Nghệ Thuật Làm Lốp Xe Dự Phòng
Chương 63: Những Mối Tình Chưa Qua
Nghệ Thuật Làm Lốp Xe Dự Phòng thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Những tháng đầu tiên ở Harvard, Trần Trúc bận đến nỗi quên cả ăn quên cả ngủ.
Lớp học ở đại học hoàn toàn khác với cấp ba. Đặc biệt là những buổi giảng của các giáo sư lớn tuổi, sinh viên phải tư duy nhanh nhạy, mới có thể nắm bắt được những trọng điểm từ những nội dung đã được giáo sư tinh giản.
Việc ôn tập kiến thức và giải đáp thắc mắc sau giờ học vẫn hoàn toàn phụ thuộc vào sự cố gắng của mỗi cá nhân.
Cứ như vậy, Trần Trúc mỗi ngày chạy đi chạy lại giữa ba nơi: thư viện, ký túc xá và lớp học. Dù bận rộn nhưng cũng không cảm thấy nhàm chán.
Cậu chìm đắm trong biển kiến thức mênh mông, hấp thu tinh hoa như hút lấy nguồn dinh dưỡng, từng bước vững chắc trên con đường đổi mới khoa học công nghệ.
"Anh ơi, em vẫn chờ anh ở quán cà phê của trường nhé." Mỗi buổi chiều cuối tuần, Diệp Hi đều đúng giờ đến tìm Trần Trúc để học thêm.
Lúc đầu, Trần Trúc định tìm thêm việc nhưng khi thấy tinh thần học tập của Diệp Hi tốt lên từng ngày, cậu quyết định dành thời gian mỗi cuối tuần để kèm cậu ta học, vừa kiếm thêm chút tiền sinh hoạt.
Khi Trần Trúc đến, Diệp Hi đã gọi hai ly cà phê. Cậu ta đang cúi đầu xem lại bài tập mà Trần Trúc giao từ buổi trước.
"Anh!" Diệp Hi thoáng nhìn thấy Trần Trúc giữa đám đông, mắt cậu sáng lên ngay lập tức. Cậu vẫy tay và vui vẻ nhường chỗ cho Trần Trúc.
Thời gian này, Diệp Hi học rất chăm chỉ, còn Trần Trúc cũng tận tâm giúp đỡ. Một người muốn trưởng thành thì luôn cần một cơ hội, và Trần Trúc chính là cơ hội để Diệp Hi làm điều đó.
Sau khi kèm Diệp Hi học xong, Trần Trúc định dành cả buổi chiều ở thư viện thì nhận được tin nhắn của Thẩm Thanh Cừ đề nghị đi ăn tối.
Nhớ lại mình đã từ chối đối phương quá nhiều lần, Trần Trúc do dự một lúc rồi đồng ý.
Từ những lời nhắn của Thẩm Thanh Cừ, Trần Trúc cảm thấy bữa tối này không đơn giản như vẻ bề ngoài.
"Không đập tan chuyện cũ thì sao có thể xây lại cái mới." Trần Trúc thu dọn cặp sách. Dù muốn hay không, cậu và Thẩm Thanh Cừ vẫn có thể làm bạn. Còn muốn hơn thế nữa, Trần Trúc thực sự không thể cho được.
Địa điểm hẹn là một nhà hàng Trung Quốc bên ngoài cổng trường, nơi các du học sinh Trung Quốc thường lui tới vào cuối tuần.
Khi Trần Trúc đến, đúng là giờ cao điểm ăn uống. Nhà hàng đông nghịt người.
Hôm nay, Thẩm Thanh Cừ mặc một chiếc áo sơ mi ôm sát người, cổ áo đeo một chiếc trâm cài áo tinh xảo. Anh tháo kính trên sống mũi, để lộ đôi mắt đẹp vốn thường bị che khuất dưới ánh đèn. Ánh mắt trong veo và sáng ngời.
Thực ra, Trần Trúc có thể nhìn thấy bóng dáng của mình phản chiếu trong mắt Thẩm Thanh Cừ.
Họ có cùng chí hướng, cùng nhiệt huyết, cùng phấn đấu vì lý tưởng.
