33. Chương 33: Sân nhà

Ngoài Hiện Thực

Chương 33: Sân nhà

Ngoài Hiện Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

(Đang edit)
NGOÀI HIỆN THỰC
Tác giả: Dạ Dực (Tương Chí Dạ)
Người edit và beta: Cà phê hòa tan
Bản edit là phi lợi nhuận, chưa có sự cho phép của tác giả và chỉ được đăng duy nhất trên blog Cà phê hòa tan. Khi có ý định mang truyện đi, xin hãy ghi credit tên tác giả và người convert cũng như người edit. Đừng ngần ngại inbox hoặc comment hỏi xin khi reup vì mình rất dễ tính, xin cảm ơn rất nhiều.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chương 33: Sân nhà.
Ánh sáng dịu dàng từ vầng trăng khuyết treo lơ lửng trên cao đang nhẹ nhàng rọi xuống mặt nước trong vắt. Từng lớp sóng lăn tăn gợn trên mặt hồ, lan tỏa những vòng ánh sáng quanh gót chân của mấy vị khách lạc bước vào mộng, lấp lánh như những chuỗi ngọc trai.
Bước chân vào "Dưới ánh trăng, Dear Anna", lòng Nhiễm Văn Ninh lại dấy lên nỗi băn khoăn không yên. Liệu mình có thể khiến Trì Thác thực sự ra tay hay không? Suy cho cùng, nếu Trì Thác thật sự tấn công mình, mối quan hệ giữa hai người sẽ trở nên tồi tệ, đến mức không thể quay về như xưa được nữa.
Đội trưởng xuất hiện trên mặt nước không xa, khoảng cách giữa họ chỉ còn trăm mét. Sau khi đến gần, Nhiễm Văn Ninh lén quan sát sắc mặt của Trì Thác. Diện mạo của đội trưởng lúc này vẫn bình thản, như thể tối nay ông chỉ định đưa ra vài lời khuyên rồi quay về nghỉ ngơi.
Tuy nhiên, Nhiễm Văn Ninh không muốn buông tha Trì Thác. Nếu muốn thâm nhập Cung điện, cậu phải chiếm được thiện cảm của chi nhánh châu lục. Và để làm được điều đó, thực lực của cậu phải ngang bằng với Trì Thác, đây chính là yêu cầu mà Hạng Cảnh Trung đặt ra.
"Thác Thác, anh cụ súng ra đánh tôi đi." Vừa bước vào, Nhiễm Văn Ninh đã muốn Trì Thác hạ quyết tâm xử lý mình.
Trì Thác lắc đầu. "Hiện giờ thực lực của hai ta chênh lệch quá xa, lỡ đâu năng lực của tôi làm cậu tổn thương, mai cậu còn làm việc được không?"
Cái ông già Trì Thác này, chẳng thèm quan tâm đến lời lẽ của cậu, chỉ lo liệu xem mình có thể đi làm suôn sẻ ngày mai hay không. Nhiễm Văn Ninh đổi giọng, nét mặt u sầu: "Thác Thác, anh cụ súng ra đánh tôi đi mà."
"Sao tự dưng tôi phải đánh cậu làm gì?" Trì Thác cảm thấy trong lòng căng thẳng bất chợt dâng lên.
Nhiễm Văn Ninh hạ tầm mắt xuống mặt nước, thoáng nhìn như một cô gái muốn chia tay Trì Thác mà bỏ đi. Cậu thở dài: "Thác Thác à, thật ra tôi biết khá nhiều chuyện của anh đấy."
"Cậu có chuyện gì, cứ nói thẳng ra đi." Lông mày bên trái của Trì Thác nhíu lại, cảm giác căng thẳng trong lòng càng lúc càng mạnh.
Trong mộng cảnh "Con mắt của Thượng Đế", Nhiễm Văn Ninh từng chiếm được góc nhìn từ con mèo trắng của Trì Thác nhờ năng lực "Linh thị". Cậu hóa thân thành mèo trắng suốt thời gian dài, nắm bắt được không ít bí mật thầm kín của Trì Thác trong những khoảnh khắc vô tình hay sơ ý.
