22. Chương 22: Biệt thự trong rừng, ba

Ngoài Hiện Thực

Chương 22: Biệt thự trong rừng, ba

Ngoài Hiện Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

(Đang edit)
NGOÀI HIỆN THỰC
Tác giả: Tương Chí Dạ (Dạ Dực)
Người edit và beta: Cà phê hòa tan
Bản edit là phi lợi nhuận, chưa có sự cho phép của tác giả và chỉ được đăng duy nhất trên blog Cà phê hòa tan. Khi có ý định mang truyện đi, xin hãy ghi credit tên tác giả và người convert cũng như người edit. Đừng ngần ngại inbox hoặc comment hỏi xin khi reup vì mình rất dễ tính, xin cảm ơn rất nhiều.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chương 22: Biệt thự trong rừng, ba
Dù sao Nhiễm Văn Ninh cũng là người từng trải, nên cậu liền hỏi Ngô Côn Phong: "Cậu bị rớt bao nhiêu trị số tinh thần lực vậy?"
"Hơn 100. Con nhỏ tôi mới gặp trông y như thây ma ấy." Ngô Côn Phong xoa xoa chỗ da tay vừa bị thứ đó chạm vào, cảm giác như mình sắp biến dị đến nơi.
Bốn người quay lại phòng khách lúc nãy, nơi có một cầu thang dẫn lên tầng trên. Cầu thang làm bằng gỗ, Hầu Thiên Hữu là người đầu tiên bước lên. Bước chân hắn kéo theo tiếng kẽo kẹt vang lên. Ngay sau đó, âm thanh ấy bỗng dội về phía xa, như thể những viên bi va chạm lộn xộn với nhau.
"Tôi không định qua hỗ trợ đội thứ ba nữa đâu." Ngô Côn Phong vịn tay vào lan can, vừa bước từng bậc vừa lẩm bẩm. Cậu thà lao vào đánh nhau còn hơn phải đối mặt với mấy thứ ma quái vô hình này.
Tào Tướng quay đầu lại, liếc nhanh hai người thuộc đội thứ hai rồi an ủi: "Không sao cả, chỉ cần không lạc lối là được rồi."
Nhưng lúc này, Nhiễm Văn Ninh và Ngô Côn Phong rõ ràng đang trong tình trạng bị quỷ vật bám thân, nhìn qua chẳng khá khẩm hơn lạc lối là bao. Họ đành nhắm mắt bước lên tầng hai.
"Tào đẹp trai ơi, cậu vào căn phòng này đi, phòng cuối để tôi lo." Hầu Thiên Hữu chỉ tay vào cánh cửa trước mặt.
Tào Tướng giữ cửa mở, rồi quan sát xung quanh. Căn phòng là một phòng ngủ bình thường, bố cục giống phòng ngủ người lớn. Sau khi bước vào, anh cảm thấy đồ đạc hơi nhiều, liền quay sang hỏi Hầu Thiên Hữu: "Rốt cuộc cái gì mới là mục tiêu?"
"Ngay bên cửa sổ kia." Hầu Thiên Hữu nghiêng người tựa cửa, hất cằm về phía cửa sổ.
Cửa sổ nằm chếch ở một góc phòng. Rừng cây bên ngoài đã mất đi sắc màu, phong cảnh ngoài kia giờ chỉ còn hai tông trắng đen, vô thực đến rợn người. Tào Tướng kéo hai lớp rèm sang hai bên, nhưng ngoài những ngọn cây lắc lư trong gió ở xa, anh chẳng thấy gì thêm.
Đúng lúc ấy, một tia chớp lóe lên nơi chân trời, soi sáng cả căn phòng trong chớp mắt. Nhưng ánh sáng ấy lập tức bị che khuất bởi thứ gì đó ngay trước mặt Tào Tướng, chỉ để lại một bóng đen khổng lồ in trên tường sau lưng anh.
Đó là một sinh vật hình người, trắng bệch như xác chết, đang dính chặt vào mặt kính cửa sổ. Không có dây treo nào, nó bị ép sát vào kính bởi chính lớp da thịt rách nát của mình, dính bệt như con muỗi bị đập dẹp lên tường.
Chất lỏng tựa máu không ngừng rỉ ra từ lưng sinh vật, nhưng nhanh chóng khô lại, để lại những vệt máu đen sẫm, khô queo trông mà rợn tóc gáy.
