Ngoài Hiện Thực
Chương 28: Biệt thự trong rừng - Phần 9
Ngoài Hiện Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
(Đang edit)
NGOÀI HIỆN THỰC
Tác giả: Dạ Dực (Tương Chí Dạ)
Người edit và beta: Cà phê hòa tan
Bản edit là phi lợi nhuận, chưa có sự cho phép của tác giả và chỉ được đăng duy nhất trên blog Cà phê hòa tan. Khi có ý định mang truyện đi, xin hãy ghi credit tên tác giả và người convert cũng như người edit. Đừng ngần ngại inbox hoặc comment hỏi xin khi reup vì mình rất dễ tính, xin cảm ơn rất nhiều.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chương 28: Biệt thự trong rừng - Phần 9.
Thân thể của Hầu Thiên Hữu bị sinh vật đó đưa vào chiếc quan tài cũ trong nghĩa trang, Tào Tướng và Ngô Côn Phong đang đứng sẵn bên cạnh đó.
Hầu Thiên Hữu đã dặn họ không được ngăn cản sinh vật kia đưa mình vào tầng thứ ba của mộng cảnh. Hơn nữa, nếu chẳng may Hầu Thiên Hữu tỉnh lại trong tầng này nhưng lại trông quái dị, họ phải lập tức ngăn cậu không cho bước vào phòng khách của biệt thự.
Thuộc tính của mộng cảnh này là "Thay thế". Mỗi khi sinh vật trong mộng cảnh chiếm được thân thể của khách lạc vào mộng cảnh, chúng sẽ lần lượt quay trở lại từ tầng sâu nhất, từng tầng một. Người rơi xuống càng sâu, cấp bậc của sinh vật được triệu hồi càng cao.
Về con quái từng quay trở lại tầng đầu tiên của mộng cảnh bên Nhiễm Văn Ninh, Hầu Thiên Hữu không kể rõ mình đã xử lý nó như thế nào, chỉ nói ngắn gọn rằng nó đã thất bại.
Ngô Côn Phong đợi mãi không thấy động tĩnh, liền lục lọi hết dao nĩa trong biệt thự, cất chúng vào ý thức ngoại thân để làm dụng cụ dự phòng.
Cậu cũng hiểu được ý của đồng đội. Trước đây, khi Tào Tướng tìm thấy Hầu Thiên Hữu trong nghĩa trang, đội trưởng đội thứ ba đã bị thương nặng.
Vì thế, cậu nghĩ thầm, ngay cả một người cấp bậc như Hầu Thiên Hữu còn phải cố gắng đến thế, mình càng phải chuẩn bị kỹ càng hơn. "Ngu muội" của cậu rất giỏi đối phó con người, nhưng lại không thích hợp để xử lý sinh vật trong mộng cảnh chút nào.
Cậu ra lệnh cho dao nĩa vây quanh Hầu Thiên Hữu. Nếu sinh vật đội lốt hắn tỉnh lại, cậu sẽ trực tiếp xiên nó.
Hầu Thiên Hữu quay trở lại tầng thứ hai của mộng cảnh. Vừa mở mắt ra, cậu đã thấy vô số vật bén nhọn vây quanh mình. Cậu hít một hơi khí lạnh, tự hỏi sao mình lại giống như một con vật bị đem ra mổ xẻ đến thế.
"Ngô Côn Phong, cậu không cần phải như vậy đâu..." Hầu Thiên Hữu không dám nhúc nhích, mãi đến khi dao nĩa rời khỏi người, cậu mới bật dậy như cá chép.
Tào Tướng nhìn Hầu Thiên Hữu, dường như hắn đã giải quyết xong chuyện này. Nhưng Nhiễm Văn Ninh lại không xuất hiện cùng hắn, có thể cậu đã rời khỏi mộng cảnh.
"Mấy cậu tỉnh lại rồi đó, nhiệm vụ hôm nay xong xuôi rồi. Tôi đi xử lý Nhiễm Văn Ninh xong sẽ quay lại." Sau khi giao việc, Hầu Thiên Hữu chạy về mộng cảnh "Bồng Lai".
Mộng cảnh "Bồng Lai" có thuộc tính "Biết", cấp bậc thứ nhất, độ khó thứ tư. Đây là một trong những mộng cảnh được bảo tồn cẩn thận nhất ở chi nhánh Châu Á. Vấn đề lớn nhất là không thể xâm nhập vào bên trong. Để mở khóa mộng cảnh này, cần phải đáp ứng nhiều điều kiện khắt khe. Người cuối cùng phù hợp trước Hầu Thiên Hữu, người ta phải lục tìm hồ sơ từ nhiều thế hệ trước.
Hiếm khi tìm được một tông đồ chính tông cho mộng cảnh "Bồng Lai", bởi vì ngay cả Hầu Thiên Hữu dù có lười biếng đến mức nào, ai cũng phải nín nhịn vì lợi ích của đôi bên, miễn là hắn không động chạm đến lợi ích căn bản.
Nhiễm Văn Ninh thoáng nghe thấy tiếng nước chảy. Tiếng nước róc rách này không giống tiếng nước trong "Dưới ánh trăng, Dear Anna", nó êm ái như tiếng chuông bạc. Lòng tò mò của cậu dấy lên, liệu mình có quay lại "Dưới ánh trăng, Dear Anna" không?
Trong cơn hoảng hốt, Nhiễm Văn Ninh mở mắt ra. Cậu nhận thấy mình không còn hai chỉ số "Linh thị" nữa, tinh thần lực và năng lực nhận biết đã biến mất.
Sau đó, cậu nhìn thấy một bầu trời phủ kín màu hologram, dù nền trời xanh biếc nhưng các lớp sắc độ lại không chỉ có màu lạnh.
Sau khi đứng sững một hồi, cậu ngồi dậy từ mặt đất. Thân thể đã trở về hình dáng bình thường. Bốn phía là màu xanh um tùm, trên những tảng đá phủ rêu xanh là những khe suối róc rách chảy xen lẫn nhau, len lỏi vào rừng, thậm chí có vài khe nước nâng cao, tạo thành những thác nhỏ.
Nhiễm Văn Ninh ngồi trên tảng đá lớn, bên cạnh là hoa trắng đang nở rộ, tỏa sáng. Cậu tát mình một cái, muốn tỉnh táo hơn.
Cậu chắc chắn mình đang trong một mộng cảnh đặc biệt nào đó, không thể chủ quan vì nó quá đẹp. Mặc dù cảnh quan trước mặt khác hẳn mộng cảnh ban đầu, nhưng cậu tin mình vẫn đang làm nhiệm vụ cùng đội thứ ba, có thể cậu đã rơi xuống tầng sâu hơn.
Cậu cũng nhớ trước khi ngất đi, mình đã nhìn thấy Hầu Thiên Hữu, không biết anh ta có ở gần đây không.
Nhiễm Văn Ninh đứng dậy, nhảy khỏi tảng đá, đặt chân lên thảm cỏ xốp. Cậu vẫn chưa hết cảm giác thoải mái, bỗng một sinh vật xuất hiện sau gốc cây trước mặt.
Sinh vật này xinh đẹp như hươu trắng, toàn thân phủ hoa văn, giống loài linh thú trong tiểu thuyết. Dưới ánh mắt của Nhiễm Văn Ninh, nó cúi đầu chạm nhẹ vào mặt nước, khiến mặt nước trở nên phản quang như gương.
Nhiễm Văn Ninh dùng ý thức thăm dò cường độ ý thức của sinh vật này, nhưng dù nó nhỏ bé, cường độ ý thức lại rất cao, cậu không thể xử lý được.
"Không được, phải trốn thôi." Nhiễm Văn Ninh nín thở, định rời đi, nhưng các khe suối nổi bồng bềnh trên không trung, len lỏi xuống đất, vây kín cậu không thể di chuyển. Sinh vật kia đến gần, quan sát cậu.
Mặc dù giác quan thứ sáu không cảnh báo nguy hiểm, nhưng cậu vẫn đề phòng, rút cây dù đen ra. Nếu sinh vật này bùng nổ năng lực, cậu sẽ không thể chống đỡ.
Tuy nhiên, sinh vật này không có hành động lạ. Nó run run hai tai, nhìn Nhiễm Văn Ninh.
Sau khi xác định sinh vật không có ác ý, Nhiễm Văn Ninh thả dù xuống, ngồi quỳ quan sát nó. Sao lại giống như đang ở trong một mộng cảnh khác, sinh vật này lại quá linh tính, quá đẹp.
Trong cơn say mê, cậu đưa tay sờ lên đầu hươu trắng. Cảm giác hoàn hảo quá!
Do không có chỉ số "Linh thị", Nhiễm Văn Ninh không nhận ra mình đang tăng năng lực nhận biết để sờ mó đầu sinh vật này.
Hươu trắng bình thản để mặc, không phản kháng, chờ Hầu Thiên Hữu xuất hiện.
"Làm gì vậy, cậu?"
Hầu Thiên Hữu chạy về đến mộng cảnh "Bồng Lai". Vừa mở cửa, hắn thấy ai đó đang vuốt đầu "Bạch Trạch", hai tay như mấy ông trộm mèo, trộm chó.
Cậu nhìn hai người, hươu trắng, cảnh tượng trông khá hòa thuận.
"Bạch Trạch" là tên Hầu Thiên Hữu đặt cho sinh vật trong mộng cảnh này. Bất kỳ sinh vật nào bước ra từ đây đều là hóa thân của chủ mộng cảnh, hắn gọi chung là "Bạch Trạch" để tránh phiền phức.
Tiếng gọi của Hầu Thiên Hữu khiến Nhiễm Văn Ninh giật mình. Khi quay lại, cậu thấy Hầu Thiên Hữu chạy qua các khe suối đến đây. Phong cách phóng túng của hắn không hợp chút nào với cảnh thần tiên này.
"Nhiễm Văn Ninh, cậu làm gì vậy?" Hầu Thiên Hữu hỏi.
Nhiễm Văn Ninh rút tay về, lúng túng: "Sờ nó thích quá."
Hầu Thiên Hữu liếc hươu trắng, đột nhiên ẵm nó lên như khiêng lợn, chỉ bụng nói: "Cậu không có kinh nghiệm, chỗ này sờ mới thích."
"Trời ơi, mềm ghê luôn!" Nhiễm Văn Ninh thở dài.
Nhiễm Văn Ninh thích thú loài vật dễ thương, nhưng vẫn giữ chút lý trí. Vừa vuốt đầu hươu trắng, cậu vừa hỏi: "Sao anh quen với sinh vật này dữ vậy?"
Sau khi ẵm "Bạch Trạch" sang cho Nhiễm Văn Ninh, Hầu Thiên Hữu ngồi xuống tảng đá, bình tĩnh: "Tôi là tông đồ của nó."
Gì? Tông đồ?
Nhiễm Văn Ninh sững người, hai tay siết chặt trên người hươu trắng. Sau khi nghe xong, cậu cảm thấy như đang nhảy múa trên lưỡi dao. Phải chăng vừa rồi cậu đang nhảy ra nhảy vào bờ sinh tử?
"Đây là sân nhà tôi. Khó có thể tỉnh cậu trong nhiệm vụ, nên tôi đưa cậu vào đây trước." Hầu Thiên Hữu giải thích.
Thấy Nhiễm Văn Ninh sợ hãi không dám động vào "Bạch Trạch", hắn thêm: "Nó tốt lắm, cậu đừng sợ."