Nếu có thể trở thành bạn bè với một người như Thẩm Thanh Cừ, Trần Trúc rất sẵn lòng.
Nhưng Thẩm Thanh Cừ lại lấy ra một đóa hồng đỏ rực rỡ từ phía sau lưng.
"Một món quà nhỏ gặp mặt." Thẩm Thanh Cừ cười nói, "Hôm nay đi ngang qua khu trường học phía sau, đúng lúc thấy một cô bé bán hoa, nên tiện tay mua một bông."
"Cảm ơn anh." Trần Trúc nhận hoa, suy nghĩ một chút, rồi lấy ra một cây bút máy mới mua trong cặp để tặng lại cho anh.
Ngón tay trắng nõn của Thẩm Thanh Cừ khẽ vuốt ve thân bút, anh cúi đầu cười nói: "Có qua có lại? Trần Trúc, em thực sự không muốn nợ ân tình của người khác nhỉ."
"Anh muốn ăn gì," Trần Trúc mở thực đơn, "Để em mời nhé." Thẩm Thanh Cừ đã giúp cậu không ít, Trần Trúc vẫn muốn mời anh một bữa cơm.
Thẩm Thanh Cừ: "Bữa tối anh đã sắp xếp rồi." Anh cài cây bút máy mà Trần Trúc tặng vào túi áo.
Trong nhà hàng ồn ào, Thẩm Thanh Cừ cảm thấy hơi ồn ào, nhưng anh biết Trần Trúc thích những nơi có không khí sinh động như thế này.
Vì vậy, so với nhà hàng phương Tây yên tĩnh và bữa tối dưới ánh nến hoa mỹ, Thẩm Thanh Cừ vẫn chọn nhà hàng náo nhiệt.
Mặc dù tỏ tình ở một nơi ồn ào như vậy, vẫn cảm thấy có chút ngượng ngùng.
Nhưng khi thức ăn được dọn lên, Thẩm Thanh Cừ đưa mắt ra hiệu cho nhân viên phục vụ.
Nhân viên phục vụ khẽ cười rồi đến bên cạnh Trần Trúc, "Chào anh, đầu bếp mới đến của nhà hàng chúng tôi là người Quý Châu, hy vọng anh sẽ thích các món ăn hôm nay."
Người Quý Châu? Trần Trúc nhìn những món ăn quen thuộc trên bàn, mỉm cười, "Thật nhỉ." Cậu nếm thử một miếng thịt hấp, hương vị khá chuẩn.
"Em thích không?" Thẩm Thanh Cừ rũ mắt, nhìn cậu.
"Ừm. Lâu rồi không được ăn đồ quê nhà chuẩn vị như vậy." Trần Trúc cười nói, "Anh cũng nếm thử ạ."
Thẩm Thanh Cừ không quen ăn cay, nhưng anh vẫn nếm thử vài miếng.
Nhìn môi anh đỏ ửng vì cay, Trần Trúc có chút ngại ngùng, "Em quên mất, anh không thích ăn cay."
"Không," Thẩm Thanh Cừ lau miệng, vẫn dịu dàng nhìn Trần Trúc, "Anh thích mà."
Anh chậm rãi nói: "Chỉ là, mọi thứ đều cần có quá trình. Anh nghĩ, sau này ăn quen rồi-"
"Đàn anh." Trần Trúc biết Thẩm Thanh Cừ muốn nói gì, "Xin lỗi."
Thẩm Thanh Cừ sửng sốt, sau đó liền hiểu ra. Anh đương nhiên biết Trần Trúc sẽ không dễ dàng đồng ý với mình, anh cũng có kiên nhẫn để chờ đợi cậu.
Nếu Trần Trúc vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng, vậy thì Thẩm Thanh Cừ cũng không nói gì thêm nữa.
Nhưng Trần Trúc lại hiếm khi cau mày, cậu im lặng rất lâu.
"Không sao đâu, Trần Trúc." Thẩm Thanh Cừ nói, "Anh sẵn sàng đợi."
"Nhưng em không muốn." Trần Trúc vẫn cau mày.
Cậu nhắm mắt lại, trước mắt là đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ của Từ Lan Đình...