Tào Tướng nhìn kỹ khuôn mặt tiều tụy của nó, rồi đối diện với đôi mắt. Người và vật lặng lẽ nhìn nhau qua lớp kính, không một động tác, không một âm thanh.
"Tào ca đứng đó làm gì thế anh?" Nhiễm Văn Ninh thấy Tào Tướng cứ đờ người ở cửa sổ, không hiểu anh đang nhìn gì.
Hầu Thiên Hữu vỗ nhẹ Nhiễm Văn Ninh, rồi quay sang đáp: "Vì cậu không thấy thôi. Thứ đó giống hệt những sinh vật mà mấy cậu vừa gặp."
Tào Tướng chớp mắt — sinh vật biến mất. Tia chớp cũng như chưa từng tồn tại. Khi anh quay lại, thấy cả nhóm đứng ngoài cửa đang nhìn mình chăm chú, như thể đang xem kịch. Riêng Hầu Thiên Hữu chắc chắn đã biết hết, chỉ đang giả bộ điềm tĩnh mà thôi.
"Tôi ổn." Tào Tướng bước về phía cửa, nói với Hầu Thiên Hữu. "Trị số tinh thần lực bị mất lúc nãy gần 200 rồi."
Nghe vậy, Nhiễm Văn Ninh mới hiểu ra: con quái cậu gặp ban nãy chỉ là loại yếu nhất. Những con xuất hiện sau càng mạnh hơn, và mức độ tinh thần lực bị hút đi cũng ngày càng cao.
Căn phòng cuối cùng cũng là phòng ngủ. Lần này, Hầu Thiên Hữu tự nguyện vào kiểm tra. Trong phòng không có cửa sổ. Họ đành tăng cường năng lực nhận biết để quan sát rõ hơn. Trong phòng chỉ có một chiếc giường, một ghế sofa, và vài món đồ chơi vứt bừa bộn.
"Phòng trẻ con gái." Sau khi quan sát, Hầu Thiên Hữu ngồi thẳng trên giường. Đối diện là chiếc ghế sofa duy nhất, trên đó phủ một tấm chăn len đan tay.
Dưới ánh mắt chăm chú của Hầu Thiên Hữu, mộng cảnh bắt đầu biến đổi. Những sợi len trên tấm chăn dần chuyển động, như đang đan chặt lại với nhau. Từ đỏ thẫm, màu len nhạt dần, rồi chuyển thành trắng bệch, y hệt màu da người.
Chúng giờ không còn giống sợi len, mà giống thịt người hơn. Dù chỉ là một tấm chăn mỏng, giờ trông như một mảnh da thịt nằm im trên ghế. Kinh khủng hơn, các sợi đó đang đan xen thành một cơ thể, giống hệt những đường chỉ khâu chéo vào nhau.
Dưới mắt Hầu Thiên Hữu, đôi mắt sinh vật kia bị chôn sâu dưới những đường chỉ. Nhưng điều đó không ngăn ảnh hưởng của mộng cảnh đến những kẻ lạc vào.
Các thớ thịt bắt đầu kéo dài, xuyên qua ghế sofa, rồi bò loằng ngoằng khắp phòng. Hầu Thiên Hữu bỗng cảm thấy có vật gì chạm vào tay. Cúi xuống, hắn thấy những sợi thịt đã bò ra khỏi tấm chăn, đang cố tiếp xúc với ý thức của hắn.
Sau khi thử nghiệm thành công, sinh vật bằng thịt sống bắt đầu uốn cong người, nằm lên đùi Hầu Thiên Hữu. Nhưng chỉ trong nháy mắt, nó biến mất.
"Bật đèn lên!" Hầu Thiên Hữu gọi người ngoài cửa.
Tào Tướng mò tìm công tắc, bật đèn. Phòng sáng lên, đúng như Hầu Thiên Hữu nói — căn phòng trẻ con gái. Những con búp bê và đồ chơi rải rác trên tấm thảm hồng nhạt.
Hầu Thiên Hữu đứng dậy khỏi giường, cau mày: "Mộng cảnh này có sức ảnh hưởng rất lớn. Có thể so sánh với những mảnh vỡ ở chi nhánh lục địa."
