23. Chương 23: Biệt thự trong rừng (4)

Ngoài Hiện Thực

Chương 23: Biệt thự trong rừng (4)

Ngoài Hiện Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

(Đang edit)
NGOÀI HIỆN THỰC
Tác giả: Tương Chí Dạ (Dạ Dực)
Người edit và beta: Cà phê hòa tan
Bản edit là phi lợi nhuận, chưa có sự cho phép của tác giả và chỉ được đăng duy nhất trên blog Cà phê hòa tan. Khi có ý định mang truyện đi, xin hãy ghi credit tên tác giả và người convert cũng như người edit. Đừng ngần ngại inbox hoặc comment hỏi xin khi reup vì mình rất dễ tính, xin cảm ơn rất nhiều.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chương 23: Biệt thự trong rừng (4)
"Thứ huynh gặp phải là sinh vật có sát thương cực cao, lát nữa huynh ổn chứ?" Tào Tướng vừa thấy Hầu Thiên Hữu chăm sóc xong Ngô Côn Phong, liền định triệu hồi chủ mộng cảnh của mình.
"Lỡ như nó cũng có cấp bậc ngang ngửa bậc hai thì triệu hồi chủ mộng cảnh của huynh cũng chẳng giúp ích được bao nhiêu đâu." Vừa dứt lời, Tào Tướng đã cảm thấy một cơn đau nhói sâu sau lưng như bị lửa thiêu. Anh đã nhìn thấy sinh vật kia, và cũng biết rõ phần thịt trên lưng mình giờ đây chắc chắn đã nát bươm.
Hầu Thiên Hữu hừ lạnh một tiếng, ánh mắt lướt qua Ngô Côn Phong và Nhiễm Văn Ninh: "Tôi đâu có muốn tự dấn thân vào mộng cảnh này. Tôi chỉ thấy ông già khốn Hạng Cảnh Trung kia hình như đang kéo tôi xuống hố. Năng lực mộng cảnh của hai đứa này đều rắc rối đến mức khó chịu."
"Lỡ hai thằng nhãi này phát điên lên, đến cả tôi cũng không biết phải đối mặt với chi nhánh chính Châu Á thế nào nữa. Cậu lo Ngô Côn Phong, tôi xử lý Nhiễm Văn Ninh." Vừa dứt lời, ánh đèn trong phòng khách bỗng tắt ngúm.
Đây là lần thứ ba mất điện trong căn phòng này — điềm báo một người nữa vừa rơi vào tầng sâu hơn của mộng cảnh.
Tào Tướng cảm giác mình đang lơ lửng giữa một căn phòng mờ ảo. Tia chớp ngoài cửa sổ lại lóe lên lần thứ hai, ánh sáng trắng xóa bừng lên, chiếu rọi khắp không gian. Phần thịt dính máu sền sệt đã ghim chặt cơ thể anh vào lớp kính cửa sổ.
Dù vậy, người đàn ông trên kính không hề biểu hiện sự đau đớn. Tinh thần lực của Tào Tướng rất cao, đủ để anh tiêu hao thoải mái. Hơn nữa, anh đã quen chịu đựng loại đau đớn này từ rất lâu rồi.
Anh cố cử động tay, nhưng cơ thể đã dính chặt vào kính. Ánh mắt Tào Tướng lóe lên vẻ tàn nhẫn — anh dùng sức giật mạnh. Một tiếng "xoạt" vang lên, da thịt bong ra khỏi kính, kéo theo những giọt máu bắn tung tóe.
Sau vài lần giằng co, Tào Tướng mới thoát khỏi lớp kính kia.
Một tia chớp nữa lóe lên. Ánh sáng soi rõ khắp căn phòng, và sinh vật ẩn trong góc tối cuối cùng cũng cử động. Vết thương nát bươm sau lưng nó lúc trước giờ đã được khâu lại, như thể đang lành lặn trở lại.
Con quái vật giơ vuốt sắc nhọn, lao thẳng về phía Tào Tướng đang đứng bên cửa, định xé toạc anh ra làm mảnh. Nhưng khi móng vuốt chạm gần người, nó bỗng rú lên đau đớn rồi rụt lại.
