Ngoài Hiện Thực
Chương 36: Châu Âu, Phần 2
Ngoài Hiện Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
(Đang edit)
NGOÀI HIỆN THỰC
Tác giả: Dạ Dực (Tương Chí Dạ)
Người edit và beta: Cà phê hòa tan
Bản edit là phi lợi nhuận, chưa có sự cho phép của tác giả và chỉ được đăng duy nhất trên blog Cà phê hòa tan. Khi có ý định mang truyện đi, xin hãy ghi credit tên tác giả và người convert cũng như người edit. Đừng ngần ngại inbox hoặc comment hỏi xin khi reup vì mình rất dễ tính, xin cảm ơn rất nhiều.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chương 36: Châu Âu, Phần 2
Căn biệt thự này mang phong cách cổ kính, giấy dán tường trong nhà vẫn giữ nguyên vẻ cũ kỹ của mấy thập niên trước. Dù cách bài trí không hiện đại, nhưng nội thất bên trong lại sạch sẽ, tinh tươm như vừa mới được xây xong.
Trong phòng khách, một kệ sách âm tường được sắp xếp ngay ngắn, chứa đủ thể loại sách, thế nhưng không một cuốn nào có thể đọc rõ chữ.
Một vầng sáng dịu dàng chiếu qua cửa sổ bên tường, trải dài thành một dải sáng đều đặn trên sàn, hướng thẳng tới người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa. Nhưng nếu để ý kĩ, sẽ thấy ngoài cửa sổ chẳng có cảnh vật nào – chỉ là một khoảng sáng mờ ảo, vô định.
Đây là một lucid dream bình thường, tái hiện ngôi nhà cũ của người nọ. Vì không có biến động gì, mộng cảnh này mang vẻ yên tĩnh đến mức gần như tẻ nhạt.
Hạng Cảnh Trung ngồi trên sofa, chiếc gậy bạc quen thuộc tựa nghiêng bên cạnh. Trong mộng, anh đi lại bình thường, không cần dùng gậy, nhưng vì gắn bó lâu năm với vật này, anh vẫn thường mơ thấy nó.
Anh chậm rãi ngắm nhìn xung quanh, tận hưởng khoảnh khắc yên bình hiếm hoi. Không phải mộng cảnh nào cũng tĩnh lặng như đêm nay.
Nhưng chẳng bao lâu sau, cửa chính biệt thự bỗng mở ra. Một vị khách quen đã ghé thăm mộng cảnh của Hạng Cảnh Trung.
Người kia khoác áo choàng dài, trông như một tín đồ tôn giáo nào đó. Tóc anh đen nhánh, đôi mắt màu nhạt. Khi ánh mắt chạm vào Hạng Cảnh Trung, đôi đồng tử vàng óng của anh lóe lên một tia sáng rực rỡ.
"Đây là thế giới ý thức của ta, cậu không thèm chào hỏi mà xông thẳng vào vậy sao?" Hạng Cảnh Trung lên tiếng.
Người kia khép cửa lại nhẹ nhàng, đáp: "Tôi chỉ đến để hỏi vài chuyện ngoài hiện thực."
"Nếu tò mò, cậu có thể tỉnh lại mà hỏi. Cơ thể 'Thiên sứ' vẫn được chúng tôi bảo quản tốt."
Nhưng vị khách lắc đầu: "Chưa phải lúc."
"Cậu muốn hỏi về Nhiễm Văn Ninh phải không?" Hạng Cảnh Trung cầm lấy cây gậy, bước lại gần. Anh vươn tay mời người kia ngồi xuống.
"Cậu ta đã có thể dùng đạo cụ, sắp trở thành tâm điểm chú ý của mọi người rồi."
Hạng Cảnh Trung dừng lại, thở dài: "Tôi vẫn chưa chọn được người đồng hành cho Nhiễm Văn Ninh. Người đó sẽ đại diện cho một phe phái trong phe tôi."
Anh hy vọng đó sẽ là một tông đồ, nhưng những người đạt đến cấp bậc đó đều có ý chí riêng. Ngay cả Hạng Cảnh Trung cũng khó thuyết phục họ, huống hồ là nhờ họ phối hợp với người khác.