Hiện nay, Trì Thác đã trở thành đội trưởng, vẻ ngoài chững chạc, đáng tin cậy, khó có thể nói năng bừa bãi. Nhưng trên thực tế, ông vốn là kẻ nhút nhát, dễ bị kích động. Nếu chỉ muốn trêu tức Trì Thác để đánh mình một trận, Nhiễm Văn Ninh nắm trong tay vô vàn chiêu thức.
"Thật ra tôi có nhìn lén anh đấy." Nhiễm Văn Ninh cố ý tránh ánh nhìn của Trì Thác khi nói câu này.
Trì Thác trầm ngâm giây lát, rồi tỏ ra thờ ơ: "Cậu có thể nói điêu cho nó tròn vẹn hơn không?"
Nhiễm Văn Ninh siết chặt nắm tay, nghiến răng nói: "Bây giờ thẳng thắn sẽ được khoan hồng, nên Thác Thác à, để tôi nói mấy câu...
"Hãng sữa tắm anh thích dùng nhất là XXX!"
"Màu quần lót anh đang mặc lúc này là XX!"
"Cậu đệ nhà anh dài XX centimet!"
"..."
Khuôn mặt Trì Thác bỗng cứng đờ, chưa đầy vài giây sau, sắc mặt tan vỡ, lộ vẻ tức giận sắp bùng nổ. Chưa kịp phản ứng, anh đã nhìn chằm chằm vào Nhiễm Văn Ninh. Nhưng nhanh chóng, nét mặt sững sờ ấy biến thành cơn giận dữ sắp trào ra.
"Đập chết cậu luôn!" Trì Thác lập tức rút súng, hung hăng như thể sắp đi xử một kẻ bảo thủ.
Nhiễm Văn Ninh vừa thấy hành động ấy, lập tức cảm nhận mạng sống mong manh của mình. Súng Trì Thác không phải súng lục thường, mà là súng bắn tỉa, thậm chí còn có thể rút ra cây trường cung. Lạy trời lạy đất, liệu ông đội trưởng này định tẩn phái mình như trong mộng cảnh không?
Đậu xanh rau má, ông già này mặt mỏng quá! Nhiễm Văn Ninh vốn tưởng Trì Thác chỉ nhút nhát bên ngoài, ai ngờ da mặt lại mỏng đến thế.
Nhác thấy nòng súng kia tỏa ra ánh sáng ý thức, Nhiễm Văn Ninh vội vàng quay đầu bỏ chạy. Tình thế nguy cấp, cậu không còn tâm trí nghĩ ngợi gì khác, bắt đầu tạo mưa để khắc chế năng lực ý thức của đội trưởng.
Sau khi viên đạn rời nòng súng, Nhiễm Văn Ninh cảm nhận chùm ý thức khổng lồ từ phía sau, rít gào như ngàn vạn binh tướng truy đuổi duy nhất một kẻ. Chúng hung hãn chỉ để truy sát mình.
Quả thật, viên đạn của Trì Thác cao cấp hơn mong đợi, nhưng Nhiễm Văn Ninh không quá hoảng sợ, tình huống này nằm trong dự tính của cậu. Trốn mãi chẳng thể thoát, cậu nghĩ ra phương án khác.
"Dưới ánh trăng, Dear Anna" vốn là sân nhà của Nhiễm Văn Ninh, cậu chắc chắn có thể tận dụng lợi thế này. Cậu lập tức chìm xuống mặt nước, trực tiếp lặn sâu vào tầng hai của mộng cảnh.
"Khà khà, đuổi không kịp tôi đâu." Nhiễm Văn Ninh trồi lên mặt nước, thoát khỏi nguy hiểm.
Lúc này, mộng cảnh không còn là màn đêm đen nữa, mà là bầu trời sáng trưng phủ đầy mây trắng. Lớp sương mỏng trôi dạt, khiến người ta không thể đoán được diện tích của mộng cảnh rộng đến đâu.
Nhìn xuống mặt nước, Nhiễm Văn Ninh phát hiện trên bóng mình có một điểm sáng nhấp nháy. Quay đầu nhìn, cậu thấy trên vai mình hiện ra một sinh vật giống bướm.
Đôi cánh dài hẹp như cánh chuồn chuồn, toàn thân trắng sáng rực, không hoa văn, không cấu tạo rõ ràng. Nó đang vỗ cánh bay lượn trên vai cậu.