Từ Lan Đình quả thực đã biến mất khỏi thế giới của Trần Trúc một cách sạch sẽ như cậu mong muốn.
Hắn xuất hiện một cách ồn ào, rời đi cũng ồn ào không kém.
Từ Lan Đình, người đàn ông này trong tim gan đều chứa độc, nước mắt của hắn, tiếng khóc đè nén của hắn.
Ngày hôm đó, ánh mắt tuyệt vọng của Từ Lan Đình là thứ độc không màu không vị, từ từ ăn mòn Trần Trúc.
May mà Từ Lan Đình dường như thực sự không có ý định dây dưa với Trần Trúc nữa, hoàn toàn biến mất như Trần Trúc mong muốn.
Nhưng Từ Lan Đình chính là tàn nhẫn như vậy đấy, cho dù có phải rời đi, hắn cũng không muốn cam tâm rời đi một cách lặng lẽ.
Hắn thà rằng Trần Trúc hận hắn, cũng quyết liệt để lại dấu vết trong lòng Trần Trúc.
"Đàn anh." Trần Trúc có chút mờ mịt nhìn Thẩm Thanh Cừ, "Em..." Cậu dừng lại, chỉ thở dài một tiếng.
Cho dù là trước đây hay là bây giờ, sự tồn tại của Từ Lan Đình đều quá mãnh liệt. Hắn mạnh mẽ, nhiệt liệt, bá đạo, làm xằng làm bậy trong cuộc đời Trần Trúc.
"Không sao cả." Thẩm Thanh Cừ kiên nhẫn nói, "Thời gian sẽ chữa lành tất cả." Anh nhìn đôi mắt và lông mày rũ xuống của Trần Trúc, chậm rãi nói, "Vết thương sâu đến đâu, chẳng phải đã lành rồi sao?"
Bị Thẩm Thanh Cừ nói trúng tim đen, Trần Trúc cười khổ, Từ Lan Đình không hổ là Từ Lan Đình, ngay cả khi rời đi cũng phải khuấy đảo tâm trí cậu mới vừa lòng.
Trần Trúc thở dài, cười nói, "Đúng vậy."
Cậu biết, cậu đã vượt qua được gió lốc hai năm trước, bây giờ, chẳng qua chỉ là một gợn sóng nhỏ, trái tim của cậu rồi cũng sẽ bình tĩnh lại thôi.
Chỉ là, cậu không thích cảm giác bị người khác ảnh hưởng như vậy chút nào.
Thứ Trần Trúc cần là lý trí, là bình tĩnh, cậu không cho phép bất cứ ai làm rối loạn suy nghĩ của mình.
Vì vậy, Trần Trúc dứt khoát sắp xếp kín mít từng giây từng phút của mình.
Chỉ cần luôn chạy về phía trước, những suy nghĩ u ám và phức tạp đó, có thể bị bỏ lại phía sau.
Trần Trúc chỉ muốn tĩnh tâm mà thôi...
Tĩnh tâm... Trong nhà hàng đột nhiên yên tĩnh một thoáng, trên TV đang phát tin tức trong nước, giọng nói của người dẫn chương trình truyền vào tai Trần Trúc một cách rõ ràng.
"Gần đây, cựu giám đốc Từ Vĩnh Liên của tập đoàn Từ thị đã mãn hạn tù, sau khi ra tù, Từ Vĩnh Liên đã quay trở lại Từ thị-"
Từ Vĩnh Liên không nhận phỏng vấn của phóng viên, chỉ khi đi ngang qua giới truyền thông, liếc mắt nhìn ống kính một cái, ánh mắt thâm độc.
Trần Trúc tính toán thời gian, Từ Vĩnh Liên đã ra tù gần một tháng rồi.
Trong vòng một tháng này, Từ thị liên tục gặp sóng gió, nội bộ công ty cũng rất bất ổn.
"Từ Vĩnh Liên bị nghi ngờ là đã trở mặt thành thù với chủ tịch Từ thị, không lâu sau khi Từ Vĩnh Liên ra tù, đã khởi kiện Từ Lan Đình..."
Trần Trúc nghe vậy, cau mày.
