54. Chương 54: Vực thẳm u ám, phần năm

Ngoài Hiện Thực

Chương 54: Vực thẳm u ám, phần năm

Ngoài Hiện Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
(Đang edit)
NGOÀI HIỆN THỰC
Tác giả: Dạ Dực (Tương Chí Dạ)
Người edit và beta: Cà phê hòa tan
Bản edit là phi lợi nhuận, chưa có sự cho phép của tác giả và chỉ được đăng duy nhất trên blog Cà phê hòa tan. Khi có ý định mang truyện đi, xin hãy ghi credit tên tác giả và người convert cũng như người edit. Đừng ngần ngại inbox hoặc comment hỏi xin khi reup vì mình rất dễ tính, xin cảm ơn rất nhiều.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chương 54: Vực thẳm u ám, phần năm.
Ba thành viên của đội Trì Thác cũng đang rơi vào tình cảnh y hệt như vậy. Họ cũng đang bị một con lươn khổng lồ đuổi sát trong đường cống thoát nước.
"Con này là Thomas choo-choo[1] phải không chứ?" Vừa chạy thoăn thoắt trong ống cống, Ngô Côn Phong vừa hỏi như vậy.
Người anh Seiun thật thà chỉ biết than vãn: "Hai vị có thể chạy chậm lại chút được không? Tôi chỉ là người hỗ trợ thôi mà."
Ngô Côn Phong nhíu mày, người anh này rõ ràng là thành viên của đội hạng nhất, sao trông lại yếu đuối hơn cả thằng bé Nhiễm Văn Ninh nhà mình vậy? Cậu ta chỉ còn cách chạy chậm lại một chút, sau đó bắt đầu kéo tay ông anh người Nhật kia chạy chung với mình.
"Mấy người chạy trước đi. Tôi sẽ dùng năng lực của mình."
Ngô Côn Phong vừa nghe đội trưởng nhà mình nói xong, lập tức cảm thấy bất an. Bởi anh biết rõ phạm vi năng lực của Trì Thác mạnh đến mức nào, nên vội vàng kéo Seiun, bắt đầu chạy hết tốc lực, suýt nữa thì làm ông anh người Nhật ngã sõng soài.
Do môi trường quá chật hẹp, Trì Thác chỉ có thể sử dụng súng lục của mình ở đây. Anh mở linh thị, khóa chặt con lươn trong suốt khổng lồ ở phía xa. Ngay sau đó, một viên đạn chứa đầy năng lực từ mộng cảnh xuất hiện giữa không trung.
Một tiếng nổ vang trời vang lên, cơ thể con lươn bắt đầu tan thành từng mảnh. Tuy nhiên, do chịu tác động từ thuộc tính của chính nó, cùng với thuộc tính năng lực của Trì Thác không xung khắc với thuộc tính mộng cảnh, con quái thú này nhanh chóng phục hồi như ban đầu.
Trì Thác chỉ còn nước cất súng trên tay, vội vàng chạy theo Ngô Côn Phong và Seiun. Anh nói: "Thuộc tính của nó khó xử lý quá, nếu nó rơi vào tay những người như Nhiễm Văn Ninh thì có lẽ mới được."
"Chúng ta tìm đường lên tầng hai trước đi."
Trì Thác nói như vậy.
Vậy thì bây giờ Nhiễm Văn Ninh đang làm gì? Cậu đang chạy theo sát sau lưng Yuuya, vừa phải chạy thoăn thoắt trong đường cống, vừa phải làm một kẻ hầu hạ cho bóng hồng duy nhất bên A2.
Ngay khi hai người chuẩn bị rẽ sang hướng khác, một loại năng lực quen thuộc đột nhiên xuất hiện trước mặt họ. Loại năng lực này đã từng trở thành nỗi ám ảnh không thể xóa nhòa trong ký ức của Nhiễm Văn Ninh trước đây.