Gặp sinh vật này, nét mặt cậu càng cứng đờ hơn cả sắc mặt Trì Thác sau khi nghe chuyện riêng tư. Đây là vật thể do đội trưởng tạo ra, Nhiễm Văn Ninh không rõ tác dụng, nhưng chắc chắn Trì Thác biết mình đang ở đâu.
Trong lúc hoảng hốt, cậu nhìn thấy mặt nước dưới chân mình sáng rực lên. Ban đầu chỉ là vài tia sáng lấm tấm như tổ ong, nhanh chóng lan rộng thành vũ trụ đầy sao.
Vờ lêu, sát thương cao rồi còn tặng thêm công năng truy vết nữa hả!
Nhiễm Văn Ninh định diệt con bướm trắng của Trì Thác, nhưng sinh vật này linh hoạt như muỗi, bay lượn quanh người cậu không ngừng. Chỉ biết nguyền rủa trong lòng, cậu buộc phải vừa chạy vừa dẫn theo con bướm.
Giữa tầng một và tầng hai của Dear Anna là tầng nước sâu, cậu vẫn còn chút thời gian.
Chưa chạy được bao lâu, Nhiễm Văn Ninh chợt nhận ra vấn đề lớn: Năng lực của Trì Thác đang tăng trưởng! Nếu để ông ấy có thêm thời gian, năng lực có thể phủ kín toàn bộ mộng cảnh.
Muốn khắc chế năng lực Trì Thác, phải ra tay ngay khi nó còn chưa lớn. Nhưng Nhiễm Văn Ninh biết không có thứ gọi là thuốc hối hận trên đời, cậu đã tạo mưa, không thể lùi bước.
Nếu chịu thua lần này, tương lai Trì Thác sẽ không bao giờ coi trọng mình nữa. Nhiễm Văn Ninh không dám đảm bảo mình thắng, chỉ mong thua đỡ thảm hại. Nếu Trì Thác công nhận mình lần này, hai người vẫn còn cơ hội so tài.
Mưa của Nhiễm Văn Ninh không thể khắc chế ánh sáng của Trì Thác, khắc chế không thể ngăn tăng trưởng - do chênh lệch cường độ ý thức. Hơn nữa, cậu không thể xác định vị trí Trì Thác, trong khi ông ấy có thể theo dõi lộ trình của cậu qua con bướm trắng.
"Rốt cuộc các trưởng lão đã khai thác sân nhà như thế nào nhỉ?" Nhiễm Văn Ninh nghĩ, dù đang trong Dear Anna, cậu cũng chẳng có lợi thế gì.
Hai chỉ số tinh thần lực và năng lực nhận biết của "Linh thị" không xuất hiện ở đây, cậu khó lòng đánh giá trạng thái ý thức của mình. Mưa vẫn rơi, hòa vào mặt nước.
"Cậu có thể biến đổi hình dạng ý thức không?"
"Nó chỉ đơn giản bào mòn tinh thần lực của người khác. Người có chỉ số cao chẳng thèm để tâm đến lượng tinh thần lực bị hao tổn."
Nhiễm Văn Ninh dừng bước, nhìn chằm chằm mặt nước dưới chân mình, dần rơi vào trạng thái trống rỗng. Trì Thác không muốn đánh nhau, nhưng cậu không thể ngồi chờ đến khi ông ấy muốn tấn công.
Nhiễm Văn Ninh không sợ khổ, chỉ sợ bỏ lỡ cơ hội lần này. Giống như khi còn nhỏ mất Yến Lân, lớn lên lại mất Lâm Nhất.
Mưa của cậu vẫn tiếp tục rơi, hòa vào mặt nước. Cậu từng tập trung vào cơn mưa, tin rằng chỉ nước mưa mới có thể chịu tải năng lực mình. Hơn nữa, mộng cảnh này quá trống trải, cậu chẳng buồn khám phá.
Ánh sáng của Trì Thác rực rỡ đến mức lóa mắt, con bướm vẫn bay lượn trên vai cậu. Cậu nhìn chằm chằm mặt nước, trầm ngâm không nói. Cậu luôn thắc mắc: Tại sao mặt nước mộng cảnh chẳng mang thuộc tính gì của chính nó?
Một mặt nước rộng vô tận như vậy, lại thờ ơ bỏ mặc mọi thuộc tính khác trong lòng nó sao?
Năng lực của Trì Thác đã đến nơi, tại sao Dear Anna vẫn thờ ơ chẳng động lòng?