Không rõ vì sao, toàn thân sinh vật bỗng bốc cháy dữ dội. Cơn đau thiêu đốt khiến nó quằn quại, lăn lộn điên cuồng trên sàn. Nó cố thoát khỏi ngọn lửa, nhưng mọi nỗ lực đều vô ích.
Lạ kỳ thay, ngọn lửa chỉ cháy trên người nó, không lan sang tấm thảm hay sàn gỗ một chút nào.
Một tiếng rơi nặng nề vang lên từ cửa sổ — người đàn ông đã nhảy xuống mặt đất. Tào Tướng sờ vào lưng mình, vết thương nghiêm trọng, nhưng ý thức ngoại thân vẫn đang liên tục bù đắp tổn thương.
Anh nhìn thấy khuôn mặt con quái vật giờ đã có phần giống mình. Tào Tướng cười lạnh, hỏi: "Mi muốn thay thế ta?"
"Thật tiếc, mi lại đụng phải một tông đồ rồi."
Con quái vật zombie bị thiêu đến gần như tan thành tro. Nó hóa thành một nắm tro đen, rồi tan thành làn sương trắng, lặng lẽ biến mất vào hư không.
Đèn phòng khách chớp tắt lần thứ tư. Khi dị biến xảy ra, một âm thanh cọt kẹt như ván gỗ kêu vang vang vọng khắp nhà — thứ tiếng động thường chỉ xuất hiện khi trời khô hanh, giờ lại vang như tiếng bi lăn vào sâu trong căn biệt thự.
Hầu Thiên Hữu đang ngồi trên chiếc sofa trong phòng bé gái lúc nãy. Trên giường trước mặt hắn, một sinh vật gầy guộc như xác sống đang còng lưng, se chỉ khâu vá trên không trung — từng động tác của nó kéo theo những vết thương sâu hoắm trên người Hầu Thiên Hữu.
Da thịt toàn thân hắn bị kéo giãn như sợi mì, rồi lại bị bện lại thành một cơ thể mới. Hắn cắn chặt răng, cố đứng dậy khỏi sofa. Cơn đau khiến hắn khó giữ thăng bằng.
Giờ hắn bắt đầu lo cho tình hình của Nhiễm Văn Ninh. Hắn lập tức quay sang sinh vật kia, gọi tên chủ mộng cảnh của mình:
"Bạch Trạch."
Một sinh vật trắng nhỏ nhắn, hình dạng tựa hươu con, đột nhiên xuất hiện sau lưng Hầu Thiên Hữu. Toàn thân nó phủ hoa văn tinh tế, cơ thể hơi trong suốt, phát ra thứ ánh sáng nhè nhẹ lấp lánh.
Con hươu do ý thức hiện hình chăm chú nhìn chằm chằm vào sinh vật trên giường. Ngay lập tức, sinh vật kia như bị đóng đinh tại chỗ.
Hai loại mộng cảnh cấp cao đang dò xét bản chất thật sự của con quái. Không còn cách nào khác, nó đành hóa về hình thái nguyên bản — một dạng sinh thể khó mô tả bằng lời.
Nhưng người đàn ông trước mặt lại có thể nhìn và hiểu được nó. Hắn giấu đi vẻ trêu đùa quen thuộc, im lặng nhìn chằm chằm vào sinh vật như thể một cỗ máy quét, phân tích từng chi tiết hiện ra trước mắt. Cuối cùng, một hàng nước mắt lặng lẽ lăn xuống, cắt ngang tầm nhìn.
"Ây da." Hầu Thiên Hữu đưa tay lên mi mắt — nước mắt chảy ra, nghĩa là hắn đã dùng năng lực quá mức.
Hắn ngồi phịch xuống sofa, con hươu trắng cũng biến mất. Giờ hắn đã phần nào hiểu thuộc tính mộng cảnh này: năng lực đáng sợ, giỏi chiếm đoạt cơ thể người khác, nhưng hiện tại chỉ ở bậc hai — vẫn có nhiều mộng cảnh có thể áp chế nó.
Ví dụ như năng lực gần như vạn năng của Nhiễm Văn Ninh.
