55. Chương 55: Biển sâu u ám (6)

Ngoài Hiện Thực

Chương 55: Biển sâu u ám (6)

Ngoài Hiện Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
(Đang edit)
NGOÀI HIỆN THỰC
Tác giả: Dạ Dực (Tương Chí Dạ)
Người edit và beta: Cà phê hòa tan
Bản edit là phi lợi nhuận, chưa có sự cho phép của tác giả và chỉ được đăng duy nhất trên blog Cà phê hòa tan. Khi có ý định mang truyện đi, xin hãy ghi credit tên tác giả và người convert cũng như người edit. Đừng ngần ngại inbox hoặc comment hỏi xin khi reup vì mình rất dễ tính, xin cảm ơn rất nhiều.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
(Warning: Chương này có nhắc đến vảy cá và lỗ, bạn nào có hội chứng sợ vảy cá hoặc lỗ thì nên cân nhắc nhé)
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chương 55: Biển sâu u ám (6)
Tầng thứ hai của mộng cảnh "Biển sâu u ám" là một thành phố, nhưng diện tích chính xác của nơi này vẫn chưa thể xác định. Theo thông tin từ những người đi trước, chỉ cần chạm tới rìa thành phố, "Ánh sáng" và A2 sẽ có thể tiến lên tầng thứ ba.
Cả khu đô thị này hoang tàn đến lạ. Cảnh vật tựa như đã bị biển nuốt chửng từ lâu, phủ đầy rêu mốc và vết ăn mòn. Những vật dụng kim loại nằm rải rác trên mặt đường đều bao phủ bởi một lớp gỉ dày. Trên tường các tòa nhà, một loại thực vật mọng nước chưa rõ tên bò lan kín, chỉ cần ấn nhẹ vào là nước có thể bắn tung tóe.
Ngay cả mặt đường cũng trơn nhẫy vì lớp rêu xanh. Mỗi bước chân đi qua đều mang theo mùi tanh nồng của rong biển.
"Dù nói là phe bảo thủ khó nhằn, nhưng thực chất sinh vật bản địa trong mộng cảnh mới là thứ rắc rối nhất."
Yuuya vừa đi cạnh Nhiễm Văn Ninh vừa nói.
Nhiễm Văn Ninh gật đầu đồng tình: "Nếu bà chị kia là tông đồ, chỉ cần triệu hồi mấy con này ra, cả đội mình đã bị tiêu diệt từ lâu rồi."
Tám người đang cùng nhau tiến bước. Do địa hình ở đây không phức tạp như hệ thống cống ngầm trước đó, họ không cần chia nhóm như lúc nãy. Chỉ cần đến được rìa thành phố là đủ.
"Trị số tinh thần lực của cậu ổn chứ?" Yuuya hỏi.
Không ổn lắm. Việc phải gϊếŧ chết con bạch xà vĩ đại khiến trị số tinh thần lực hơn 6000 của cậu tụt xuống còn khoảng 4500. Nếu chỉ chờ hồi phục tự nhiên, cậu sẽ cần rất nhiều thời gian.
"Ổn mà, anh."
Nhiễm Văn Ninh trả lời ngắn gọn, không muốn đồng đội lo lắng.
Phía trước, Trì Thác và Arashi – hai đội trưởng – bỗng dừng lại. Sau khi trao đổi nhanh, họ thông báo: "Thành phố này có gì đó kỳ lạ. Tất cả các tòa nhà đều bị bịt kín, cửa sổ khóa chặt."
"Rất có thể đây là điều kiện để kích hoạt diễn biến mới trong mộng. Mọi người cẩn thận."
Nhiễm Văn Ninh gật đầu. Nhưng ngay sau đó, cậu thấy Trì Thác đang nhìn chằm chằm vào phía sau lưng cả nhóm.
"Sao vậy anh?"
"Bọt biển."
Trì Thác chỉ tay ra sau lưng họ. Cả nhóm quay lại, nhưng chẳng thấy gì cả.
Trì Thác hạ tay, giải thích: "Tôi có linh thị, nhìn xa hơn mọi người. Cách đây hơn ba ngàn mét, có rất nhiều bọt biển đang trôi tới."
"Là một dạng sinh vật ư?" Arashi hỏi.
Trì Thác lắc đầu. Khoảng cách quá xa, anh không thể nhìn rõ. "Tôi không biết đấy là gì, nhưng chúng đang di chuyển về phía chúng ta."
