103. Chương 103

Ngôn Ngữ C Tu Tiên thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 103 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chỉ là một hệ điều hành thôi mà. Thần Lâm há có tiếng hư danh?
Hắn lập tức rời khỏi không gian hệ thống, đi vào phòng khách, nhìn về phía Vương An Toàn và Triệu Cơ Cấu đang say sưa với trò chơi.
“Có ai còn giữ bài tập hệ điều hành trước kia không?”
Câu trả lời là có.
Việc giữ lại những chương trình mình từng viết là một tố chất cơ bản của lập trình viên.
Lâm Tầm tìm trong máy tính của bọn họ, chuyển vào không gian hệ thống của mình rồi bắt đầu chạy thử.
Trong lòng hắn cũng chẳng thấy áy náy, mặc dù đó không phải chương trình của mình, nhưng đúng là hắn đã rất nghiêm túc tu tiên, trên cơ sở hiểu rõ nguyên lý một cách tường tận mới bắt đầu sao chép phương pháp tu tiên đó.
Khác với những ngành học khác, biết cách sao chép hợp lý cũng là một trong những phẩm chất cần có của lập trình viên. Ctrl C và Ctrl V là một phát minh vô cùng vĩ đại trên thế giới.
Nhưng ba phút sau, hắn lại đi vào phòng khách: “Vì sao hệ thống của các cậu đều có lỗi vậy?”
Vương An Toàn gãi đầu: “Do tớ viết ẩu quá.”
Triệu Cơ Cấu ngẩng đầu lên từ trong trò chơi: “Tớ viết cũng không khá hơn là bao, toàn lỗi vặt.”
Lâm Tầm: “Các cậu khiến tớ rất thất vọng.”
Vương An Toàn: “Ồ? Vậy cái cậu viết đâu?”
Lâm Tầm: “Chẳng lẽ chương trình của tớ vẫn luôn là kết quả hỗn hợp của hai người các cậu sao?”
Cơ Cấu: “À, tớ có lỗi, An Toàn cũng có lỗi, cho nên cậu chỉ có thể sai càng thêm sai thôi.”
Lâm Tầm: “Không sai.”
Hắn nhìn về phía Khương Liên.
Khương Liên tự giác nói: “Khóa này tôi cũng học qua loa.”
Vương An Toàn: “Nhìn đi, giáo dục cơ sở máy tính thật bi ai. Môn hệ điều hành đã bồi dưỡng ra bốn tay mơ như chúng ta.”
Triệu Cơ Cấu: “Ặc.”
Ba người bọn họ rời khỏi Lâm Tầm, đi vào trong khoang trò chơi thực tế ảo.
Lâm Tầm chỉ có thể trở lại không gian hệ thống. Chương trình của An Toàn ít lỗi sai nhất, hắn định sửa lại.
Nhưng sau khi sửa nửa giờ, lỗi sai không những không giảm bớt mà còn tăng thêm.
Điều này có thể nói là trở ngại lớn nhất trên con đường tu tiên của Lâm Tầm.
Hắn rời khỏi không gian hệ thống, nhắn tin cho Đông Quân.
Một con trỏ chuột vui vẻ: Nam thần.
Một con trỏ chuột vui vẻ: Anh đã từng viết hệ điều hành chưa?
Một con trỏ chuột vui vẻ: Em muốn.
Chắc bây giờ nam thần đang bận, nhưng lát nữa anh ấy sẽ nhìn thấy.
Vừa gửi đi, lại có một cuộc điện thoại, không phải ai khác mà chính là Kỳ Vân đã không liên lạc ba ngày nay.
Lâm Tầm bắt máy: “Chào anh.”
“Xin chào.” Kỳ Vân nói với giọng yếu ớt: “Cậu có rảnh không?”
Lâm Tầm: “Có, anh sao thế?”
“Bây giờ tôi là một con cá.” Kỳ Vân nói.
Lâm Tầm: “Tôi biết.”
Kỳ Vân: “Ba giờ tôi sẽ biến thành người, có thể duy trì sáu giờ.”
Lâm Tầm: “Chúc mừng.”
Kỳ Vân: “Nhưng ba giờ tôi phải đến đoàn làm phim mà phu nhân đã liên hệ cho tôi để báo danh.”
Lâm Tầm: “Chúc mừng, anh có hy vọng diễn xuất rồi đấy.”
Kỳ Vân: “Thật ra lý tưởng của tôi không phải đóng phim.”
Lâm Tầm: “Nhưng đóng phim cũng có thể gia tăng độ nổi tiếng của anh.”
“Đúng thế.” Kỳ Vân nói.
Lâm Tầm: “Cho nên anh tìm tôi làm gì?”
