Ngoài Hiện Thực
Chương 21: Biệt thự trong rừng - Phần hai
Ngoài Hiện Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
(Đang edit)
NGOÀI HIỆN THỰC
Tác giả: Tương Chí Dạ (Dạ Dực)
Người edit và beta: Cà phê hòa tan
Bản edit là phi lợi nhuận, chưa có sự cho phép của tác giả và chỉ được đăng duy nhất trên blog Cà phê hòa tan. Khi có ý định mang truyện đi, xin hãy ghi credit tên tác giả và người convert cũng như người edit. Đừng ngần ngại inbox hoặc comment hỏi xin khi reup vì mình rất dễ tính, xin cảm ơn rất nhiều.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chương 21: Biệt thự trong rừng - Phần hai.
Căn biệt thự trong rừng đang lặng lẽ chờ đợi mồi ngon sa lưới.
Sau khi bốn người bọn họ bước vào đây, cánh rừng vây quanh họ lúc trước lại bắt đầu hiện ra sương mù mịt mù. Sương trắng dần dần bao phủ cả ngôi biệt thự, như thể một nhà giam thiên nhiên vậy.
Cánh rừng vốn có sắc màu nhạt nhòa giờ đây đã mất đi sắc độ cuối cùng, hoàn toàn biến thành hai màu trắng đen.
Nhiễm Văn Ninh là người cuối cùng bước vào căn nhà này. Sau khi quay đầu nhìn ngược về phía bên ngoài, cậu nhận ra rằng cửa cổng biệt thự đã đóng kín, thế nhưng không một ai trong số họ từng chạm vào nó cả.
Thế giới bên ngoài cánh cửa lớn bằng thủy tinh giờ đây đã hóa thành hai màu trắng đen từ bao giờ. Cánh rừng phía xa vẫn còn chìm trong mù sương, những tán cây xa xăm trông thật mờ mịt. Cậu chỉ có thể nhìn thấy ba bóng trắng thoắt ẩn thoắt hiện ở một nơi xa tít, nhưng chúng xuất hiện chưa đầy một giây đã biến mất.
Đây chắc là loại nhiệm vụ thường được giao cho đội ngũ cấp bậc đầu tiên.
Hiện giờ nó chỉ mới là một mảnh vỡ của mộng cảnh thôi.
"Ngoài kia còn mấy sinh vật trong mộng nữa, tôi vừa mới thấy lúc nãy, tổng cộng ba con." Nhiễm Văn Ninh nói với mọi người, "Nếu tính thêm cả con tôi vừa gặp lúc đầu thì đúng số người của mình ở đây rồi."
Vừa nghe xong, nét mặt của Ngô Côn Phong đã trở nên không ổn lắm. Sao lại còn chia bình quân đầu người nữa? Đừng nói đây là chuyện tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa trong truyền thuyết chứ. Nếu được, cậu ta chẳng muốn chút nào tiếp xúc với mấy sinh vật này.
Hầu Thiên Hữu và Tào Tướng đã bước vào phòng khách, hai người ngồi thẳng xuống ghế sô pha, trông thật ung dung. Hầu Thiên Hữu còn ngoắc tay ra hiệu bảo Nhiễm Văn Ninh đứng xa xa, rồi ra dấu bảo họ qua đây ngồi nghỉ một chút.
Cách bài trí của căn phòng này giống phong cách thập niên 90, khá giống phương Tây, nhưng lại kết hợp nhiều yếu tố Trung Hoa đương đại, ví dụ như những vật trang trí linh tinh trong phòng là gốm sứ xanh và mấy bức vẽ đề vài câu thơ.
Vì không có đèn và màn trời bên ngoài đã biến thành hai màu trắng đen, căn nhà này u ám và âm trầm như đang đón chào một buổi chiều chạng vạng đầy mưa bão. Dưới ánh sáng mờ mờ này, các vật dụng trong phòng càng thêm tối tăm và quái dị.
"Mấy anh không sợ hở?" Nhiễm Văn Ninh nhíu mày, hỏi như vậy. Đã bước vào căn nhà quái quỷ như vậy mà hai người này còn dám ngồi xuống ghế tỉnh queo.
