Ngọ Hải Tụng Lễ - Phù Cẩn
Chương 16: Con Thuyền Xà Cừ
Ngọ Hải Tụng Lễ - Phù Cẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“A Ngọ.” Tống Hoài Lễ lặng lẽ nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm như chứa sương mù, khó lòng dò xét: “Là sinh vào đúng chính ngọ ngày hạ chí, có đúng không?”
*Theo cách chia giờ truyền thống của Á Đông, giờ Ngọ kéo dài từ 11 giờ đến 13 giờ. Chính ngọ là thời điểm giữa của giờ Ngọ, tức là 12 giờ trưa, khi mặt trời gần ở vị trí cao nhất trên bầu trời.
Thời Tiên rưng rưng nước mắt gật đầu, theo cử động đó, má cô khẽ chạm vào tay anh.
Anh vẫn đang giơ tay, cô sợ anh làm vậy sẽ mỏi nên đặt tay anh xuống nệm giường, nhưng vẫn nắm chặt những ngón tay anh không buông.
“Ngày mai là hạ chí rồi.” Tống Hoài Lễ để cô tự nhiên sắp đặt, đầu tiên anh ho khẽ vài tiếng, sau đó dịu dàng nói: “Có muốn biết anh đã chuẩn bị quà gì cho em không?”
Sống mũi Thời Tiên bỗng cay xè, ban đầu cô lắc đầu, nhưng lắc xong mới nhận ra anh hỏi “có muốn biết không” chứ không phải “có biết không”, thế là lại tủi thân mà gật đầu.
Càng gật đầu lại càng thấy tủi thân hơn, cô bĩu môi, đôi mắt đen láy trong veo đong đầy nước mắt.
Mặt cô, nệm giường của anh, đôi bàn tay đang nắm chặt của hai người, đến cả hàng mi cũng ướt đẫm lệ. Trên gương mặt trái xoan thanh tú, chóp mũi ửng đỏ, trông cô giống như một chú hươu non lạc lối đáng thương giữa màn sương sớm.
“Đồ trẻ con hay khóc nhè này.” Tống Hoài Lễ cười khẽ, giọng khàn khàn.
Căn phòng chìm vào tĩnh mịch, chỉ còn lại tiếng thở, không ai nói gì. Anh lẳng lặng ngắm nhìn cô, ánh mắt như vẽ lại từng đường nét thanh tú trên gương mặt cô.
Thời Tiên chỉ cảm nhận được hơi ấm từ những ngón tay đan vào nhau, còn không khí xung quanh thì lạnh lẽo. Mãi một lúc lâu sau anh mới cất lời: “A Ngọ, giúp anh nâng giường lên một chút.”
“Anh muốn ngồi dậy để nhìn em rõ hơn.” Anh nói.
Đây là một chiếc giường điều khiển tự động, phần nửa trên có thể điều chỉnh nâng cao lên. Thời Tiên làm theo lời anh, cẩn thận tìm hiểu các nút điều khiển, nhưng vì nôn nóng nên khi thử vẫn có chút vụng về.
“Cứ từ từ thôi, không vội.” Tống Hoài Lễ nói khẽ.
Phần thân trên của giường dần dần nghiêng một góc vừa phải, chưa hẳn là tư thế ngồi hẳn nhưng đủ để anh dễ dàng đối mặt với cô hơn.
Thời Tiên ngồi trở lại vị trí cũ bên đầu giường, cô mím môi liếc nhìn bàn tay phải anh đang đặt trên chăn, khoảng cách đã xa hơn một chút. Tim cô bỗng hụt hẫng, như một tờ giấy trắng bị vò nát, đầu ngón tay cô cuộn lại, có chút gượng gạo chống lòng bàn tay lên đầu gối, cắn môi không biết phải làm gì.
“Cái đó…” Đột nhiên nhớ ra điều gì, Thời Tiên vụt đứng dậy, lúng túng nói: “Vừa nãy em quên chưa hỏi, anh có khát không? Anh có muốn uống chút nước không?”
