27. Chương 27: Biệt thự trong rừng - Phần 8

Ngoài Hiện Thực

Chương 27: Biệt thự trong rừng - Phần 8

Ngoài Hiện Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

NGOÀI HIỆN THỰC
Tác giả: Dạ Dực (Tương Chí Dạ)
Người chỉnh sửa và beta: Cà phê hòa tan
Bản chỉnh sửa này là phi lợi nhuận, chưa được sự cho phép của tác giả và chỉ đăng duy nhất trên blog Cà phê hòa tan. Khi có ý định chia sẻ truyện, vui lòng ghi rõ tên tác giả, người chuyển ngữ và người chỉnh sửa. Mọi thắc mắc về việc đăng lại vui lòng inbox hoặc comment, mình rất sẵn lòng hỗ trợ.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chương 27: Biệt thự trong rừng - Phần 8.
Một tia chớp loé lên ngoài cửa sổ tầng hai. Khi ánh chớp soi sáng toàn bộ căn phòng, một bóng người đột nhiên xuất hiện giữa không trung.
Hầu Thiên Hữu đang bị treo lủng lẳng trên dây, thân thể biến thành một con quỷ thắt cổ. Thực ra, trong mộng, ý thức không cần hô hấp, chỉ có người ngoài đời mới bị dây siết nghẹt thở mà không thể cử động. Bên cạnh hắn, một sinh vật giống xác chết cũng bị treo lủng lẳng, lưỡi dài rủ xuống đất, phất phơ trong không trung.
Lần này, Hầu Thiên Hữu không tấn công sinh vật kia. Hắn phải chờ nó đưa mình vào tầng thứ ba của mộng cảnh.
Cái lưỡi đỏ như máu của sinh vật kia bắt đầu chuyển động, quấn quanh thân thể Hầu Thiên Hữu rồi siết chặt, kéo hắn vào màn đêm.
Khi ý thức trở lại lần thứ hai, Hầu Thiên Hữu nhận ra mình nằm trong một thứ giống quan tài, chỉ cần vung tay vài nhát là nó đã vỡ tan. Nhưng lớp bùn dày bao phủ khiến hắn chỉ biết chửi thầm, rồi tiếp tục lần mò chui lên từ lòng đất.
Khi nhìn thấy ánh mặt trời lần nữa, đội trưởng đội thứ ba mới biết mình bị chôn trong thảm cỏ xanh điểm hoa trắng. Xung quanh y, những sinh vật giống hắn đứng im, như thể đang chờ Hầu Thiên Hữu tỉnh lại ở tầng này của mộng cảnh.
"Chắc phải đi tỉa tóc thôi." Hầu Thiên Hữu ngắm nhìn bản thân, nhận thấy mình khá lôi thôi. Thấy tứ chi biến đổi giống hệt quái vật, hắn không cảm thấy sợ, bởi mọi thứ đều nằm trong dự đoán của mình.
Vừa mới trồi lên khỏi lòng đất, gã "Hầu Thiên Hữu" giả liền tấn công, định hạ gục vị khách lạc vào mộng này. Tuy nhiên, chưa đầy vài hiệp, Hầu Thiên Hữu đã đổi chủ, ép sinh vật kia xuống đất.
"Muốn tỉnh lại à? Đừng mơ." Hầu Thiên Hữu cười nhạt, không muốn phá hủy lớp vỏ của sinh vật này, hắn gọi "Bạch Trạch" trông chừng.
"Bạch Trạch, dùng cấp bậc áp chế nó, đừng để nó cử động."
Con hươu trắng như tuyết hoàn toàn hòa hợp với bối cảnh cỏ xanh hoa trắng. Khi xuất hiện, toàn bộ tầng mộng cảnh trở nên lãng mạn hơn. Dù chỉ thong thả dạo bước, gã "Hầu Thiên Hữu" giả vẫn không dám cử động.
Hầu Thiên Hữu nhìn thấy một tấm thảm đỏ rực rỡ trải từ đây đến biệt thự xa xa, như sàn catwalk. Khi bước lên, hắn phát hiện thảm sống động kỳ lạ. Dù giờ không phải lúc tra xét, hắn vội chạy về phía biệt thự, cảm giác như Nhiễm Văn Ninh đang ở bên trong.