Nhiễm Văn Ninh nghĩ, nếu bọt biển còn ở xa, họ hoàn toàn có thể tránh được. Cậu an ủi: "Dù sao ở đây cũng không có gió, chúng khó mà tới nhanh được."
Câu nói vừa dứt, một cơn gió mạnh bất ngờ thổi qua, hất tung mái tóc ướt sũng của cậu. Bảy người còn lại đồng loạt quay sang nhìn cậu, ánh mắt đầy sắc thái – từ kinh ngạc đến bất lực – khiến Nhiễm Văn Ninh chẳng buồn dịch nghĩa nữa.
Seiun kinh ngạc: "Cậu còn gọi được gió nữa à?"
"Tôi chỉ hô mưa thôi mà..." Nhiễm Văn Ninh vội ấn mái tóc rối bù xuống.
Ngô Côn Phong câm nín. Hình thái ý thức của cậu ta tuy giống gió, nhưng so với cái miệng 'thiêng' của Nhiễm Văn Ninh thì còn thua xa. Khi lấy lại bình tĩnh, cậu thấy Giang Tuyết Đào và Trì Thác đều đang nhìn thằng em nhỏ với vẻ bất lực đến tận cùng.
"Tốc độ của chúng nhanh quá, sẽ tới đây sớm thôi. Có nên chuẩn bị chiến đấu tại chỗ không?" Trì Thác hỏi.
Arashi không đợi ai trả lời, đã bước ngay đến trước mặt Nhiễm Văn Ninh. Anh dùng hai ngón tay nâng cằm cậu lên, trêu chọc: "Nói thêm vài câu nữa đi, để nhiệm vụ trôi chảy hơn chứ."
Giọng điệu đó khiến cả nhóm nổi da gà. Nhưng Nhiễm Văn Ninh, ở khoảng cách gần, lại thấy rõ trong mắt Arashi ánh lên vẻ muốn xông vào đánh người.
Cái kiểu này – không sợ đồng đội yếu, chỉ sợ đồng đội phá team, đúng bản chất người trong nghề.
"Tôi có thể vừa điếc vừa mù vừa câm, thề đấy." Nhiễm Văn Ninh nhìn thẳng vào đôi mắt phượng của Arashi, đáp lại không chút sợ hãi.
Arashi bật cười sảng khoái, rõ ràng không ngờ cậu dám trả miếng như vậy. Đột nhiên, cổ áo Nhiễm Văn Ninh bị ai đó túm lấy – là Yuuya. Chưa kịp phản ứng, cậu đã bị bế đi khỏi chỗ đó.
"Arashi, đừng đùa với cậu ấy như vậy," Yuuya nói.
Arashi cười khẽ: "Cậu ta vui tính thật."
Những thành viên "Ánh sáng" đứng nhìn, không ai lên tiếng. Ngô Côn Phong còn khều Trì Thác, thì thầm: "Bên Nhật muốn Nhiễm Văn Ninh rồi, mình đẩy qua cho họ đi."
Trở lại chủ đề, cả hai đội thống nhất sẽ đối phó với đám bọt biển ngay tại chỗ. Dù không phải sinh vật trong mộng, chúng cũng có thể là một loại công tắc kích hoạt diễn biến. Thà xử lý sớm còn hơn để sinh sự sau này.
Khi đám bọt biển vào tầm mắt, số lượng chi chít khiến ai nấy đều rùng mình. Chúng gần như che kín một nửa bầu trời.
Nhiễm Văn Ninh hiện ra cây dù đen. Vai trò của cậu trong đội là ngăn chặn mộng cảnh, không phải tiêu diệt phe bảo thủ. Sau khi tính toán phạm vi ảnh hưởng của mưa, cậu nhận ra cần ít nhất trị số 9000 mới đủ sức kiểm soát.
"Đào ca ơi, cho em xin miếng tăng lực với."
Cậu gọi người hỗ trợ. Bảy người còn lại đang ở gần, cậu cần kiểm tra xem liệu mưa có thể tránh ảnh hưởng đến họ hay không. Chỉ cần không kết nối hay kêu gọi dây mưa ở khu vực họ đứng, là ổn.