Hầu Thiên Hữu nhảy lên sô pha rồi ngồi chồm hổm trên nệm bọc. Hắn đáp: "Không phải cậu vừa bảo số sinh vật ứng với số người bên mình hả, vậy mình có bất động cũng chẳng sao sất, cậu đã bị ấy ấy rồi thì tụi tôi sẽ nhanh thôi."
"Cái gì mà bị ấy ấy rồi, là sao vậy? Cuối cùng mình bị cái gì quấn lấy vậy ta?" Nhiễm Văn Ninh bắt đầu ý thức rằng chuyện này không ổn, cậu chỉ còn nước vòng tay sờ mó người mình một hồi.
Tào Tướng vỗ cái đét vào cánh tay của Hầu Thiên Hữu, ngầm bảo đừng ghẹo Nhiễm Văn Ninh nữa.
"Thật ra mộng cảnh này chỉ là một mảnh vỡ gần như y nguyên so với mộng cảnh chính vậy. Mình đang tìm cơ chế khởi động của nó, vài mộng cảnh có phương pháp vào khá đặc biệt." Sau khi nói xong, Hầu Thiên Hữu chỉ về phía cửa sổ phía sau mình.
"Mấy cậu cũng thấy ngoài cửa đã thay đổi như nào mà, rõ ràng mộng cảnh này rất để ý đến những người lạc vào trong nó. Nếu mình cứ mãi bất động, nó cũng sẽ mãi không thay đổi."
Mộng cảnh của Ngô Côn Phong chính là một trong số mấy mộng cảnh có cách vào rất đặc biệt do Hầu Thiên Hữu nhắc đến. Với "Kawagebo", đúng ngày mặt hồ không còn đóng băng, họ mới có thể nhảy vào tầng thứ hai, sau đó còn phải triệu hồi người đưa tin của mộng cảnh để vào tầng sâu hơn.
Thế nhưng, dù gì Ngô Côn Phong cũng là người có cấp bậc như thế, nên không cần phải rườm rà như vậy, các quy tắc ràng buộc từ mộng cảnh cũng khó ảnh hưởng đến cậu ta quá nhiều. Thế nhưng hiện giờ, họ đang ở trong một mộng cảnh vô danh, nên mới cần tìm phương án phù hợp.
"Mình dùng bạo lực để thăm dò cái nhà này cũng được, nhưng như vậy sẽ khiến tốc độ biến đổi của mộng cảnh tăng lên rất nhanh. Hai cậu chưa quen với loại mộng cảnh này, lỡ đâu một mình sảy chân lọt vào tầng sâu thì rắc rối lắm."
Hầu Thiên Hữu ngồi trong phòng khách càm ràm liên miên, thật ra hắn đang cố gắng chỉ dạy hai người theo cách khác.
"Còn thứ sinh vật mà cậu vừa nói ấy hả, nó đã có mặt trong phòng rồi."
Vừa nghe xong, hai anh em Nhiễm Văn Ninh và Ngô Côn Phong lập tức cảm thấy quanh mình chỗ nào cũng quái quái, cứ như có thứ gì đó giấu mình sau bóng tối rồi lặng lẽ theo dõi họ. Ngô Côn Phong dứt khoát tìm một góc tường để tựa lưng, cảm thấy an lòng hơn.
"Cậu em xinh giai này nữa, đừng sợ như thế chứ? Trước đây cậu chưa bao giờ vào mộng cảnh loại này hả?" Thấy Ngô Côn Phong hơi bị hề hước, Hầu Thiên Hữu bật cười.
"Tôi thật sự chưa bao giờ vào luôn ấy." Ngô Côn Phong chẳng thèm sợ mưa máu gió tanh hay mấy con quái có thực thể, cậu ta chỉ sợ mỗi mình mấy thứ ma cỏ quỷ yêu. Cái thể loại kinh dị không logic như thế này mới chính là thứ có khả năng khiêu chiến giới hạn tâm lí của cậu ta.
