Chương 4: Sinh Vật Trong Mộng

Ngoài Hiện Thực

Chương 4: Sinh Vật Trong Mộng

Ngoài Hiện Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

(Đang edit)
NGOÀI HIỆN THỰC
Tác giả: Tương Chí Dạ (Dạ Dực)
Người edit và beta: Cà phê hòa tan
Bản edit là phi lợi nhuận, chưa có sự cho phép của tác giả và chỉ được đăng duy nhất trên blog Cà phê hòa tan. Khi có ý định mang truyện đi, xin hãy ghi credit tên tác giả và người convert cũng như người edit. Đừng ngần ngại inbox hoặc comment hỏi xin khi reup vì mình rất dễ tính, xin cảm ơn rất nhiều.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chương 4: Sinh Vật Trong Mộng
"Hoàng Trí Vũ, ý thức của em bên Nhiễm Văn Ninh bị rối loạn rồi." Chúc Nguyệt Tinh báo tin, "Hình như cậu ấy gặp người thường, nhưng hành vi của người đó có tính chất tấn công."
"Ừ, để anh qua đó xem sao." Vừa dứt lời, Hoàng Trí Vũ chợt cảm nhận được một luồng ý thức khác.
Suy nghĩ một chút, anh quyết định ưu tiên tìm người bình thường trước. Dù sao thì cũng có thể dẫn họ đi tìm Nhiễm Văn Ninh sau, vừa tiện đường vừa tiết kiệm thời gian.
Lúc này, Nhiễm Văn Ninh đang nằm ngang trong khe hở chật hẹp, từng chút từng chút bò về phía trước. Mỗi lần di chuyển, mũi cậu cứ cà sát vào tường, trông như sắp bị mài nhẵn đến nơi. Nhưng vì chị Cố vẫn đang dẫn đường, cậu đành cắn răng mà theo.
"Chị Cố, sao chị lại phải chui vào cái khe này vậy?" Nhiễm Văn Ninh vừa bò vừa cẩn thận che mũi.
"Chỗ này hẹp, mấy thứ kia không chui vào được." Chị Cố vừa nói, vừa quay sang hỏi cậu, "Cậu chưa gặp phải gì ngoài kia à?"
"Chưa thấy gì cả. Tôi nên gặp thứ gì mới đúng?" Nhiễm Văn Ninh nghĩ thầm, chắc chị Cố đang nói đến sinh vật trong mộng hoặc người bình thường bị ảnh hưởng bởi mộng cảnh.
Chị Cố im lặng một lúc lâu, rồi mới chậm rãi đáp: "Những thứ bẩn thỉu."
"Chị Cố, tâm lý chị vững thật đấy." Nhiễm Văn Ninh cảm thấy tiếc nuối. Với độ tuổi của chị, dù có vào nghề, chắc cũng chưa làm được mấy năm đã phải nghỉ hưu. Cậu không định thuyết phục chị tin vào những chuyện sâu xa về mộng cảnh.
"Cậu nói đây là giấc mơ mà, thì có gì phải sợ đâu." Chị Cố vừa đi vừa nói, nhưng bất ngờ dừng lại.
Nhiễm Văn Ninh không nhìn thấy mặt chị, không rõ chị đang nghĩ gì.
"Tôi có phải đang gặp chuyện rồi không? Giờ này chắc tôi đang hôn mê, chờ người cứu tỉnh?" Chị Cố hạ giọng, dường như nghi ngờ bản thân đang cận kề cái chết ngoài đời thực, nên mới mãi bị giam trong cơn ác mộng này.
Nhiễm Văn Ninh nhìn chị, ánh mắt trống rỗng. Suy nghĩ của chị Cố không phải vô lý — sự thật đúng là vậy. Dù cơ thể họ ngoài đời vẫn an toàn, nhưng ý thức thì đang trên bờ vực sụp đổ.
"Ngoài đời thực, chúng ta đều ổn cả. Nhưng trong mộng, nguy hiểm lắm. Chị nên rời khỏi đây trước đi, em có cách để tỉnh lại." Cậu khuyên lần thứ hai.
Chị Cố gật gù như hiểu, nhưng vẫn khăng khăng dẫn cậu đi tìm những người khác. Theo chị, Nhiễm Văn Ninh là dân chuyên, hẳn có thể xử lý được chuyện của họ.