Đôi mắt Nhiễm Văn Ninh khép lại trong giây lát, chìm vào minh tưởng. Khi mở ra, cậu bật dù, che khuất khuôn mặt dưới tán ô quen thuộc. Mỗi lần nghe tiếng hát vô hồn từ Dear Anna, nét mặt cậu lại âm u hơn.
"Sắp mưa rồi." Cậu nhẹ nhàng nói.
Mưa bắt đầu rơi, phủ kín cả thành phố. Đám bọt biển trên cao lập tức bị ảnh hưởng, từng chùm vỡ tan trong không trung.
Trì Thác, nhờ linh thị, nhìn rõ toàn cảnh. Cơn mưa của Nhiễm Văn Ninh đã tiêu diệt phần lớn bọt biển ở xa. Nhưng khi các quả bóng vỡ ra, một thứ nhỏ bé bất ngờ chui ra từ bên trong.
Những sinh vật tí hon nhanh chóng thoát khỏi lớp vỏ, trôi dạt trong mưa. Phần lớn bị cơn mưa tiêu diệt, nhưng số còn lại bắt đầu hợp nhất.
"Đang đùa tôi à?"
Nhiễm Văn Ninh ngước lên bầu trời. Ý thức cậu liên kết với từng hạt mưa, cảm nhận được mọi chuyển động. Trong lòng bọt biển là những con cá nhỏ xíu, chỉ lớn hơn hạt mưa một chút. Chúng đang trôi nổi, cắn xé lẫn nhau trong mưa.
Cá yếu bị tiêu diệt ngay lập tức. Cá mạnh hơn thì mải mê ăn thịt đồng loại. Khi lượng "mồi" tăng lên, cơ thể chúng bắt đầu phình to.
Điều khiến Nhiễm Văn Ninh kinh hãi nhất là những con cá lớn bắt đầu uống nước mưa của cậu. Mộng cảnh này không phải bậc hai sao? Hay là cường độ thực thể trong mộng đang tăng dần, sắp vượt mặt cả năng lực của cậu?
"Chưa đủ mạnh."
Arashi đứng sau lưng cậu, lên tiếng: "Nếu để mấy thứ này kéo dài, nhiệm vụ sẽ khó hoàn thành."
Trong đội, Nhiễm Văn Ninh mang trọng trách lớn. Chỉ có năng lực của cậu mới có thể kiềm chế hoàn toàn mộng cảnh. Nhiệm vụ của cậu là bảo vệ ba tông đồ trấn thủ, không để họ hao tổn tinh thần lực quá sớm.
"Các anh cứ đi trước đi. Nếu chúng trưởng thành, sẽ ảnh hưởng đến tiến độ."
Nhiễm Văn Ninh bất lực. Năng lực của cậu khó phối hợp với người khác. Đa phần, cậu chỉ có thể chiến đấu một mình.
Ngay cả Nhiễm Văn Ninh cũng gặp khó với quái vật tầng hai. Không ai muốn lãng phí thêm thời gian.
"Cậu không cần giết chúng. Chỉ cần cầm chân đến khi chúng tôi tới rìa thành phố là được. Tôi cho cậu một con kanko, đừng để mưa chạm vào nó."
Arashi đưa con kanko cho Nhiễm Văn Ninh, dặn dò.
Cậu để con thú nhỏ nằm trên vai. Khi nhận được tín hiệu từ nó, cậu có thể rời đi, hội nhập lại với đội.
Bảy người giao lại nhiệm vụ xử lý quái vật cho Nhiễm Văn Ninh, rồi tiếp tục tiến lên. Trước khi khuất bóng trong mưa, Nhiễm Văn Ninh quay lại, mỉm cười với Trì Thác – một nụ cười cô đơn nhưng kiên định.
Cậu – người khai thác chưa tròn một năm – quay người, bước về phía hàng chục sinh vật đang lớn dần, mỗi con đã gần ba mét.
Trì Thác nhìn bóng lưng cậu khuất dần trong mưa. Cậu bé năm xưa giờ đã trưởng thành.
"Trì Thác, đừng quay lại nhìn cậu ấy nữa."
Arashi đi phía trước, nhắc nhở: "Lo lắng cho người khác chỉ tổ làm giảm trị số tinh thần lực."
"Tôi biết." Trì Thác đáp nhẹ.
Cậu trai năm nào giờ đã thật sự trưởng thành.