Sinh vật kia không biến mất. Bị khiêu khích, nó lập tức phát động năng lực. Ý thức từ người Hầu Thiên Hữu ùn ùn đổ về phía nó, ngoại hình nó ngày càng giống hắn, trong khi bản thân Hầu Thiên Hữu lại dần trở nên giống sinh vật kia.
Hắn không chần chừ, bước thẳng đến trước mặt nó, phóng một tia công kích bằng ý thức. Đây là dạng công kích đơn giản nhất, không mang năng lực mộng cảnh nào, cũng là hình thức phổ biến nhất mà các khai thác viên thường dùng.
Thế nhưng, chỉ một đòn công kích đơn thuần ấy đã khiến sinh vật kia bay vèo vào tường, run rẩy không thể cử động. Vị khách lạc vào mộng cảnh này rõ ràng không có năng lực sát thương, nhưng cường độ ý thức lại cao đến mức khó tin.
"Vờ lêu, dám đánh cả bố à? Đây là chủ tọa đấy trời ơi, cút cút cút!"
Hầu Thiên Hữu vặn véo đôi bàn tay. Cơ thể hắn giờ đây vì chịu thương tổn mà xoắn lại như chiếc bánh quai chèo, trông cực kỳ rùng rợn. Nếu bây giờ hắn tìm Ngô Côn Phong, chắc thằng bé sẽ chẳng dám đi theo một tí nào.
Sinh vật kia trượt xuống đất, nhanh chóng phát động đợt tấn công thứ hai — nó muốn thay thế ý thức trong cơ thể người đàn ông trước khi bị tấn công tiếp.
Hầu Thiên Hữu chỉ khẽ nghiêng người đã né được nanh vuốt. Hắn điều chỉnh trọng tâm, dùng thân thể huyết nhục đối kháng với sắt thép, dùng kỹ năng nhu thắng cương để phá tan móng vuốt sắc bén. Một cú đấm mạnh như gió rít bay tới, con quái vật bị đập văng ra, lăn lóc trên sàn.
Sinh vật kia vẫn đang gào thét, không thể tin nổi chỉ bằng kỹ xảo ý thức thuần túy, người này lại có thể áp chế nó. Cường độ ý thức của Hầu Thiên Hữu quá khủng khiếp — sinh vật này hoàn toàn không thể thay thế hắn trong thời gian ngắn.
Nhìn thấy nó vẫn mang khuôn mặt của mình, Hầu Thiên Hữu cảm thấy cực kỳ khó chịu. Hắn bước tới, tung ra một loạt liên hoàn chưởng, đập cho con quái vật xụi lơ như đống bã.
"Muốn thay thế bố thì đi học Vịnh Xuân Quyền trước đi, nhãi nhép."
Trước khi sinh vật dần tan thành làn sương, Hầu Thiên Hữu thản nhiên giơ ngón giữa lên — một cử chỉ thể hiện nỗi căm ghét sâu sắc của hắn dành cho mộng cảnh này.
Vừa mở cửa phòng, Hầu Thiên Hữu đã nghe thấy hàng loạt tiếng binh binh bốp bốp từ tầng dưới vọng lên. Hắn nhớ Tào Tướng đã vào mộng cảnh trước mình khá lâu, liền vội vã chạy xuống xem tình hình. Ai ngờ vừa đặt chân tới cửa cầu thang, một loạt dao nĩa đã vụt qua mặt hắn.
Bốn chiếc dao nĩa bạc cắm phập vào bức tường sau lưng. May là Hầu Thiên Hữu phản xạ nhanh, nếu không giờ đã thành cái xiên thịt rồi.
Một bóng người lao nhanh qua hành lang. Tào Tướng vừa chạy được nửa đường đã thấy Hầu Thiên Hữu, vội hét lên với đội trưởng: "Năng lực của thằng nhỏ Ngô Côn Phong bên đội hai mạnh quá trời!"
Chưa kịp dứt lời, hàng loạt âm thanh leng keng vang lên. Đống dao nĩa, mảnh vỡ đồ sứ bất ngờ cắm phập vào gót chân anh. Tào Tướng buộc phải xoay người, lao thẳng vào phòng khách, trông y như tên tù vượt ngục.
Hầu Thiên Hữu định hỏi Tào Tướng có phải Ngô Côn Phong đã bị sinh vật trong mộng nuốt chửng không, nhưng Tào Tướng đang bị cả đống vũ khí sắc nhọn truy đuổi sát nút, chẳng còn tâm trí đâu để đáp lại.
