Ngoảnh Đầu Lại Vẫn Là Anh
Chương 4
Ngoảnh Đầu Lại Vẫn Là Anh thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Về đến nhà, tôi lại phải đối mặt với vấn đề chỗ ngủ. Có lẽ nhận ra tôi đang ngần ngại, anh ta ôm lấy tôi, giọng điệu nũng nịu, khẽ hỏi: "Em không muốn ngủ cùng anh sao?"
"Em..." Tôi bắt đầu giằng xé nội tâm.
"Chỉ ôm thôi, không làm gì khác, được không?"
Nhìn ánh mắt tràn đầy dịu dàng của anh ta, tôi càng thêm rối bời. Trong lúc tôi còn đang đắn đo, Hạ Chuẩn đột nhiên bế bổng tôi lên rồi đặt xuống giường.
"Đàn... đàn anh..." Tôi có chút phản kháng.
Gương mặt anh ta thoáng hiện vẻ thất vọng, nhưng vẫn giữ nét ôn hòa: "Chỉ ôm thôi cũng không được sao?" Thấy tôi cứ im lặng, anh ta buồn bã nói: "Anh hiểu rồi. Em ngủ đi."
Nói đoạn, anh ta cầm lấy một chiếc gối định đi chỗ khác. Lòng tôi bỗng chốc mềm lại, tôi giữ tay anh ta, rụt rè nói: "Chỉ được ôm thôi nhé!"
Nghe vậy, anh ta mỉm cười mãn nguyện, lập tức chui vào chăn ôm lấy tôi, khẽ nói bên tai: "Anh thích Chi Chi lắm."
"Thật sao? Anh thích em ở điểm nào?" Thực ra tôi không tin lắm việc Hạ Chuẩn thích tôi nhiều đến mức nào, bởi với điều kiện của anh ta, xung quanh có quá nhiều cô gái ưu tú. Còn lý do tại sao anh ta lại chọn tôi, tôi không muốn nghĩ sâu thêm nữa.
"Thích vì em thích anh." Anh ta chậm rãi nói.
Lòng tôi hẫng đi một nhịp. "Ra là vậy."
Anh ta dùng cằm cọ cọ vào vai tôi, hỏi: "Không vui sao?"
Tôi thực sự không vui: "Có nhiều người thích anh như thế..."
Anh ta nâng mặt tôi lên, nhìn thẳng vào mắt tôi đầy nghiêm túc: "Người thích anh quả thực rất nhiều, nhưng không ai ngốc nghếch như em, thật sự đuổi theo anh đến tận đây. Tình cảm của họ dành cho anh giống như thần tượng một ngôi sao nào đó, là sự yêu thích hời hợt. Chỉ có em là thích con người thật của anh. Và người có thể thích anh theo cách này chỉ có mình em, anh rất muốn trân trọng điều đó."
Thực tế, câu trả lời của anh ta hoàn toàn nằm trong dự tính: Anh ta thích tôi không nhiều bằng tôi thích anh ta. Nhưng anh ta lại quá khéo mồm, nói đến mức khiến tim tôi xao động, hoàn toàn mất phương hướng. E rằng bất cứ cô gái nào trên đời này, chỉ cần anh ta muốn, chắc chẳng có ai mà anh ta không tán đổ được.
Vui sướng và hụt hẫng, hai cảm xúc mâu thuẫn ấy cứ quanh quẩn mãi trong lòng tôi. Đây chính là cảm giác khi yêu Hạ Chuẩn sao? Thật kỳ diệu!
Hạ Chuẩn thực sự chỉ ôm tôi, không hề có hành động thiếu đứng đắn nào, nhưng tôi vẫn căng thẳng đến mức người cứng đờ, không tài nào ngủ được. Điều lạ lùng hơn là, dù đang nằm trong vòng tay người mình thích, trong đầu tôi lại toàn là cảnh tượng cãi nhau với Chu Dịch Minh khi nãy. Đặc biệt là vẻ mặt đau buồn cuối cùng của nó cứ ám ảnh tôi mãi.