Đây là thế giới cá lớn nuốt cá bé – tàn khốc và không khoan nhượng. Trước lựa chọn giữa đối đầu hàng chục sinh vật hay chỉ một con, Nhiễm Văn Ninh chọn phương án thứ hai.
Trong mưa, hai sinh vật khổng lồ ở xa bắt đầu giao chiến. Khi một bên thắng, Nhiễm Văn Ninh lập tức cảm nhận được áp lực kinh khủng.
Đó là một sinh vật giống cá rồng. Vảy đen phủ kín cơ thể, khiến nó như một đám mây u ám lơ lửng giữa không trung. Hai chiếc râu dài trôi bồng bềnh quanh các tòa nhà cao tầng.
Sự xuất hiện của nó khiến tinh thần lực Nhiễm Văn Ninh tụt giảm, nhưng cậu không than vãn. Sinh vật trong mộng cảnh vốn mạnh như vậy. Nhân loại yếu ớt như họ có gì để than?
Cậu xoay nhẹ tán dù. Những giọt mưa bám trên mặt vải bắt đầu xoay tròn, tạo thành một xoáy nước nhỏ. Ngay sau đó, mưa không còn rơi thẳng nữa, mà quấn quanh cây dù, hình thành một cột nước xoáy hình xoắn ốc.
"Ít ra cũng là 1 chọi 1." Nhiễm Văn Ninh khẽ cười.
Con cá rồng như nghe thấy. Nó quay đầu, mở to mắt nhìn chằm chằm vào cậu. Mỗi con mắt không chỉ có một đồng tử, mà là hàng loạt, như chứa vô vàn hạt châu đen.
Cơn lốc nước do Nhiễm Văn Ninh tạo ra lao thẳng tới, bắn tung một mảng vảy đen khỏi thân nó. Những mảnh vảy nhỏ trôi giữa không trung, rồi tan thành sương trắng – đẹp như ngàn cánh đào rơi trong gió.
Nhưng con cá rồng không bỏ cuộc. Nó vẫy đuôi, lượn vài vòng trên không, rồi lao thẳng về phía Nhiễm Văn Ninh. Cậu ra lệnh cho cột nước tan thành mưa bụi, quyết định né tránh để câu giờ.
Sinh vật này khó hơn tưởng tượng rất nhiều, và chưa dùng năng lực "Nuốt chửng". Không muốn hao tổn tinh thần lực ở tầng hai, cậu bắt đầu dụ nó chạy theo mình trên đường phố.
Chạy được một lúc, Nhiễm Văn Ninh nhận ra con cá không đuổi sát. Cậu quay lại – nó đang gặm nhấm một dãy nhà ở xa, chẳng thèm để ý đến vết thương do mưa gây ra.
Khi dãy nhà gần bị nuốt sạch, những thứ bên trong lộ ra: từng lớp bọt biển chồng chất, giống hệt khung cảnh Trì Thác từng thấy. Trong mỗi bong bóng là một con cá con chưa trưởng thành.
Nhiễm Văn Ninh nhìn con cá rồng nhai nuốt từng cụm bọt biển. Cậu chợt hiểu – nó cũng đang trong thế bị động như mình. Với năng lực khắc chế lẫn nhau và chênh lệch sức mạnh, nó đang tìm cách nâng cấp bản thân để đánh bại cậu.
Không được. Nếu để nó mạnh lên, cậu sẽ không thể ngăn nổi.
Nhiễm Văn Ninh hạ dù, khép lại. Dù ô đã đóng, mưa vẫn không ngừng rơi. Cậu biết cây dù đen là đạo cụ cấp cao trong mộng cảnh, có thể điều khiển cả mặt nước của Dear Anna.
Cậu nhét con kanko của Arashi vào cổ áo, ra lệnh cho nó bám chặt. Sau đó, cậu cầm cây dù như một thanh kiếm, chủ động lao tới tấn công sinh vật khổng lồ ở xa.
Cậu tự tin – đố thứ đó thoát khỏi cây dù trong tay mình.
"Mày đừng có mà ăn nữa, lo tiếp chiêu đi này."
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chú thích:
[1] Cá rồng: Cá rồng châu Á (hay cá mơn) là một loài cá nước ngọt, thường được nuôi làm cảnh. (Trích dẫn từ Wikipedia)
Hình minh họa:
Lời tác giả:
Thiệu Vấn Minh: Ui chao trời đẹp quá
Nhiễm Văn Ninh: Ui chao sắp mưa rồi