi hay bận rộn, ngược lại nó khiến cậu không còn suy nghĩ lung tung, lòng cũng bình lặng.
Như vậy cậu sẽ không cần nghĩ lại cặn kẽ chuyện đêm say rượu ấy, cũng không phải suy đoán tâm tư của người ấy nữa.
Chuyện cũ tan thành mây khói, không cần quay đầu nhìn lại, tương lai mới đáng mong chờ.
Hội cựu sinh viên kéo dài gần một tháng, Thẩm Thanh Cừ chọn ngày cuối tuần khi Trần Trúc rảnh, rồi lái xe đến đón.
Trên đường đi, Thẩm Thanh Cừ chỉ hỏi Trần Trúc đã chuẩn bị phỏng vấn như thế nào, không hề tiến thêm bước nào để dò hỏi chuyện riêng.
Không phải không quan tâm, Thẩm Thanh Cừ biết thế nào là có chừng mực, nên vẫn giữ đúng mực, không vượt quá giới hạn.
Trần Trúc vốn nghĩ sau màn tỏ tình ấy, khi gặp lại sẽ gượng gạo, nhưng không ngờ Thẩm Thanh Cừ vẫn như thường, ôn hòa lễ phép, như chưa từng thay đổi.
Ở bên nhau như vậy, lại rất thoải mái.
Xe không thể vào trong khuôn viên trường, nhưng Trần Trúc đã nhìn thấy kiến trúc cổ kính trang nghiêm của Harvard từ xa.
Hai người xuống xe, cùng bước trên con đường rợp bóng cây trong trường. Vì là ngày hội cựu sinh viên nên khắp nơi đều là những người mặc vest đi lại nhộn nhịp.
"Đi thôi, anh dẫn em làm quen với các thầy cô cũ của anh," Thẩm Thanh Cừ cười, vô tình nắm lấy cánh tay Trần Trúc rồi kéo đi về phía hội trường.
Trong hội trường yên tĩnh, không khí trang nghiêm. Thẩm Thanh Cừ đưa Trần Trúc đến cổng đăng ký, sau đó dẫn vào.
Những tấm ảnh hai bên hành lang đều là người từng đoạt giải thưởng Harvard của hội cựu sinh viên các khóa trước, Trần Trúc lướt mắt qua, nhìn thấy gương mặt từ khắp nơi trên thế giới.
Bỗng nhiên, trong hàng dài tấm ảnh, một gương mặt phương Đông nổi bật.
Người đàn ông mắt sâu như phương Tây, nhưng đường nét nhu hòa, đôi mắt quyến rũ lại vô cùng nho nhã trong bầu không khí trang nghiêm này.
Thẩm Thanh Cừ cũng chú ý đến tấm ảnh ấy, thắc mắc: "Sao anh ta lại..." Nhưng nghĩ đến lời nói và hành động của người này đêm hôm đó, hắn đúng là không giống người bình thường.
Chỉ là Thẩm Thanh Cừ không ngờ rằng, Từ Lan Đình lại dai dẳng đến mức này, ngay cả tham gia buổi họp mặt cựu sinh viên cũng gặp cho được.
Trong đám đông, người đàn ông đang nói chuyện rôm rả với cựu sinh viên ưu tú, khóe miệng mang nụ cười, giọng trầm thấp, lịch sự và quyến rũ.
"Austin!" Một vị giáo sư bước tới, cười vỗ vai Từ Lan Đình.
Chính lúc này, Từ Lan Đình quay đầu nhìn, thấy Trần Trúc... và Thẩm Thanh Cừ đứng sóng vai bên cạnh.
Đôi mắt hắn khẽ nheo lại mà không ai hay biết, hơi lạnh trong đáy mắt thoáng qua rồi biến mất, sau đó là nụ cười lịch sự.
Từ Lan Đình trò chuyện với giáo sư, nhưng ánh mắt lại từng chút quấn lấy người ở đằng xa.
"Không ngờ lại gặp anh ta ở đây," dù Thẩm Thanh Cừ có tốt tính, cũng khó tránh cảm thấy mất vui.
Trần Trúc ngược lại không có cảm xúc gì, lạnh nhạt nói: "Nước sông không phạm nước giếng."
Chỉ cần Từ Lan Đình biết tốt xấu, đừng đến làm phiền cậu nữa là được.
Mà Trần Trúc không biết rằng, bữa Hồng Môn Yến này đều do Từ Lan Đình sắp đặt, hắn chưa từng có ý định buông tha cho cậu.
