Ngoài Hiện Thực
Chương 20: Mộng Cảnh Vô Danh
Ngoài Hiện Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
(Đang edit)
NGOÀI HIỆN THỰC
Tác giả: Tương Chí Dạ (Dạ Dực)
Người edit và beta: Cà phê hòa tan
Bản edit là phi lợi nhuận, chưa có sự cho phép của tác giả và chỉ được đăng duy nhất trên blog Cà phê hòa tan. Khi có ý định mang truyện đi, xin hãy ghi credit tên tác giả và người convert cũng như người edit. Đừng ngần ngại inbox hoặc comment hỏi xin khi reup vì mình rất dễ tính, xin cảm ơn rất nhiều.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
(Warning: Thật ra cái mộng cảnh này có hơi bị đáng sợ [nhưng có mặt ba Hầu thì nó thành vừa sợ vừa hài], vậy nên mình khuyến cáo đừng đọc ban đêm)
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chương 20.
Trong một mộng cảnh vô danh.
Tinh thần lực của Nhiễm Văn Ninh là 3106, năng lực nhận biết là 238. Dạo gần đây, vì thường xuyên sử dụng chiếc dù đen trong mộng cảnh Dear Anna, tinh thần lực của cậu đã tăng dần, điều này cho thấy khả năng tiếp nhận mộng cảnh của cậu đang được cải thiện rõ rệt.
Ngay khi vừa bước vào mộng cảnh này, Nhiễm Văn Ninh lập tức cảm thấy tầm nhìn của mình bị khó chịu. Đây rõ ràng là một thế giới đầy màu sắc sống động, nhưng lại bị phủ kín bởi lớp bụi mờ như thể qua một tấm kính cũ kỹ, khiến người nhìn phải căng mắt như đang xem những bức ảnh đã phai màu theo năm tháng.
Họ đang đứng trong một khu rừng nhỏ. Trời đã sang thu, mặt đất phủ đầy lá khô giòn rụm. Cả mộng cảnh này yên lặng đến lạ, chỉ thỉnh thoảng vọng lại những tiếng xào xạc, nhưng nghe vô cùng kỳ quái — toàn bộ âm thanh đều là âm đơn kênh[1], như thể chỉ phát ra từ một phía.
"Mọi người đi sát vào tôi." Hầu Thiên Hữu bước đầu tiên trên lớp lá khô. Giọng nói của hắn cũng là âm thanh đơn kênh, nghe rất khó chịu.
Tào Tướng giải thích cho hai thành viên đội thứ hai: "Dù chúng tôi chưa từng đến mộng cảnh này bao giờ, nhưng Hầu Thiên Hữu có hai năng lực từ mộng cảnh, nên việc tìm đường với anh ta không khó khăn gì."
"Điều không hoàn hảo nhất là năng lực của ổng chả có tí sức chiến đấu nào cả," vừa nói xong, Tào Tướng thở dài thườn thượt. Ngay lập tức, hắn thấy Hầu Thiên Hữu — đang đi dẫn đầu — bỗng quay đầu lại, liếc xéo mình một cái.
"Năng lực mấy cậu chỉ biết đấm đá loạn xạ, đánh nhau ầm ĩ, chả có chút giá trị thực tiễn nào cả," Hầu Thiên Hữu vừa đi vừa nói, dù giọng nói đã bị biến thành âm đơn kênh, nhưng ai cũng nghe rõ mùi oán trách nồng nặc trong đó.
Mạch não của Ngô Côn Phong bỗng nhiên lệch hướng, cậu hỏi ngay đội trưởng đội thứ ba: "Vậy theo anh, năng lực nào mới là có giá trị thực sự?"
Hầu Thiên Hữu dừng bước, quay lại hỏi: "Cậu vào mộng vì lý do gì?"
"Tôi vào mộng để bảo vệ," Ngô Côn Phong trả lời ngay. Cậu từng hứa với Vương Thành rằng sẽ luôn bảo vệ mộng cảnh và những người vào mộng.
