Ngoài Hiện Thực

Ngoài Hiện Thực

Ngoài Hiện Thực

Ngoài Hiện Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

**Ngoài Hiện Thực**
Tác giả: Tương Chí Dạ (Dạ Dực)
Người edit và beta: Cà phê hòa tan
Bản edit này là phi lợi nhuận, chưa có sự cho phép của tác giả và chỉ được đăng duy nhất trên blog *Cà phê hòa tan*. Khi có ý định mang truyện đi, xin hãy ghi credit tên tác giả cùng người convert và editor. Đừng ngần ngại inbox hay comment hỏi xin khi reup vì mình rất dễ tính. Xin cảm ơn.
------------------------------------------------------------
**Chương 5**
Nếu chúng là những sinh vật trong mộng cảnh, tốt nhất là tan biến thành sương trắng đi.
Ánh hoàng hôn chiếu qua cửa sổ, soi rọi căn phòng. Ngoài vài đám mây thịt đỏ rực, ánh nắng chiều còn phủ lên chúng một lớp ánh vàng mật ong.
Hoàng Trí Vũ nhón chân từng bước, cẩn thận né khỏi những mảnh ý thức hư hao. Chúng dần trở thành sinh vật của mộng cảnh, nếu để vậy, sau này sẽ thành quái vật khó lòng xử lí.
"Hoàng Trí Vũ, anh vẫn còn nguyên người chứ?" Chúc Nguyệt Tinh hỏi sau khi nghe ngừng tiếng động.
"Ý thức của hai người đã hòa làm một, không cứu được nữa. Anh đã trực tiếp xử lí xong. Em quay lại hỏi anh chị bên thông tin tình báo xem dạo gần đây có ai hôn mê sâu không." Lời báo cáo của Hoàng Trí Vũ vừa lạnh lùng vừa đáng sợ.
Chúc Nguyệt Tinh im lặng giây lâu, rồi dặn: "Sau khi tỉnh dậy, hãy nhớ tả sơ qua ngoại hình của họ giùm anh."
"Tốt rồi."
Hoàng Trí Vũ đẩy cánh cửa ra. Muốn bắt chước người thường chạy trốn, anh đóng cửa lại lần nữa.
"Còn ý thức của hai người thường nữa." Hoàng Trí Vũ nói với Chúc Nguyệt Tinh, "Mỗi người không thể đóng được hai cánh cửa, phải có hai người hợp lực. Nếu không, họ không thể né được khối ý thức biến dị kia, lúc ấy anh phải đối mặt với bốn ý thức hỗn hợp."
"Nhiễm Văn Ninh gặp người khác rồi. Năng lực của em không thể dùng được ở chỗ cậu ấy, ý thức em chia ra đã bị phá hủy." Chúc Nguyệt Tinh trả lời. Cô ngụ ý rằng Nhiễm Văn Ninh chắc đã gặp phải những người thường từng thoát khỏi đây.
Hoàng Trí Vũ xoa cằm, suy nghĩ chốc lát, rồi cười: "Hai người thường này khá lợi hại. Nếu không, họ đã chẳng né nổi biến dị giả, cũng chẳng tấn công được Nhiễm Văn Ninh."
"Ba tổ nhỏ khác chỉ gặp được mỗi một người thường thôi." Chúc Nguyệt Tinh tiếp tục chia sẻ, đồng thời truyền tin cho mọi người về chuyện xảy ra bên Hoàng Trí Vũ.
"Để anh qua đó tìm Nhiễm Văn Ninh." Nói xong, Hoàng Trí Vũ rời khỏi căn phòng đầy máu tanh.
...
"Họ tự giết nhau à, chị?"
Sau khi nghe câu hỏi của Nhiễm Văn Ninh, chị Cố nhìn cậu chằm chằm, chẳng nói lời nào. Ánh mắt chị dần tối sầm, lờ mờ như thể đã biết được Nhiễm Văn Ninh nói thật hay nói đùa.
"Bây giờ tôi mới tin cậu một chút, cậu biết nhiều quá."