Nhiễm Văn Ninh cũng biết Ngô Côn Phong đang cố giữ khoảng cách với mình, trông cứ như đã thật sự bị hù tới sợ phát khiếp. Vì vậy, cậu nói đỡ cho vị đồng chí của đội thứ hai: "Mộng cảnh của Ngô Côn Phong ngày nào cũng trời trong nắng ấm, vốn là một dãy núi tuyết vĩnh cửu rất xứng danh lam thắng cảnh, hơn nữa còn là khu bảo tồn thiên nhiên nữa."
Nghe xong, Hầu Thiên Hữu chẳng cảm thấy ao ước chút nào, hắn trực tiếp mở miệng: "Quào, cái thể loại này vừa nghe cũng đã biết quái vật khó đánh lắm, chắc chắn chẳng thích hợp với cái phe chuyên xài đầu óc như tôi đâu."
Tào Tướng ngồi một bên nghe hồi lâu, suýt phải thay ông đội trưởng lau sạch mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Anh khinh bỉ nhìn Hầu Thiên Hữu: "Ông mà chuyên xài đầu óc hả? Ông có thể giữ gìn chút xíu thể diện cho bên mình được không, ông đánh chết được sinh vật nào bên mộng cảnh của đội thứ hai đâu, nói nghe thử?"
"Cái đám người bạo lực như mấy cậu ấy, muôn đời chả hiểu được cách làm của mấy người có kĩ xảo đàng hoàng như tôi đây đâu há." Hầu Thiên Hữu nhảy khỏi sô pha, xoay một vòng trong phòng khách rồi tự tin bảo: "Tôi cứ có cảm giác đây mới là mái ấm của mình ấy, để tôi dắt mấy cậu qua ải hen."
Tạo hình ý thức của Hầu Thiên Hữu trong mộng gần giống hắn ngoài đời: áo thun ngắn tay, quần lùng thùng mặc nhà, thêm đôi dép lê phong cách đặc trưng. Lúc này, cái điệu bộ xoay vòng của hắn trông dị dị, như một gã yêu quái lượn qua lượn lại trong phòng.
"Anh có thể bình thường một chút được không, đừng xoay nữa, y chang ma." Thấy Hầu Thiên Hữu xoay vòng, Ngô Côn Phong suýt híp mắt lại, vươn tay che kín mắt mình, chỉ dám nhìn cái ông kia qua kẽ ngón tay.
Tào Tướng ngồi trên sô pha, kìm lòng không đặng, bật cười. Mấy cái tên này xúm vào một chỗ sao trông hề hước như nào ấy nhỉ.
Thật ra lúc làm nhiệm vụ, mấy đội viên đội thứ ba ít khi chọc ghẹo Hầu Thiên Hữu lắm. Tuy đội trưởng đội thứ ba có sức chiến đấu không cao, nhưng kiểu gì hắn cũng là vị đại thần, chuyên môn của hắn vốn được phân bổ ở mấy phương diện đặc biệt khác. Rõ ràng cái ông này lợi hại tới mức cả hai bên cấp tiến và bảo thủ đều sẵn lòng lơ đẹp ông luôn.
Xưa nay Hầu Thiên Hữu vẫn luôn cà lết làm cho xong nhiệm vụ, thế nhưng bên cấp tiến vẫn không thèm răn phạt hắn nặng nề, cùng lắm chỉ mắng vài câu. Tất cả thành viên cấp cao của phái cấp tiến đều bị phái bảo thủ nhằm vào vài lần, thế nhưng chỉ có mỗi mình Hầu Thiên Hữu chưa bị như vậy lần nào.
Còn năng lực của Hầu Thiên Hữu, nếu ông này đột nhiên không thèm giỡn hớt cà hẩy cà hẩy nữa mà nghiêm túc, bên ổng trăm phần trăm đã xảy chuyện rồi. Hơn nữa, sợ nhất là ông rõ ràng vẫn dòm người ta lom lom, thế mà chẳng cho biết bất kì chuyện cụ thể nào, lúc nào cũng khiến người ta nơm nớp sợ hãi.