Vị khách nghe xong, khẽ nói: "Lần trước tôi gặp một tông đồ của 'Biết'. Anh ta rất đặc biệt."
"Hầu Thiên Hữu đang ở thế rất dễ lay động," Hạng Cảnh Trung giải thích. "Một khi cậu ta bỏ thái độ trung lập, nhiều người sẽ nhân cơ hội dìm chết cậu ta. Nhưng nếu cứ mãi như vậy, đúng là phí hoài năng lực trời cho."
"Anh ám chỉ tôi phải đi bảo vệ cậu ta chăng?" Vị khách liếc nhìn Hạng Cảnh Trung.
Hạng Cảnh Trung cười nhẹ: "Dù trong mộng hay hiện thực, Hầu Thiên Hữu luôn bị nguy hiểm vây quanh. Dù cậu có bảo vệ cậu ta vài lần, cũng chỉ đảm bảo an toàn trong mộng mà thôi."
Người kia chợt nhớ lại quá khứ, hỏi: "Hồi đó anh không bảo vệ tôi đến nơi đến chốn, họ có mắng anh dữ lắm không?"
"Có chứ."
Hạng Cảnh Trung chẳng phủ nhận. Cái chết của Yến Lân – khi anh đội lốt Lâm Nhất – đã khiến anh phải gánh chịu vô số trách phạt nặng nề.
"Tôi chết cũng chẳng sao," Yến Lân nói, giọng nhẹ như gió, "nhưng Nhiễm Văn Ninh thì không được. Cậu ta không thể ẩn mình trong mộng như tôi."
Anh nói như thể không mảy may để ý đến nỗi đau khủng khiếp khi lìa đời. Dù thân xác vẫn cảm nhận trọn vẹn mọi đau đớn, Yến Lân chẳng bận tâm chút nào.
"Yến Lân," Hạng Cảnh Trung nhìn thẳng vào đôi mắt vàng óng, nghiêm nghị nói, "với chúng tôi, cậu quan trọng hơn Nhiễm Văn Ninh rất nhiều."
Yến Lân lắc đầu. Anh quay sang nhìn kệ sách âm tường, chậm rãi đáp: "Các anh không hiểu giá trị của cậu ta đâu."
---
Ở chi nhánh đội thứ ba, Hầu Thiên Hữu đang ngồi vắt vẻo một mình trong phòng họp. Tiếng xì xào ngoài cửa khiến hắn bật dậy.
"Chào các thiếu nam thiếu nữ xinh đẹp! Đội trưởng thân yêu đây nhớ mấy cưng ghê lắm rồi!" Hầu Thiên Hữu giang tay, lao thẳng tới đội viên mình.
Nhưng hai người vừa trở về từ nhiệm vụ chẳng thèm liếc hắn lấy một cái. Một người ngạc nhiên hỏi: "Tào Tướng đâu rồi? Sao chỉ có mỗi Hầu Thiên Hữu?"
Hầu Thiên Hữu vẫy tay trước mặt họ: "Mấy cưng không cho anh tí phản ứng nào sao?"
"Tào Tướng không có, vậy tụi tôi về ký túc xá trước," Lưu Dương nói với Nguyễn Linh Na.
"Tối nay nộp báo cáo cũng được," Nguyễn Linh Na gật đầu.
Hầu Thiên Hữu cảm thấy ấm ức. Hai đứa này như con về nhà thấy chỉ có ba mà không thấy mẹ, mở miệng đã hỏi: "Ba ơi, mẹ đâu rồi? Mẹ đi vắng rồi à? Thôi vậy!" – thế là bỏ đi luôn.
May là trước khi họ rời đi, Tào Tướng đã xuất hiện. Vừa mở cửa, anh đã thấy hai người định chuồn êm. Tào Tướng nhướng mày: "Đi đâu thế? Chào đội trưởng chưa?"
"Lần trước tụi tôi nộp báo cáo, ông Hầu Thiên Hữu giữ lại tận một tuần mới gửi lên, khiến tụi tôi bị hỏi cung tới bến!" Lưu Dương càm ràm.