Kỳ Vân: “Tôi là cá.”
Lâm Tầm: “Cho nên?”
Kỳ Vân: “Tôi phải đến đoàn phim trước ba giờ, tôi không có chân, không đến đó được.”
Lâm Tầm: “Sư huynh đâu?”
Kỳ Vân: “Anh ta nói đi họp, không về được.”
Lâm Tầm: “Tôi có xe.”
Kỳ Vân: “Cảm ơn ca.”
Lâm Tầm cúp điện thoại, hắn suy nghĩ cũng không tốn nhiều thời gian lắm, liền ra ngoài.
Bộ phim mà Kỳ Vân diễn cũng là nhờ may mắn.
Ngày đó hắn và Thường Tịch giết quỷ nước ở khu Tây Thành, không ngờ quỷ nước chính là Kỳ Vân. Không chỉ như thế, trạng thái nhân ngư của Kỳ Vân còn bị vô số người chụp được, đồng thời lưu truyền rộng rãi trên mạng.
Sương mù của Hồ Điệp phu nhân có thể làm cho người ở đó quên mất đã xảy ra chuyện gì, nhưng lại không thể tẩy được ký ức trên mạng. Chỉ có thể lấy giả làm thật, liên hệ một đoàn làm phim thật sự có nhân vật nhân ngư cho Kỳ Vân để đánh lừa mọi người — dù sao trong tay cô cũng không thiếu tài nguyên điện ảnh tốt.
Lâm Tầm nịnh nọt dì quản lý khu ký túc xá, cầm thẻ dự bị mở cửa ký túc xá của Thường Tịch ra. Nơi này vẫn sạch sẽ và giản dị như trước, chỉ là trong phòng tắm truyền đến tiếng nước ào ào. Kỳ Vân đang nghịch nước, câu nói đầu tiên khi nhìn thấy Lâm Tầm là: “Tôi muốn ăn cái gì đó.”
“Anh đã tích cốc, nghe lời.” Lâm Tầm xả nước trong bồn tắm, sau đó cầm lấy một cái áo khoác bọc đuôi cá của Kỳ Vân lại, ôm xuống tầng. Kỳ Vân khoác cánh tay ướt sũng lên vai hắn, tóc dài rủ xuống, nếu không nhìn mặt thì đúng là một mỹ nhân ngư quyến rũ.
Mỹ nhân ngư cứ thế nửa sống nửa chết nằm ở ghế sau xe, biến thành một con cá chết.
Lâm Tầm nhập địa chỉ, chiếc Jetta khởi động hệ thống lái tự động, đi về phía trường quay.
“Đờ mờ.” Nhân ngư phía sau thốt ra một câu thô tục.
Lâm Tầm: “Sao thế?”
“Sao cấp trong game của cậu lại thấp vậy.”
“Thành tích này của cậu là do thua quá nhiều đúng không.”
“Cậu không phải thanh đồng nữa, là khoáng thạch thanh đồng mới đúng.”
Lâm Tầm: “…”
Lâm Tầm: “Anh mới biết à?”
Kỳ Vân: “Cậu cứ tìm tôi, bố kéo mày chơi.”
Lâm Tầm: “Không cần, tôi lên cấp cao mấy ngày sẽ lại bị đồng đội kéo thấp thôi.”
Kỳ Vân: “Được rồi.”
Người này trời sinh nói nhiều, chưa yên tĩnh được bao lâu đã xích lại gần, nói: “Tôi nói cho cậu nghe, bộ phim mà phu nhân tìm cho tôi rất lợi hại, đạo diễn lớn đấy.”
Lâm Tầm: “Là sao?”
Kỳ Vân: “Cao Liêu, cậu nghe bao giờ chưa?”
Đúng là đã nghe qua, hơn nữa không chỉ một lần. Không chỉ là đã từng nghe rất nhiều chuyện liên quan tới vị đạo diễn này, mà chuyện xảy ra mấy ngày gần đây đều có liên quan đến ông ta.
Lâm Tầm: “Có phải bộ phim ở tầng hầm khu Tây Thành là của ông ta không?”
Kỳ Vân: “Hở?”
“Xin lỗi, tôi quên là anh không đi.” Lâm Tầm nói: “Có một bộ phim kinh dị, kể về chuyện ma ở trong homestay, là của ông ta sao?”
Kỳ Vân: “Đúng, là ông ta.”
Lâm Tầm híp mắt.
Bộ phim ma ở dưới tầng hầm là tác phẩm của đạo diễn Cao Liêu.
Như vậy chủ nhân trước của trang viên mà bác sĩ đang ở cũng là ông ta. Có lẽ đạo diễn này rất có liên quan đến vụ án thi thể trong tủ lạnh dưới đất.