Đường đến biệt thự không thấy gì qua cửa sổ, nội thất giống hệt hai tầng trước. Cánh cửa chính đang đóng. Hầu Thiên Hữu vừa mở cửa, một làn hơi nước phả vào mặt.
Bên trong căn phòng đang mưa. Liệu đây là biến hóa khác trong tầng sâu mộng cảnh? Hầu Thiên Hữu bước vào. Khi tiếp xúc với mưa, hắn giật mình nhận ra sự bất thường. Thể xác hắn là lớp vỏ sinh vật mộng, chỉ vài giọt nước đã khiến da hắn bong ra, hóa sương tan biến.
Sau khi lộ thịt, Hầu Thiên Hữu cảm thấy đau nhói. Hắn lùi lại, nhận ra mưa này là năng lực của đồng đội. Chỉ có năng lực từ mộng cảnh mới có thể khiến hắn hóa sương.
Hầu Thiên Hữu mừng thầm nếu Tào Tướng vào đây, lửa của anh sẽ thiêu đốt hắn thành than, rồi cả nhóm phải mang cái thân không da chạy lông bông trong mộng.
Hít một hơi sâu, hắn biết thuộc tính năng lực của Nhiễm Văn Ninh. Nếu cậu có thể hiện vật thể trong phạm vi lớn như vậy, thực lực cậu đã gần bậc thứ nhất.
Tinh thần lực còn vài ngàn, đủ dùng rồi. Hầu Thiên Hữu nắm cửa, bước vào biệt thự lần thứ hai.
"Nhiễm Văn Ninh!" Hắn gào lên, nhưng căn phòng chỉ toàn mưa, không có ai. Hắn kiểm tra tầng một, không thấy cậu, định lên tầng hai.
Vừa bước lên thang, tiếng thủy tinh vỡ vang lên từ trên lầu, tiếp theo là tiếng va đập nặng nề ngoài cửa. Sau chuỗi âm thanh, cơn mưa nhỏ dần. Hầu Thiên Hữu đoán tiếng động liên quan đến Nhiễm Văn Ninh, vội mở cửa chạy ra.
Ngoài biệt thự không lát gạch, chỉ là mảnh đất trống. Thảm cỏ vẫn trải dài trước cửa, dần thưa thớt. Những đóa hoa trắng như hoa bách hợp nở rộ, tươi tốt.
Vừa mở cửa, Hầu Thiên Hữu thấy hình ảnh kỳ lạ: Một con quái vật đầy máu me đứng giữa đống xác khô lông trắng, giống hệt đồng loại nhưng đang cấu xé nhau.
Mưa rơi trên người chúng. Ngoài con quái bẩn thỉu kia, sinh vật khác đều ướt sũng, hóa sương. Cơn mưa phùn cố áp chế hành động của chúng.
Trong tay con quái ấy là cây dù đen, không bung ra mà dùng mũi dù làm vũ khí đánh bật đối phương. Mỗi động tác khiến đối thủ ngã xuống, hóa thành sương.
Sau khi giải quyết xong, con quái nhìn Hầu Thiên Hữu. Sau giây phút suy nghĩ, nó thu dù, cơn mưa tạnh.
"Nhiễm Văn Ninh?" Hầu Thiên Hữu biết cậu sẽ thê thảm ở tầng ba, nhưng không ngờ đến mức này. Cậu khoác lớp vỏ sinh vật mộng, không thể nhìn mặt, nhưng đoán chừng đang tuyệt vọng.
"Giúp tôi với." Giọng nói khàn khàn nhỏ bé vang lên.
Nhiễm Văn Ninh chống dù như cây gậy, cố đứng dậy. Năng lực nhận biết cậu dao động gần 2000, tinh thần lực chỉ còn ba chữ số. May cậu đã trải qua đủ đau đớn, không còn như người nữa, trở thành tiểu cường đập hoài không chết.
Nếu không có Hầu Thiên Hữu, cậu chẳng thể chịu nổi lâu. Cảm giác buồn ngủ mạnh hơn đau đớn, cậu chỉ muốn nhắm mắt ngủ.
Thấy Hầu Thiên Hữu xuất hiện, tâm trạng Nhiễm Văn Ninh thư giãn đôi chút, nhưng cơn buồn ngủ khiến cậu choáng váng, ho ra máu, ngã xuống.
"Nhiễm Văn Ninh!"
Hầu Thiên Hữu chạy đến, không nên dò xét riêng tư người khác, nhưng tình hình cấp bách. Hắn phóng cường độ năng lực, dùng "Biết" và "Linh thị", nhìn thấy hai trị số khiếp người của cậu.
"Tăng nhận biết thì đừng tăng quá chứ? Mạng quá rồi đấy?"
Hắn vẫy "Bạch Trạch": "Ông Bạch, đừng dạo nữa, mau tới đây!"
Hiện giờ, hắn không thể tỉnh cậu bằng cách thông thường, sợ năm giác quan chân thực khiến cậu ở lại mãi trong thế giới của mình.
Nghe tiếng gọi, hươu trắng vội chạy đến, thân thể phình to, sừng mọc um tùm như nhánh cây. Cuối cùng, nó không còn là hươu con, toàn thân không trong suốt, hoa văn phát sáng lộng lẫy.
Thân thể cao năm mét, sừng xòe rộng như đuôi công, đỉnh mỗi nhánh phát ánh sáng huyền ảo.
"Cậu ta không thể thoát khỏi mộng cảnh này, đưa cậu về sân nhà tôi đi." Hầu Thiên Hữu nói.
"Bạch Trạch" nhìn Nhiễm Văn Ninh, rồi quay sang nhìn vẻ mặt lo lắng của Hầu Thiên Hữu. Nó không từ chối, nhưng năng lực mộng cảnh của Nhiễm Văn Ninh khiến nó đề phòng.
Hầu Thiên Hữu nghi ngờ "Bạch Trạch" muốn nói gì, nhưng giao tiếp với sinh vật mộng rất khó. Cần xét thuộc tính mộng cảnh, đẳng cấp, ý niệm. "Bạch Trạch" có thể giao tiếp, năng lực "Biết", đẳng cấp bậc nhất, nhưng chưa bao giờ trò chuyện với hắn.
"Ông Bạch, mau lên, nếu không Nhiễm Văn Ninh sẽ không tỉnh lại được." Hầu Thiên Hữu vỗ mạnh vào thân thể hươu trắng.
"Bạch Trạch" cúi đầu quan sát, đột nhiên, Hầu Thiên Hữu nghe thấy giọng nói vô tính, như bồng bềnh trên không trung:
"Mộng cảnh của cậu ấy khắc chế ta."
Hầu Thiên Hữu sững người: "Đậu múa, ông nói được hả?"
"Bạch Trạch" không nói thêm, im lặng như người câm.
"Cậu ấy chỉ là đứa nhỏ bậc hai, vào mộng cảnh nhà ông làm gì, chủ mộng cảnh chắc gì đã chạy tới đây quậy tung lên chứ?" Hầu Thiên Hữu càu nhàu.
Cuối cùng, hắn dứt khoát: "Bây giờ mạng người quan trọng nhất, mộng cảnh ông bị quậy tỉnh thì ngủ lại là xong, được chưa?"
"Bạch Trạch" không hiểu hết lời hắn, làm sao hắn biết chủ mộng cảnh đối phương không xen vào? Sao hắn yêu cầu tỉnh khỏi mộng, rồi ngủ lại? Hắn muốn nói gì?
Điều chắc chắn là thái độ kiên quyết của Hầu Thiên Hữu, yêu cầu đưa Nhiễm Văn Ninh vào mộng cảnh nhà mình.
"Biết" hiếm gặp trên thế gian, vừa là tông đồ vừa vượt rào thành chủ mộng cảnh như Hầu Thiên Hữu quá quý giá. Dù hắn có nhiều tật xấu, tiềm năng lớn, nhưng lười biếng, hay bịp hai phe, thậm chí lừa chủ mộng cảnh, khiến "Bạch Trạch" không muốn trò chuyện.
"Nếu ông cứu tôi, mộng cảnh nhà ông có thể tạ ơn, nếu không, tôi sẽ trở thành kẻ địch." Hầu Thiên Hữu thuyết phục hết sức.
Con hươu trắng đứng im, sau đó cúi đầu ngậm Nhiễm Văn Ninh, xách cậu lên cao.