Ngoài Hiện Thực
Ngoài Hiện Thực - Chương 15
Ngoài Hiện Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
NGOÀI HIỆN THỰC
Tác giả: Tương Chí Dạ (Dạ Dực)
Người chỉnh sửa và beta: Cà phê hòa tan
Bản chỉnh sửa này là phi lợi nhuận, chưa có sự cho phép của tác giả và chỉ được đăng duy nhất trên blog Cà phê hòa tan. Khi có ý định đăng lại truyện, xin hãy ghi rõ tên tác giả, người dịch cũng như người chỉnh sửa. Đừng ngần ngại inbox hoặc comment hỏi xin khi đăng lại vì mình rất dễ tính, xin cảm ơn rất nhiều.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
**Chương 15**
Thời tiết dễ chịu quá, đúng là thời điểm lý tưởng để nhâm nhi một tách cà phê. Người đàn ông này bước đến bên máy pha cà phê, kiên nhẫn đứng chờ li Americano của mình.
Sau khi nhận được tách cà phê, hắn lục túi lấy ra một bịch đồ ăn sáng. Mặc dù sự kết hợp giữa Americano và đồ ăn sáng Quảng Đông trông chẳng hợp nhau, nhưng hắn lại thích thú ăn như vậy.
Những người xung quanh chẳng mấy ai quan tâm, bởi vì bản thân hắn vốn đã kỳ quặc từ đầu đến chân: đôi dép lêu lêu quanh năm không chịu thay, mái tóc bù xù dù có vuốt keo cũng chẳng khác nào trước.
Hắn khởi động điện thoại, lướt qua vài tin tức xã hội. Chưa kịp tìm ra tin gì thú vị, một giọng nói tức tối bỗng vang lên trước mặt:
"Anh còn rảnh uống cà phê nữa hả?" Tào Tướng hỏi, liếc mắt nhìn ông đội trưởng vừa nhâm nhi đồ ăn vừa chơi điện thoại, trông rất thích thú.
Người bị gọi ngẩng đầu lên, nhe răng cười: "Tôi đúng là rảnh thật."
"Hầu Thiên Hữu, người bên mình đã bị mượn hết rồi, anh cũng chẳng muốn vào mộng làm việc nữa đúng không?" Tào Tướng trực tiếp giật lấy điện thoại trong tay ông đội trưởng.
Hầu Thiên Hữu vén xù xì tóc bù xù, rồi buông tay bất lực: "Chứ sao giờ, tôi chẳng còn tác dụng gì nữa."
Đội thứ tư vừa mượn hai người của đội hắn để xử lý vài nhiệm vụ trong mộng cảnh đặc biệt. Tình trạng này chỉ xảy ra ở đội của Tào Tướng, bởi đội trưởng vừa bị tước binh sĩ vừa trở nên vô dụng.
"Vậy anh từ chức đi, đội thứ ba chẳng cần một tên đội trưởng như anh." Tào Tướng nhón lấy li cà phê và bịch đồ ăn sáng của Hầu Thiên Hữu.
Hầu Thiên Hữu vội vàng ngăn cản, đặt li nước và đồ ăn lên bàn rồi khuyên nhủ: "Thôi đi, xét về sức chiến đấu trong mộng, chỉ mình tôi làm đội trưởng mới phù hợp."
"Công dụng của tôi khá đặc biệt đấy, Tào đẹp trai à, cậu đừng cứ chú trọng vào sức chiến đấu trong mộng của tôi thế." Hầu Thiên Hữu che chắn li cà phê và đồ ăn, ngăn Tào Tướng không lấy lần hai.
Tào Tướng quan sát hắn hồi lâu, rồi nói: "Anh cũng biết mình chẳng còn tí sức chiến đấu trong mộng nữa đúng không?"
"Ha ha ha." Hầu Thiên Hữu cười gượng.
Các chi nhánh phụ trách xử lý mộng cảnh ở Trung Quốc được phân bố như sau: Đội thứ nhất ở phía Bắc, đội thứ hai ở phía Đông, đội thứ ba ở phía Nam, đội thứ tư ở phía Tây. Hiện tại, trên bảng xếp hạng sức mạnh toàn thể, chi nhánh đứng thứ hai là đội thứ ba ở phía Nam.
Đây chính là Hầu Thiên Hữu, đội trưởng đội thứ ba, một trong những thành viên đời thứ ba của một đội ngũ bậc nhất.