"Vậy thì năng lực có giá trị với cậu chính là loại có sát thương mạnh," Hầu Thiên Hữu suy nghĩ một chốc, rồi quay sang nhìn Nhiễm Văn Ninh: "Còn cậu? Nhiễm Văn Ninh, cậu vào mộng vì đâu?"
Nhiễm Văn Ninh luôn rất rõ ràng với câu hỏi này. Dù trong hành trình, cậu đã quen biết nhiều người, và đôi lúc mong muốn bảo vệ họ gần như lấn át mục tiêu ban đầu.
Nhưng mục tiêu ấy chưa từng lay chuyển: cậu đang truy tìm chân tướng, và không muốn đánh mất tương lai.
Từ ban đầu, cậu muốn biết vì sao mình lại liên quan đến "Dưới ánh trăng, Dear Anna". Sau đó, cậu muốn hiểu rõ năng lực của bản thân. Rồi khi người kia qua đời, cậu vẫn chấp nhất truy tìm nguyên nhân cái chết của người ấy.
"Tôi vào mộng để tìm ra chân tướng," Nhiễm Văn Ninh trả lời.
Hầu Thiên Hữu vốn luôn mang vẻ ngoài bất cần, nhưng sau khi nghe câu nói ấy, khuôn mặt hắn bỗng chốc trở nên âm u đến lạ thường.
Cuối cùng, hắn chỉ cười khẽ một tiếng, rồi đưa ra nhận xét cho Nhiễm Văn Ninh: "Năng lực có giá trị nhất với cậu là loại tương tự như 'Linh thị', nhưng những loại đó đều ở đẳng cấp rất cao."
"Nếu muốn biết thêm, cậu phải vượt qua ngưỡng cửa bậc nhất trước đã. Tối thiểu cũng phải đạt đến cấp đó rồi hãy bàn tiếp."
Tiếng lá cây xào xạc vang lên từ bên tai trái, trong khi tai phải hoàn toàn im lặng. Cả nhóm theo sau Hầu Thiên Hữu, người đàn ông này tựa như một chiếc máy thu GPS, từng bước đi đều dứt khoát, không hề do dự.
Trong lúc đó, đội trưởng đội thứ ba cũng kể lại rằng, sau khi năng lực vốn có của hắn bị ảnh hưởng bởi 'Linh thị', hắn có thể nhìn thấy một vài đầu mối liên quan đến mộng cảnh. Một ngày nào đó, nếu mộng cảnh không còn sinh vật nào, và kẻ khai thác buộc phải tự mình tìm vào, Hầu Thiên Hữu chắc chắn sẽ là nhân vật dẫn đầu toàn thế giới.
"Sao anh biết được mối liên hệ giữa mộng cảnh và hiện thực?" Nhiễm Văn Ninh đi sát sau Hầu Thiên Hữu, hỏi.
Cậu hiểu được sức mạnh thần kỳ của Hầu Thiên Hữu trong mộng, nhưng khi chạm đến hiện thực, đó lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.
Hầu Thiên Hữu không trả lời. Hắn chỉ hạ giọng, vô cùng bí ẩn: "Tôi không thể nói cho mấy cậu biết đâu."
Cả nhóm tiếp tục bước đi trong thế giới phủ bụi mờ này, thời gian dường như trôi chậm lại. Thực ra mới chỉ năm phút, nhưng Nhiễm Văn Ninh cảm giác như đã qua cả một tiếng. Cậu hơi mất tập trung, ánh mắt thoáng liếc sang những thân cây hai bên đường.
Dọc theo lối đi là vài cây bạch dương[2], phần lớn thân cây bị bụi cỏ rậm che khuất. Khoảng đất trống giữa các thân cây khá rộng, cứ như thể nếu mộng cảnh này đẹp hơn một chút, người ta có thể nằm dài xuống đó nghỉ ngơi.
Nhưng toàn bộ không gian này bị một áp lực vô hình bao trùm. Dù chưa có gì hiện hình, mộng cảnh vẫn khiến người ta tự nhiên cảm thấy sợ hãi. Nhiễm Văn Ninh từng thấy những hình ảnh kiểu này trong các phim tài liệu về chiến tranh — khiến người xem cực kỳ khó chịu.