Có phải tôi đã sai rồi không? Dù sao Chu Dịch Minh cũng chỉ vì lo lắng cho tôi, mai phải xin lỗi nó mới được! Nghĩ vậy, tôi dần dần chìm vào giấc ngủ.
Tôi cứ ngỡ mình sẽ ngủ một mạch đến sáng, nào ngờ nửa đêm lại tỉnh giấc. Lúc đầu, tôi lờ mờ cảm thấy chiếc giường đang rung nhẹ, cứ tưởng mình nằm mơ. Nhưng dần dần, sự rung động ấy ngày càng rõ rệt. Tôi giật mình tỉnh hẳn, phát hiện Hạ Chuẩn đang ôm chặt lấy tôi, thân thể anh ta không ngừng cọ xát vào người tôi, vã đầy mồ hôi.
Anh ta muốn làm gì, không nói cũng rõ.
Tôi bắt đầu vùng vẫy, gọi tên anh ta: "Hạ Chuẩn, anh..."
"Chi Chi... em cũng thích anh mà, đúng không?"
"Nhưng anh đã hứa là không làm gì khác rồi!" Lòng tôi sợ hãi đến tột độ.
Hạ Chuẩn khẽ cười, giọng điệu mang theo vẻ mê hoặc: "Chi Chi đã từng với người đàn ông nào chưa? Chưa đúng không? Ngây thơ thế này chắc chắn là chưa rồi..."
Anh ta như một tảng đá ngàn cân đè chặt lấy tôi, tôi hoàn toàn không có sức phản kháng. Anh ta hổn hển nói tiếp: "Về khoản này anh giỏi lắm, em thử một lần là biết ngay..."
Đầu óc tôi lập tức trống rỗng. Theo bản năng tự vệ, tôi dùng hết sức đạp anh ta một cái. Anh ta có lẽ không ngờ tôi phản kháng dữ dội đến vậy, hoàn toàn không phòng bị nên kêu rên một tiếng, vô thức gập người lại. Tôi nhân cơ hội đó đẩy anh ta ra, chạy trốn thục mạng.
Chạy một mạch ra khỏi khu nhà Hạ Chuẩn, khi xác định anh ta không đuổi theo, tôi mới dám đi chậm lại. Tinh thần vừa buông lỏng, tôi mới nhận ra mình đang đi dép lê của nhà anh ta chạy ra ngoài, áo khoác không mặc, điều tồi tệ hơn là điện thoại cũng bỏ quên ở đó. Ý thức được hoàn cảnh của mình, tôi bỗng thấy mình thật thảm hại, cảm giác sợ hãi bủa vây khiến nước mắt không kìm được mà rơi xuống.
Tôi ôm lấy vai, đi lang thang vô định trên phố. Các cửa hàng bên đường đều đã đóng cửa, tôi chẳng tìm được nơi nào để trú gió giữ ấm, người tôi sắp đóng băng đến nơi. Đúng lúc này, tôi nhìn thấy một cửa hàng tiện lợi mở cửa 24 giờ, do dự một hồi mới đẩy cửa bước vào.
Chủ quán là một ông chú trung niên đang nằm gục trên quầy ngủ gật. Nghe tiếng tôi vào, chú hé mắt nhìn một cái rồi cũng chẳng thèm quan tâm. Tôi lấy một hộp mì tôm, đánh liều đi tới quầy thu ngân.
Ông chú xoa mặt, hỏi một cách máy móc: "WeChat hay Alipay?"
Tôi lí nhí: "Cháu không mang điện thoại."
Đôi mắt tròn xoe của chú đảo qua đảo lại, nói: "Tiền mặt cũng được."
"Cháu cũng không có tiền mặt." Tôi nói khẽ, lại muốn khóc. Ông chú ngẩn người, nhìn tôi từ đầu đến chân một lượt rồi hỏi: "Cãi nhau với chồng rồi bỏ nhà đi à?" Chú cũng chẳng đợi tôi giải thích, thở dài một tiếng: "Hiểu, hiểu mà. Cứ nợ đấy đi," chú chỉ tay: "Bên kia là chỗ pha nước, có thể nấu mì. Ăn xong chú cho mượn điện thoại mà gọi cho chồng đến đón."