Vất vả mãi, Nhiễm Văn Ninh mới bò ra khỏi khe tường, cảm giác mình suýt thành người giấy. Sau một đoạn đường, chị Cố bảo cậu trèo lên giá sách, qua gác xép là tới nơi.
Theo chị Cố — người có tinh thần chiến đấu cực cao — Nhiễm Văn Ninh lần mò bò lên giá sách, chạm đến gác xép trên trần. Chị Cố đã dọn sẵn vách ngăn, cậu chỉ cần trèo lên là được.
Khi vừa thò đầu ra khỏi gác xép, Nhiễm Văn Ninh sững sờ nhận ra mình đang ở giữa một sân bóng rổ trong nhà. Ánh chiều tà xuyên qua những ô cửa sổ cao, rọi xuống thành những mảng sáng vuông vức.
Sân trống không một bóng người, nhưng dưới khung thành lại có hai người đàn ông đang đứng đợi. Hóa ra, số người bình thường bị lạc vào mộng cảnh lần này không chỉ năm người.
Nhiễm Văn Ninh hơi lo ngại về mức độ ảnh hưởng của mộng cảnh này. Bởi lẽ, khi một mộng cảnh cho phép nhiều người cùng xâm nhập, ắt phải có nguyên nhân sâu xa. Như hồi "Đô thị hoang phế", cuối cùng mọi người bị ép đến mức chém giết lẫn nhau.
"Chị Cố, chị về rồi à." Một người đàn ông gầy gò bước tới, chào chị.
Người còn lại tóc hơi xoăn, gương mặt trông chẳng ra gì. Anh ta liếc Nhiễm Văn Ninh: "Ai vậy?"
Những người này còn khá tỉnh táo. Có phải do mộng cảnh này không? Nhiễm Văn Ninh im lặng, suy tư.
"Cậu ấy nói cậu ấy là dân chuyên, có thể dẫn mọi người ra khỏi đây." Chị Cố mệt mỏi, vừa trở về đã ngồi xuống nghỉ.
"Thật hả?" Người gầy tuy tin tưởng chị Cố, nhưng vẫn nghi ngờ Nhiễm Văn Ninh.
Chị Cố ngồi bệt xuống, liếc cậu một cái, thờ ơ đáp: "Không chắc đâu."
"Sao mấy người kia không về? Chúng tôi chẳng tìm thấy gì dùng được trong sân tập cả." Người tóc xoăn băn khoăn vì sao chỉ mình chị Cố trở lại, ba người kia lại biến mất không tung tích.
Nhiễm Văn Ninh hắng giọng, cắt ngang: "Nếu các anh còn bạn bè đi cùng, em sẽ tìm giúp. Nhưng trước tiên, làm theo chị Cố, em sẽ dẫn mọi người tỉnh lại trước."
"Cậu nói đây là mơ?" Người tóc xoăn bật cười, nói thật lòng: "Tôi bảo cậu biết, nơi này không phải mơ. Người ta vẫn cảm thấy đau, ai cũng kể rõ hoàn cảnh của bản thân. Nghe có giống mơ không?"
"Thật ra là rất nhiều người cùng chìm vào một giấc mộng giống nhau." Nhiễm Văn Ninh giải thích.
"Nếu đây là mơ, tôi cần cậu làm gì? Tự sát trong mơ thì có sao đâu." Người tóc xoăn không chấp nhận lời giải thích, anh ta thà tin nơi này là thật.
Nhiễm Văn Ninh nhíu mày: "Nhưng anh có thể lạc lối, rồi thành người thực vật ngoài đời. Nếu không tin, anh cứ bật nhảy thử xem nhảy được bao xa."
Chưa từng thử, người tóc xoăn bán tín bán nghi bật cao. Kết quả, anh ta chỉ nhảy được khoảng hai mét tư.
Anh ta quay lại, càng thêm khinh miệt: "Hai mét tư? Khác gì ngoài đời tôi đâu?"
Nhiễm Văn Ninh bó tay: "Thôi được, để em đưa một người khác tỉnh trước. Các anh cứ đứng đó chờ."
Cậu chìm vào trạng thái minh tưởng, mặt nước của *Dear Anna* từ từ hiện lên trong tâm trí.
Cậu quyết định đưa người tóc xoăn tỉnh trước — vì anh ta lắm chuyện quá. Ngay khi cả hai sắp biến mất khỏi mộng cảnh, chị Cố bất ngờ túm chặt tay Nhiễm Văn Ninh.