"Vì nhìn phải cái bia hồi nãy nên Nhiễm Văn Ninh mới gặp sinh vật trong mộng, tôi có thể nói thẳng với mấy cậu luôn, chỗ này có nhiều thứ kích hoạt sinh vật sống trong mộng lắm, nhưng tôi không muốn tự mình kiểm tra, vậy nên mấy cậu phải đi kiếm giùm." Vừa cãi cố muốn làm gương xong, Hầu Thiên Hữu lại muốn trượt thẳng xuống đứng bét toàn đội.
Ngô Côn Phong dựa lưng vào tường, quẳng ánh mắt nghi ngờ về phía đội trưởng đội thứ ba: "Không phải anh là người mạnh nhất trong đám hả?"
"Tôi chỉ mạnh ở một phương diện nào đó thôi à, mượn xài người bên đội thứ hai là để mấy cậu xung phong ra trận giùm chứ làm gì."
Ngô Côn Phong cảm thấy đáy lòng rối rắm khôn cùng, cậu âm thầm nghi ngờ liệu Hầu Thiên Hữu có lén lút giao dịch gì trong tối mà ngồi được vào chức đội trưởng tiểu đội này.
"Tôi dẫn đường trước." Vừa dứt lời, Hầu Thiên Hữu đã tự động nhấc chân bước khỏi phòng khách.
Vì bên trong quá tối tăm, cả đám chỉ có thể tăng năng lực nhận biết để nhìn rõ hơn. Trong lúc di chuyển, Nhiễm Văn Ninh định bật công tắc đèn, nhưng Hầu Thiên Hữu ngăn cậu lại, bảo mình mở cái khác trước đi.
Căn biệt thự này là nhà trong mộng, nhiều phần cấu trúc không giống nhà thật. Đâu đâu cũng khiến người ta khó chịu. Bên ngoài phòng khách là hành lang dài, chật hẹp, lại có hàng tủ thấp xếp dọc theo một bên đường.
Bốn người xếp hàng đi qua chỗ này. Họ đều biết mộng cảnh này quỷ quái, nên không ai tự ý kéo cửa tủ ra xem.
Họ xếp hàng theo thứ tự: Hầu Thiên Hữu, Ngô Côn Phong, Nhiễm Văn Ninh, cuối cùng là Tào Tướng. Trong khi chậm rãi mò mẫm đi trên hành lang, Ngô Côn Phong nghe tiếng cót két rất nhẹ từ trên đầu cầu thang, nghe cứ như gỗ nở ra vì nóng hoặc co mình vì lạnh.
Vừa định ngước đầu, Ngô Côn Phong nghe Hầu Thiên Hữu phía trước căn dặn: "Đừng nhìn."
Sau đó, trái tim cậu căng cứng, cảm thấy chỗ nào trong nhà này cũng không ổn.
"Cái nhà vệ sinh này có thứ gọi tụi nó ra đây được, cậu đi thử một hồi đi." Đến cửa nhà vệ sinh lầu một, Hầu Thiên Hữu nói với Ngô Côn Phong. Cửa WC bằng kính mờ, họ không nhìn được bên trong.
"Thật ra tôi vẫn muốn hỏi anh một câu, hồi nãy có cái gì trên lầu hai vậy?" Ngô Côn Phong ép mình đừng nghĩ, nhưng càng không nghĩ càng nghĩ đến thứ ấy nhiều hơn. Thà nhờ Hầu Thiên Hữu nói thẳng cho thoải mái.
Hầu Thiên Hữu sờ cằm, sau đó vô cùng có trách nhiệm: "Mấy thứ lầu một giao cho mấy cậu ổn hơn, lầu hai hơi bị phiền, để tí nữa tôi với Tào Tướng xử cho ha."
Ngô Côn Phong chỉ đành đè nén nỗi lòng thấp thỏm, mong khi mở cửa chẳng nhìn thấy chị bé áo trắng nào lượn qua lượn lại. Cậu đẩy cửa ra, kết quả chỉ thấy phòng bình thường, chẳng có quái vật nào.
Bồn tắm lớn đặt trong đây đã cũ kĩ, nhưng khá sạch sẽ, chỉ dính tí nước. Ngô Côn Phong dạo bước quanh phòng nhưng chẳng phát hiện sinh vật nào. Cuối cùng, cậu quay về gần cửa, đối diện cánh cửa là chiếc gương.