"Bạch Trạch" đang phân tích lời nói của Hầu Thiên Hữu. Theo logic của nó, Hầu Thiên Hữu không có ý định bày tỏ suy nghĩ của mộng cảnh, không hiểu tại sao hắn lại rủ Nhiễm Văn Ninh tiếp xúc với mình.
Vì thế, hươu trắng vùng khỏi tay Nhiễm Văn Ninh, đặt chân lên cỏ, mở miệng nói: "Đừng để mộng cảnh của ngươi quấy nhiễu ta."
Giọng vô hồn, nghe như đang trôi lững lờ trong đầu.
Nhiễm Văn Ninh không quá sợ hãi. Cậu từng trò chuyện với "Linh thị" nên biết vài mộng cảnh như vậy. Thường thì đẳng cấp của chúng rất cao, biết suy nghĩ.
"Ông Bạch, xưa giờ ông không nói với tôi câu nào, giờ vì thằng nhãi này mà mở miệng nói hai câu, hơi bị lắm rồi." Hầu Thiên Hữu ngồi cạnh, càm ràm.
Nhiễm Văn Ninh cảm thấy sinh vật này không trò chuyện với mình mà đang cảnh cáo điều gì đó sâu xa. Tại sao mộng cảnh của Hầu Thiên Hữu lại muốn nói với cậu chuyện này? Liệu "Dưới ánh trăng, Dear Anna" có ảnh hưởng đến mộng cảnh khác không?
Hươu trắng không nói thêm. Nó bị Hầu Thiên Hữu ẵm, ép nói thêm. Hơn nữa, Hầu Thiên Hữu chưa nuôi thú cưng bao giờ, cách nựng động vật thô lỗ khiến Nhiễm Văn Ninh ngồi bên cũng phải giật mình.
"Ông làm như vậy không sợ lạc trong đây à?" Nhiễm Văn Ninh hỏi.
Hầu Thiên Hữu vừa bế "Bạch Trạch" vừa cười: "Nó rất quý trọng tôi. Ai ngờ một kẻ ngầu đét như tôi lại làm tông đồ của nó."
Nhiễm Văn Ninh không biết thuộc tính đặc biệt của mộng cảnh này và Hầu Thiên Hữu, cảm thấy nếu là sinh vật kia, có thể bắn chết Hầu Thiên Hữu ngay.
"Nó bảo cậu đừng lo lắng nhiều, chuyện này không xử lý được, giao cho Hạng Cảnh Trung là xong." Sau khi thả hươu xuống, Hầu Thiên Hữu nghiêm túc căn dặn.
Nhiễm Văn Ninh không hiểu, sao cậu chỉ đi công tác một chuyến mà lại kéo Hạng Cảnh Trung vào? Chuyện này chỉ liên quan đến mộng cảnh của hai người, không dính líu đến nhiệm vụ của đội thứ ba.
"Liệu có ổn không, tôi mới là người có chuyện. Cứ để Hạng Cảnh Trung lo liệu, giờ ông ấy chuyển sang mảng hành chính rồi." Nhiễm Văn Ninh nói.
Hầu Thiên Hữu liếc cậu, ánh mắt khinh bỉ: "Sao cậu bảo vệ ông ấy dữ vậy? Hai người cùng xuất thân từ một mộng cảnh, ông ấy không xử lý thì cậu xử lý à?"
"Mà này, cậu sống đến giờ cũng khá rồi đó." Hầu Thiên Hữu rà quét Nhiễm Văn Ninh.
Nhiễm Văn Ninh phát hiện thông tin quan trọng: Cậu và Hạng Cảnh Trung là tư chất giả của cùng một mộng cảnh?
Nhưng cậu nhớ rõ, trước đây Hạng Cảnh Trung nói chưa từng thấy chủ mộng cảnh trong "Dưới ánh trăng, Dear Anna". Phải chăng anh ta đang lừa cậu, dẫn cậu vào mê cung sự thật?
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chú thích:
[1] Hologram: Ảnh ba chiều được tạo ra bằng công nghệ ánh sáng.