(
Hồng Môn Yến: nghĩ bóng - một cái bẫy hay tình huống vui vẻ nhưng nguy hiểm.)
Sau hồi trò chuyện ngắn, người phụ trách đứng ở trung tâm hội trường.
Thẩm Thanh Cừ sợ Trần Trúc thấy chán, nghiêng đầu nói chuyện: "Lát nữa sẽ công bố người đoạt giải hội cựu sinh viên năm nay, có lẽ là người năm ngoái từng tham gia hoạt động của câu lạc bộ bên họ."
Trần Trúc không hiểu lắm, nhưng vẫn nghe chăm chú, mơ hồ nghe thấy tên Thẩm Thanh Cừ, nhìn đối phương với chút kinh ngạc.
"Ừm, anh cũng tham gia," Thẩm Thanh Cừ khiêm tốn nói, "Giáo sư đề cử anh đi xem như có thêm kinh nghiệm xã hội, sau này em có cơ hội cũng có thể tham gia, anh tin em sẽ làm tốt hơn."
Hai người trong đám đông nghiêng đầu nói nhỏ, tư thế không quá thân mật, nhưng ánh mắt Từ Lan Đình dần lạnh đi.
"Austin, em vừa nói muốn giới thiệu sinh viên ưu tú cho thầy mà, cậu ấy đến chưa?" Giáo sư nhìn xung quanh.
Từ Lan Đình nhướng mày cười, "Ừm," nhưng nụ cười khựng lại bên môi, đáy mắt lạnh lẽo, "Đang ở cùng bạn của em ấy."
Từ Lan Đình giơ tay chỉ bóng lưng ở đằng xa, "Em ấy chính là sinh viên mà em nói với thầy, thành tích rất tốt."
Trần Trúc hơi nghiêng người, đường nét khuôn mặt rõ ràng, sống mũi thẳng tắp.
"Ồ!" Giáo sư gật gù, "Thầy có ấn tượng với cậu ấy."
"Hửm?" Từ Lan Đình cười, "Chẳng lẽ đã có người giới thiệu em ấy với thầy rồi ạ?"
Giáo sư nói: "Mấy ngày trước thầy nhận thư từ Kinh Thành, hiệu trưởng bên đó đề cử sinh viên này cho thầy."
Từ Lan Đình yên tâm, thư giới thiệu đương nhiên là hiệu trưởng tự nguyện viết, hắn chỉ thuận miệng nhắc qua trong hội đồng.
Thêm vào đó, Trần Trúc vốn xuất sắc, hắn tin cậu sẽ thuận lợi bước vào Harvard.
Còn về Thẩm Thanh Cừ... Từ Lan Đình liếc nhìn bóng lưng đang sát lại gần Trần Trúc, các đốt ngón tay cong lại, siết chặt.
Sau lễ tuyên dương, Thẩm Thanh Cừ đề nghị đưa Trần Trúc đi dạo.
"Ở đây có nhiều thư viện, nhưng bình thường đông người," Thẩm Thanh Cừ chậm rãi đi bên cạnh, buổi chiều ánh nắng ấm áp mùa đông vẫn còn, những tia nắng nhỏ rơi trên con đường rợp bóng cây, trên vai, trên má.
Thẩm Thanh Cừ nghiêng đầu, nhìn thấy chiếc lá rụng trên vai Trần Trúc, anh giơ tay lên nhưng đột nhiên do dự...
Trần Trúc cũng phát hiện, vội phủi lá ngô đồng trên vai.
"Xin lỗi," Thẩm Thanh Cừ đột nhiên nói khiến Trần Trúc thấy khó hiểu.
Anh cười nhạt, đầu ngón tay thon dài nhặt một chiếc lá, dưới ánh nắng chiều tà, đôi mắt tuấn tú nhuộm thêm chút u sầu, "Anh đã từng cho rằng mình có thể quang minh chính đại sống cả đời. Bây giờ mới hiểu, tình yêu khiến người ta trở nên hèn hạ và ích kỷ."
Anh phủi lá rụng đi, dưới bóng cây, đôi mắt Thẩm Thanh Cừ dịu dàng, "Trần Trúc, hôm nay anh đưa em đến đây, ngoài muốn em làm quen môi trường, thật ra anh muốn đến gần em hơn."
Thẩm Thanh Cừ thẳng thắn nói tâm tư, cười, "Anh không thích bản thân như vậy, nhưng Trần Trúc, anh quá thích em, nên vẫn làm như vậy."