Chiếc gương phản chiếu hình ảnh bên trong, nhưng ảnh phản chiếu ngoài kia chẳng có bóng dáng ai.
Mấy người Nhiễm Văn Ninh đâu mất tiêu rồi? Ngô Côn Phong dời mắt về phía cửa, giật mình nhận ra đồng đội đã bốc hơi tại chỗ. Vừa định bước ra ngoài để tra xét, cậu cảm nhận có thứ gì đó lạnh ngắt bỗng bò trườn trên da tay mình.
Ngô Côn Phong cúi đầu nhìn. Một bàn tay ốm yếu đang níu tay cậu, dưới bàn tay chỉ có cánh tay nhỏ, vết cắt trên cánh tay ọc ọc ứa máu. Mấy tia máu nối đuôi nhau thành vệt dài, kéo về phía bồn tắm.
Trong đêm tối tù mù, bàn tay và vết máu sáng rực như ánh sáng Ashen.
Ngô Côn Phong sợ nhất loại sự vật không logic như này. Biết vết máu nối đến bồn tắm, cậu vẫn không dám nâng thị lực, biết rõ sẽ nhìn thấy thứ nằm trong bồn.
Cậu suy tư chốc lát, dứt khoát vươn tay bắn tia công kích ý thức về phía bồn tắm. Tiếng nổ vang dội, bồn tắm vỡ tan, mảnh sứ văng tứ tung.
Bàn tay bấu vào tay Ngô Côn Phong trượt xuống, rớt xuống đất. Ngoài cánh tay, còn có phần thân thể cũng rơi theo đống sứ, lăn long lóc đến chân Ngô Côn Phong.
Cái cơ thể chẳng có tứ chi, chỉ có phần thân trên nối với cái đầu, trông giống đầu linh trưởng bị phơi khô. Ngô Côn Phong thấy khó thở, vì cái thứ vừa nhìn giống zombie còn sống nhăn răng, khi ngã xuống còn căng đôi mắt to đen trừng trừng bám riết lấy cậu.
"Đậu má."
Ngô Côn Phong định bắn tia công kích nữa, nhưng bị ngăn ngay.
Hầu Thiên Hữu nhíu mày, gọi: "Làm gì đấy? Làm cái gì đấy? Tính đi buôn sỉ hông? Đội thứ hai toàn nuôi Husky thôi đó hả?"
Nhiễm Văn Ninh và Tào Tướng đứng ngoài cửa WC. Từ góc độ họ, WC chẳng có chuyện gì, thế nhưng đột nhiên Ngô Côn Phong công kích, khiến cả nhà vệ sinh huyên náo.
Ngô Côn Phong bị nhắc nhở của Hầu Thiên Hữu hù tới giật mình, quay đầu mới nhận ra đồng đội đã xuất hiện trở lại. Cậu chỉ xuống xác dưới đất, hỏi: "Gì nữa, cái thứ bự tổ chảng như vậy mà mấy anh cũng không thấy luôn?"
Trừ Hầu Thiên Hữu, Nhiễm Văn Ninh và Tào Tướng đều lắc đầu. Ngô Côn Phong lấy làm lạ, nhìn xuống đất, nhưng trên đất chẳng còn sinh vật nào, chỉ mảnh sứ bể.
"Được rồi ha, cậu cũng dính chấu rồi, lên lầu thôi." Hầu Thiên Hữu vỗ vai Ngô Côn Phong, bình tĩnh dẫn đội.
"Cái quỷ gì vậy này?" Ngô Côn Phong toàn thân lạnh toát.
Nhiễm Văn Ninh quẳng cho Ngô Côn Phong ánh mắt đồng tình. Cậu đang cố gạt bỏ cảm giác xấu xa bẩn thỉu trên cánh tay mình.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chú thích:
[1] Ánh sáng Ashen (Ashen light): Hiện tượng kì bí trên Sao Kim, tương đồng với Ánh đất (Earthshine) trên Mặt Trăng. Hình thành khi phần tối ngôi sao đột nhiên phát sáng, tạo thành vầng trăng lưỡi liềm bén, màu nâu đồng và rất sáng. Hình minh họa: