Ngoài Hiện Thực
Chương 14: Cây Dù Từ Mộng Cảnh
Ngoài Hiện Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Anh ơi, người ta có thể tặng đạo cụ cho người khác không?"
Nhiễm Văn Ninh gập cây dù lại, rốt cuộc vẫn hỏi thẳng Trì Thác.
Trì Thác vốn nghĩ cậu chỉ may mắn mới có được đạo cụ từ mộng cảnh, nhưng nghe câu hỏi này, anh lập tức nhận ra chuyện này có gì đó đáng để đào sâu.
Anh nhướng mày, hỏi: "Hạng Cảnh Trung đưa cho cậu à?"
"Hả?" Nhiễm Văn Ninh hơi ngơ ngác. Cái này liên quan gì đến Hạng Cảnh Trung? Ông thần thủ hộ đội hai gần như chẳng bao giờ để ý đến cậu.
"Theo tôi thì có liên quan đấy. Dù sao thì cũng chính ổng là người phát hiện ra mộng cảnh Dear Anna."
Trì Thác chợt nhớ lại những lời Hạng Cảnh Trung từng nói thầm về Nhiễm Văn Ninh, bèn nhắc nhở: "Hạng Cảnh Trung này thần bí lắm. Có khi nào ông ấy âm thầm làm gì đó thì cũng chẳng ai biết đâu."
Thực ra, Nhiễm Văn Ninh rất muốn biết liệu chuyện này có phải do Lâm Nhất sắp đặt hay không. Nhưng người kia đã qua đời từ lâu, chỉ còn là một ký ức mờ nhòa theo năm tháng. Cậu không thể nào biết được tại sao Lâm Nhất năm xưa lại có thể khiến cây dù này xuất hiện trong tương lai.
"Hạng Cảnh Trung quen Lâm Nhất à?" Nhiễm Văn Ninh hỏi, ánh mắt khao khát một câu trả lời.
Trì Thác biết Hạng Cảnh Trung từng âm thầm qua lại với Lâm Nhất. Trước đây, chính Lâm Nhất là người dìu dắt Nhiễm Văn Ninh trưởng thành thay anh. Có lẽ Lâm Nhất đã kể rất nhiều chuyện về Nhiễm Văn Ninh cho Hạng Cảnh Trung nghe.
Rất có thể, chính Lâm Nhất đã gián tiếp góp phần khiến đạo cụ từ mộng cảnh rơi vào tay Nhiễm Văn Ninh.
"Hai người đó biết nhau trong bóng tối. Có thể nhờ Lâm Nhất, nên cậu mới có được cây dù này," Trì Thác nói thẳng, "Năng lực ý thức của Lâm Nhất rất đa dạng, nhưng không có loại nào giống như 'Dưới ánh trăng, Dear Anna' cả. Nên đạo cụ này không thể do cậu ta tự tay tạo ra được."
"Vậy là năng lực của tôi... giống Hạng Cảnh Trung à?" Nhiễm Văn Ninh cảm giác như Trì Thác vừa hé lộ đôi chút về năng lực của đội trưởng đội hai.
"Cậu không giống ổng nhiều, nhưng cũng không hoàn toàn mâu thuẫn."
Nhiễm Văn Ninh đứng im, chìm vào suy nghĩ. Có lẽ Trì Thác nói đúng. Biết đâu Lâm Nhất đã truyền ý tưởng về cây dù đen cho Hạng Cảnh Trung, rồi nhờ ông ta lén lút đưa vào tay cậu?
Trong mắt Nhiễm Văn Ninh, Hạng Cảnh Trung còn bí ẩn hơn cả Lâm Nhất. Cậu hiếm khi tiếp xúc với anh ta, nhưng mỗi lần gặp, cậu lại có cảm giác mình như một quân cờ trong tay Hạng Cảnh Trung — và tệ hơn, cậu còn tự nguyện dâng mình vào ván cờ ấy.
"Việc cụ hiện vật thể từ mộng sẽ ảnh hưởng đến cấp bậc của cậu. Cậu nên báo cáo lên chi nhánh, nhưng tôi khuyên là nên chậm một chút. Nếu không, chuyện này sẽ khó giải thích rõ ràng."
Trì Thác thêm một câu: "Dù sao thì, việc tự tay cụ hiện vật cũng khác hoàn toàn với việc nhận được đạo cụ từ mộng cảnh."
"Loại thứ hai hiếm hơn nhiều."
Sau khi phân tích xong về cây dù đen, Trì Thác bắt đầu hướng dẫn Nhiễm Văn Ninh từng bước. Anh giải thích rằng có nhiều đạo cụ có thể dùng trong mộng, điển hình là các vật trong "Hộp đồ chơi", nhưng loại phổ biến đó rất khác với cây dù của Nhiễm Văn Ninh.
Cây dù của cậu rõ ràng là thứ được thiết kế riêng, chỉ dành cho một mình cậu, và chỉ có thể dùng năng lực từ mộng cảnh Dear Anna.
"Hiện tại nó chỉ có vài tác dụng đơn giản. Nhưng nếu nó đến từ mộng cảnh, thì sẽ không dừng lại ở đó. Cậu nên cố gắng khai phá thêm."
Nhiễm Văn Ninh gật đầu hiểu ý. Cậu nhớ rõ hôm trước Trì Thác vừa xử lý xong chủ mộng cảnh, hôm nay đã dậy sớm để thảo luận với cậu. Ông anh đội trưởng dường như chẳng biết mệt mỏi là gì, và những người có thể chia sẻ gánh nặng với anh thì quá ít ỏi.
Cậu nhìn Trì Thác chăm chú: "Em sẽ cố gắng."
"Cậu muốn trở nên mạnh mẽ à?" Mỗi lần nhìn Nhiễm Văn Ninh, Trì Thác lại thấy như đang nhìn chính mình ngày xưa.
Họ đều khao khát sức mạnh dù phải đối mặt hiểm nguy, đều ôm ấp những mục tiêu lớn lao đến mức tưởng như không tưởng.
Sau vài giây im lặng, Nhiễm Văn Ninh đáp: "Em muốn một ngày nào đó có thể đỡ được một viên đạn của anh."
Dưới ánh trăng dịu nhẹ, gương mặt lai của Trì Thác hiện rõ vẻ sửng sốt. Câu nói của Nhiễm Văn Ninh gần như trùng khớp với những gì anh từng nói năm xưa — lúc ấy, anh chỉ mong có thể đỡ được một kiếm từ "Phá Nhận".
Giờ đây, Nhiễm Văn Ninh lại muốn đối đầu với viên đạn từ "Thánh Thương".
Mộng cảnh cuộn trào như sóng, không ngưng nghỉ.
"Anh chờ cậu."
...
Mười tám năm về trước.
Trong trại trẻ mồ côi, giờ nghỉ trưa ngắn ngủi.
"Con không muốn ngủ," đứa bé trai nói với cô bảo mẫu.
Cô đang bận rộn chăm sóc mấy đứa nhỏ khác. Sau khi mặc xong đồ cho một bé gái, cô đặt con bé vào chăn.
"Con cảm ơn cô," đứa nhỏ ngọt ngào, gương mặt rạng rỡ nụ cười đáng yêu.
"Bé Nhu ngủ ngoan, mơ đẹp nhé."
Khi đứng dậy, cô mới sực nhớ Yến Lân đã đứng chờ từ nãy. Cậu bé không hề sốt ruột, chỉ im lặng đứng đó, đợi cô xong việc.
Đứa trẻ này thông minh và ngoan ngoãn, chỉ khác ở chỗ không ngây thơ như những đứa trẻ khác.
"Yến Lân, nếu con không ngủ trưa, chiều con sẽ không còn sức để chơi đâu," cô khuyên.
Cậu bé lắc đầu: "Con không chơi mấy trò đó. Con cũng không ngủ."