Với tính cách của Từ Lan Đình, đáng lẽ hắn đã phải đè bẹp Từ Vĩnh Liên ngay khi ông ta ra tù, chứ đừng nói đến việc để Từ Vĩnh Liên vào công ty lại.
Mà bây giờ dư luận đã lên men đến mức này, Từ Lan Đình lại không có động tĩnh gì khác.
Những người xung quanh đã bắt đầu bàn tán, "Người một nhà mà còn tàn sát lẫn nhau như vậy, đúng là hào môn.", "Mày không biết hả? Từ Vĩnh Liên bị chính tay Từ Lan Đình đưa vào tù.", "Tin chuẩn không?"
"Những ân oán trong hào môn thực sự tạp nham, chẳng biết mấy năm nay Từ Lan Đình làm gì để ngồi vững ở vị trí chủ tịch nữa."
Bên tai tiếng người ồn ào, Trần Trúc nhíu mày, tiếp tục xem tin tức trên TV.
Nhưng truyền thông cũng không biết nhiều về những tranh chấp nội bộ của Từ gia, chỉ có thể đưa ra kết luận chung chung là "Từ Lan Đình đã sử dụng các thủ đoạn bất hợp pháp để cạnh tranh thương mại."
Thủ đoạn bất hợp pháp, cạnh tranh thương mại...
Không biết vì sao, Trần Trúc đột nhiên nhớ lại đêm đó, vì muốn cắt đứt quan hệ với Từ Lan Đình mà cậu đã buột miệng nói ra những lời đó.
Những lời cậu buộc tội Từ Lan Đình đều là sự thật, người đàn ông đó quả thực đã không từ thủ đoạn mà đi trên ranh giới của pháp luật.
"Anh chỉ là tên khốn.", "Anh cho rằng, Trần Trúc tôi sẽ muốn một tên khốn sao?"
"Anh không xứng."
Lúc đó, Trần Trúc cố ý không nhìn vào ánh mắt của Từ Lan Đình, nhưng cậu vẫn nhớ rõ giọng nói khàn khàn của Từ Lan Đình.
"Nếu như, ngày nào đó tôi có thể rửa sạch hết tất cả tội lỗi..."
"Choang-" Trần Trúc không cẩn thận bị cậu làm đổ cốc sứ bên cạnh , nước đổ ra đầy bàn, tong tỏng rơi xuống cổ tay Trần Trúc.
Trần Trúc rụt tay lại, cảm giác những giọt nước rơi trên cổ tay cậu giống hệt như nước mắt của người đàn ông ngày hôm đó...
Đủ rồi.
Trần Trúc đột nhiên đứng dậy, cậu vội vàng tạm biệt Thẩm Thanh Cừ, rồi lao ra khỏi nhà hàng.
Gió đêm gào thét, Trần Trúc đứng ở đầu gió, tiếng gió bên tai trở nên mơ hồ, giọng nói quyết tuyệt của Từ Lan Đình vang vọng rõ ràng trong đầu cậu.
"A Trúc, đừng sợ.", "Tiến về phía trước, đừng quay đầu lại."
Trần Trúc thở hổn hển, nhắm mắt lại, cậu cố gắng kìm nén điều gì đó.
Nhưng ký ức lại giống như con đập vỡ, cuồn cuộn, dấy lên sóng lớn trong đầu Trần Trúc.
Đêm đó say rượu mất trí nhớ, thực ra, sau này Trần Trúc đã nhớ lại tất cả.
Cậu nhớ trong nhà Từ Lan Đình có một tủ đầy kẹo hồ lô;
Nhớ bóng lưng Từ Lan Đình xắn tay áo nấu canh cho cậu;
Nhớ người đàn ông vừa dỗ vừa lừa cậu uống canh giải rượu.
Trần Trúc nhớ Từ Lan Đình đã mạo phạm cậu đêm đó, cũng nhớ trong gió tuyết, người đàn ông đã vững vàng cõng cậu mà đi một đoạn đường rất dài.
Bờ vai của người đó rất rộng, dù hắn có vẻ ngoài ngả ngớn, nhưng bước đi lại rất vững vàng.
