41. Chương 41: Châu Âu, phần bảy

Ngoài Hiện Thực

Chương 41: Châu Âu, phần bảy

Ngoài Hiện Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

(Đang edit)
NGOÀI HIỆN THỰC
Tác giả: Dạ Dực (Tương Chí Dạ)
Người edit và beta: Cà phê hòa tan
Bản edit là phi lợi nhuận, chưa có sự cho phép của tác giả và chỉ được đăng duy nhất trên blog Cà phê hòa tan. Khi có ý định mang truyện đi, xin hãy ghi credit tên tác giả và người convert cũng như người edit. Đừng ngần ngại inbox hoặc comment hỏi xin khi reup vì mình rất dễ tính, xin cảm ơn rất nhiều.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chương 41: Châu Âu, phần bảy
Trong khu vườn Tây thuộc chi nhánh đội hai, Trì Thác đang báo cáo công việc gần đây cho Hạng Cảnh Trung.
"Dạo này cậu đấu tay đôi với Nhiễm Văn Ninh khá thường xuyên nhỉ. Theo cậu, thực lực hiện tại của cậu ta đã đạt đến mức nào rồi?"
Hạng Cảnh Trung nhận lấy bản báo cáo từ tay Trì Thác.
Trì Thác bắt đầu suy nghĩ về những biểu hiện của Nhiễm Văn Ninh trong Dear Anna. Thực ra, ngay cả anh cũng khó lòng lý giải rõ ràng vài điều. Trước đó, hành vi của Nhiễm Văn Ninh trong Dear Anna rất kỳ lạ, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến phán đoán của Trì Thác. Anh trả lời: "Còn tùy vào đối thủ của cậu ta là ai nữa, anh à."
"Ý cậu là cậu ta chỉ thắng được những kẻ yếu hơn mình thôi?" Hạng Cảnh Trung không nắm rõ tình hình giao lưu ở Anh hiện giờ. Dường như Nhiễm Văn Ninh vẫn chưa ra tay, và đến giờ anh ta vẫn chưa nhận được bất kỳ tin tức nào từ phía Nhiễm Văn Ninh.
Trì Thác lắc đầu. Bỗng nhớ lại lời đánh giá cũ của Lâm Nhất dành cho Nhiễm Văn Ninh, anh trích nguyên văn: "Nhiễm Văn Ninh rất giỏi chó cùng rứt giậu."
"À, người ta thường gọi kiểu này là gặp mạnh càng mạnh hơn ấy mà."
Hạng Cảnh Trung cười khẽ, rồi điều chỉnh lại lời giải thích cho dễ nghe hơn, như thể đang cố bao biện hộ cho Nhiễm Văn Ninh.
"Thì cũng tương tự thôi. Bình thường khó thấy, nhưng hồi còn ở 'Hoa trong gương, trăng trong nước', giới hạn thực lực của cậu ta cực cao." Giao xong việc, Trì Thác chuẩn bị rời đi.
Ngay trước khi bước ra khỏi cửa, anh quay đầu lại, nhìn Hạng Cảnh Trung và nói một câu cuối cùng: "Anh cứ đợi xem, đừng bỏ lỡ đâu."
Trong mộng cảnh công năng "Colosseum", tinh thần lực của Nhiễm Văn Ninh là 4005, năng lực nhận thức là 321.
Hai nhân viên hôm qua cũng tham gia giám sát hôm nay. Khi đã ổn định ở một vị trí cao trên khán đài, họ bắt đầu thực hiện nhiệm vụ. Nhiễm Văn Ninh cảm giác họ dường như lơ là, có lẽ vì hôm nay chỉ có một mình cậu – một người không quan trọng.