"Yến Lân, nghe lời cô, nằm xuống ngủ đi, mơ đẹp nhé." Cô nắm tay dắt cậu đến giường. "Không thì cô kể chuyện cho con nghe."
Cậu bé không muốn nghe những câu chuyện phi lý ấy. Người lớn cứ nghĩ rằng nghe xong sẽ mơ đẹp. Yến Lân liếc nhìn giường, rồi lặp lại kiên quyết: "Con không muốn mơ. Mơ cũng không đẹp."
Cô bảo mẫu cho rằng cậu đang tìm cớ. Vừa dọn dẹp chăn gối, cô vừa hỏi: "Vậy con muốn làm gì? Giờ này ai cũng ngủ hết, không ai chơi với con đâu."
"Các cô cũng không cần giữ con." So với ngủ, Yến Lân thích ngồi đọc sách bên cửa sổ hơn. Cậu không thích sách thiếu nhi, chỉ thích nghiên cứu cách ghép vần và tổ hợp chữ Hán.
Cô bảo mẫu còn nhiều việc phải làm, nhưng Yến Lân quá tự lập, khiến người lớn cảm thấy khó gần.
"Yến Lân, cô phải lo cho từng đứa một. Con ngủ đi, cô mới yên tâm được," cô nói, rồi bế cậu lên giường.
Cậu bé đành nằm đó, trợn mắt nhìn trần nhà. Chỉ một tiếng nghỉ, cậu có thể kiên nhẫn đợi đến hết.
Sau giờ nghỉ, các bé nhỏ tụm năm tụm ba, những đứa lớn hơn ngồi học với bảo mẫu.
Yến Lân không tham gia. Chúng học quá chậm. Cậu đã gần như biết hết chữ Hán thông dụng, chỉ mong có sách báo để đọc giết thời gian. Nhưng phần lớn sách ở đây đều là tranh ảnh.
Mỗi lần Yến Lân lấy sách chữ, các cô lại đổi thành sách tranh, miệng lẩm bẩm: "Con không hiểu đâu, đừng đọc làm gì." Để chứng minh mình biết chữ, Yến Lân đành mở sách ra đọc từng chữ cho họ nghe.
Sau bao nỗ lực, cuối cùng cậu cũng được đọc sách theo ý mình. Nhưng chẳng ai quan tâm cậu đọc gì, hay có hiểu không.
Thế nhưng mỗi lần thanh tra đến, Yến Lân lại bị các cô kéo ra, đóng mác "hạt giống xuất sắc" của trại: "Mới năm tuổi mà đã biết đọc chữ rồi!"
Kết quả, các thanh tra lại phê bình họ: "Dạy trẻ cái này sớm quá", "Trẻ con phải được sống như trẻ con!" Từ đó, mỗi lần có kiểm tra, Yến Lân lại bị giấu đi.
Nhưng hôm nay là ngày thường. Không ai giấu cậu, cũng không ai ngăn cậu đọc sách.
Yến Lân nhón chân, cố với cuốn sách trên kệ. Chỉ còn một chút nữa thôi là với tới...
"Yến Lân!" Một giọng nói vui vẻ vang lên.
Chưa kịp phản ứng, cậu đã cảm thấy ai đó vòng tay ôm chặt eo, như muốn quật ngã cậu. Đang nhón chân, thêm lực đột ngột, Yến Lân mất thăng bằng, ngã sấp mặt vào giá sách, mũi đụng mạnh đến đỏ ửng.
"Văn Ninh, con làm gì vậy?" Ninh Hiểu vội chạy đến đỡ cậu bé dậy.
"Con không sao," Yến Lân che mũi, nhìn Nhiễm Văn Ninh đang cười toe toét trên người mình.
Ninh Hiểu thấy Yến Lân không giận, nhưng sợ cậu đang nén tức. Cô lập tức bảo Nhiễm Văn Ninh xin lỗi.
Nhưng Nhiễm Văn Ninh phớt lờ, ngồi bệt xuống đất, cười nói: "Mẹ dẫn mình đến thăm cậu nè."