Khoảng đất trống giữa các thân cây bạch dương trông rất hợp để đặt một bức tượng điêu khắc, Nhiễm Văn Ninh vừa đi vừa nghĩ vậy. Cùng với bước chân, tầm nhìn của cậu cũng dần thay đổi.
Sau hàng bạch dương dường như có gì đó — một gốc cây bình thường ư? Nhiễm Văn Ninh tập trung nhìn kỹ, thứ đó cao chừng nửa mét, hình cầu dẹt, màu trắng tro, đặt giữa một gò đất nhỏ.
Càng bước gần, khối đá đó càng rõ ràng. Đến khi hiện ra toàn bộ, cậu mới nhận ra ngay bên cạnh còn có một thứ khác.
Đó là một con khỉ đã chết khô, da trắng bệch, đứng im lìm cạnh ngôi mộ. Vì cấu tạo cơ thể giống con người, cử chỉ lại sống động đến rùng mình, khiến người nhìn kinh hãi tột độ. Nó đang vòng tay ôm bụng, bên trong là một đống ruột non đỏ rực, chảy dài xuống đất.
Trong giấc mơ mờ ảo phủ bụi này, màu đỏ là thứ duy nhất sống động đến lạ thường. Sắc đỏ ấy nằm giữa lớp bụi xám xịt, như thể đang tự phát sáng.
Nhiễm Văn Ninh sợ đến muốn hét lên, nhưng ngay khi cậu há miệng, sinh vật kia cũng đồng thời ngoác miệng. Trong miệng nó là bóng tối vô tận — một bên rực rỡ đến chói mắt, một bên âm u thâm sâu, tựa như hai thái cực đối lập.
Ngay sau đó, một tiếng rít chói tai vang lên ngay bên tai phải Nhiễm Văn Ninh. Âm thanh này không hề giống tiếng người, cao độ đến mức cậu cảm giác như có cây kim đâm thẳng vào màng nhĩ, đau đến tê tâm liệt phế.
Tinh thần lực của Nhiễm Văn Ninh lập tức tụt xuống còn 3009. Cậu vội bụm tai phải, kinh hãi không thốt nên lời. Chỉ một tiếng gầm, con khỉ chết khô đã ăn mòn gần 100 điểm tinh thần lực của cậu.
"Chỗ kia có gì đó!" Nhiễm Văn Ninh chỉ tay về hàng bạch dương, hét lớn.
Tất cả đều nhìn theo. Xuyên qua tán cây, họ chỉ thấy một ngôi mộ nhỏ, không hề có bóng dáng sinh vật nào khác.
Hầu Thiên Hữu liếc nhìn ngôi mộ, rồi dòm Nhiễm Văn Ninh, sau đó bất ngờ vỗ tay: "Chúc mừng chúc mừng, cậu trúng bẫy rồi, lát nữa nhờ cậu kích hoạt luôn cái bẫy rập cho anh em."
"Nó biến mất rồi," Nhiễm Văn Ninh buông tay khỏi tai, miêu tả lại hình dáng sinh vật kia cho đồng đội.
Vừa nghe xong, Tào Tướng quay sang hỏi Hầu Thiên Hữu: "Đúng không?"
Hầu Thiên Hữu liếc Nhiễm Văn Ninh, gật đầu: "Đúng rồi."
"Sao cơ? Cái gì đúng?" Nhiễm Văn Ninh hoang mang, tại sao Hầu Thiên Hữu chỉ liếc một cái đã biết cậu miêu tả đúng hay sai?
Ngô Côn Phong tuy không thấy gì, nhưng nhanh trí nhận ra: "Tuy tôi không thấy thứ cậu nói, nhưng nghe theo lời đội thứ ba thì chắc nó đang bám trên người cậu rồi."