Ngay lập tức, Nhiễm Văn Ninh nhận ra đây chính là năng lực của Trì Thác. Bởi cậu đã từng bị nó đánh cho tơi tả, ấn tượng để lại vô cùng sâu sắc. Theo suy đoán của cậu, đây chắc chắn là thứ mà Trì Thác khởi động để tiêu diệt những sinh vật đó, nhờ vậy, "Sinh trưởng" mới có thể bám rễ và tung hoành trong đường cống.
Cậu lập tức lắc mình né tránh những tia sáng của Trì Thác bằng kỹ thuật được tôi luyện và phản xạ có điều kiện. Sau khi thoát khỏi chúng, Nhiễm Văn Ninh liếc thấy Yuuya cũng thực hiện những động tác y hệt mình.
Trong lúc né tránh năng lực đáng sợ của Trì Thác, Yuuya cũng nhìn thấy Nhiễm Văn Ninh thoát khỏi chúng một cách nhẹ nhàng.
Sau khi né tránh xong, hai người nhìn nhau trong chốc lát. Chỉ trong nháy mắt, họ đã cảm nhận được sự thấu hiểu sâu sắc từ đối phương.
"Cậu quen thuộc với thứ này ghê nhỉ."
Yuuya bắt chuyện.
"Khéo quá, anh cũng vậy."
Nhiễm Văn Ninh đáp lời.
Sau khi trao đổi ngắn gọn, tất cả họ lại tiếp tục chạy thoăn thoắt. Đôi khi, tình huynh đệ giữa họ hình thành một cách vô cùng đơn giản như thế.
Tám người của cả "Ánh sáng" lẫn A2 đều nghĩ thầm, liệu mình đã phí mất cả nửa tiếng trong tầng đầu tiên của mộng cảnh này hay không. Nhiễm Văn Ninh chạy mải miết trong ống cống, đến mức toàn thân tê cứng, nhưng vẫn chưa nhìn thấy bất kỳ đường ống dẫn lên trên.
Ngay khi định từ bỏ, Nhiễm Văn Ninh cuối cùng cũng nhìn thấy một phần thang cuốn trong tầm mắt. Đôi mắt cậu sáng rực lên như đèn pha, ngay cả trạng thái mệt mỏi khi bị ép làm kẻ hầu hạ cũng trở nên hăng hái.
Yuri đang trôi lơ lửng giữa không trung, cô bé trông vô cùng thư thái. Nhiễm Văn Ninh nghĩ thầm, vị cô nương này chắc nên cưỡi dụng cụ của "Hộp đồ chơi" mới phải, bởi thuộc tính "Anh đào rơi" của cô không thể bám riết người khác như vậy.
"Em thấy đường lên tầng hai rồi ạ."
Yuri reo lên đầy vui vẻ.
Khi đến được đó, Nhiễm Văn Ninh và Yuuya đều nhìn thấy hai gương mặt quen thuộc cũng đang chạy hổn hển đến nơi. Ngay sau khi gặp ba thành viên bên Yuuya, Arashi và Giang Tuyết Đào đều cảm thấy chuyện lớn rồi.
Nhưng may mắn, Nhiễm Văn Ninh kịp thời phanh lại. Những sinh vật khổng lồ đang đuổi sát mỗi tổ, nếu họ vô tình tụ tập lại, hai con lươn sẽ đâm sầm vào nhau.
Yuuya vội quay sang hướng khác. Hắn định câu giờ để đội Arashi rời khỏi tầng này trước.
Khi quay người, Yuuya đẩy Nhiễm Văn Ninh ra ngoài, sau đó dặn cậu: "Năng lực của cậu và Yuri có thể khắc chế những thứ này, hai người giúp Arashi một tay đi. Để tôi dẫn con này ra khỏi đây."
Vừa dứt lời, Yuuya đã biến mất khỏi tầm nhìn của Nhiễm Văn Ninh. Thấy vậy, cậu vội chạy đến chỗ Arashi. Biết rằng sinh vật này có sức sống và tốc độ vô cùng mạnh, cậu quyết định triệu hồi cây dù đen.