Tống Hoài Lễ nhìn cô bằng đôi mắt hổ phách, gật đầu nói được.
Thời Tiên đưa bình giữ nhiệt đựng đầy nước nóng cho anh, đợi anh uống xong lại đặt qua một bên. Cô có chút lo lắng thái quá, luôn dồn hết tâm trí dõi theo từng cử động của anh, chỉ sợ có điều gì đó không ổn.
Anh nhìn cô một lát rồi gọi tên cô: “A Ngọ.”
Thời Tiên: “Vâng?”
Tống Hoài Lễ cười: “Đừng căng thẳng vậy, anh đâu phải làm bằng thủy tinh.”
Vừa cười anh vừa khẽ nhấc tay trái lên, chậm rãi gập duỗi các ngón tay, ra hiệu rằng anh vẫn có thể tự mình kiểm soát, không hề khó khăn như cô nghĩ.
Thời Tiên sững người.
Dù chỉ là việc đơn giản như nâng hạ giường bệnh cũng cần nhờ đến sự giúp đỡ, nhưng Tống Hoài Lễ vẫn ung dung tự tại. Anh lướt mắt qua lọn tóc mai của cô, cong môi nói: “Chiếc kẹp tóc hôm nay em đeo rất đẹp.”
Anh dường như chẳng hề bận tâm đến những khiếm khuyết này, mà còn có thể sống chung hòa hợp với chúng một cách tốt đẹp. Hoàn toàn, hoàn toàn không giống như lời vị luật sư nói, anh rõ ràng rất yêu cuộc sống và giỏi quan sát những điều đẹp đẽ ẩn chứa trong từng ngóc ngách.
Nghe lời anh nói, Thời Tiên theo bản năng đưa tay chạm vào chiếc kẹp tóc hình hoa cúc nhỏ cô cố ý cài lên tóc mái hôm nay. Cứ như chạm vào một nguồn sức mạnh nào đó, cảm giác hoảng loạn như đang đi trên dây thép chực chờ sụp đổ cuối cùng cũng vơi đi phần nào.
Tống Hoài Lễ khẽ rũ mi chăm chú nhìn cô.
Gương mặt anh tuấn tú, đường nét sâu sắc, đuôi mắt dài, chỉ một ánh nhìn đơn giản cũng khiến người ta cảm nhận được nơi đáy mắt anh chứa đựng nụ cười bao dung dịu nhẹ, tựa như thủy triều dưới ánh trăng, bao la vạn vật.
“Sắc mặt em tốt hơn anh tưởng, dáng vẻ cũng rất khỏe mạnh.” Anh chuyển sang nhìn bờ vai gầy yếu của Thời Tiên, hạ mắt: “Chỉ là hơi gầy quá, em có chăm sóc bản thân tốt như chúng ta đã giao ước trước đó không?”
Thời Tiên bất chợt ngẩng đầu, chạm vào ánh mắt anh rồi lại né tránh, sụt sịt mũi: “Em đều ăn cơm đúng giờ, sinh hoạt cũng rất điều độ.” Nói đến đây cô bỗng không kìm được sự nghẹn ngào: “Em vẫn luôn nghe lời anh, em…”
Thấy cô nói được hai câu lại sắp khóc, bên môi Tống Hoài Lễ hiện lên nụ cười đầy bất lực: “Anh không có ý trách em đâu.”
Đồng hồ tích tắc trôi, kim phút và kim giờ lặng lẽ xoay tròn rồi trùng khít lên nhau, dừng lại đúng mười hai giờ đêm.
Tống Hoài Lễ giơ tay xoa đầu Thời Tiên: “A Ngọ, giúp anh lấy một thứ trong ngăn kéo phía dưới chỗ đặt bình hoa tulip.”
Thời Tiên vừa nấc vừa bĩu môi: “… Vâng.”
Căn phòng đủ rộng rãi, sát tường đặt một chiếc tủ đứng chạm khắc màu trắng sữa. Trong bình hoa phía trên cắm một bó tulip vàng tươi, nhìn độ ẩm của cánh hoa thì chắc hẳn cũng mới được đặt lên đây không lâu.