Dù vẫn nắm chặt cây dù trong tay, Hầu Thiên Hữu từng nói đây là đạo cụ của Cung điện. Nhìn cây dù, cậu nhớ chức năng vốn có của nó: mở ra và đóng lại.
Một tia sáng vụt ngang đầu cậu, liệu cây dù đen này có mạnh đến mức có thể khống chế cả "Dưới ánh trăng, Dear Anna"?
Nhiễm Văn Ninh chống dù xuống mặt nước, sóng gợn lăn tăn xuất hiện. Cậu hít sâu, giương dù đen trong tay bung ra.
Tán dù bung nở, lúc ấy năng lực của Trì Thác sắp trồi lên mặt nước. Cây dù trên tay cậu bung xòe, vẽ nên đóa hoa đen giữa không gian sáng rực.
Ta tiếp nhận mộng cảnh, ta tiếp nhận thuộc tính, cơn mưa ý thức từ ta hòa vào mặt nước của ngài.
Xin ngài hãy giao quyền khống chế mộng cảnh cho ta.
Dưới ánh trăng, Dear Anna.
Lớp sương mỏng như cánh ve trong mộng cảnh tăng tốc lưu chuyển, không có gió nhưng chúng xoay vần theo quỹ đạo thuận chiều kim đồng hồ. Ngay trung tâm quỹ đạo là kẻ lạc bước vào mộng cảnh. Sau khi tán dù bung nở, mặt nước dưới chân cậu vang lên tiếng vang rền rĩ.
Lấy hai chân làm trung tâm, sóng hình vòng vĩ đại khuếch tán, đổ ụp ra ngoài như radar.
Hàng trăm ngàn giọt nước mưa bắn tung lên nền trời mộng cảnh, run rẩy lơ lửng hai giây rồi rơi xuống. Chúng như kẻ tỉnh giấc giữa cơn mê.
Khi những giọt mưa tỉnh giấc, Nhiễm Văn Ninh cảm nhận trong mỗi giọt là sợi dây liên kết li ti, xé nhỏ ý thức cậu thành từng mảnh.
Trong nháy mắt, cậu như miếng mặt nạ khổng lồ, mỗi giọt mưa đều là hóa thân ý thức của chính mình.
Thật khó chịu! Chưa kịp cảm nhận rõ ràng, giọt mưa đã lui về dưới lòng nước. Ý thức cậu bị lực hút mạnh mẽ hút xuống, cậu quỳ thẳng trên mặt nước.
Một tay siết dù đen, một tay bấu mặt nước, cậu nhìn chằm chằm ánh sáng rực rỡ phía xa. Lần đầu tiên cậu cảm nhận rõ ràng ý thức ngoại thân của mình, rải rác trên mặt nước Dear Anna, như chất lỏng.
Mặt nước vây quanh ý thức cậu, sợi dây liên kết nhỏ bé có mặt khắp nơi, cố gắng đến gần cậu như muốn kết nối.
Cậu cảm thấy ý thức mình gồng gánh cả nghìn tấn sắt thép, như đang gánh cả mặt nước Dear Anna. Sức nặng khủng khiếp khiến người cậu run rẩy, nằm bò trên mặt nước, khó chịu muốn khóc.
Tầm nhìn cậu nhòe ướt, tưởng chừng sắp bị mộng cảnh nuốt chửng. Rõ ràng cậu định giải quyết năng lực Trì Thác, nhưng giờ cảm thấy mình sắp bị mộng cảnh nghiền nát.
Viên đạn của Trì Thác dệt thành lưới ánh sáng khổng lồ, chế giễu kẻ không biết lượng sức: Cậu có sân nhà thì sao? Chẳng biết dùng chút nào.
Không được, nếu thua ở đây, cậu còn mơ mộng Cung điện làm gì!
Con đường Lâm Nhất đưa ra và mọi manh mối sẽ bị cắt đứt!
Nhiễm Văn Ninh tập trung tinh thần, cắn môi, bỏ qua mọi thứ. Máu tươi quẩn quanh kẽ răng. Cậu quay mặt về phía quầng sáng, hét lớn:
"Cút xuống cho tôi xem!"
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Lời editor:
Halloween vui vẻ nha mọi người, xin phép được tặng mọi người một truyện ngắn.
Mong mọi người thích nội dung này.