Trần Trúc nằm trên vai hắn, nghe tiếng gió tuyết gào thét, nhưng một chút hơi lạnh cũng không thể động vào cậu được. Cậu được Từ Lan Đình vững vàng cõng trên lưng, trên người cậu là chiếc áo khoác dày của Từ Lan Đình.
Nhiệt độ, mùi hương, hơi thở... Trần Trúc đều nhớ rất rõ rành mạch.
Cậu thậm chí còn nhớ, Từ Lan Đình chơi xấu mà nắm lấy tay cậu, viết chữ lên cửa sổ mờ hơi nước.
"Từ Lan Đình yêu Trần Trúc." Từ Lan Đình tự viết xong còn thấy chưa đủ, lại nắm lấy tay Trần Trúc, ấn lên trên.
Từ Lan Đình sợ Trần Trúc bị lạnh, hắn chỉ để cậu vẽ một hình trái tim xiêu vẹo ở trên đó.
"Trần Trúc cũng yêu Từ Lan Đình, đúng không?" Từ Lan Đình xấu xa, cố ý dụ Trần Trúc nói chuyện.
Trần Trúc muốn ngủ, hắn liền nhẹ nhàng nhún cậu lên, lặp đi lặp lại hỏi, "Trần Trúc, cũng yêu Từ Lan Đình, đúng hay không, hửm?"
Cuối cùng, Trần Trúc khó chịu hừ một tiếng, Từ Lan Đình liền cười rộ lên.
Người đàn ông tự lừa mình dối người, coi câu trả lời của Trần Trúc như vàng như bạc, khẽ cất vào trong tim mình.
"Anh cũng yêu em, cục cưng."
Trần Trúc nhớ tất cả. Cậu nhớ rõ đêm làm loạn, dây dưa đó...
Còn có trong đêm tuyết, tiếng thở dài cô đơn của Từ Lan Đình.
"Trúc Nhi, anh thực sự rất yêu em." Từ Lan Đình hà ra một hơi thở trắng, khẽ đẩy Trần Trúc lên, hắn dùng chóp mũi cọ vào má cậu.
"Anh phải làm sao đây, A Trúc..."
Phải làm sao đây, ngay cả chính Trần Trúc cũng không biết phải làm sao cả.
Cậu đi trên con phố vắng vẻ, bên tai hỗn loạn và ồn ào.
Từ Lan Đình sắp phải ngồi tù rồi.
Từ Lan Đình yêu Trần Trúc.
"Nếu như, ngày nào đó tôi có thể rửa sạch hết tất cả tội lỗi, có phải tôi sẽ có tư cách đứng bên em không?"
Đi ngang qua tòa soạn báo bên đường, linh hồn Trần Trúc ở một nơi nào đó bị lay nhẹ.
"Một đô la một đóa hồng", "Sinh ra là ác quỷ", "Lời thú tội của một kẻ cô độc", "Thế giới đều muốn đối xử dịu dàng với em"...
Trần Trúc đột nhiên lao đến trước tòa soạn báo, cậu lấy ra tất cả tiền của mình để mua hết báo của cả một năm.
Trong ký túc xá, Trần Trúc không để ý đến ánh mắt kinh ngạc của bạn cùng phòng, cậu trải hết chồng báo dày xuống đất.
Những tâm tư ẩn giấu, những lời nói thầm kín, như tuyết rơi vương vãi dưới chân Trần Trúc.
Cậu bước lên tình yêu sâu kín của Từ Lan Đình, tháng đầu tiên, tháng thứ hai, tháng thứ ba...
Ngày tháng trôi qua, năm tháng trôi qua.
Bài thơ tình cuối cùng, đã dừng lại vào ngày Trần Trúc thi đậu đại học.
Chữ viết đẹp đẽ của người đàn ông, từ từ nở rộ trên mặt giấy.
Best wishes to my sweetheart.
"Best wishes..." Giọng nói trầm ấm của người đàn ông như còn văng vẳng bên tai.
Những đêm nóng bỏng, mập mờ đó.
Những vết thương đau đớn, sắc nhọn đó.
Quá khứ không thể quay lại, không thể bù đắp ấy xuyên qua trang giấy, làm nhức mắt Trần Trúc.
Cậu từ từ, gom những tờ báo ngày 7 hàng tháng lại với nhau.