Dù là đội trưởng, Hầu Thiên Hữu lại chẳng có chút sức chiến đấu nào. Ông là trường hợp đặc biệt, chủ yếu phụ trách tìm kiếm và xác định tín vật của mộng cảnh.
Tín vật mộng cảnh là vật dẫn nối mộng cảnh với hiện thực, ví dụ như tín vật của "Dưới ánh trăng, Dear Anna" là đá mặt trăng, có thể tăng tỷ lệ bước vào mộng cảnh.
Khả năng của Hầu Thiên Hữu đã giúp người ta tìm ra phương pháp bước vào mộng tâm linh thông qua tín vật. Sau khi chịu ảnh hưởng từ "Linh thị", năng lực của ông còn trở nên huyền diệu hơn. Có lúc, người ta còn gọi ông là "Thầy Hầu", bởi ai cũng tưởng rằng ông tính toán như trăng trên trời mới tìm ra được những phương pháp kỳ diệu như vậy.
Ngoài lúc vào mộng, Hầu Thiên Hữu hầu như dành hết thời gian để tìm kiếm và quyết định tín vật mộng cảnh. Thực ra có rất nhiều cách bước vào mộng cảnh, nhưng sử dụng tín vật là phương pháp ổn định và ít rủi ro nhất lúc ấy.
"Tôi với mấy cậu không giống nhau đâu, tôi tỉnh rồi là phải vùi đầu làm việc liền." Nói xong, Hầu Thiên Hữu lấy ra một tập tài liệu: "Xem này, vô số mộng cảnh đang xếp hàng chờ tôi định tín vật đấy."
"Vậy nên Tào đẹp trai à, cậu cũng chẳng thể cứ giành đồ ăn của tôi hoài đúng không? Áp lực công việc của tôi nặng nề lắm, dễ đói lắm." Hầu Thiên Hữu chỉ vào đồ ăn của mình.
Tào Tướng liếc mắt nhìn ông, lạnh lùng nói: "Vậy tí nữa anh tự dọn lấy."
Hầu Thiên Hữu nhe răng cười, thả dép lêu lêu xuống, ngồi chồm hổm trên ghế rồi ăn ngấu nghiến. Bộ dạng bê bối nhếch nhác của ông thật chẳng thể khiến người ta tin đây là vị đại thần đời thứ ba được.
"Mình không thể gác cái mộng cảnh kia quá lâu được nữa. Chi nhánh chính bảo mình phải ít nhất xác định được độ khó của nó, rồi mới vào mộng cảnh chính để đoán cấp bậc." Tào Tướng giải thích chỉ thị từ trên xuống, thúc giục Hầu Thiên Hữu.
Sau khi ăn no, Hầu Thiên Hữu thả chân vào dép lêu lêu, lắc đầu: "Mấy người đội mình bị Chu xinh trai mượn hết rồi, chỉ còn tôi với cậu hai đứa đánh lẻ, chuyện này không ổn chút nào."
Tào Tướng không muốn làm tổn thương mong muốn thật sự của Hầu Thiên Hữu. Việc Chu Chi Ngang mượn người chỉ là nguyên nhân, nguyên nhân cốt lõi vẫn là Hầu Thiên Hữu chẳng muốn chạy đi xử lý mộng cảnh.
Đội thứ nhất và thứ hai luôn tích cực thăm dò mộng cảnh, đội thứ tư tiêu cực, còn đội thứ ba luôn đứng ở thế trung lập.
Đội thứ nhất và thứ hai sẵn lòng nhận mọi nhiệm vụ, đội thứ tư từ chối bất kỳ nhiệm vụ nào không muốn tham gia, đội thứ ba bị ép nghe theo chỉ thị từ chi nhánh chính bên Châu Á, bởi nếu không, đội sẽ mãi bất động.
"Vậy anh cũng không thể mượn người từ chi nhánh khác được hả?" Tào Tướng nhắm mắt hỏi.
Hầu Thiên Hữu trông như đang suy tư dữ dội, phân tích: "Bà chằn Kim Chanh kia tôi không dám tiếp xúc, đội Hạng Cảnh Trung cũng bị chia cắt hết rồi, giờ chắc chẳng còn ai."
Cuối cùng, ông gật đầu chắc nịch: "Mình nghỉ mấy ngày xả hơi đi, chờ tới khi Chu xinh trai hoàn thành nhiệm vụ xong hãy nói tiếp."