Đúng là oan gia ngõ hẹp, bây giờ Kỳ Vân lại muốn đóng phim của ông ta.
Lâm Tầm hỏi: “Phim anh đóng là gì?”
“Cthulhu(*), cậu có biết không?” Kỳ Vân hỏi.
(*) Cthulhu là quái vật khổng lồ bí ẩn nhất thế giới, cũng đồng thời là Thủy quái Thái Bình Dương.
Lâm Tầm: “Tôi không hiểu.”
Kỳ Vân: “Thật ra tôi cũng vừa hiểu, hình như là một loại phim kinh dị khá mới lạ.”
Nói rồi gã mở tài liệu ra cho Lâm Tầm nhìn.
Bộ phim này tên là “Bãi biển lạc lối”, kể về câu chuyện của một thủy thủ.
Từ nhỏ thủy thủ đã sống bên bờ biển, gia tộc của hắn đời đời kiếp kiếp đều là thủy thủ ưu tú.
Hắn rất yêu biển, tất cả mọi người đều cho rằng là vì hắn sinh ra trong một gia đình thủy thủ, nhưng thật ra là có một nguyên nhân lãng mạn.
Thủy thủ vẫn luôn khẳng định lúc còn nhỏ mình đã từng gặp một mỹ nhân ngư trên đá ngầm sau khi thủy triều rút đi.
Sau khi lớn lên, cảnh tượng về mỹ nhân ngư vẫn luôn xuất hiện trong giấc mơ của hắn, hắn tin chắc nhân ngư đó vẫn đang chờ mình ở một nơi nào đó trong biển.
Thế là hắn liền có một ước mơ, muốn đi đến nơi sâu nhất của biển cả, để gặp lại nhân ngư đã từng gặp khi còn bé.
Cuối cùng hắn đã có cơ hội.
Vào một đêm tràn ngập sương mù, có một đội tàu chở hàng hóa quý giá gặp nạn trên biển, hắn là người lặn giỏi nhất, đã tham gia vào đội cứu viện, vớt hàng hóa, đồng thời phát hiện lối vào một vương quốc thần bí ở sâu dưới biển.
Nhưng mà đây không phải quốc gia của nhân ngư, mà là sào huyệt của một loại quái vật đại dương không thể diễn tả được, khó mà dùng ngôn ngữ của loài người để hình dung sự xa xưa, kinh khủng, xấu xí của nó.
Trailer phim đến đây là hết. Điểm thu hút của nó là sử dụng những hình ảnh kỳ dị, điên rồ về vương quốc dưới biển để thách thức giới hạn nhận thức của con người.
Lâm Tầm nhíu mày.
Nhìn như vậy, bộ phim này có rất ít diễn viên.
Thậm chí chỉ có thủy thủ là nhân vật có tên.
Hắn chân thành hỏi Kỳ Vân: “Anh diễn cái gì? Quái vật dưới biển à?”
“Không thể, quá xấu.” Kỳ Vân đập đuôi cá vào ghế, trên mặt lộ ra vẻ đắc chí: “Tôi diễn nhân ngư trong giấc mơ kia.”
Lâm Tầm: “Thế thì thủy thủ này lại là người đồng tính à?”
“Cậu nhìn ai cũng thấy cong vậy?” Kỳ Vân cướp điện thoại từ trong tay hắn: “Nhân ngư đại diện cho một loại vẻ đẹp vượt qua giới tính.”
Lâm Tầm: “Được rồi.”
Hắn lại nhìn khuôn mặt tái nhợt gần như trong suốt của Kỳ Vân: “Sau khi anh biến thành nhân ngư, đúng là có chút phi giới tính.”
Kỳ Vân: “Ý của cậu là nói tôi ái nam ái nữ? Có phải cậu muốn đánh nhau với tôi không.”
“Không phải là nói anh xinh đẹp sao.” Lâm Tầm nói: “Nhưng mà có lẽ đạo diễn của anh có vấn đề, anh phải quan sát một chút.”
Kỳ Vân đảo tròn mắt: “Người quay thứ này đúng là hơi biến thái.”
“Ừm.” Lâm Tầm phụ họa một tiếng.
Bọn họ cười nói một đường, bốn mươi phút sau đã đến trường quay. Hôm nay không cần quay chụp gì, chỉ đến để báo danh và đọc kịch bản.
Kỳ Vân đuổi Lâm Tầm xuống xe vào lúc ba giờ, mười phút sau mới đi ra, đã là một người có chân mặc quần áo.
Người này ăn mặc đơn giản mà lại không đơn giản. Áo thun đen quần đen, kiểu dáng rất đơn giản, nhưng trước ngực sau lưng lại có không ít kim loại xiềng xích để trang trí.
Quần áo màu đen làm nổi bật màu da trắng đến trong suốt của gã, không phải trắng nõn bình thường, là một loại tái nhợt như bị bệnh.
Có thể là Kỳ Vân chú ý tới ánh mắt của hắn, nói: “Di chứng của việc biến thành cá.”
Lâm Tầm lùi về phía sau mấy bước, đánh giá Kỳ Vân từ đầu đến chân — mặc dù biến về người, nhưng mái tóc dài vẫn không biến mất, vẫn là chiều dài ngang eo. Mắt cá chân trắng trẻo, nhỏ nhắn, cổ, cổ tay và xương quai xanh đều toát lên vẻ yếu ớt.
Về phần ngũ quan — gương mặt bây giờ của Kỳ Vân đã có một chút thay đổi vi diệu so với ban đầu. Trước kia chỉ có thể nói là thanh tú, ưa nhìn, bây giờ thì vừa bệnh tật vừa đẹp đẽ, tựa như một giọt sương chạm vào là tan biến.
“Mặc dù anh có chân.” Lâm Tầm đánh giá khách quan: “Nhưng vẫn hơi giống cá.”
“Cút đi.” Hiển nhiên Kỳ Vân cũng biết chuyện này: “Phiền phức chết đi được.”
Lâm Tầm: “Bây giờ tôi tin anh có thể diễn tốt.”
“Đương nhiên là tôi có thể diễn tốt rồi.” Kỳ Vân không nhịn được nghiêng mắt nhìn hắn: “Mau đỡ tôi vào.”
Lâm Tầm: “Vâng vâng vâng.”
Hôm nay, hắn trở thành trợ lý bất đắc dĩ của Kỳ Vân.
Đương nhiên, xét thấy gương mặt của hắn đã xuất hiện trên top tìm kiếm quá nhiều lần, chắc sẽ rất dễ nhận ra, thế là Kỳ Vân không đeo khẩu trang, hắn lại đeo.
Mặc dù Kỳ Vân có chân, nhưng căn bản không sử dụng được. Cả người nhẹ bẫng, cứ như một con cá bay trong gió. Phần lớn trọng lực đều phải dựa vào Lâm Tầm để giữ thăng bằng.
Bởi vậy bọn họ đi rất chậm, lúc đến chỗ họp, bên trong đã chật kín người.
Lâm Tầm liếc mắt liền thấy ở cuối phòng họp, có một người đàn ông trung niên cầm bút ngồi trước một bảng trắng thông minh, đang nói gì đó với nhân viên và các diễn viên. Thân hình vạm vỡ, cao lớn, nhưng gương mặt không mấy ưa nhìn, thậm chí có thể nói là xấu xí.
Ánh mắt hơi nặng nề, cái mũi ưng nằm chễm chệ giữa mặt, cực kỳ nổi bật, giống hệt như ảnh chụp đạo diễn Cao Liêu trên mạng.
Hình như Kỳ Vân đã hết chống đỡ nổi, nhẹ nhàng thở hổn hển mấy cái, đi vào, ngước nhìn bốn phía, tìm kiếm chỗ trống.
Nhưng tất cả chỗ trống đều đã có người ngồi.
“Xấu hổ quá.” Kỳ Vân nhỏ giọng nói thầm với Lâm Tầm, vì sức lực không đủ nên giọng nói cũng yếu ớt hẳn đi.
Lâm Tầm lại không nhìn gã.
Hắn thấy được ánh mắt của Cao Liêu, ánh mắt u ám của người này giống hệt một con chim ưng đang săn mồi, nhắm thẳng vào hắn.
Hắn dịch sang trái một chút, ánh mắt Cao Liêu vẫn không hề thay đổi. Lâm Tầm xác định ông ta đang nhìn Kỳ Vân.
Gần năm giây sau, Cao Liêu quay đầu ra hiệu với nhân viên bên cạnh.
Nhân viên kê một chiếc ghế vào hàng đầu tiên.
Ý của đạo diễn đã quá rõ ràng, Lâm Tầm liền dẫn Kỳ Vân đi tới.
Sau khi con cá này biến thành người rõ ràng đã suy yếu hơn. Vừa tựa lưng vào ghế đã thở hổn hển mấy hơi, khóe mắt hơi ửng đỏ. Lâm Tầm luôn cảm thấy Cao Liêu lại nhìn về bên này một chút.
Hắn truyền âm cho Kỳ Vân: “Hình như ông ta coi trọng anh.”
Kỳ Vân: “Đừng đi.”
“Cố lên.” Lâm Tầm nói: “Hạ gục ông ta đi.”