"Trước tiên anh phải đảm bảo mấy người này an toàn đã." Tào Tướng liếc hắn, ám chỉ đừng bỏ mặc đội thứ hai.
Hầu Thiên Hữu nhún vai: "Không vấn đề. Đặc biệt là Nhiễm Văn Ninh. Nếu chủ mộng cảnh mà gặp nạn, tôi tự tay cách chức đội trưởng mình liền."
"Vậy tôi nói luôn cho rõ: tôi đã hiểu thuộc tính của mộng cảnh này."
"Có thể xem là hiệu ứng ép buộc, không bị ảnh hưởng bởi thuộc tính gốc. Rất bình thường. Lát nữa tôi sẽ kiểm tra mức độ ảnh hưởng cụ thể."
Nói xong, Hầu Thiên Hữu bước đến trước mặt Nhiễm Văn Ninh, nhìn cậu như thể đang ngắm dâu mới: "Cậu sẽ là người đầu tiên trải nghiệm kết quả, làm gương cho mọi người xem thử."
Nhiễm Văn Ninh muốn hỏi chuyện gì sắp xảy đến, nhưng Hầu Thiên Hữu dường như cũng chưa rõ. Nếu không, sao ông ta lại chờ mộng cảnh tự phát tác?
Cả nhóm quay lại phòng khách tầng một, lần này bật đèn được rồi. Nhiễm Văn Ninh hỏi tại sao ban đầu không bật được, Hầu Thiên Hữu giải thích: bật đèn dễ gây biến cố. Phải để mọi người tiếp nhận ảnh hưởng từ mộng cảnh trước, rồi mới xử lý sau.
Thật ra, Nhiễm Văn Ninh rất tò mò về năng lực của Hầu Thiên Hữu. Làm sao ông ta biết nhiều đến thế? Không chỉ tín vật mộng cảnh, mà còn cả điều kiện khởi động.
Đang mải suy nghĩ, Ngô Côn Phong bỗng kêu lên: "Nhiễm Văn Ninh, cậu... sảy thai rồi hả?"
"Cậu nói cái gì vậy?" Vừa dứt lời, Nhiễm Văn Ninh đã cảm thấy bụng đau quặn. Cậu cúi xuống — đúng là bụng mình đang rỉ máu.
Không biết từ lúc nào, bụng cậu đã xuất hiện một vết nứt. Máu tươi ọc ra không ngừng, nhanh chóng thấm đỏ một mảng lớn trên quần áo. Nhiễm Văn Ninh ôm chặt bụng. Ngoài máu, cậu còn cảm giác như có gì đó sắp tuôn ra bất cứ lúc nào.
Ngoài thay đổi thể xác, trị số nhận biết của cậu đang tăng vọt. Nhận biết càng cao, mộng cảnh càng chân thực, cảm giác đau cũng gần như thật. Cơn đau lập tức tăng mạnh, nhưng Nhiễm Văn Ninh từng chịu đựng nỗi đau kinh khủng hơn rồi. Cơn đau này vẫn nằm trong khả năng chịu đựng. Ba người kia chỉ biết nhìn trân trối khi cậu đứng im, mặt không biểu cảm.
"Ruột tôi sắp lòi ra rồi đây." Ngón tay Nhiễm Văn Ninh chạm vào một thứ trắng nhợt bên trong vết nứt.
Hầu Thiên Hữu nghiêng đầu quan sát biến đổi trên ý thức thực thể của Nhiễm Văn Ninh, rồi hỏi: "Mô tả lại con quái cậu gặp lúc nãy đi."
Lông mày Nhiễm Văn Ninh giật mạnh. Cậu hít một hơi lạnh: "Nó đang ôm ruột mình. Mà năng lực nhận biết của tôi vẫn tăng... sắp chạm một ngàn rồi."
Nếu cậu chỉ nói cách chết sẽ giống sinh vật kia thì chẳng có gì nghiêm trọng. Nhưng khi nhắc đến việc năng lực nhận biết bị ép tăng, sắc mặt Hầu Thiên Hữu và Tào Tướng lập tức thay đổi.
"Lạy trời, cậu sắp chết rồi! Dùng năng lực đi, nhanh lên!" Hầu Thiên Hữu hét lên, giọng điệu hoàn toàn nghiêm túc.
Tạch — cả phòng bỗng mất điện.