"Thả tôi ra đi, tôi muốn giải quyết chuyện này êm thấm nhất có thể." Nhiễm Văn Ninh nói với chị Cố. Cậu không muốn hạ sát ba người thường này, nếu đánh bại họ từng người từng người, sau này tỉnh dậy, cậu sẽ phải nghe đủ thứ trách móc.
Nhưng chị Cố quay người bỏ đi, để lại cho Nhiễm Văn Ninh chỉ một bóng lưng.
"Muộn rồi."
Chị ta khàn giọng nói. Sau khi rời khỏi, gã đầu quăn lại bước đến trước mặt Nhiễm Văn Ninh. "Chị Cố đã nói vậy, mau mau cải tà quy chính đi. Nơi này nguy hiểm lắm, cậu đừng cản đường người ta nữa."
"Anh hai, chị Cố bên bọn tôi khinh anh lắm đấy, anh biết không?"
Nhiễm Văn Ninh nén giận. Cậu siết chặt dây thừng, dùng ý thức thuần khiết xé tan sợi dây, rồi đẩy gã đầu quăn ra xa.
"Người này muốn chạy trốn!" Gã đầu quăn hoảng sợ, lồm cồm bò dậy. Nhưng chẳng ai trả lời. Sau khi quan sát sân tập, hắn nhận ra chị Cố và A Cường đã biến mất.
Nhiễm Văn Ninh túm lấy gã, hỏi: "Họ đi đâu rồi?"
"Cậu dám đánh tôi?" Gã trừng mắt, như thể muốn tấn công Nhiễm Văn Ninh.
"Nói cho tôi biết họ đi đâu. Sau đó, tôi sẽ quyết định."
"Cậu tưởng tôi sẽ nói à? Khả nghi như cậu, có mà nói!" Gã đấu võ mồm.
Nhiễm Văn Ninh hít sâu. Đây là lần đầu tiên cậu gặp phải kẻ cứng đầu như vậy. Không biết sức lực của hắn từ đâu ra, phải chăng từ chị Cố?
"Tôi đã nói, những người không quay về chắc chắn gặp chuyện rồi. Nếu anh không chịu nói, chị Cố và gã kia sẽ gặp họa ngay thôi." Nhiễm Văn Ninh giải thích kiên nhẫn.
Gã đầu quăn biết không thể đánh lại cậu. Vì chị Cố và A Cường không ở bên, hắn dần lo sợ. Dưới ánh nhìn của Nhiễm Văn Ninh, hắn suýt mất bình tĩnh. Môi run rẩy, định nói dối.
Nhưng trước khi hắn kịp nói, đôi mắt hắn bỗng sáng rực như đèn pha. Chị Cố quay trở về từ lối vào.
"Chị Cố! Tên này trốn thoát rồi!" Gã kêu lên.
Vừa quay đầu, Nhiễm Văn Ninh đã thấy bóng chị Cố thấp thoáng sau cánh cửa. Cậu vung tay, quăng gã đầu quăn đi. Dù bị ném xa, hắn vẫn chưa hôn mê, khả năng phòng ngự thật cao.
"Chuyện gì xảy ra?" Trong khoảnh khắc chị Cố xuất hiện, Nhiễm Văn Ninh giật mình.
Chị ta di chuyển quá nhanh, cường độ ý thức còn cao hơn hẳn lúc cậu gặp. Tuy chưa đạt đến trình độ của những người trong nghề, nhưng sức mạnh của chị ta đã tăng lên nhiều.
À! Sau khi bị Nhiễm Văn Ninh quăng đi, gã đầu quăn bay xa tám mét, la ó lên đau đớn.
"Tư chất giả?" Nhìn thấy chị Cố, Nhiễm Văn Ninh hiểu ra chuyện lớn. Chuyện này giống y như lần Giang Manh đối mặt với bọn điên trong *Đô thị hoang phế*.
Chị Cố ngoẹo đầu, đôi mắt vô hồn. "Tôi không biết cậu đang nói gì cả."
"Chị bị mộng cảnh ảnh hưởng rồi? Chị đang dùng năng lực của nó à?" Nhiễm Văn Ninh nhíu mày hỏi.
Sau khi nghe xong, chị Cố ngẩng đầu nhìn ánh nắng chiều treo trên sân thể dục. Ánh mắt chị ứa nước. Khi cúi xuống lần nữa, hai tròng mắt tách ra, trôi về hai bên, rồi tụ lại. Nhiễm Văn Ninh còn thấy chúng tự chuyển động, như thể không còn là mắt của cùng một người.
"Tôi không biết." Giọng nữ vốn trầm khàn bỗng biến thành giọng một cô gái mười mấy tuổi.
Gã đầu quăn đang xoa mông, nghe giọng này bỗng sững người. "Giang Tiểu Lệ? Sao tôi nghe giọng cô ấy?"
Sau đó, hắn thấy người mà Nhiễm Văn Ninh quăng lúc nãy quay trở về. Hắn nghiêm túc nói: "Đầu quăn, mau trốn sau lưng tôi đi thôi, chị Cố không ổn rồi."
"Gì? Tôi không tên đầu quăn, tôi tên Lưu Phong." Lưu Phong sửa lại.
"Tôi không quan tâm anh tên gì, mau chạy sau lưng tôi đi." Nhiễm Văn Ninh ra lệnh.
Chị Cố không phải tư chất giả. Cô đang bị mộng cảnh nuốt chửng, sắp lạc lối. Hơn nữa, cảm giác của Nhiễm Văn Ninh không sai, cô đang biến thành quái vật.
Ngoài hai mắt đảo tròn khác thường, dưới váy cô còn có thứ gì đó cử động. Chỉ nhìn nếp nhăn váy cũng biết đó là bộ phận giống con người.
"Tôi vừa nghe thấy giọng cô Tiểu Lệ, giọng của cô ấy đã biến mất rồi." Lưu Phong đứng đó, hoảng hốt nói.
Có người lạc lối yên tĩnh như say ngủ, nhưng cũng có kẻ biến thành yêu ma quỷ quái đáng sợ.
Loại thứ hai gọi là biến dị giả. Loại người thứ nhất có thể cứu, nhưng loại thứ hai không thể.
Vì biến dị giả sẽ trở thành sinh vật của mộng cảnh.
Chị Cố nhấc váy lên, để lộ bốn cánh tay mọc từ hai bên đùi. Một đôi rõ ràng là tay đàn ông, gân cuồn cuộn. Đôi còn lại là tay nữ, ngón tay đeo nhẫn.
Điều khiến người ta kinh hãi là bốn cánh tay ấy vẫn đang cử động.
"Úa!" Lưu Phong nôn khan, nhưng không thể ói ra được gì.
"Ba người à." Nhiễm Văn Ninh điều chỉnh tâm trạng. Dù cảnh tượng khiến cậu buồn nôn, nhưng cậu biết phải giải quyết thật tốt.
Ở *Đô thị hoang phế*, biến dị giả từng mạnh đến mức cắt ngang tòa cao ốc, tách rời tiểu đội *Ánh sáng*, suýt khiến Giang Tuyết Đào lạc lối.
Chị Cố, Giang Tiểu Lệ, A Cường, ý thức của ba người vẫn chưa thật sự hợp nhất, chưa trở thành sinh vật của mộng cảnh.
Lúc này, chỉ cần Nhiễm Văn Ninh phẩy tia ý thức, cái thứ này sẽ bị tiêu diệt. Nhưng chị Cố vẫn còn giữ tính người, vẫn có thể nói những lời dễ hiểu.
Mọi người không thể xử lí biến dị giả ở trạng thái này. Họ phải chờ con người biến thành chúng hoàn toàn, điều đó thật vô nhân đạo.
"Tôi không biết..." Chị ta lẩm bẩm.
So với quái vật, chị Cố bây giờ càng giống người hơn.
"Cậu không giết cô ấy à? Không phải cậu nói mình chuyên nghiệp sao?" Lưu Phong bên cạnh hét vào mặt Nhiễm Văn Ninh, giục cậu hành động.
Nhiễm Văn Ninh quay lại nhìn hắn, không biết nói gì. Gã này đúng là kẻ hèn nhát, như lời chị Cố từng nhận xét.
"Nếu chị ấy không ra ngoài thay anh, cô ấy đã không trở nên như thế này." Nhiễm Văn Ninh thở dài nói với Lưu Phong.
Lưu Phong tức giận, cho rằng Nhiễm Văn Ninh đổ lỗi. "Hồi nãy ai cũng đồng ý chuyện đó rồi! Bây giờ cậu còn trách tôi? Chị Cố đã biến thành cái thứ đó, cô ấy còn là người nữa đâu? Cô ấy đã nuốt chửng Tiểu Lệ và A Cường rồi!"
"Không phải cô ấy muốn vậy, là mộng cảnh cả." Nhiễm Văn Ninh biết mình phải làm gì, nhưng câu của Lưu Phong khiến cậu buồn nôn hơn cả trước. Gã chỉ lo cho mình, sẵn sàng vứt bỏ ý thức của ba người khác nếu mình sống được.
Vì cứu mạng Lưu Phong, chị Cố rời sân bóng thăm dò mộng cảnh, trở thành người tiên phong chịu chết. Nhưng đến giờ, gã vẫn không hiểu chính chị Cố đã kéo dài tuổi thọ cho mình, giúp hắn sống sót đến khi Nhiễm Văn Ninh xuất hiện.
"Cậu ra tay đi thôi!" Lưu Phong hét, "Có phải cậu sợ hãi không?"
Nhiễm Văn Ninh cảm thấy tinh thần lực chập chờn. Cậu nghiến răng: "Anh có thể im miệng không?"
"Bây giờ còn giả vờ từ bi à? Muốn giết thì giết đi! Cậu dám đánh tôi thẳng tay lắm mà!" Lưu Phong nổi giận.
Đúng là đáng ghét! Tại gã Lưu Phong này, Nhiễm Văn Ninh không thể giữ bình tĩnh. Cậu thật sự tức muốn bùng nổ.
"Anh chỉ biết mượn dao giết người thôi chứ gì? Im miệng giùm tôi!""
Lưu Phong chẳng thèm nghe. Hắn chỉ vào mặt Nhiễm Văn Ninh: "Tôi không giết người, cậu nói rồi đấy! Cậu chuyên nghiệp xử lí loại chuyện này, cậu đến đây để giết người đấy!"
Nhiễm Văn Ninh tức đến mức muốn nhắm mắt. Sao người lạc lối không phải là gã Lưu Phong nhỉ.
"Vì bảo vệ anh, chị Cố đã ra ngoài. Để bảo vệ anh, chị ấy còn phải đề phòng tôi, sợ tôi cũng là quái vật như vậy." Nhiễm Văn Ninh chỉ vào mình, tức giận nói tiếp, "Bây giờ mộng cảnh sắp nuốt chửng chị Cố rồi, anh còn dám nói vậy sao?"
"Vì anh nên chị ấy mới lạc lối, anh biết không?"
Lưu Phong cười lạnh. "Thế cậu giết chị ấy đi! Nếu cậu không giết, nỗ lực của chị ấy sẽ đổ sông đổ biển! Tôi sẽ chết ở đây cho mà xem!"
Nhiễm Văn Ninh tức đến đỏ mắt. Tại sao thế gian này lại có kẻ như hắn?
Cậu rõ ràng muốn Lưu Phong hiểu rằng những người sắp lạc lối đều là ân nhân của hắn.
Trong lúc hai người cãi vã, chị Cố đột nhiên im bặt. Hai mắt đảo tròn ngừng chuyển động, cuối cùng tập trung nhìn thẳng vào ý thức của Nhiễm Văn Ninh.
Thật là một ý thức mạnh mẽ, muốn hòa làm một với nó.
"Ta muốn ngươi."
Đây là giọng hoàn toàn khác, không phải của chị Cố hay Giang Tiểu Lệ.
Lúc này, chị ta không còn là người nữa.
------------------------------------------------------------
**Chú thích:**
[1] *Ngưu phong* (牛粪) nghĩa là phân trâu. *Ngưu* (牛) đồng âm với *Lưu* (刘), *phong* (枫 & 粪) đồng âm khác nghĩa. Nhiễm Văn Ninh cố tình nói trại để nhục gã Lưu Phong.