"Đó là hội chứng trì hoãn thôi mà," Hầu Thiên Hữu cười hí hí, "tôi thích nộp sát giờ chót vậy đó."
Nguyễn Linh Na muốn trợn mắt: "Sao ông không giữ báo cáo của mình lại, nộp báo cáo của tụi tôi lên trước được?"
Hầu Thiên Hữu chỉ đứng đó cười hô hố, nhất quyết không nhận lỗi. Tào Tướng lên tiếng hòa giải, bảo mọi người bỏ qua chuyện cũ. Sau đó, anh hỏi: "Nhiệm vụ bên Chu Chi Ngang xong chưa?"
"Tụi tôi vào mộng thay hai người trong đội anh ta, nhiệm vụ hoàn thành rồi. Nhưng cuối cùng vẫn có người không thể tỉnh lại, chắc phải nằm thêm vài ngày," Lưu Dương tóm tắt.
Nguyễn Linh Na thở dài: "Thương Chu Chi Ngang quá. Cao thủ đội thứ tư bị Thiệu Vấn Minh hút sạch, thành viên hiện giờ toàn là tân binh, bản lĩnh chưa thể sánh với tiền bối."
"Người hơi mạnh một chút đều tự lập đội riêng rồi. Nhìn quanh đội thứ tư, chắc chỉ còn mỗi Chu Chi Ngang là đỉnh nhất," cô nói, giọng đầy tiếc nuối.
Lưu Dương liếc cô, rồi tiếp lời: "Đội thứ hai cũng chả khá hơn. Số người chết dưới tay phái bảo thủ bên họ là nhiều nhất. Hơn nữa, họ còn phải nhờ người từ chi nhánh nước ngoài hỗ trợ."
"Danh hiệu bậc nhất của đội thứ hai giờ chỉ là cái vỏ rỗng," Lưu Dương nghi ngờ, "tôi thậm chí nghĩ cái đội đó không tồn tại thật."
Nguyễn Linh Na quay sang Hầu Thiên Hữu: "Sao Hạng Cảnh Trung không còn vào mộng làm việc nữa? Tuổi anh ấy cũng không lớn, chưa tới mức rửa tay gác kiếm chứ?"
Hầu Thiên Hữu – vốn là đồ đệ do chính Hạng Cảnh Trung dẫn dắt – bị cả phòng đổ dồn ánh mắt. Hắn sực tỉnh, lắc đầu: "Sao tôi biết được lý do? Tôi có phải con giun trong bụng ổng đâu."
"Lát nữa nhớ gọi điện cho Chu Chi Ngang," Tào Tướng nhắc sau khi họp xong.
Hầu Thiên Hữu liếc anh: "Tôi không gọi, cậu ta cũng sẽ tự tìm tới tôi thôi."
Đúng như dự đoán. Vừa dứt lời, điện thoại reo. Hầu Thiên Hữu tìm chỗ yên tĩnh, gọi lại: "Chu xinh trai đây hả? Nhiệm vụ bên cậu thế nào rồi?"
"Xong rồi. Lưu Dương với Nguyễn Linh Na đã về chi nhánh bên anh chưa?" Chu Chi Ngang hỏi.
"Về rồi, vừa về đã coi tôi như không khí luôn," Hầu Thiên Hữu càm ràm.
Chu Chi Ngang nhớ ra chi nhánh Châu Á đang thúc giục nhiệm vụ: "Bên anh thiếu nhân lực, chắc nhiệm vụ từ chi nhánh chính bị trì hoãn rồi chứ?"
"Không," Hầu Thiên Hữu đáp, "tôi mượn người từ Hạng điển trai, làm qua loa một chút là xong."
Chu Chi Ngang nghĩ đến một việc lớn hơn: buổi giao lưu toàn cầu giữa các chi nhánh sắp diễn ra. Anh vốn không quan tâm, nên cũng không rõ Trung Quốc định cử ai.
"Anh biết bên mình định phái ai đi không?" anh hỏi.