Nhiễm Văn Ninh chưa kịp nói mộng cảnh này kỳ lạ thế nào, vết thương quá chân thực, xung quanh cậu bỗng trống trơn. Phòng khách giờ chỉ còn mỗi cậu.
Nhìn ra cửa sổ, cậu thấy rừng cây hai màu trắng đen dần tan sương mù. Cây cối thưa dần, rồi chỉ còn vài gốc cây lẻ loi. Mặt đất tràn ngập những ngôi mộ chồng chất. Khung cảnh rừng rậm đã hoàn toàn biến thành một nghĩa trang.
Tôi rơi xuống tầng sâu hơn rồi? Đây là mộng cảnh chính?
Câu hỏi dồn dập hiện lên trong đầu Nhiễm Văn Ninh. Nhưng chưa kịp suy nghĩ kỹ, một 'người khác' bỗng vung vật cứng vào gáy cậu. Trong khoảnh khắc ngã xuống, cậu nhìn thấy — đó là con khỉ khô xác, lông trắng như tuyết lúc nãy, đang đứng sừng sững sau lưng.
Hơn nữa, khuôn mặt sinh vật kia đang dần biến thành mặt cậu.
Hầu Thiên Hữu lập tức ôm lấy Nhiễm Văn Ninh. Cậu đã hôn mê sâu. Ý thức trong cơ thể rối loạn, bản thân ý thức đang bị rút ra ngoài. Giờ đây, thực thể ý thức của Nhiễm Văn Ninh trông như một cái xác rỗng.
Hắn nhìn cậu, đánh giá: "Ý thức cậu ta giống một cỗ máy. Linh kiện bên trong đã mất sạch. Phần ý thức ban đầu vẫn còn ở đây, nhưng trống rỗng."
"Chi nhánh châu Á này đúng là chỉ biết ném cho tôi mấy mảnh vỡ mộng cảnh phiền phức." Hầu Thiên Hữu càu nhàu, rồi nhìn Tào Tướng: "Lát nữa sẽ gặp thứ tương tự. Nhiễm Văn Ninh giờ chỉ là cái vỏ. Cậu ta đã vào tầng sâu hơn của mộng cảnh rồi."
Tào Tướng như chợt hiểu điều gì: "Anh chắc mình phải dùng nó chứ? Đây mới là tầng một của mảnh vỡ thôi, còn chưa vào mộng cảnh chính."
Hầu Thiên Hữu bế Nhiễm Văn Ninh đặt lên sofa, rồi nói với hai người còn lại: "Mọi người đều có mộng cảnh riêng, nhưng đừng tưởng có thể trở về bất cứ lúc nào. Nếu năng lực nhận biết vượt tinh thần lực dù chỉ một chút, các cậu sẽ bị mắc kẹt mãi trong mộng cảnh này."
"Cậu nhóc này chưa nghe tiếng gì đã ngất luôn, thế này nguy rồi." Hầu Thiên Hữu vỗ mạnh vào mặt mình, rồi tiếp: "Tôi vào tìm Nhiễm Văn Ninh đây. Trước khi nhận biết vượt tinh thần lực, nhớ tự tỉnh lại. Nghe rõ chưa."
Ngô Côn Phong gật đầu. Một giây sau, cậu cảm thấy tay trái mình bỗng nhẹ hẫng — rồi cả cánh tay đứt lìa, rơi xuống đất. Cậu ôm chặt vết thương, cố chịu đựng cơn đau dữ dội.
Tạch — đèn phòng vụt tắt. Bóng tối tràn ngập.
Ngô Côn Phong cảm thấy các chi còn lại đang lung lay, như thể sắp rụng rời từng mảnh. Lúc đó, cậu mới nhận ra mình đang nằm trong bồn tắm ở nhà vệ sinh ban nãy. Máu tươi trào ra, ngập đầy bồn, như muốn nhấn chìm cậu.
Một bóng đen xuất hiện ngoài cửa. 'Người đó' từ từ đẩy cánh cửa kính mờ ra. Khuôn mặt trắng bệch lại hiện ra nơi khe cửa. Lần đầu Ngô Côn Phong thấy nó, sinh vật kia chỉ là một khối thịt nằm trong bồn.
Nhưng lúc này, nó đã có đủ tứ chi. Nó bước tới, giơ cao cây rìu, rồi tàn nhẫn bổ xuống người kẻ mắc kẹt trong bồn.