"Anh lý luận của anh đủ đầy lắm hả?" Tào Tướng cau mày phản bác: "Bây giờ nó chỉ là mảnh vỡ của mộng cảnh, mình càng sớm vào được mộng cảnh chính, phái cấp tiến càng có khả năng giành lấy nó trước tiên."
"Chi nhánh chính đang bận cân bằng lù lù ra đấy, mình cần gì phải gấp." Hầu Thiên Hữu che giấu tướng tá nhếch nhác của mình, bước lại gần Tào Tướng, thì thầm: "Mình bảo vệ mình là được rồi, đừng cố mạo hiểm như thế."
"Anh sợ chết tới vậy đó hả? Nghe có xứng với cái tên mình không? Không phải anh được Trời Phật phù hộ sau lưng à?" Tào Tướng liên tục ném ra ba câu hỏi.
Hầu Thiên Hữu cảm thấy cách đoán mệnh này chẳng có chút khoa học nào. Ông vừa định mở miệng giải thích, Tào Tướng đã ngắt lời.
Tào Tướng dọn dẹp hết đống rác trên bàn, nghiêm túc nhắc nhở: "Mấy người kia lúc nào cũng không vừa mắt anh, lỡ mà đời lên hương, anh sẽ bị thay thế đấy."
"Mình nhận cái nhiệm vụ này trước đi, xong rồi hãy hỏi chi nhánh khác xem còn dư ai không, còn thì mượn mấy hôm, không cần cao đến bậc nhất đâu, bậc thứ hai đủ rồi." Tào Tướng bắt đầu nghiêm giọng, không muốn nghe Hầu Thiên Hữu viện cớ nữa.
Đội thứ nhất gần đây bận rộn, chỉ có đội thứ hai khá rảnh rỗi. Đội thứ hai yếu hơn trước đây nhiều, nhưng cách suy vong của họ khác hẳn đội thứ tư. Đội thứ tư bị người phá nát, đội thứ hai tự mình hủy diệt.
Hạng Cảnh Trung bảo giải tán đội ngũ là giải tán luôn, rồi tự mình chạy đi quản lý công vụ hành chính. Nghe nói ông ấy cũng chẳng vào mộng nữa. Dù đội trưởng đội thứ hai không ra tiền tuyến, nhưng mấy thành viên già đời của các đội từng đứng đầu vẫn hoạt động. Có thể họ sẽ cho bên này mượn một hai người.
"Tôi, Hạng Cảnh Trung với Kim Chanh khác tư tưởng lắm. Bây giờ mà đi mượn, chắc sẽ bị nói móc nữa cho coi."
Hầu Thiên Hữu là kẻ khai thác đời thứ ba, Hạng Cảnh Trung và Kim Chanh là đời thứ hai, ông vốn là hậu bối của hai người. Cho tới giờ, Hầu Thiên Hữu vẫn nhớ như in hồi xưa bị hai người kia chửi thảm thương tới mức nào.
"Nè." Tào Tướng đưa điện thoại cho Hầu Thiên Hữu.
Hầu Thiên Hữu nhận lấy điện thoại không hiểu gì. Vừa cúi đầu nhìn, ông đã thấy điện thoại hiển thị đang gọi người, dòng trên số điện thoại đề tên Hạng Cảnh Trung.
"Tào Tướng à, có chuyện gì không?" Giọng Hạng Cảnh Trung vọng từ đầu dây bên kia.
Tào Tướng không muốn mở miệng, anh đưa ánh mắt ra hiệu cho đội trưởng nhà mình giải thích nhanh lên. Hầu Thiên Hữu chỉ còn nước ho khan mấy tiếng, rồi dùng tiếng phổ thông tiêu chuẩn có âm hưởng Quảng Đông đáp: "Hạng điển trai hả, mấy ngày này rảnh không?"
"Tôi không giúp." Hạng Cảnh Trung cúp máy.
Lúc này, Hầu Thiên Hữu bực mình, sao cái ông Hạng Cảnh Trung này cứ thích làm mình mất mặt hoài vậy.
Ông bấm số gọi từ điện thoại mình, lần này cố gắng nhả từng chữ tiếng phổ thông tiêu chuẩn, khó khăn hỏi: "Hạng tiền bối, có đang rảnh không, cho hậu bối mượn người vài hôm đi?"