Tình yêu bộc trực, không che giấu, dần mở ra trước mắt Trần Trúc.
Thẩm Thanh Cừ đi dưới tán cây, ánh mắt xa xăm, "Anh thật sự hy vọng, mỗi ngày ở Harvard, anh có thể mượn đủ lý do, chỉ để được gặp em."
Anh khẽ nói: "Trần Trúc, em có bằng lòng cho anh một cơ hội..." Thẩm Thanh Cừ mím môi, "Tiếp cận em hèn hạ như vậy không?"
Trần Trúc không có ý định yêu đương nữa, nhưng vẫn bị chân thành của Thẩm Thanh Cừ rung động.
Từ đầu đến cuối, thứ rung động Trần Trúc chưa bao giờ là vẻ ngoài hay quyền thế.
Mà là một linh hồn chân thành và thẳng thắn giống như cậu.
Trần Trúc nghĩ một lát, nói: "Có lẽ, chúng ta có thể bắt đầu từ bạn bè." Cậu cảm thấy, so với người yêu, Thẩm Thanh Cừ giống như thầy vừa là bạn hơn.
Cậu mong có một người cùng bước trên con đường trưởng thành, tiếp thu kiến thức.
Nhưng người đó không nhất thiết phải là người yêu.
Thẩm Thanh Cừ cười khổ: "Trần Trúc, đừng tàn nhẫn với anh như vậy." Anh không thể kiềm chế nội tâm mà đi làm bạn với Trần Trúc.
"Xin lỗi anh," Trần Trúc không nói thêm, chỉ cười với Thẩm Thanh Cừ.
Có lẽ không từ chối cũng là hồi đáp, Thẩm Thanh Cừ cay đắng nghĩ, ít nhất vẫn còn cơ hội.
Ngày tháng còn dài... Thẩm Thanh Cừ tin, so với Từ Lan Đình cố chấp, Diệp Hi trẻ con, anh sẽ là người cuối cùng ở bên cạnh Trần Trúc.
Sau lễ tuyên dương còn tiệc rượu. Trần Trúc không uống, đúng lúc trung tâm môi giới việc làm gọi điện, cậu tạm biệt Thẩm Thanh Cừ, muốn rời đi trước.
"Anh đưa em," Thẩm Thanh Cừ nói.
Trần Trúc biết anh còn nhiều người phải làm quen, không muốn lãng phí thời gian, liền từ chối, "Gần đây, em đi tàu điện ngầm được."
"Gần đây?" Thẩm Thanh Cừ có chút nghi ngờ, những người sống gần trường không giàu thì sang, cho dù muốn thuê gia sư cũng thuê sinh viên đang học...
Thẩm Thanh Cừ không yên tâm: "Cẩn thận nhé."
"Vâng," Trần Trúc mặc áo khoác, đang định nói gì thì điện thoại gọi đến, đành vẫy tay chào Thẩm Thanh Cừ, vội vàng đi.
—
Trần Trúc nhìn tòa biệt thự năm tầng trước mặt, xác nhận đúng người, mới tiến lên bấm chuông.
Tiếng bước chân quen thuộc chạy dồn dập tới.
Đã từng có rất nhiều đêm, Trần Trúc sau khi thoát khỏi bận rộn, đều là tiếng bước chân như vậy chào đón cậu về nhà...
"Anh ơi!" Cửa mở ra, nụ cười rạng rỡ của Diệp Hi khiến Trần Trúc ngây người.
"Em..."
Diệp Hi tránh ra, nhỏ giọng: "Anh ơi, anh đừng giận, anh vào trong trước được không?"
Trần Trúc nhíu mày, đứng ngoài cửa, "Diệp Hi, em muốn làm gì?"
Diệp Hi vội xua tay, lo lắng giải thích: "Ba em nói em không có chí tiến thủ, em chỉ muốn chứng minh cho ba xem, năm nay em sắp tốt nghiệp cấp ba, muốn tìm người dạy kèm, sau đó để ba em nhìn em bằng con mắt khác."
"Là nhìn em bằng con mắt khác," Trần Trúc nói, "Vậy thì em vẫn nên tìm người khác đi."
"Vậy thì sao được," Diệp Hi cúi đầu, lộ vẻ khó xử, "Nhà em không có ai, nếu gia sư không đáng tin cậy, lỡ làm gì em... hoặc bắt cóc em thì phải làm sao? Em không yên tâm."