Kẻ đang truy đuổi Tào Tướng cũng đã lộ diện. Hầu Thiên Hữu nhanh chóng núp vào khuất phía cầu thang. Hắn nhận ra Ngô Côn Phong chưa hoàn toàn bị thay thế, nhưng tình trạng cậu ta cực kỳ nguy hiểm: tứ chi không còn nghe lời ý thức, thậm chí mọc đầy lông trắng tua tủa.
Khuôn mặt Ngô Côn Phong vừa đau đớn vừa đờ đẫn — ý thức rối loạn, không phân biệt được địch ta.
Cậu ta bỗng vung tay, ném một lưỡi rìu về phía Tào Tướng, theo sau là hàng chục vũ khí sắc nhọn truy sát anh.
Hầu Thiên Hữu núp trên tầng hai, im lặng nuốt nước bọt. Y như hắn nghĩ — đội hai thật sự quá bạo lực. Ý thức của Ngô Côn Phong như cơn gió điên cuồng, vừa thấy đồ là ném, không nương tay.
Hơn nữa, nếu Tào Tướng nói năng lực ý thức của Ngô Côn Phong mạnh, thì quả thật là mạnh thật.
Hắn từng xử lý tín vật mộng cảnh "Ngu Muội", biết rõ đội hai sở hữu năng lực cực phù hợp để đối phó con người. Hắn chỉ còn biết gửi một lời chúc may mắn đến Tào Tướng, rồi lặng lẽ rút lui để đi tìm Nhiễm Văn Ninh.
Bên ngoài là một nghĩa trang hoang vắng. Trống vắng đến mức Hầu Thiên Hữu ngạc nhiên khi không tìm thấy bóng dáng Nhiễm Văn Ninh. Hắn dùng năng lực tìm kiếm, nhưng chẳng thấy dấu vết ý thức nào.
Hắn thầm rủa — đừng có mà Nhiễm Văn Ninh đang ở tầng sâu hơn trong mộng cảnh chứ?
Đang loay hoay giữa những hàng bia mộ, đột nhiên một ánh đỏ lóe lên sau lưng. Hầu Thiên Hữu quay đầu lại — cả tầng một của căn nhà kia đã bốc cháy dữ dội. Trong giấc mộng, ngọn lửa ấy rực rỡ đến chói mắt.
"Tào đẹp trai à, một tên tông đồ như cậu mà lại đánh sống chết với thằng bậc hai cơ đấy?" Hầu Thiên Hữu ôm trán, cảm thấy đội ba sắp mất mặt trước đội hai đến nơi rồi.
May thay, sau vài vòng tìm kiếm, Hầu Thiên Hữu cũng phát hiện manh mối. Hắn đào đất bằng tay, mãi mới tìm thấy ý thức thực thể của Nhiễm Văn Ninh trong một chiếc quan tài chôn sâu dưới lòng đất.
Nhiễm Văn Ninh nhắm nghiền mắt như đang ngủ say. Nội tạng cậu trào ra ngoài, chất đầy một góc quan tài — ruột gan, phổi phèo chen chúc thành một đống bên cạnh người.
Hầu Thiên Hữu bật một tiếng chậc lưỡi. Thứ trong quan tài giờ đây chỉ là một cái xác rỗng — giống hệt bốn cơ thể đang ngủ say trong biệt thự ở tầng một của mộng cảnh.
Khi tiến sâu vào mộng cảnh, thông thường người ta sẽ mang theo toàn bộ ý thức để rơi xuống tầng tiếp theo. Nhưng lần này, thể xác của họ lại bị giữ lại ở từng tầng — điều này nghe có gì đó không ổn.
Hầu Thiên Hữu tạm thời chưa nghĩ ra nguyên do, chỉ có thể tiếp tục tìm cách xâm nhập vào tầng mà Nhiễm Văn Ninh đang mắc kẹt.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chú thích:
[1] Bạch Trạch: Một vị thần thú trong thần thoại Trung Hoa và Á Đông, là biểu tượng của điềm lành và may mắn. (Trích dẫn từ wikipedia)