Os đang say sưa trò chuyện với Chu Chi Ngang, chủ yếu nói về chuyện hôm qua. Y liên tục tiếc nuối vì không thể buộc Chu Chi Ngang bộc lộ thực lực thật. Abigail cũng dán chặt ánh mắt vào Chu Chi Ngang, khí chất nữ hoàng băng giá của cô càng lúc càng mạnh, dường như cơn giận hôm qua vẫn chưa nguôi.
Nhiễm Văn Ninh hiểu được tâm trạng của Abigail. Dù là nhân viên cấp cao, cô lại bị ép phải thi triển năng lực trong mộng với nhiều hạn chế, và cuối cùng không hoàn thành nhiệm vụ mà chi nhánh Anh giao phó. Cậu đoán chắc khi trở về, cô sẽ bị cấp trên khiển trách.
Thế nhưng, Nhiễm Văn Ninh cảm thấy mình vô hình biết bao. Cậu bị đứng ngoài vòng tròn ba người ấy, chẳng thể chen vào dù chỉ một câu. Lần này, Os cũng chẳng buồn giả vờ nhiệt tình, chẳng thèm liếc mắt đến cậu đang đứng tênh hênh một bên.
Nhiễm Văn Ninh thở dài. Cậu quay đầu, liếc nhìn hai nhân viên đại diện chi nhánh lục địa – một người từ châu Á, một người từ châu Âu. Cả hai có lẽ đã cảm nhận được ánh mắt cậu, nhưng đều cố tình lờ đi.
Mình chẳng có quyền lên tiếng nào cả. Thật sự vô hình đến đáng sợ.
Nhiễm Văn Ninh không biết trước đây có ai từng trải qua cảm giác giống mình không. Tóm lại, hiện giờ cậu chỉ như một bức tượng đá đứng yên trong giấc mộng này, chẳng khác gì một vật trang trí vô dụng.
Sau một hồi tán gẫu, ba "đại thần" mới chợt nhớ ra còn một mình Nhiễm Văn Ninh. Cậu cảm thấy mình như một solo player, chẳng có lấy một người bạn nào thèm quan tâm.
"Cậu đang ở bậc hai, nên có thể dùng toàn lực. Hôm nay là cơ hội hiếm có, bình thường đâu có mấy ai ở bậc này chịu đấu với cậu đâu."
Os lại nở nụ cười thân thiện, trông như rất nhiệt tình.
Abigail bước lên, liếc mắt qua Nhiễm Văn Ninh, rồi lại quay sang Chu Chi Ngang. Nhưng dù sao cô vẫn giữ trách nhiệm, nhớ rõ nhiệm vụ hôm nay, nên lên tiếng: "Đàn em, cố lên, dùng hết sức đi."
Không biết nên ra tay đến đâu, Nhiễm Văn Ninh lại nhìn sang Chu Chi Ngang. Nhưng Chu Chi Ngang chỉ phẩy tay nhẹ, ám chỉ cậu đừng ngại. Cả Nhiễm Văn Ninh và Abigail đứng im trên đấu trường khá lâu, chẳng ai chịu ra tay trước. Thậm chí một trong hai nhân viên trên khán đài còn ngáp dài thườn thượt.
"Cậu ra tay trước đi, tôi sẽ điều chỉnh mức độ sử dụng năng lực cho phù hợp." Abigail đan tay, nói với cậu.
Vẫn không rõ phải làm sao, Nhiễm Văn Ninh lại liếc về phía Chu Chi Ngang. Chu Chi Ngang cười bất lực, rồi ra hiệu cho Os bảo Abigail ra tay trước.
"Vậy tôi bắt đầu nhé."
Sau khi nhận chỉ thị từ Os, Abigail phát ra một đợt công kích ý thức bình thường.
Nhưng điều xảy ra tiếp theo hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cô. Chỉ hơi nghiêng người, Nhiễm Văn Ninh đã né được tia công kích đó. Một tên bậc hai mà cũng né được?
Nhiễm Văn Ninh gãi đầu. Thứ này thậm chí còn dễ né hơn cả tia sáng của Trì Thác, thực ra cậu hoàn toàn có thể đỡ thẳng. Trong lịch sử "đưa đầu chịu đòn" của cậu, sức sát thương này chẳng lọt nổi top 100.
Abigail nở nụ cười gằn. Hôm qua cô đã va phải tường cứng ở Chu Chi Ngang, hôm nay chỉ muốn dùng công kích bình thường để áp chế tên bậc hai trước mặt – ai ngờ Nhiễm Văn Ninh không hề yếu như vẻ ngoài.
Cô lập tức nghiêm túc ra tay. Dù sở trường là tấn công tầm xa, nhưng cô hoàn toàn có thể cận chiến với một tên bậc hai như thế này.
Nhưng tên Nhiễm Văn Ninh trước mắt cô lại bắt đầu né tránh linh hoạt như con lươn. Các động tác trôi chảy như được khắc sâu vào tiềm thức, trông cậu như thể có thể tách khỏi mọi công kích mà chẳng cần gồng mình.
"Cậu có nhiều kinh nghiệm chiến đấu lắm à?"
Abigail dừng lại, hỏi thẳng.
Nhiễm Văn Ninh nghĩ mình vốn chẳng có kinh nghiệm gì, chỉ thường xuyên luyện tập với đồng đội như Lâm Nhất, Ngô Côn Phong và Trì Thác. Trong số đó, cậu chỉ nắm rõ thực lực của Trì Thác trong giới nghề nghiệp.
"Thật ra thì không có đâu ạ."
Nhiễm Văn Ninh trả lời chắc nịch.
Abigail tiếp lời: "Đừng cứ phòng thủ mãi, ra tay đi."
"Vâng."
Không biết phải làm sao, Nhiễm Văn Ninh bắt đầu cụ hiện vật thể của mình.
Tay phải cậu hơi nâng lên, một đám sương trắng hiện ra, bao quanh lòng bàn tay. Khi nhẹ nhàng xoay tròn, chúng dần định hình. Màu trắng nhạt dần chuyển sang tối, cuối cùng trở thành một cây dù đen đơn giản.
Dù không cầu kỳ, cây dù trên tay cậu lại được chế tạo tỉ mỉ. Cán dù làm từ một loại kim loại không phản quang, tán dù lại từ chất liệu bóng loáng.
Có thể cụ hiện vật thể phức tạp như vậy, Nhiễm Văn Ninh đã đủ tư cách nằm trong nhóm đỉnh cao bậc hai, thậm chí có thể sánh ngang bậc nhất. Ngay khi thấy cây dù, Abigail nhận ra tên hậu bối trước mặt chắc chắn không đơn giản – đúng như suy đoán của Os.
Cô liếc nhìn khán đài. Quả thật, tất cả đều kinh ngạc trước vật thể mà Nhiễm Văn Ninh tạo ra.
"Người anh dẫn theo lần này cũng thú vị thật."
Os nói với Chu Chi Ngang.
Chu Chi Ngang chẳng thèm đáp, bởi câu nói đó khiến anh nhớ đến một người từng tham gia buổi giao lưu châu Âu năm xưa – Thiệu Vấn Minh của nhiều năm về trước.
Abigail lập tức giữ khoảng cách với Nhiễm Văn Ninh. Cô vén nhẹ mái tóc vàng ra sau tai, rồi nhắc cậu: "Xem ra công kích thông thường không làm khó được cậu rồi. Tôi sẽ dùng chút năng lực thật."
Cô hơi nhấc mũi chân, rồi gõ gót xuống đất – một tiếng vang trong trẻo vang lên.
Sóng âm mang năng lực gào thét lao thẳng vào Nhiễm Văn Ninh.
Khi năng lực sắp chạm đến người, Nhiễm Văn Ninh dùng dù đen chặn một phần, phần còn lại thì kiên quyết chịu đựng.
Lần này, Abigail thực sự kinh ngạc. Cô nhướng mày, hỏi: "Tinh thần lực cậu cao vậy sao? Dám phung phí nó thế này?"
Thực ra Nhiễm Văn Ninh cũng rất bất ngờ. Cậu nghĩ đợt công kích này sẽ cực kỳ khó chịu, nhưng khi năng lực của cô ập đến, cậu phát hiện cường độ còn yếu hơn cả của Trì Thác – nên đành liều lĩnh chịu luôn.
Tinh thần lực của Nhiễm Văn Ninh vốn không cao như Abigail tưởng. Có lẽ do bị đánh nhiều quá, sức đề kháng ý thức của cậu cao hơn bình thường, nên chỉ số tinh thần lực cũng không dao động mạnh.
"Cậu với Chu Chi Ngang thông đồng để chế giễu tôi đúng không?"
Giọng Abigail đã lộ rõ sự tức giận. Trong mắt cô, cách phòng thủ của Nhiễm Văn Ninh là sự ngạo mạn, là một dạng sỉ nhục.
Tuy em đến để đấu với chị, nhưng em có giống Chu Chi Ngang đâu! Nhiễm Văn Ninh đau khổ nhận ra: cậu còn chưa kịp dùng năng lực Dear Anna, đối thủ đã nổi giận rồi.
Abigail chẳng buồn chờ câu trả lời. Cô híp mắt, lạnh lùng tuyên bố: "Vậy thì được, như ý cậu. Nhưng nhớ kỹ, tôi là tông đồ bậc nhất, có danh hiệu 'Nhạc công'."
Chị ơi, em có khiêu khích chị đâu? Nhiễm Văn Ninh hoảng hốt. Tôi làm gì mà bà chị tông đồ này trông như sắp ra tay bất chấp vậy?
Thôi thì cũng được. Dù sao Nhiễm Văn Ninh cũng đã quyết tâm đánh bại Abigail. Dù tâm trạng của cô ra sao, cậu cũng chẳng cần bận tâm. Cậu siết chặt cây dù đen, chuẩn bị khởi động năng lực Dear Anna.
Nhưng ngay khi cậu định bung dù ra, Abigail đã nhảy vọt lên không trung, rồi đáp xuống đất với một cú gõ gót dứt khoát.
Nhiễm Văn Ninh chỉ nghe một tiếng gõ giòn, sau đó là hàng loạt vụ nổ siêu thanh liên tiếp vang khắp đấu trường.
Luồng âm thanh hung hãn, Nhiễm Văn Ninh đành chạy thục mạng để tránh. Trong lúc né tránh, cậu tranh thủ bung dù ra để chặn năng lực của Abigail.
Khi cây dù mở ra, năng lực Dear Anna bắt đầu khởi động. Nhưng trạng thái này lại cực kỳ bất tiện – cậu không thể di chuyển linh hoạt khi mang theo cây dù to lớn. Thế là cậu lại gập nó lại.
Thực ra, Nhiễm Văn Ninh đã kiểm soát khả năng gọi mưa rất thành thạo từ lâu. Cây dù đen giờ chỉ là hỗ trợ. Khi tán dù khép lại, những hạt mưa do ý thức cậu cụ hiện vẫn tiếp tục rơi nhẹ trên đấu trường.
Người trên khán đài không nhìn rõ diễn biến trận đấu trong màn khói mù, chỉ cảm nhận được những giọt lạnh chạm lên đầu. Một cơn mưa bất ngờ xuất hiện trong mộng cảnh vốn dĩ chẳng có mưa.
"Hả?"
Os giơ tay hứng mưa, như thể phát hiện điều gì thú vị. Y nở nụ cười như Joker, gọi lớn sang Chu Chi Ngang: "Chu Chi Ngang, anh xem mình mang đến bất ngờ gì đây này!"
Chu Chi Ngang đã được Hạng Cảnh Trung dặn trước, cũng biết sơ về mộng cảnh của Nhiễm Văn Ninh. Dù vậy, tận mắt chứng kiến sự xuất hiện của mộng cảnh này, anh vẫn cảm thấy hơi bất ngờ.
Nhân viên ngồi ngoài cùng lập tức đứng dậy, báo rằng chỉ số tinh thần lực của họ đang bị mài mòn bởi năng lực của Nhiễm Văn Ninh.
"Ai không chịu nổi thì ra ngoài giúp tôi."
Os cười nói, nhưng giọng điệu chẳng hề hiền lành.
Hai nhân viên nhìn nhau, rồi quyết định ở lại hoàn thành nhiệm vụ – dù nhất định phải thức tỉnh khỏi "Colosseum" trước khi tinh thần lực chạm giới hạn.
Do cơn mưa và sóng âm từ Abigail, mộng cảnh bị hư hại một vài chỗ. Các sinh vật trong "Colosseum" bắt đầu khởi động. Khi chúng tỉnh giấc, từng bộ giáp rỗng trên đấu trường dần được lấp đầy bởi những bóng dáng mờ ảo.
Sinh vật di chuyển trên hành lang, những khu vực bị hư hại trong mộng cảnh từ từ phục hồi.
Dù vậy, trận đấu vẫn tiếp tục. Abigail đứng ngoài chiến trường. Khi những giọt mưa nhẹ rơi lên mái tóc vàng óng ả, cô cuối cùng cũng bùng nổ.
"Dám qua mặt tôi à, thằng nhóc bậc hai này!" Abigail tức giận tột độ.
Cô trừng mắt vào màn khói dày đặc tạo bởi sóng siêu thanh, rồi quát lớn: "Ra đây!"
Tiếng quát vang dội hơn hẳn tiếng gót giày ban nãy, xé toạc lớp bụi trong chớp mắt. Nhiễm Văn Ninh đang núp trong bụi, chưa kịp phản ứng, đã cảm nhận một đợt công kích ý thức cường độ cao lao thẳng vào mình.
Cậu bị sóng âm đá bay đi xa, lưng liên tiếp va vào nhiều lớp tường rắn chắc trên đấu trường. Cậu vội điều chỉnh tư thế để dừng lại. Sóng âm xuyên thấu toàn bộ hình thể do ý thức tạo nên, khiến tinh thần lực cậu tụt xuống còn 3867.
Đám sương chưa tan hẳn. Chúng vẫn trôi nhẹ trên sân, nhưng bỗng dưng dừng lại giữa không trung, rồi bị một lực vô hình đánh tan, lộ ra một khoảng đất trống trải.
Abigail bước ra từ đống bụi, mái tóc vàng bay phấp phới. Mỗi bước chân chạm đất đều tạo ra âm thanh trong trẻo. Dưới chân cô là những vòng sóng âm trong suốt, không ngừng lan tỏa ra xung quanh.
"Cậu muốn nhảy cóc lên bậc cao à? Cậu tưởng ai cũng có thể trở thành Yuuya Kojika tiếp theo sao?"
Trong mắt Nhiễm Văn Ninh, bóng hình kiêu ngạo của Abigail như một ngọn núi khổng lồ, khó lòng vượt qua.
Đôi mắt xanh băng giá của cô như một bức tường cao vút, chắn ngang trước mặt cậu. Cô bất ngờ chỉ vào tai mình – biểu tượng của thính giác.
"Cậu không thể thắng tôi. Cậu chỉ là kẻ không phải tông đồ mà thôi."
Abigail híp mắt, dường như đang chờ Nhiễm Văn Ninh bỏ cuộc.
Nhưng người con trai trước mặt cô lại nở một nụ cười nhẹ. Cậu nâng cây dù đen lên, rồi chỉ thẳng về phía bầu trời mộng cảnh.
"Xin lỗi chị, mưa mất rồi."