"Ai bảo cậu đưa người cho Chu Chi Ngang làm cái gì, quả báo, đáng lắm." Hạng Cảnh Trung cười lạnh.
Hầu Thiên Hữu thở dài, giải thích: "Gần đây bên Chu Chi Ngang mất một đám người cấp cao, đâu phải tôi không biết đâu, đúng không? Hiện giờ bên đó đang phải nhận mộng cảnh cấp bậc thứ hai, thứ bậc ở bậc nhất, tôi chỉ có thể cho họ mượn người thôi, biết làm sao bây giờ."
Hạng Cảnh Trung bên đầu dây trầm ngâm không đáp. Hầu Thiên Hữu tiếp tục kể lể: "Kim Chanh là vợ tương lai của cậu ta, cậu ta thật sự không muốn tạo áp lực cho vợ sắp cưới của mình. Anh với cậu ta căng như vậy, Chu Chi Ngang chỉ còn nước quay qua tôi mượn người thôi."
Hai bên cùng im lặng.
"Cậu cần người cấp bậc nào?" Sau một hồi, Hạng Cảnh Trung hỏi.
Hầu Thiên Hữu suy tư, vừa sờ cằm đáp: "Nếu là bậc nhất thì một người đủ, nếu là bậc hai thì hai người."
"Độ khó của cái mộng cảnh đó ở bậc thứ hai à?" Hạng Cảnh Trung lại hỏi.
Hầu Thiên Hữu nói mộng cảnh kia hiện giờ chỉ là mảnh vỡ, độ khó đúng là bậc thứ hai. Họ chỉ có thể ước đoán cấp bậc của mộng cảnh chính từ đó, có khả năng cao nó đang ở bậc thứ hai, nhưng cũng có thể nhảy thẳng lên bậc nhất.
"Bây giờ người bậc nhất đang bận bịu quản lý đội ngũ, chỉ có thể cho cậu mượn người bậc hai thôi." Hạng Cảnh Trung cầm bút gõ gõ mặt giấy, nói với Hầu Thiên Hữu như vậy.
Hầu Thiên Hữu lại chuyển sang tiếng phổ thông âm hưởng Quảng Đông, cười hỏi: "Hạng điển trai à, mấy anh có người bậc nhất không? Có tông đồ mới hay gì?"
"Chả có liên quan gì tới cậu sất." Hạng Cảnh Trung cúp điện thoại.
Thực ra những người bậc nhất đa số là tông đồ chưa thể đột phá rào cản. Muốn bồi dưỡng một tông đồ, họ cần hao phí tận mấy năm trời, hơn nữa còn cần tư chất giả vô cùng may mắn, vô cùng có thiên phú.
"Tào Tướng, cậu coi coi, cái ông này hồi xưa là sư phụ tôi cơ đấy." Hầu Thiên Hữu vỗ điện thoại lên bàn một cái "bốp", rồi chỉ vào thùng rác: "Lạnh lùng, bạc bẽo, xứng làm một tên đàn ông trung niên ế mốc trong xó cả đời lắm."
Tào Tướng nhìn Hầu Thiên Hữu, kìm lòng không nổi, bèn mở miệng nói đỡ cho Hạng Cảnh Trung: "Đúng là khổ thân Hạng Cảnh Trung quá mà."
"Sao cậu lại nói đỡ cho ông rồi? Không phải cậu là đội viên của tôi hả?" Hầu Thiên Hữu không ngờ đội viên mình lại bảo tung cánh bay là tung cánh bay luôn.
Tào Tướng liếc mắt nhìn ông: Cái ông này nữa, một đôi dép lêu lêu màu đen vạn năm không đổi, cái đầu tổ chim bất biến theo thời gian, lỡ mà đeo thêm cặp kính mát nữa thì đúng là mấy ông thầy rởm giả mù chuyên đi lừa tiền lừa tình, lại còn chuyên xì ra cái thứ tiếng phổ thông "tiêu chuẩn" nghe chẳng khác gì tiếng chim, đúng là đỉnh của vô dụng.
"Ông mới là cái người trung niên cả đời ế mốc trong xó ấy." Tào Tướng lạnh lùng ném ra câu chốt cuối cùng.
Khóe môi của Hầu Thiên Hữu giật một cái, sau đó nở một nụ cười rực rỡ, tiếp tục đổi sang tiếng chim bảo:
"Tào đẹp trai, người Quảng Đông như tôi hả."