Cho đến ngày 7 tháng 7.
"Một đô la một đóa hồng"
"Sinh ra là ác quỷ"
"Lời thú tội của một kẻ cô độc"
"Thế giới đều muốn đối xử dịu dàng với em"
"Yêu em, nhưng lại căm hận bản thân mình đang yêu em"
"Chuyện cũ năm xưa, không thể nào bù đắp"
"Cây trúc là loài thực vật đáng yêu nhất trên thế giới này"
Nét chữ xinh đẹp của người đàn ông trên báo nhòe đi, trở nên mờ ảo.
Bàn tay Trần Trúc nắm chặt tờ báo dính đầy mực, những lời yêu không thấy ánh mặt trời như hình xăm, in hằn lên cánh tay Trần Trúc.
Tình yêu của Từ Lan Đình giống như ác quỷ hoang đường và tuyệt vọng, ẩn mình trong bóng tối, chôn sâu dưới vực sâu.
Đợi đến khi Trần Trúc cho rằng mọi thứ đều đã êm đềm, cậu từng bước đi xa, thì bàn tay của ác quỷ lại vươn ra từ địa ngục, đột ngột nắm lấy hai chân cậu.
Tất cả manh mối đều có thể tìm ra dấu vết, Trần Trúc nhớ lại việc bao trọn nhà hàng của vị khách thần bí đó.
Nhớ lại vô số lần khi cậu mệt mỏi cùng cực, sẽ luôn có một vị khách sắp đến sinh nhật đột nhiên xuất hiện, cho họ nghỉ phép có lương.
Và vào ngày bị ba của Diệp Hi - Diệp Phúc Lai đến gây khó dễ, cũng không có gì bất ngờ cả, vị khách thần bí đó cũng lại sắp đến sinh nhật nữa rồi.
Khiến trái tim treo lơ lửng cả một ngày dài của Trần Trúc có được khoảnh khắc nghỉ ngơi.
Trần Trúc nhớ lại ngày hôm đó, cùng thái độ úp úp mở mở của quản lý.
Cậu dại ra, mờ mịt gọi điện thoại cho quản lý.
"Chen?"
"Là em." Trần Trúc khẽ nói, "Austin, anh có biết không, hoặc là, người đàn ông tên Từ Lan Đình đó, anh có biết không."
Quản lý như hít một hơi thật sâu, lại nghe như cuối cùng cũng được thở phào nhẹ nhõm.
Trong âm thanh hỗn tạp, Trần Trúc chỉ nghe được vài câu trần thuật ngắn gọn và mạnh mẽ.
"Vị khách đó luôn nói muốn tổ chức sinh nhật cho người khác, nhưng chủ tiệc sinh nhưng chưa từng đến."
"Người đó nói không dám làm phiền cậu, không muốn để cậu biết nên đã nhờ tôi."
"Ban đầu tôi không nghi ngờ, nhưng sau này khi cậu chuyển nhà, người đó đã bảo tôi chia nửa chi phí chuyển nhà với cậu-xin lỗi Chen, tôi không có ý định chuyển nhà, nên tôi cứ hẹn mãi không chuyển đến ở."
"Chen, xin lỗi cậu..."
"Không sao đâu." Trần Trúc thu dọn từng tờ báo.
Cậu nhắm mắt lại, trên cổ tay dường như vẫn còn vương lại nước mắt lạnh lẽo của Từ Lan Đình.
Nước mắt cay đắng, tuyệt vọng, đau đớn.
"Không sao đâu." Trần Trúc hít một hơi thật sâu, "Em chỉ là muốn xác nhận lại một chút thôi."
Trong kẽ hở của thời gian, tình yêu sâu kín của Từ Lan Đình đã sớm lộ ra dấu vết.
Trước đây Trần Trúc có thể làm ngơ, nhưng bây giờ thì sự thật lại rành rành ra trước mắt.
Cậu muốn vượt qua, nhưng ác quỷ lại từ vực sâu vươn tay ra nắm lấy cậu.
Từ Lan Đình, những năm này, rốt cuộc anh đang nghĩ gì vậy...
Anh khiến tôi, phải làm sao đây...