Trong tam giới, Hoắc Huyền là cái tên khiến vạn vật khiếp sợ: Kẻ tàn độc nhất, tâm tính biến ảo khôn lường, thủ đoạn tàn nhẫn đến rợn người, và đặc biệt, tâm cơ báo thù sâu như biển. Kẻ nào muốn tiếp cận y, ắt phải dè chừng ba phần; kẻ toan tính hãm hại y, cần chuẩn bị trả giá gấp bảy. Thế nhưng, có một điều mà cả thiên hạ đều biết: Hoắc Huyền cả đời ghét nhất... chính là heo. Vào một ngày nọ, khi Hoắc Huyền trở về động phủ sau kỳ bế quan, vừa bước chân qua ngưỡng cửa, y liền cảm thấy như bị sét đánh ngang tai— Kẻ thù nào dám cả gan ném vào đây một chú heo con? Con heo nhỏ lông trắng muốt, thần thái ngạo nghễ, đang thản nhiên đánh chén Trường Sinh Đan mà y hao tâm tổn trí cả đời mới luyện thành. Không chỉ vậy, nó còn nghiêm túc lật giở bí tịch của y, đầu gật gù như thể đang lĩnh ngộ đạo pháp cao thâm. Hoắc Huyền: “…” *** **Lưu ý quan trọng:** Thụ ban đầu là heo con, chỉ thỉnh thoảng mới hóa thành người. Xưng hô trong truyện sẽ dùng "nó" để phản ánh hình dạng ban đầu của thụ. Nếu bạn cảm thấy không thoải mái, xin cân nhắc trước khi đọc. **Thể loại:** Đam mỹ, Cổ đại, Tiên hiệp, Huyền huyễn, Tu chân, Chủ thụ, Kiếp trước kiếp này, Linh dị thần quái, Hài hước, 1×1, HE.