Hầu Thiên Hữu gãi đầu: "Tôi chỉ biết đội thứ hai có một người mới được cử đi."
Chu Chi Ngang vốn muốn hỏi về nhân vật cấp cao – người mới thì chẳng đáng để ý, làm sao ảnh hưởng đến cán cân quyền lực toàn cầu?
"Vậy ai sẽ dẫn dắt cậu ta?" anh hỏi.
"Hạng Cảnh Trung đang đau đầu tìm ứng cử viên phù hợp," Hầu Thiên Hữu giải thích. "Người mới này có thể sẽ vụt lên ngay dịp đó, nên người dẫn dắt phải đại diện cho phe Hạng Cảnh Trung. Ông ấy mong đó là một vị tiền bối mạnh, và quan trọng nhất – phải là một tông đồ."
Chu Chi Ngang khẽ lẩm bẩm: "Tôi chẳng biết gì cả..."
"Vì Hạng Cảnh Trung không hé lộ gì với bên cậu," Hầu Thiên Hữu nói thẳng, "vả lại, quan điểm hai bên các cậu xưa nay vẫn đối lập."
Hắn chỉ rõ mâu thuẫn dai dẳng giữa đội thứ hai và đội thứ tư.
"Giờ Hạng Cảnh Trung không còn tác chiến trực tiếp, cũng không thể dựa vào Trì Thác ở châu Mỹ. Tóm lại, không ai từ đội thứ hai có thể ra mặt được."
Chu Chi Ngang gật đầu, phân tích: "Đúng vậy."
Rồi anh bỗng hiểu ra. Hầu Thiên Hữu đang cố vứt củ khoai nóng này cho anh. Chu Chi Ngang cười: "Xét kỹ, anh là ứng cử viên sáng giá nhất. Nhưng tính anh vốn do dự, nên chắc không nhận lời."
"Không phải tại tôi," Hầu Thiên Hữu chống nạnh, "người mới kia giờ quá xịn, ngang tài ngang sức với bọn mình. Tôi không dám đứng ngang hàng với cậu ta."
"Mộng cảnh của cậu ta không mạnh lắm sao?" Chu Chi Ngang – ở đẳng cấp cao – thường quan tâm đến thuộc tính mộng cảnh. Nếu mộng cảnh yếu, dù tư chất có tốt cũng khó vượt trội.
Hầu Thiên Hữu lắc đầu: "Không liên quan đến mộng cảnh. Mộng cảnh của Nhiễm Văn Ninh quá khủng khiếp. Vấn đề là cậu ta có kiểm soát được nó hay không."
"Vậy Hạng Cảnh Trung hơi liều rồi," Chu Chi Ngang trầm ngâm. Anh hỏi: "Nên anh muốn cậu ta lộ diện, nhưng lại không muốn dẫn dắt cậu ta phải không?"
"Cậu hiểu được vậy cũng được," Hầu Thiên Hữu gật đầu. Hắn không thể phủ nhận tương lai rực rỡ của Nhiễm Văn Ninh.
"Vậy để tôi thử dẫn dắt cậu ta xem sao," Chu Chi Ngang đột nhiên đề nghị.
Hầu Thiên Hữu nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Hắn chưa kịp phân tích lợi hại cho Chu Chi Ngang, sao tên này đã gật đầu cái rụp?
Hắn gãi đầu, cười ngượng: "Cậu đồng ý nhanh quá, tôi còn chưa kịp phản ứng."
"Dù quan điểm không hợp, nhưng đội thứ hai là phe diệt phái bảo thủ quyết liệt nhất," Chu Chi Ngang nói, giọng trầm lại. "Hơn nữa, Trì Triệt là người đầu tiên hy sinh – cô ấy là thuộc hạ của Hạng Cảnh Trung."
"Tôi nợ đội thứ hai quá nhiều."
Giọng anh vang lên đầy tang thương và bất đắc dĩ. Sau khi dập máy, Chu Chi Ngang cảm thấy mình nên tranh thủ hoàn thành vài việc vừa sức, trong quãng thời gian cuối cùng còn gắn bó với nghề này.