Trần Trúc liếc nhìn cơ bắp cường tráng của cậu ta, "Vậy sao."
"Anh ơi," Diệp Hi cắn môi, muốn nói nhiều nhưng cuối cùng chỉ nhẹ nhàng nói, "Anh giúp em đi mà."
Lúc trước, cậu ngưỡng mộ Trần Trúc, ôm cậu nhưng thấp thỏm lo âu.
Đến bây giờ, cậu mới hiểu, thứ khiến bất an chưa bao giờ là người khác, mà là chính mình không đủ tự tin đứng bên cạnh Trần Trúc.
Diệp Hi giơ bàn tay lên, thề thốt, "Em đảm bảo sẽ học hành chăm chỉ, không có ý nghĩ khác đâu!"
Ánh mắt Diệp Hi rất chân thành, đúng như cậu nói, trước khi có thể đứng bên cạnh Trần Trúc, cậu không dám vượt qua ranh giới.
"Em chắc chắn?" Trần Trúc đương nhiên không tin Diệp Hi tìm mình chỉ để học.
Diệp Hi gật đầu, "Anh yên tâm, cho dù không đồng ý, em cũng sẽ học hành chăm chỉ." Em muốn xứng đáng bên cạnh anh...
Trần Trúc bất lực thở dài, nghĩ một chút, "Để anh suy nghĩ đã."
"Được," Diệp Hi cười rạng rỡ, phía sau như có đuôi nhỏ lắc lư, "Anh ơi, em sẽ rất ngoan!"
—
Màn đêm dần buông xuống, Trần Trúc bắt chuyến xe buýt cuối cùng.
Cậu mệt mỏi tựa cửa sổ, trước mắt ánh sáng thành phố luân chuyển, bên tai tiếng lá rơi xào xạc.
Bỗng nhiên Trần Trúc nhìn thấy chiếc xe quen thuộc.
Chiếc Aston Martin phiên bản giới hạn toàn cầu, rất dễ gây chú ý.
"Sir, dừng ở trạm sau," Trần Trúc nói khiến vài người đang mơ màng quay sang nhìn.
Xe dừng lại, Trần Trúc khoác chặt áo măng tô, đội mũ lưỡi trai, đeo túi rồi xuống xe.
Cậu lặng lẽ đứng bên đường, nhìn chiếc siêu xe ở đằng xa từ từ lái tới.
"Từ Lan Đình," Trần Trúc hiếm khi chủ động tấn công, lạnh giọng nói với người trong xe, "Ra đây."
Cửa xe mở ra, đôi chân thon dài bước ra, tiếp theo là mùi rượu thoang thoảng.
Trần Trúc cũng không nhìn hắn, chỉ dẫn người kia đi vào cửa hàng tiện lợi 24 giờ gần đó.
Ngồi xuống vị trí bên cửa sổ, Trần Trúc siết chặt nắm đấm.
Ngay đêm nay... cậu lạnh lùng nghĩ, Từ Lan Đình nhất định phải biến mất hoàn toàn khỏi thế giới của cậu.
Người đàn ông chậm rãi ngồi xuống đối diện, Trần Trúc mới ngẩng đầu, liếc nhìn hắn một cái.
Có lẽ vì uống rượu, khóe mắt Từ Lan Đình còn vương lại vệt đỏ ửng, khiến đôi mắt hồ ly càng thêm quyến rũ.
"A Trúc—"
"Từ Lan Đình," Trần Trúc lạnh lùng mở miệng, "Thẩm Thanh Cừ đã tỏ tình với tôi."
Cậu không nhìn ánh mắt tối sầm lại trong nháy mắt của hắn, chỉ quay đầu nhìn lá rụng ngoài cửa sổ, "Diệp Hi cũng đến tìm tôi. Chắc muốn quay lại."
Trần Trúc nhàn nhạt cười, nhìn hắn, "Diệp Hi cởi mở và tươi sáng, Thẩm Thanh Cừ có học thức và gia giáo tốt, bọn họ đều là người tốt."
"Ồ, vậy sao..." Bàn tay trên đầu gối hắn khẽ run lên, sau đó siết chặt thành nắm đấm.
Trần Trúc: "Cho dù là Diệp Hi, hay Thẩm Thanh Cừ, tôi đều sẽ nghiêm túc suy nghĩ. Cho dù không có bọn họ, tương lai cũng sẽ có người ưu tú hơn để sánh vai."