Nhiễm Văn Ninh lạnh toát cả người. Cậu xoay tròn ba vòng, mò khắp người trên dưới, nhưng chẳng thấy gì lạ. Vừa rờ rẫm, cậu vừa nổi da gà hỏi: "Hầu Thiên Hữu, anh nói thử xem nó đang ở đâu?"
Hầu Thiên Hữu sờ cằm, ánh mắt lảng tránh, chỉ cười khẩy: "Nói ra thì không ổn, sẽ ảnh hưởng đến nhiệm vụ của cậu. Nếu cậu không thấy khó chịu thì đừng để tâm."
"'Linh thị' của anh rốt cuộc đã thấy gì?" Nhiễm Văn Ninh cảm giác toàn thân tê dại, chỉ muốn nhanh chân đi đầu thai cho xong.
Hầu Thiên Hữu đứng im tại chỗ, cười khì khì, chẳng buồn đáp.
Tào Tướng bước đến kiểm tra ý thức Nhiễm Văn Ninh. Anh vỗ vai cậu vài cái, ra hiệu thả lỏng: "Có ảnh hưởng thật, nhưng phải chờ một lúc nữa mới biểu hiện rõ."
"Các anh đang dùng tôi làm chuột bạch à?" Nhiễm Văn Ninh cảm thấy bất lực tột độ, không biết chuyện gì sẽ xảy đến với mình.
Tào Tướng giải thích: "Mộng cảnh của đội thứ ba chúng tôi luôn như vậy — không có cách giải quyết rõ ràng. Mỗi lần vào mộng, kiểu gì cũng có người xui xẻo trúng bẫy."
"Cậu nhỏ xinh giai à, chuyện này giống hệt cái tôi nói trước đó. Loại kinh dị kiểu Nhật này không thể siêu độ bằng biện pháp vật lý được. Nó thích bám ai thì cứ bám, không cần nhạc dạo, không cần báo trước," Hầu Thiên Hữu đứng cạnh trêu, thậm chí còn cười nhạo Nhiễm Văn Ninh.
Nhiễm Văn Ninh cố bình tĩnh, chợt nhớ ra điều gì đó. Cậu nhìn thẳng vào mấy người đội thứ ba: "Các anh đã biết chuyện này từ trước phải không?"
"Đặc biệt là anh ấy — đội trưởng đội được đánh số, cấp tông đồ, sao không thèm nhắc tôi một tiếng?"
Lại còn bắt nạt cả đội chuyên xử lý mộng cảnh như đội thứ hai!
Giờ Nhiễm Văn Ninh hiểu rõ rồi: mộng cảnh của đội thứ ba chỉ có một phong cách duy nhất — kinh dị rợn tóc gáy. Kệ người ta có muốn hay không, nó cứ bám lên người, không cần cảnh báo, không cần dàn dựng.
So với loại này, mộng cảnh ở chi nhánh đội thứ hai của họ quá đỗi bình dân, dễ thương, muốn đánh nhau thì lao vào, muốn chạy thì quay người bỏ chạy, rõ ràng hơn rất nhiều.
Thấy Nhiễm Văn Ninh nổi quạu, Hầu Thiên Hữu cười khẽ: "Nếu tôi nói trước, có khi chính cậu lại là người trúng chiêu. Còn tôi im lặng, nói không chừng ai cũng đi ngang qua yên lành. Tóm lại, người đã định trúng thì kiểu gì cũng trúng."
"Mà cậu đang ở bậc hai đúng không? Tinh thần lực trên một nghìn là đủ sống sót qua mảnh vỡ mộng cảnh này rồi."
"Tôi còn chưa kịp chuẩn bị tinh thần chút nào cả," Nhiễm Văn Ninh vẫn thấy hình ảnh con khỉ chết khô kia quá đáng sợ.
Thấy nét mặt Nhiễm Văn Ninh vẫn cứng đờ, Tào Tướng an ủi: "Chúng tôi bên đội thứ ba ai cũng vậy, lần nào vào mộng cũng có người xui. Tỉnh dậy ai cũng mời nhau bữa cơm, thế là huề cả làng."