Yến Lân gật đầu, kéo bạn dậy, dặn: "Lần sau đừng mạnh bạo như vậy."
"Yến Lân, con muốn quyển này à?" Ninh Hiểu — người lớn duy nhất ở đó — dễ dàng lấy cuốn sách khỏi kệ. Cô nhận ra đó là "Nhà thờ Đức Bà Paris" của Victor Hugo.
Cô sững người. Làm sao một đứa trẻ năm tuổi có thể hiểu được thiện ác trong thế giới này?
"Con hiểu tình tiết, nhưng không hiểu suy nghĩ nhân vật," Yến Lân đưa tay nhận sách, lật đến trang đang đọc dở.
Nhiễm Văn Ninh nhìn lướt qua, thấy toàn chữ lạ, liền nhăn mặt, mất hứng. Cậu khép sách lại, rủ: "Yến Lân, mình mang đồ ăn theo. Đừng đọc nữa, đi ăn với mình đi."
"Cậu đói à?" Yến Lân hỏi.
Nhiễm Văn Ninh lắc đầu: "Không đói."
"Vậy sao cậu muốn ăn?" Yến Lân định mở sách ra.
Cậu chưa bao giờ nghĩ sâu về điều đó. Cậu muốn ăn thì ăn thôi, cần gì phải đói? Nhiễm Văn Ninh giữ chặt sách, giải thích: "Ăn đồ ngon là vui mà."
"Mình không biết vui là gì," Yến Lân cố giật sách lại.
Nhiễm Văn Ninh nắm lấy tay cậu, ngang ngược nói: "Vậy thì cậu nhìn mình vui là được rồi."
"..." Yến Lân im lặng.
Nhiễm Văn Ninh rút từ túi áo mẹ một gói bánh nhỏ, rủ: "Bây giờ mình muốn ăn bánh ngọt."
Yến Lân hiểu được câu đó. Cậu gật đầu, rồi cùng hai mẹ con Ninh Hiểu tìm chỗ ngồi ăn vặt.
"Yến Lân, cậu không có ba mẹ, cậu có sợ không?" Sau khi nghe mẹ kể về Yến Lân, Nhiễm Văn Ninh rất quan tâm, nên mới xin mẹ đưa đến thăm.
Yến Lân lắc đầu. Với cậu, 'sợ hãi' là một khái niệm không tích cực. Cậu nói: "Chắc không có chuyện đó đâu."
Ninh Hiểu nhìn cậu bé, lòng chua xót. Chị không kìm được, nói: "Yến Lân ngoan quá. Còn Văn Ninh này, tối nào không có mẹ ôm là khóc suốt đêm."
Yến Lân nhíu mày: "Cậu thấy ác mộng à?"
"Không. Mình thích được mẹ ôm thôi," Nhiễm Văn Ninh vừa nhai bánh vừa đáp.
"Cô Ninh không ôm cậu thì cậu cũng chẳng sao cả," Yến Lân nhận chiếc bánh từ tay Ninh Hiểu, bắt đầu gặm.
"Mình cứ thích vậy thôi," Nhiễm Văn Ninh nói thêm.
Ngắm hai đứa trẻ — một đứa lạnh lùng lý trí, một đứa hồn nhiên bồng bột — Ninh Hiểu cảm thấy hình ảnh này thật đáng yêu. Chị nói với Yến Lân rằng bánh là tự tay chị làm, nếu thích thì ăn nhiều vào, lần sau chị sẽ mang thêm.
Hai mẹ con chơi hai tiếng, rồi chuẩn bị về. Khi ra đến cổng, Nhiễm Văn Ninh hứa: "Lần sau mình sẽ đến chơi nữa."
Đứa bé gật đầu. Đôi mắt hổ phách của cậu không biểu lộ cảm xúc nào, nhưng lại khiến người ta cảm nhận được một sự tập trung kỳ lạ.
"Mình chờ cậu."
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Lời editor:
Vừa ngủ dậy đã nghe tin người cùng nhà dương tính. Ngạc nhiên chưa, bất ngờ chưa.