Thời Tiên hỏi: “Ngăn kéo đầu tiên ạ?”
Tống Hoài Lễ “ừ” một tiếng, trong giọng nói trầm thấp mang theo tiếng cười rõ rệt.
Thời Tiên không nghĩ ngợi gì thêm, trực tiếp kéo tay cầm ngăn tủ ra.
Ting. Như chiếc hộp ước nguyện lúc nửa đêm được mở ra, những cánh bướm ngũ sắc bên trong rào rào bay ra ngoài, quét qua trái tim Thời Tiên như một cơn cuồng phong.
Ngay chính giữa ngăn tủ, một con thuyền lặng lẽ nằm đó.
Một con thuyền buồm làm bằng xà cừ từ vỏ sò màu hồng, bánh lái và cánh buồm đều đủ cả, sau khi được đánh bóng thì lung linh tỏa sáng như lưu ly, vô cùng xinh đẹp. Phần đế làm bằng gỗ đàn hương, có khắc một dòng chữ nhỏ. Thời Tiên cẩn thận bưng nó lên đặt ngang tầm mắt mình.
Trên đó viết:
Tặng cô thủy thủ nhỏ của anh.
Thời Tiên từng vô tình nhắc đến một câu rằng cô rất thích màu hồng, vì cảm thấy nó rất mộng mơ, nữ tính và lãng mạn, anh đã ghi nhớ cho đến tận bây giờ.
“Sinh nhật vui vẻ, A Ngọ.”
“Là vỏ trai hồng từ sông Mississippi.” Tống Hoài Lễ nói rất chậm rãi: “Màu sắc tự nhiên, anh đã nhờ thợ thủ công làm đấy. Biết em thích biển mà.”
Cô gái quay lưng về phía anh không nói lời nào. Người đàn ông cong môi, ôn tồn hỏi: “Em có thích không?”
Ngay giây tiếp theo khi lời anh vừa dứt, Thời Tiên nhẹ nhàng đặt món quà xuống bên cạnh đóa hoa tulip.
“Phải, em thích biển.” Cô nhìn trân trân vào món quà, thì thầm với giọng run run: “Rất thích, rất thích.”
“Thích là tốt rồi.” Người đàn ông đáp.
Cô không nói lời cảm ơn, mà anh cũng đã quá quen với điều này. Giữa hai người họ, vốn dĩ chưa bao giờ cần đến những lời khách sáo đó.
Thời Tiên đứng dưới chiếc đồng hồ quả lắc cổ điển, cúi đầu lau nước mắt, bóng lưng nhỏ nhắn khiến người ta không khỏi xót xa. Sau một hồi im lặng thật dài, Thời Tiên xoay người lại.
Đôi mắt hạnh đen láy vẫn còn đẫm lệ, nhưng so với lúc nãy đã trong trẻo và sáng rõ hơn, phản chiếu tia sáng nhạt nhòa sau cơn mưa, vừa ngây thơ vừa rạng rỡ. Tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ vẫn đều đặn, nhưng không thể phủ nhận đây là một đêm Hạ chí vô cùng dịu dàng.
Cho dù hy vọng có mong manh, cũng phải vì nó mà nỗ lực, chẳng phải sao? Đạo lý này chính là điều anh đã dạy cô.
“Em quyết định rồi.” Cô nói.
“Quyết định chuyện gì?” Tống Hoài Lễ mỉm cười nhẹ.
Thời Tiên giấu tay sau lưng, mím môi cúi đầu, ngượng ngùng bước lại gần giường anh. Cô ngẫm nghĩ hồi lâu, quyết định giữ kín bí mật, đôi lông mi khẽ chớp: “Sau này em sẽ nói cho anh biết.”
Tống Hoài Lễ yêu thích cái tính cách trẻ con thỉnh thoảng lại bộc lộ này của cô, anh không nói gì thêm, nhấn chuông gọi hộ lý.
“Giờ không còn sớm nữa, em cứ ở đây nghỉ ngơi một đêm, ngày mai hãy về.”
Ý anh là muốn Thời Tiên ngủ ở phòng bên cạnh, người hộ lý cũng tiếp lời: “Cô Thời, cô cứ đi nghỉ trước đã, chuyện ở đây cứ giao cho tôi. Tôi sẽ chăm sóc tiên sinh.”
Thời Tiên vẫn đứng yên không nhúc nhích, cô cắn môi lưỡng lự: “Em muốn ở lại đây.”
“…”
Cô nhìn Tống Hoài Lễ với vẻ khẩn cầu: “Chỉ cần kê thêm một chiếc giường xếp thôi, được không? Em muốn học cách chăm sóc anh.”
Tống Hoài Lễ mỉm cười nhìn cô, không đáp lời ngay. Ngược lại, người hộ lý có chút khó xử, nhỏ giọng nói: “Ban đêm… có lẽ sẽ không tiện lắm.”
Anh ta nói rất ẩn ý, nhưng trong nháy mắt Thời Tiên đã hiểu ra điều gì đó, bỗng chốc trở nên lúng túng và bất an.
Cô đã suy nghĩ quá thiếu thấu đáo, khiến bản thân lúc này tay chân thừa thãi không biết đặt vào đâu. Thế nhưng, cảm giác ấy chưa kịp lan rộng thì đã nghe thấy giọng nói ấm áp của Tống Hoài Lễ: “Bé con sang phòng bên cạnh đi, ngoan nào.”
Thời Tiên luống cuống gật đầu: “… Vâng.”
Cô gái nhỏ ôm con thuyền hồng của mình về phòng sắp xếp chỗ nghỉ. Phòng bệnh của Tống Hoài Lễ cũng tắt đèn, chỉ còn lại một ngọn đèn ngủ nhỏ.
—
Sau phẫu thuật thuyên tắc động mạch phổi cần được tĩnh dưỡng, vừa rồi anh đã bất chấp tình trạng sức khỏe mà nói quá nhiều. Nhưng hộ lý có thể cảm nhận được anh đã rất lâu rồi không vui vẻ như thế, vậy nên những lời trách cứ cũng chẳng thể thốt ra, chỉ cung kính đứng một bên theo dõi sát sao tình hình.
Trong căn phòng thỉnh thoảng vang lên tiếng ho bị kìm nén, nhanh chóng bị tiếng mưa rơi tầm tã ngoài cửa sổ át đi.
Hộ lý trằn trọc không ngủ được. Trong lúc mơ màng, anh ta nghe thấy anh gọi khẽ tên mình: “A Minh.”
“Tiên sinh, có chuyện gì sao?” Anh ta nhanh chóng bật dậy khỏi giường.
“Không có gì, chỉ là không ngủ được thôi.” Giọng Tống Hoài Lễ rất khẽ.
A Minh ngẩng đầu lên, thấy những giọt mưa đập lách tách vào ô cửa kính, rồi chảy dài xuống thành những vệt nước như đàn cá bơi.
Anh ta nhớ lại lần đầu tiên mình gặp Tống Hoài Lễ.
Khi đó anh ta mới đến Bắc Kinh, thân cô thế cô, không học vấn cũng chẳng có kinh nghiệm, đành phải vào làm việc ở một cửa hàng 4S. Làm những công việc bẩn thỉu và mệt nhọc nhất, trở thành một thợ sửa xe với mức lương một trăm năm mươi tệ một ngày, cả ngày dài toàn thân ám đầy mùi sơn và mạt sắt.
Vào cái ngày nhận tin mẹ qua đời, anh ta đã vô ý phạm sai lầm trong lúc làm việc.
Khi thay dầu, anh ta lỡ tay làm bẩn nội thất chiếc xe sang trị giá hàng triệu tệ của khách hàng. Quản lý biết chuyện đã mắng nhiếc một trận tơi bời, và muốn đuổi việc anh ta ngay trong ngày.
A Minh van xin hồi lâu nhưng quản lý vẫn lạnh lùng, anh ta chỉ thiếu điều quỳ xuống trước mặt đối phương.
Mất đi công việc này thì biết sống sao ở Bắc Kinh? Anh ta không dám nghĩ tới.
Tiền thuê nhà sắp đến hạn phải đóng, ở quê còn một cậu em trai cần tiền ăn học, gánh nặng đè cong cả sống lưng. Anh ta từng phải dậy từ ba giờ sáng ra đường cao tốc để sửa xe khẩn cấp, vì tình trạng xe nguy cấp nên chỉ có thể dừng tạm bên lề đường. Từng chiếc xe chạy đêm lao vút qua, A Minh tay cầm cờ lê thao tác thật nhanh, đến giờ vẫn còn nhớ rõ cảm giác tay chân run rẩy lúc đó. Vì công việc này anh ta đã làm không quản ngày đêm, vậy mà giờ đây chỉ vì một sơ suất nhỏ mà mất trắng tất cả.
Sau đó chủ xe đến lấy xe, người quản lý cười nịnh giải thích tình hình, và khẳng định chắc chắn sẽ xử lý đuổi việc người công nhân này.
A Minh hoàn toàn tuyệt vọng.
Chủ xe trông rất trầm ổn và đạo mạo, nghe xong cũng không lộ vẻ gì, chỉ nói: “Chờ một chút, tôi gọi điện thoại đã.”
Hóa ra đây không phải xe của ông ta, chủ sở hữu thực sự là người khác. Từ loa ngoài điện thoại phát ra giọng nói của một người đàn ông trẻ tuổi, nghe rất ôn hòa.
“Làm bẩn nội thất sao?”
Quản lý nói: “Ngài cứ yên tâm, chúng tôi sẽ sa thải cậu ta.”
“Không cần đâu, cậu ấy chắc cũng không cố ý.” Đầu dây bên kia nói: “Tuy nhiên, vì đó là sai sót trong công việc của cậu ấy, vậy xin hãy để cậu ấy hỗ trợ lau dọn xe cùng tôi được không?”
Câu nói đó là một cách gián tiếp yêu cầu quản lý giữ anh ta lại.
A Minh lúc đó đã hiểu ra.
Mùa đông Bắc Kinh, ngoài kia gió lạnh thấu xương, nhưng anh ta lại cảm thấy không còn lạnh đến thế nữa.
“Cậu theo tôi đã được mười năm rồi nhỉ?” Trong căn phòng tối đen, Tống Hoài Lễ hỏi.
“Vâng, thưa tiên sinh. Đã tròn mười hai năm rồi.” Chuyện cũ ùa về, A Minh cúi đầu.
“Những năm qua cậu có bao giờ hối hận không?” Giọng Tống Hoài Lễ bình thản: “Theo một người như tôi, một người chẳng thể làm được gì.”
Tiếng mưa như nhỏ dần đi trong khoảnh khắc ấy, ngọn đèn ngủ chỉ soi rõ một khoảng tĩnh mịch.
A Minh lắc đầu.
“Không đâu. Chưa bao giờ hối hận, thưa tiên sinh.”
“Ngài không phải là… ngài không phải là người chẳng thể làm được gì. Chính ngài đã giúp đỡ vào lúc tôi tuyệt vọng nhất, không có ngài có lẽ khi đó tôi đã thực sự bước tới đường cùng.” A Minh sống mũi cay cay: “Giờ đây có thể góp thêm chút sức lực cho ngài, tôi đã rất cảm kích rồi. Chưa từng hối hận.”
“Vậy sao.” Giọng Tống Hoài Lễ nhỏ đến mức chỉ còn như hơi thở.
Anh ngửa mặt nhìn lên trần nhà, nhịp thở dần trở nên bình ổn. A Minh rất lâu không nghe thấy anh lên tiếng, bèn rón rén ngồi dậy kiểm tra, phát hiện anh đã ngủ thiếp đi.