"Yuri, em xuống khỏi người anh trước đi."
Nhiễm Văn Ninh ra lệnh. Cơn mưa của cậu chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến ý thức của đồng đội xung quanh.
Yuri vội nhảy xuống, nấp vào một ống thoát nước gần đó. Trong tầm mắt cô, Nhiễm Văn Ninh đã chặn trước thang cuốn từ lâu, cây dù đen trong tay, sẵn sàng chiến đấu.
"Mấy anh chạy tiếp đi. Đào ca, cho tôi chút tăng lực, tăng mức độ sinh động lên nhiều tí nhé."
Nhiễm Văn Ninh gọi hai thành viên bên Arashi.
Giang Tuyết Đào hiểu ý, sau đó ra hiệu bằng một dấu tay nhỏ. Khi chỉ còn cách Nhiễm Văn Ninh gần mười mét, hắn mới khởi động năng lực, ra lệnh cho chúng bám vào người cậu.
Arashi và Giang Tuyết Đào phi đến bên cạnh Nhiễm Văn Ninh. Ngay lập tức, vài hạt nước li ti xuất hiện trong không khí, trong suốt và không hề giống nước cống bẩn thỉu của mộng cảnh.
Những sợi dây vô hình dần dần hình thành trong những hạt mưa, chỉ có thể cảm nhận qua giác quan thứ sáu. Dù những sợi tơ nước đông đúc, Nhiễm Văn Ninh vẫn có thể cảm nhận từng sợi một, thân thuộc như nhịp thở của chính mình.
Trước đây, mỗi lần khởi động công kích từ ý thức ngoại thân, Nhiễm Văn Ninh luôn cảm thấy như bị ép phải giũ một tấm ga trải giường khổng lồ. Nhưng giờ đây, cảm giác hoàn toàn khác, cậu cảm nhận rõ ràng một tấm màn nước phẳng lặng phía sau mình, không phải ga trải giường.
Về độ lớn của tấm màn này, Nhiễm Văn Ninh vẫn chưa rõ.
Khi để ý thức nối liền với những sợi tơ nước trải dài xung quanh, cậu biết chắc năng lực thật sự của Dear Anna đã xuất hiện trong mộng cảnh. Tiếng ca vô hồn ấy lại vang lên, trôi nổi giữa không trung.
Trị số tinh thần lực của Nhiễm Văn Ninh hiện tại là 7893, trị số nhận thức 2300.
Một vòng nước xoáy theo hướng xoắn ốc xuất hiện quanh cây dù trong tay cậu. Cậu siết chặt dù, xông thẳng về phía sinh vật khổng lồ xa xa. Dù không muốn lãng phí tinh thần lực vào thứ tầm thường, nhưng giờ đây, cậu không còn cách nào khác.
"Biến đi cho."
Cột nước xoáy thẳng vào miệng con lươn khổng lồ. Thuộc tính ẩn thân trên từng giọt nước bắt đầu ăn mòn sinh vật từ bên trong. Lớp ánh xanh rêu bọc ngoài xương trắng của con lươn nhạt dần, lớp thịt ôm khớp xương héo quắt như da khô.
Trong tầm mắt Arashi, sinh vật đó đâm đầu vào thứ có khả năng khắc chế nó. Chưa kịp phản ứng, con lươn đã hóa thành sương trắng, biến mất trong đường cống.
Ở nơi không xa, người đàn ông đứng sừng sững trong màn sương mù. Cậu siết chặt cây dù đen, để lại cho đồng đội một bóng lưng vững chãi. Sau khi quay người, một nét đau thương thoáng qua đáy mắt. Cậu nâng bàn tay che tai, như muốn thoát khỏi vài thanh âm nào đó.
"Đội trưởng Amamiya, anh có thể báo tin cho hai tổ khác giùm tôi không? Tôi canh ở đây để giết chết chúng."
Nhiễm Văn Ninh buông tay xuống, đề nghị như vậy.
Sau khi gật đầu, Arashi nhắc nhở: "Nếu cứ diệt ba sinh vật một lần, tinh thần lực của cậu sẽ giảm nhiều đấy. Cậu nên chú ý."
"Tôi hiểu rồi."
Nhiễm Văn Ninh đáp. Cậu chỉ ra rằng mình biết rõ hậu quả, cam đoan sẽ kiểm soát mức độ sử dụng năng lực.
Lúc này, một con kanko nằm trên vai Arashi. Mặt ngoài y không lên tiếng, nhưng con kanko hiểu phải làm gì.
"Chúng tôi đi trước nhé. Cậu dùng năng lực không cần lo lắng cho bên ngoài."
Sau đó, Arashi giục Giang Tuyết Đào và Yuri chạy lên thang cuốn.
Đầu thang cuốn thông với một đường ống to như giếng, chỉ đủ một người chui. Mọi người bò lên trên từng người một.
Arashi định đưa cho Nhiễm Văn Ninh một con kanko, nhưng cậu lắc đầu từ chối, bảo rằng kanko không chịu được năng lực của mình lâu.
Trong lúc nhìn theo bóng lưng họ rời đi, Nhiễm Văn Ninh đứng yên chờ hai con lươn từ chỗ Trì Thác và Yuuya tiến đến.
Trước mặt cậu là ngã ba hình chữ T. Chỉ chờ đợi chốc lát, cậu cảm nhận ý thức đang đến gần. Thật bất ngờ, tổ Trì Thác và Yuuya gần như cùng lúc ló dạng khỏi hai đầu giao lộ.
Sau khi gặp nhau, tất cả đều sững sờ, sau đó quay đầu chạy thẳng về phía Nhiễm Văn Ninh.
"Các anh đi trước. Tôi sẽ bọc hậu."
Nhiễm Văn Ninh chạy về phía hai sinh vật khổng lồ sau lưng họ. Khi lướt qua đồng đội, cậu cảm nhận được cảm giác chân thật: mình đã trưởng thành đến bậc nhất. Cuối cùng, cậu cũng có thể bảo vệ người khác hết mình.
Hai sinh vật khổng lồ phía sau va vào nhau rầm rầm. Trong lúc quan sát chúng nuốt chửng nhau, Nhiễm Văn Ninh cảm thấy cảnh tượng vô cùng tàn nhẫn.
Ban đầu, cậu tin rằng chúng không phải sinh vật hữu thể, nhưng sau khi chúng ăn nhau xong, cậu cảm nhận rõ ràng mức độ hữu thể của đống thịt nát trước mặt đang tăng nhanh.
Chúng bắt đầu biến hình. Chỉ sau đó không lâu, chúng đã biến thành một con rắn. Lớp vảy trắng bóng chói mắt giữa bóng tối của đường cống.
Ánh đèn xanh vàng leo lét chiếu lên cơ thể con rắn, khiến nó như một ma quỷ vừa bò lên từ địa ngục.
"Rốt cuộc chủ mộng cảnh nào mới nghĩ ra sinh vật như thế này?"
Nhiễm Văn Ninh không kiềm được, mắng một câu.
Lúc này, không còn đồng đội nào sau lưng cậu. Cậu giơ cây dù lên, chỉ về phía con rắn.
"Mày nghe thấy không?"
Tiếng ca vô hồn từ Dear Anna vang vọng khắp nơi, vừa mơ hồ vừa bi ai.
Cảm thấy hỏi chuyện với sinh vật mộng cảnh thật ngớ ngẩn, cậu nở một nụ cười nhạt. Thật ra, khi dùng Dear Anna, cậu luôn cảm thấy khó chịu, ảnh hưởng chút ít đến tinh thần lực.
Giờ đây, Nhiễm Văn Ninh mới thật sự công nhận độ khó của tầng thứ nhất mộng cảnh. Dù chỉ là sinh vật tầng đầu, chúng đã mạnh đến thế.
Cậu bung dù che khuôn mặt âm u, nói lạnh lùng: "Sắp mưa rồi."
Yuuya là người cuối cùng bò ra khỏi miệng cống. Đặt chân xuống đất, hắn cảm thấy khó có thể cảm nhận ý thức của Nhiễm Văn Ninh ở tầng dưới.
"Sinh vật đó hình như còn biến hình lần nữa."
Yuuya vừa bò nửa đường đã cảm nhận cường độ ý thức dưới chân tăng cao.
Trì Thác kéo Yuuya dậy, an ủi: "Nhiễm Văn Ninh mạnh lắm, anh yên tâm đi."
"Đẳng cấp thuộc tính của cậu ấy thật sự cao." Arashi phía sau bình luận. Dù Nhiễm Văn Ninh chưa tăng cường độ năng lực tối đa, Arashi vẫn nhận ra năng lực của cậu đàn em kinh khủng.
Sau khi đẩy kính vàng lên, Arashi cười lớn, trêu chọc: "Thật ra tôi thấy cậu ấy rất giống người."
Không ai hiểu được hàm ý của Arashi, mọi người không thể đáp lời.
Mọi người đứng yên chờ đợi, nhưng mãi không thấy bóng dáng Nhiễm Văn Ninh. Seiun lo lắng cậu lạc đường, nhưng Yuri cốc đầu anh ta, bảo đừng nói bậy.
Trong lúc hai đội viên A2 trêu nhau, mọi người cảm nhận cường độ ý thức mạnh mẽ truyền từ trong nắp cống.
"Tránh xa ra."
Trì Thác cảnh báo. Cả bọn chạy khỏi nơi đó năm bước, ngay sau đó, một cột nước mạnh phun ra từ miệng cống, hung hăng như vòi phun chữa cháy.
Dưới mắt mọi người, ngoài nước, cột nước cuốn theo vài xác sinh vật như cá trê khô quắt như gỗ, sắp tan thành sương.
Không chỉ vậy, cột nước trong suốt mang theo vô số mảnh vảy trắng sáng lấp lánh. Chẳng bao lâu, chúng cũng biến mất như mấy con cá trê.
Cột nước rơi xuống, hóa thành cơn mưa to trên diện tích nhỏ. Bảy người đều bị ướt, tinh thần lực bắt đầu suy giảm.
Mọi người chạy xa ra. Sau khi cơn mưa nhỏ dần, một người đàn ông ướt sũng ló mặt từ miệng cống.
Vừa bò lên, Nhiễm Văn Ninh nhìn thấy ánh mắt kỳ lạ của đồng đội như nhìn quỷ. Cậu cúi đầu nhìn cơ thể ướt đẫm của mình. Do trời hè, cậu mặc áo ngắn, nếu để mình ướt như vậy, trông thật giống trai đẹp tắm mưa.
"Sao thế, chưa thấy trai đẹp tắm mưa bao giờ à?" Nhiễm Văn Ninh hỏi ngược.
Bảy người lắc đầu, sau đó gật đầu. Seiun tò mò hỏi: "Cậu trông thế mà chơi dữ ha, dùng tinh thần lực xả láng thế, cậu có năng lực gì?"
"Ngư chu xướng vãn đó anh."
Nhiễm Văn Ninh đáp. Bốn người Nhật không hiểu gì.
Trì Thác ho khan, nói: "Thôi, đi tiếp thôi."
Người phụ nữ tóc nâu đỏ nằm trên tảng đá ngầm giữa biển. Cảm nhận gió biển vuốt ve má, Emma bật cười tự hỏi: "Có năng lực nào khắc chế mình không nhỉ?"
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chú thích:
[1] Xe lửa Thomas: Nhân vật trong series Thomas và những người bạn.
[2] Nắp hố ga: Nắp đậy hố ga.