"Chuẩn luôn! Đừng cau có nữa, tỉnh lại tôi mời cậu ăn cơm niêu với trứng gà," Hầu Thiên Hữu nói càng vui vẻ, như thể mỗi biểu cảm của Nhiễm Văn Ninh đều là một niềm vui giản dị với hắn.
Giờ chỉ còn mỗi đồng đội trong đội thứ hai là chưa chọc ghẹo mình. Nhiễm Văn Ninh nhìn sang Ngô Côn Phong, nhưng bi kịch thay, thằng này chỉ đứng tách biệt một mình, mặt mày ủ dột, không biết đang suy nghĩ gì.
Thấy Nhiễm Văn Ninh nhìn mình, Ngô Côn Phong do dự nói: "Tôi... không thích mộng cảnh kiểu này lắm."
"Vãi, sợ thì nói thẳng luôn đi chứ?" Nhiễm Văn Ninh muốn khóc. Nhưng cậu nhớ rõ hồi đi nhà ma ở Nhật, Ngô Côn Phong đúng là bị hù đến mức thê thảm.
Chẳng bao lâu sau, bốn người đã ra khỏi rừng, hay nói chính xác hơn là đến trung tâm mảnh vỡ: giữa rừng cây bạt ngàn là một ngôi biệt thự sừng sững, mang phong cách kinh điển, hệt như trong tựa game kinh dị Little Cabin in the Woods[3].
Không khí tỏa ra từ ngôi nhà đã vượt xa mức "không ổn". Nhìn không cũ, nhưng lạnh lẽo âm u, hướng nhà lại giống hệt như một chiếc cờ chiêu hồn[4]. Dù là ban ngày, cửa kính của nó cũng không cho người ta nhìn rõ bên trong.
"Các anh không sợ à?" Ngô Côn Phong hỏi. Trong lúc quan sát, cậu thoáng thấy một bóng trắng kỳ dị lướt qua cửa sổ tầng hai, nhưng đành giả vờ như không thấy gì.
Tào Tướng lắc đầu: "Tôi chưa bao giờ sợ."
Hầu Thiên Hữu cười: "Tôi quen rồi, thấy rất thân thương."
Nhiễm Văn Ninh chỉ biết cười khổ: "Trên người tôi còn đang có một 'thành viên' của ngôi nhà này treo lủng lẳng kìa."
Thôi xong! Ngô Côn Phong không biết đồng đội mình rốt cuộc đáng tin hay đáng sợ nữa, chỉ còn biết nhắm mắt cắm đầu theo họ bước vào căn biệt thự.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chú thích:
[1] Âm thanh đơn kênh (monophonic/monaural, viết tắt: mono): Chỉ các loại âm thanh được mô phỏng, ghi âm hoặc truyền phát từ một nguồn (kênh) âm thanh duy nhất. (Theo từ điển Collins, lược dịch)
Nói ngắn gọn, âm thanh đơn kênh là âm thanh chỉ có thể nghe được từ một phía. Trong ngữ cảnh này, nó có nghĩa là âm thanh chỉ có thể nghe được ở một bên tai.
[2] Cây bạch dương: Một loại cây thân gỗ, thường có thân màu trắng, trời về thu thì lá cây sẽ chuyển sang màu vàng cam. Hình minh họa:
[3] Little Cabin in the Woods: Một game đồ họa 2D theo kiểu point & click ngắn nằm trong series Forgotten Hill Tales được phát hành bởi FM Studio. Game hiện đang có mặt trên cả hai nền tảng android và iOS. Hình đại diện của game:
[4] Cờ chiêu hồn (hay còn gọi là linh kỳ- cờ gọi vong): Một loại công cụ thường được các đạo sĩ của Trung Hoa thời xa xưa sử dụng trong nghi thức gọi hồn giữa lúc hạ linh cữu và mai táng, cốt chỉ để gọi hồn người đã khuất quay về. Sau khi đạo sĩ cử hành nghi thức gọi hồn bằng cờ chiêu hồn xong, người ta mới được hạ táng người chết. (Trích dẫn từ baidu và wikipedia). Hình minh họa: