40. Chương 40: Châu Âu, phần sáu

Ngoài Hiện Thực

Chương 40: Châu Âu, phần sáu

Ngoài Hiện Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
(Đang edit)
NGOÀI HIỆN THỰC
Tác giả: Dạ Dực (Tương Chí Dạ)
Người edit và beta: Cà phê hòa tan
Bản edit là phi lợi nhuận, chưa có sự cho phép của tác giả và chỉ được đăng duy nhất trên blog Cà phê hòa tan. Khi có ý định mang truyện đi, xin hãy ghi credit tên tác giả và người convert cũng như người edit. Đừng ngần ngại inbox hoặc comment hỏi xin khi reup vì mình rất dễ tính, xin cảm ơn rất nhiều.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
**Chương 40: Châu Âu, phần sáu**
Sau khi thức giấc, Chu Chi Ngang nghe thấy tiếng Nhiễm Văn Ninh lầm bầm trước gương trong nhà vệ sinh.
"Mình được lắm, cố lên mình ơi."
"Mình rất khỏe, mình phải cố lên."
Sau khi nói xong, Nhiễm Văn Ninh lại hít một hơi dài, cuối cùng mới bất đắc dĩ lẩm bẩm: "Đấy mà gọi là dịu dàng à..."
"Hôm nay trông cậu tốt hơn nhiều lắm." Sau khi bước lên phía trước mấy bước, Chu Chi Ngang mới nhìn nhận thần thái của Nhiễm Văn Ninh hôm nay. So với đêm qua, sắc mặt cậu đã hồng hào hơn hẳn, cả khuôn mặt cũng không còn trắng bệch như lúc mới sang đây nữa.
Hôm nay, họ phải đấu hữu nghị với các thành viên cấp cao của chi nhánh bên Anh. Nhiễm Văn Ninh không hề biểu lộ chút xúc động nào trên mặt. Cậu đang chất chứa vô vàn tâm sự, vì thế nét mặt lạnh lùng, khó gần.
Vào phòng họp, cậu mới thấy các nhân viên hai bên và hai thành viên người nước ngoài từ hôm qua. Abigail đang nhắm mắt nghỉ ngơi, mái tóc vàng óng suôn mượt xõa sau lưng như đôi cánh chim rực rỡ dưới hoàng hôn.
Nghe thấy tiếng động ngoài cửa, cô mở đôi mắt xanh biêng biếc như pha lê. Abigail đứng dậy, hơi khom người chào Chu Chi Ngang và Nhiễm Văn Ninh: "Chào buổi sáng, hai vị khai thác viên đáng mến từ xứ sở của các anh."
"Chào buổi sáng."
Sau khi đáp lại, cả hai ngồi xuống vị trí của mình.
"Một mĩ nữ nghiêng nước nghiêng thành như Abigail đã sẵn lòng nghiêng mình chào quý vị, vì sao quý vị lại thờ ơ đến thế?" Os nở nụ cười tiêu chuẩn như Joker.
Chu Chi Ngang là một bậc lão thành, thái độ thờ ơ của anh có thể hiểu được. Nhưng Nhiễm Văn Ninh lại tỏ ra không mấy hứng thú, điều này khá kỳ lạ. Sau khi nhận ra Os đang ám chỉ mình, cậu giải thích qua loa rằng mình vẫn chưa nghỉ ngơi đầy đủ.
"Cậu phải điều chỉnh trạng thái của bản thân cho ổn định. Chuyện này sẽ ảnh hưởng đến biểu hiện trong mộng của cậu đấy."
Os nhìn các nhân viên đứng bên cạnh, ra hiệu cho họ phát tư liệu.
Nhiễm Văn Ninh nhận được tư liệu về mộng cảnh lần này. Đó là "Colosseum", một mộng cảnh công năng với thuộc tính "Hoàn nguyên". Thuộc tính nghe có vẻ mạnh mẽ nhưng đẳng cấp lại thấp, chỉ xếp hạng tư.
Đẳng cấp thấp khiến thuộc tính không quá lợi hại. Tác dụng của nó đơn giản: khi bị phá hủy, mộng cảnh sẽ tự khôi phục như ban đầu. Nó không có tư chất giả, chỉ có thể tự vận hành.
"Chúng ta sẽ đấu hữu nghị trong đó. Mong hai vị phát huy hết thực lực, dù ít dù nhiều cũng ảnh hưởng đến cân bằng giữa các chi nhánh châu lục."
Os thay mặt các nhân viên đứng bên giới thiệu yêu cầu nhiệm vụ.
Mấy nhân viên im lặng ghi chép. Os chỉ vào hai người trong số họ: "Họ là đại diện cho từng chi nhánh châu lục, sẽ vào mộng giám sát toàn buổi giao lưu và báo cáo sau đó."
Chu Chi Ngang nhắc Os: "Cấp bậc của Nhiễm Văn Ninh không đủ để đấu hữu nghị, đổi hình thức khác đi."
"Không sao, tôi sẽ khống chế mức độ sử dụng năng lực. Cậu chỉ cần phát huy thực lực đạt tiêu chuẩn là được." Abigail lên tiếng, "Chu Chi Ngang, mong anh vẫn như xưa."
Chu Chi Ngang mỉm cười: "Tôi sẽ cố gắng."
Đối với chi nhánh Châu Á, thực lực của Os và Abigail không cần bàn cãi, họ là hai nhân viên cấp cao nhất. Nhưng Chu Chi Ngang lại đặc biệt—anh đã mai danh ẩn tích từ lâu, thực lực vẫn chưa được cập nhật trên hồ sơ. Để tránh sự chú ý, anh tránh tham gia nhiệm vụ mộng cảnh liên quan đến phái bảo thủ. Ngay cả những người mới lên cấp cũng không rõ danh xưng của anh đứng đầu bảng vàng cao thủ năm xưa.
Abigail chỉ nghe sơ qua thực lực của Chu Chi Ngang. Cô không biết tình hình cụ thể. Số năm công tác của Os bên cạnh cô thậm chí còn nhiều hơn cô, nhưng lần này, Os chỉ đứng nhìn, không định can thiệp.
Trên đường tới phòng họp, Os dừng lại trước cửa sổ tầng ba, nhìn dòng người ra vào dưới lầu. Y đột nhiên nở nụ cười, như thể vừa thấy chuyện thú vị.
"Sao thế?" Abigail cũng nhìn về phía dưới lầu. Nơi ấy chẳng có gì đặc biệt, chỉ đông người hơn trước.
Mái tóc đỏ của Os phản chiếu trên kính cửa sổ như ngọn lửa rừng rực. Y che khóe môi, như thể cố nín cười.
Os tỉnh táo nói: "Chu Chi Ngang từng dẫn dắt một Thiệu Vấn Minh như thế. Cậu Nhiễm Văn Ninh mới toanh này đáng được chú ý hơn."
"Cậu ấy trông bình thường, không giống nhân viên trong nghề."
Abigail cảm thấy Nhiễm Văn Ninh không mặn mà chuyện giao tiếp, có thể do không rành tiếng Anh.
"Cậu ấy đang có tâm sự nặng nề. Với cậu ấy, buổi giao lưu này giống nhiệm vụ gian khổ hơn nhiều."
Os cũng ngừng quan sát dòng người, tiếp tục đi.
"Hơn nữa, cậu ấy còn là người bên Hạng Cảnh Trung."
Os cười, "Vào mộng rồi nhìn sau."
Sau cuộc họp, bốn nhân viên cấp cao và các nhân viên khác sẽ vào mộng vào buổi trưa. Chu Chi Ngang nhắc nhở Nhiễm Văn Ninh: cấp bậc của cậu không đủ, sau khi anh đấu hữu nghị xong, Nhiễm Văn Ninh mới được lên đài.
"Có khi cậu phải chờ đến mai." Trên đường về, Chu Chi Ngang nói với Nhiễm Văn Ninh.
Nhiễm Văn Ninh để ý câu nói của Abigail—cô nói cậu chỉ cần đạt bậc hai là đủ. Cậu hỏi Chu Chi Ngang: "Mấy người đó không dùng năng lực với tôi sao?"
"Đối thủ của cậu hẳn là Abigail. Việc cô ấy có dùng năng lực hay không còn phụ thuộc vào giới hạn của cậu." Chu Chi Ngang cho biết danh xưng của Abigail là 'Nhạc công'.
Nhiễm Văn Ninh biết chuyện không hay, nhưng cậu bình tĩnh tiếp nhận. Sau tiếng cười khan, cậu nói: "Danh xưng của cô ấy là 'Nữ hoàng trong mộng' cũng không thành vấn đề."
"Vậy không thể không thành vấn đề."
Chu Chi Ngang dừng bước, nhìn Nhiễm Văn Ninh: "Cậu hiểu tôi tham dự buổi giao lưu lần này vì lý do gì rồi chứ?"
"Để giúp cậu tiếp xúc với người cấp bậc như vậy, chúng ta cần thảy một mồi nhử thật lớn ra ngoài."
Thấy nét mặt Nhiễm Văn Ninh nghiêm túc, Chu Chi Ngang nhẹ giọng: "Tôi không muốn nói thẳng, cậu hiểu là tốt."
Quả nhiên, Hạng Cảnh Trung đã chuẩn bị sẵn. Chu Chi Ngang lộ diện để ép chi nhánh bên Anh nâng cao trình độ nhân viên tham dự.
Nhưng Nhiễm Văn Ninh vẫn nghi ngờ: nếu sự việc thật như vậy, liệu chi nhánh bên họ có chú ý đến cậu? Lộ tin như thế có sao không? Cậu biết rõ, đôi khi chi nhánh bên họ không muốn tiết lộ năng lực của thành viên cấp cao.
Dù thế nào, buổi chiều Nhiễm Văn Ninh đã vào bệnh viện chi nhánh bên Anh chuẩn bị vào mộng.
Trong mộng cảnh "Colosseum", tinh thần lực của Nhiễm Văn Ninh là 4002, năng lực nhận biết 311.
"'Colosseum' là mộng cảnh bên Ý, nhưng vì là công năng nên mọi người thống nhất dùng chung."
Abigail vừa đi trên đấu trường vừa giải thích.
Mộng cảnh này mô phỏng Đấu trường La Mã, diện tích lớn hơn đôi chút. Sân đấu hình elip, trục lớn gần 300 mét, trục nhỏ hơn 200 mét.
Khán đài xung quanh sân đấu xếp tầng, có thể chứa 130.000 người. Bên ngoài đấu trường là tầng mây vàng xám hỗn loạn, biên giới của mộng cảnh.
Trong tầm mắt Nhiễm Văn Ninh, có nhiều bức tượng điêu khắc rải rác hành lang, bên ngoài là áo giáp, bên trong rỗng. Chúng đứng im trên các cánh cửa hình vòm khán đài, uy nghiêm.
Abigail giới thiệu: những bức tượng là sinh vật mộng cảnh, chỉ thức tỉnh khi mộng cảnh hư hại, và chỉ sửa chữa, không tấn công khách lạc vào.
Vừa gật đầu hiểu, Nhiễm Văn Ninh bị Os ôm vai, đẩy về phía hai nhân viên bên kia. Cậu nhìn Os, lộ vẻ khó hiểu. Os nhìn chăm chú cậu.
"Để Abigail và Chu Chi Ngang đấu trước đi. Mình qua khán phòng ngồi."
Os vỗ vai Nhiễm Văn Ninh mấy cái.
Hai nhân viên đại diện chi nhánh châu lục có thực lực bậc ba, đứng xa để tránh bị ảnh hưởng bởi năng lực cấp cao. Nhiễm Văn Ninh và Os đứng gần đấu trường.
"Cậu vào làm được bao lâu rồi?" Os hỏi, giọng niềm nở nhưng có vẻ không thật tâm.
"Gần một năm."
"Vậy cậu thật sự tiềm năng. Người thường cần hai ba năm mới lên bậc hai." Os cười, có vẻ coi trọng Nhiễm Văn Ninh, nhưng không biết bao nhiêu phần thật.
Nhiễm Văn Ninh không biết nhiều về quá trình trưởng thành người khác, nhưng biết mỗi người khác nhau. Cậu giải thích: "Có thể do mức độ phù hợp giữa tôi và mộng cảnh cao."
"Mộng cảnh của cậu là gì?"
Os hỏi nhỏ, như thể thăm dò.
Nhiễm Văn Ninh cảm thấy Os đang thăm dò chuyện riêng tư, đáng lẽ nên hỏi Chu Chi Ngang. Không muốn chia sẻ, cậu lắc đầu: "Tôi không biết rõ."
"Vậy hẳn là mộng cảnh cao cấp nhỉ."
Os mỉm cười, quay nhìn Abigail.
Nghe hiệu lệnh tay hai nhân viên, hai cấp cao bắt đầu trận đấu. Abigail mặc áo khoác đen, trong không gian âm u, mái tóc vàng càng chói mắt.
"Tôi đã biết danh xưng và thông tin về anh. Với tư cách đàn em, tôi tôn trọng anh bằng cách dùng hết thực lực."
Abigail nói với Chu Chi Ngang.
Chu Chi Ngang mỉm cười khổ: "Thật ra không cần nghiêm túc như thế. Chỉ cần đủ tiêu chuẩn là được."
"Đừng tỏ ra yếu đuối."
Abigail dứt lời, lớp sỏi đá dưới chân rung chuyển. Cô nâng chân, gót giày cao gót dừng trên không, rồi hạ xuống đất. Tiếng gót giày vang trong trẻo, kéo theo sóng gợn trên không trung.
"Giảm thính giác xuống."
Os nhắc nhở Nhiễm Văn Ninh.
Đây là sức mạnh âm thanh vô hình nhưng mạnh mẽ. Dù Os khống chế cường độ, Chu Chi Ngang vẫn phải né tránh một nửa, đỡ một nửa. Abigail muốn ép anh dùng hết thực lực. Nhưng Chu Chi Ngang quyết tâm không ra mặt hôm nay, tương lai còn phải sống ẩn dật.
Sau tiếng nổ bên cạnh, Chu Chi Ngang nhíu mày, quyết định né một nửa. Abigail vụt vào bụi mù, trận đấu không thể thấy rõ.
Mọi người phán đoán tình hình qua trị số biến thiên ý thức. Dường như thực lực hai bên ngang nhau. Khi khói tan, Chu Chi Ngang đứng đối diện Abigail, ít tổn thương.
Những mảnh gương sáng lóe lên sau lớp khói. Chu Chi Ngang cầm một mảnh: "Đây là năng lực của anh."
"Đây là năng lực của anh hay sao?" Abigail lạnh lùng hỏi.
"Thật ra năng lực của tôi khắc chế cô."
Chu Chi Ngang đề nghị, nhưng Abigail không đồng ý.
"Tiếp tục đi thôi, 'Gương sáng'."
Abigail lạnh lùng nói, dùng danh xưng của Chu Chi Ngang.
"Danh xưng của Chu Chi Ngang là 'Gương sáng', năng lực nối liền không gian, khó bị Abigail tấn công."
Os sờ cằm, nhận xét: "Chu Chi Ngang chỉ dùng mảnh vỡ gương, khi đạt đỉnh cao, cả đấu trường sẽ bị phủ kín."
Os thấy Nhiễm Văn Ninh không chú ý mình, quay nhìn cậu. Sau suy nghĩ, cậu đáp: "Mộng cảnh có nhân viên ghi chép, không thể gây thương tổn lớn. Phạm vi năng lực Abigail lớn, phải chịu nhiều hạn chế hơn Chu Chi Ngang."
"Đúng vậy, nhưng chi nhánh bên chúng tôi có yêu cầu nhiệm vụ cụ thể. Abigail thất bại rồi."
Os nhìn đấu trường, nói tiếp: "Hiện giờ, cô ấy vẫn chưa dò thám được thực lực Chu Chi Ngang."
"Sao anh không ra sân?"
Nhiễm Văn Ninh hỏi Os, nhớ lời Chu Chi Ngang rằng Os mạnh hơn Abigail.
Os ôm Nhiễm Văn Ninh, nói: "Bọn mình đều là phe cấp tiến, ép sát như thế không biết phép tắc. Hiểu chưa?"
Hành động của Os khiến Nhiễm Văn Ninh khó chịu, cậu chui khỏi vòng tay Os. Cậu luôn cảm thấy Os đối xử kỳ lạ—vừa chú ý cậu, vừa khách sáo.
Cả buổi chiều, Abigail cố dò thám Chu Chi Ngang nhưng không thành. Cuối cùng, "Nhạc công" và "Gương sáng" đạt kết quả hòa hảo.
Quay về cạnh Os, Abigail vẫn mặt tối sầm, như nhớ đến việc phải đối phó Nhiễm Văn Ninh. Cô nhìn cậu, đôi mắt xanh biếc như pha lê nhưng lửa cháy hừng hực.
Dưới ánh nhìn của Abigail, Nhiễm Văn Ninh sợ hãi. Cậu cảm thấy toàn bộ oan ức của cô sẽ đổ lên mình. May đúng lúc đó, nhân viên ghi chép lên tiếng: "Thời gian vào mộng dài quá, mai tiếp tục."
Thức dậy, trời đã tối, họ lề mề đến tận bảy giờ. Trở về khách sạn, Chu Chi Ngang phân tích năng lực Abigail cho Nhiễm Văn Ninh.
"Từ trước đến giờ, tôi chưa đấu với Abigail. Nghĩ lại, cô ấy có thể tạo âm thanh gây tổn thương ý thức, độ vang khác nhau, âm sắc khác biệt."
Chu Chi Ngang nhắc Nhiễm Văn Ninh: "Môi trường mộng cảnh phù hợp với Abigail, nếu không nhân viên xa, cô ấy đã triệu hồi chủ mộng cảnh đấu với tôi từ lâu."
"Nghiêm trọng vậy sao?"
Nhiễm Văn Ninh nghĩ Chu Chi Ngang không thể chọc tức phụ nữ đến thế.
Chu Chi Ngang thở dài: "Cô ấy giống Kim Chanh, nhưng không thể hiện ra ngoài. Cô ấy dễ xúc động..."
Nghe đến đây, Nhiễm Văn Ninh ngạc nhiên: "Anh quen Kim Chanh?"
"Cô ấy là người tôi sắp cưới." Chu Chi Ngang giải thích, bắt gặp ánh nhìn tán thành của Nhiễm Văn Ninh.
Trong ấn tượng của Nhiễm Văn Ninh, Kim Chanh nóng tính, đẹp như idol, nhưng tính tình dữ như sư tử. Dù tương lai có nhiều chuyện, họ vẫn kết hôn.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chú thích:
[1] Colosseum: Tên tiếng Anh của Đấu trường La Mã, để ngắn gọn.
[2] Theo hình dưới đây, độ dài trục lớn của elip là AB, trục nhỏ là CD.
Lời editor:
Chương này dài nhất từ trước, gần 5000 chữ. Giá mà tôi viết tiểu luận được thế, chẹp.