"Trần Trúc..." Từ Lan Đình nghiến chặt răng, đừng nói nữa, đừng nói nữa mà...
Nhưng giọng Trần Trúc lại hóa thành lưỡi dao sắc bén, đâm thẳng vào lồng ngực hắn.
"Trên thế giới này, tất cả mọi người đều có khả năng, nhưng chỉ duy nhất anh không thể."
Trần Trúc quay mặt đi, dừng lại, rồi tiếp tục: "Từ Lan Đình, người đó không thể là anh."
"Vì sao!" Người đàn ông nén giọng, từ cổ họng phát ra tiếng gầm gừ tuyệt vọng, "Trần Trúc..."
Hốc mắt hắn đỏ hoe, giống như dã thú đi đến đường cùng, tuyệt vọng giãy giụa, "Diệp Hi? Diệp Hi còn có cơ hội... Trần Trúc, A Trúc, anh cũng sẽ sửa đổi mà..."
Tư thế hắn gần như cầu xin, hèn mọn đến cùng cực.
Trần Trúc lại cười lạnh, thậm chí khoé mắt cũng tiếc không muốn liếc nhìn hắn, "Anh xứng sao?"
"Làm tôi bị thương, hủy hoại tôi, giam cầm tôi..." Trần Trúc siết chặt nắm đấm, cười lạnh hỏi: "Từ Lan Đình, anh nghĩ Trần Trúc tôi còn quay đầu lại ở bên cạnh một tên khốn à?"
"Đúng vậy," Từ Lan Đình đột nhiên cụp mắt xuống, nhỏ giọng, "Tôi đúng là một thằng khốn."
Hắn hít sâu, chậm rãi nói: "Cho nên, ngay cả cơ hội bù đắp em cũng không cho tôi, đúng không?"
Trần Trúc nhìn người đàn ông đang cúi đầu, các đốt ngón tay cậu đã siết đến trắng bệch, "Chuyện tình cảm, trước giờ đều là mớ bòng bong, không thể toan tính." Cậu cũng chẳng muốn tính nữa.
Vết thương đã có rồi, Trần Trúc chưa bao giờ là người làm khó bản thân.
Trần Trúc ngồi thẳng, nghiêm túc nói: "Từ Lan Đình, hôm nay tôi nói rõ. Người tôi muốn, cơ bản phải có phẩm hạnh đoan chính, quang minh lỗi lạc, nhưng ít nhất không được vi phạm pháp luật, lộng hành ngang ngược."
Một câu của cậu đã chỉ thẳng vào tử huyệt của Từ Lan Đình.
Từ Lan Đình cười nhạt, "Tôi khi nào vi phạm pháp luật rồi... hửm?" Hắn chẳng qua chỉ dùng thủ đoạn trừ khử kẻ không vừa ý...
Trong quy tắc sinh tồn của hắn, trước giờ đều là mạnh được yếu thua, kẻ thắng làm vua.
Trần Trúc không cần vòng vo, dứt khoát vạch rõ: "Từ Lan Đình, tôi không muốn một tên khốn."
"Cho dù là Diệp Hi, hay Thẩm Thanh Cừ..." Trần Trúc nhìn ra cửa sổ, "Cho dù là người vô gia cư bên đường kia, bọn họ đều quang minh lỗi lạc hơn anh, thẳng thắn hơn anh."
Trần Trúc nói xong, đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống hắn, "Từ Lan Đình, những chuyện anh đã làm, cả đời này có rửa sạch được không?"
"Anh thấy, anh xứng sao?" Cậu thậm chí không thèm nhìn hắn thêm, đẩy cửa rời đi.
Không xứng... Từ Lan Đình ủ rũ nhìn lòng bàn tay bị cào chảy máu, cười cay đắng, "Đúng vậy, chỉ có tôi là không xứng."
Gió lạnh luồn theo cửa, lạnh lẽo đâm vào mặt hắn.
"A Trúc," Từ Lan Đình nhỏ giọng gọi lại, "Nếu như, ngày nào đó tôi có thể rửa sạch hết tội lỗi, có phải em sẽ nhìn tôi bằng đôi mắt ấy..."
Trần Trúc nghe vậy dừng lại, sau đó không hề ngoảnh đầu mà rời đi.
Cậu biết, một nhát dao trong đêm nay đã đủ sâu rồi.
Đủ để cho Từ Lan Đình rời khỏi thế giới của cậu.
••••••••
Tác giả:
Từ Lan Đình tuân thủ pháp luật :)