Cậu bị ngắt giữa chừng, chưa kịp đưa người kia ra.
Chị Cố lạnh lùng nói: "Cậu suýt nữa khiến anh ta biến mất khỏi đây rồi."
"Đây là một bước để rời khỏi mộng cảnh." Tay Nhiễm Văn Ninh vẫn bị chị giữ chặt.
Khuôn mặt chị Cố đầy nghi ngờ. Chị quay sang hai người kia, ra lệnh: "Thằng này không thể tin được. Trói lại!"
Hai người đàn ông biến sắc, như vừa thấy quái vật. Họ nhanh chóng lôi dây thừng từ thùng dụng cụ, trói chặt Nhiễm Văn Ninh lên khung bóng rổ.
Nhiễm Văn Ninh câm như hến. Cậu không sợ người ngu, chỉ sợ kẻ thông minh — mà chị Cố chính là một kẻ như vậy.
Trong một thế giới bất thường, người bình thường sẽ giữ niềm tin tập thể. Nhưng Nhiễm Văn Ninh lại hành xử như thể mọi thứ đều bình thường — quả thật rất khả nghi, chẳng ai dám tin.
Cậu không định đánh những người này. Thực ra, chỉ cần muốn, cậu có thể dễ dàng phá đứt dây thừng bất cứ lúc nào.
Vấn đề lớn nhất là: nếu ý thức họ không phối hợp, cậu không thể đưa họ tỉnh lại. Cậu đã chuẩn bị phương án tệ nhất: nếu không thể thuyết phục, cậu sẽ đánh ngất họ, đá họ ra khỏi mộng cảnh, rồi nộp phạt, viết kiểm điểm — xong việc.
"Tốt nhất các anh chị nên tin tôi." Nhiễm Văn Ninh mặt lạnh nói.
Người tóc xoăn đứng cạnh, nghe xong liền túm mặt cậu: "Thằng nhỏ, khuyên mày đừng nói nhảm nữa. Đây không phải chỗ để mày đi bán hàng đa cấp đâu."
"Thả mặt tôi ra." Nhiễm Văn Ninh hất cằm, gã đàn ông đành buông tay.
Người gầy gò khác ngồi xổm bên cạnh chị Cố, hỏi vì sao ba người kia biến mất.
"A Cường, bên ngoài kỳ lạ lắm, chị không nói được. Tốt nhất đừng ra đó." Giọng chị Cố thản nhiên, như đang cố kìm nén cảm xúc.
A Cường không hỏi được thêm gì. Anh ta lo cho một cô gái từng đi cùng nhóm, nhưng chị Cố không nói gì. Anh ta cảm thấy bên ngoài đã xảy ra chuyện không hay.
Sau khi nghe chị Cố, A Cường bước đến hỏi Nhiễm Văn Ninh: "Trước đó cậu ở đâu?"
"Tôi vừa tỉnh giấc, giờ đang trong mộng để cứu mọi người." Nhiễm Văn Ninh thành thật đáp.
Nhưng biểu cảm của A Cường cho thấy anh ta không tin.
Nhiễm Văn Ninh biết nếu cứ tranh luận mãi, cậu sẽ mất quá nhiều thời gian và sức lực. Cậu dứt khoát hỏi thẳng điều mình quan tâm nhất: "Chị Cố, tốt nhất chị nên nói cho em ba người kia đã gặp chuyện gì."
"Tôi tách khỏi họ." Chị Cố cúi đầu, nhìn xuống đất mà trả lời.
Không ổn. Lúc đầu, chị còn cảnh báo cậu phải cẩn thận với "những thứ bẩn thỉu".
Rõ ràng chị Cố đã chứng kiến điều gì đó kinh khủng, nhưng lại cố giấu diếm. Vì sao?
Người tóc xoăn quay lại bên A Cường, nhỏ giọng: "Anh đang lo cho Giang Tiểu Lệ hả?" A Cường gật đầu — anh thích cô gái đó.
"Tôi thấy mình đang chơi một trò kinh dị rẻ tiền như trong tiểu thuyết ba xu." Gã tóc xoăn lẩm bẩm. "Nhưng bà Cố già khú này chắc chưa đọc bao giờ, nói cũng vô ích."
A Cường không đáp. Anh thà lo cho Giang Tiểu Lệ còn hơn bị thằng đồng đội này chọc cho tăng huyết áp.
Sau khi nghỉ ngơi, chị Cố đứng dậy, bước đến bên Nhiễm Văn Ninh, thì thầm: "Tôi biết cậu có vài kỹ năng, nhưng tôi không thể tin cậu."
"Chị đang giấu điều gì?" Nhiễm Văn Ninh nhìn thẳng vào mắt chị.
Chị Cố cười khẽ, nụ cười chứa đầy khinh miệt: "Chúng tôi có sáu người. Ngay cả hai phụ nữ cũng dám liều mình ra ngoài. Còn người đứng lại đây? Chỉ là hai kẻ hèn nhát mà thôi."
"Cậu muốn tôi nói ra để hai thằng này bị kích động à?" Chị nhướn mày, giọng khàn khàn và đáng sợ.
Nhiễm Văn Ninh không sợ. Cậu đã hiểu ra điều gì đó. Dựa theo kinh nghiệm, ba người kia ắt đã gặp chuyện không hay.
Mộng cảnh "Trường học hỗn loạn" có thuộc tính "Sáp nhập", nhưng không có sinh vật nào. Vì vậy, những người dẫn đường không thể cung cấp thông tin cho người khai thác.
Nhiễm Văn Ninh thở dài, trong mắt thoáng ánh buồn bã.
Cậu hỏi nhỏ: "Chị, ba người đó... tự giết nhau phải không?"
...
Hoàng Trí Vũ đang tiến gần tới luồng ý thức mà anh vừa cảm nhận.
Rầm. Anh đá phải một vật gì đó.
Cúi xuống, đó là một túi bánh quy. Xa xa, còn rải rác vài túi đồ ăn vặt khác. Nhớ lại chuyện đồ ăn biến mất ở ký túc xá lúc nãy, Hoàng Trí Vũ nghĩ có người từng đi qua đây.
Nhưng tại sao họ lại bỏ lại đồ ăn?
"Chúc Nguyệt Tinh, hình như có ý thức người thường ở đây, nhưng có gì đó kỳ lạ. Họ bỏ lại đồ ăn, nước uống." Hoàng Trí Vũ báo cáo.
Cuối hành lang là một cánh cửa màu vàng sữa, khe khóa phủ đầy rêu và bụi. Khi bước tới, Hoàng Trí Vũ phát hiện cửa bị khóa từ phía này — điều bất thường.
Anh định mở cửa xem bên trong có ai không. Nhưng chưa kịp động tay, một tiếng đập mạnh vang lên từ phía bên kia.
Âm thanh nặng nề, quỷ dị, như thể một thứ khổng lồ đang cố ép cửa. Cánh cửa rung lên bần bật. Ngoài tiếng đập, còn có tiếng rên rỉ mơ hồ, âm điệu thấp, nghe như giọng nam.
Nhưng cường độ ý thức rất yếu — không giống sinh vật trong mộng.
Hoàng Trí Vũ xoa xoa bàn tay lạnh buốt. Anh biết sau khi mở cửa, mình sẽ phải đối mặt với thứ gì đó. Dù không tò mò về hình dạng của nó — dưới trướng phái bảo thủ, anh đã thấy quá nhiều thứ kỳ dị đến mức chẳng còn cảm xúc gì nữa.
"Chúc Nguyệt Tinh, anh có thể phải xử lý một sinh vật trong mộng." Nói xong, Hoàng Trí Vũ mở toang cánh cửa.
Anh luôn nhắc nhở bản thân: hiện tại, anh chỉ là một kẻ không năng lực, chỉ có thể dùng thuần túy ý thức để tấn công.
Cạch cạch.
Một khối ý thức như đất sét bị nhào trộn vọt ra. Không hiểu sao, hai con người lại hòa tan làm một, quần áo lẫn vào máu thịt.
Hai nửa cơ thể — trái và phải — rõ ràng không thuộc cùng một người, nhưng giờ đây đã dính chặt làm một. Chân trái gầy guộc, chân phải mập ú, di chuyển linh hoạt một cách đáng sợ.
Toàn bộ ý thức con người đã bị mộng cảnh nuốt chửng, biến thành một sinh vật trắng bệch, béo ú.
Khi con quái vật lao tới, Hoàng Trí Vũ lạnh lùng vươn tay, phun ra một luồng công kích bằng ý thức.