Ngôn Ngữ C Tu Tiên
Chương 104
Ngôn Ngữ C Tu Tiên thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 104 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kỳ Vân: “Dụ ông ta?”
Lâm Tầm: “Bây giờ anh là một con cá đẹp đẽ, vừa đẹp vừa ốm yếu. Anh nhìn ánh mắt ông ta xem, có phải như muốn nuốt chửng anh không?”
Kỳ Vân: “ĐM.”
Kỳ Vân: “Tu vi bây giờ của tôi không cao lắm, tôi còn không có kiếm.”
Lâm Tầm: “Ông ta là người bình thường, anh thừa sức đối phó với ông ta.”
Kỳ Vân: “Sao tôi lại cảm thấy không có sức lực gì vậy?”
“Anh làm tôi quá thất vọng.” Lâm Tầm nói.
“Tôn nghiêm của kiếm tu đâu?”
Kỳ Vân: “Được, tôi dụ, nhưng mà ông ta làm cái gì?”
Lâm Tầm: “Ông ta quay một bộ phim ma ở tầng hầm và kho lạnh. Lần trước chúng tôi trừ ma, phát hiện bên trong đám mô hình cơ thể ở kho lạnh có một phần là thật.”
Kỳ Vân: “Ghê gớm thật.”
Lâm Tầm: “Hơn nữa mấy năm trước cũng có một vụ án tương tự, trong trang viên ở ngoại thành. Trang viên kia cũng đã từng là bất động sản dưới tên ông ta.”
Kỳ Vân: “Tuyệt vời, vậy nên ông ta là kẻ sát nhân hàng loạt?”
“Có lẽ thế.” Lâm Tầm: “Bây giờ anh đóng phim của ông ta, có thể dễ dàng tiếp cận, hãy thu thập chút manh mối.”
Kỳ Vân: “Vậy nếu ông ta muốn giết tôi thì sao?”
Lâm Tầm: “Vậy anh cứ gọi sư huynh.”
Kỳ Vân trợn mắt, rồi không truyền âm với hắn nữa.
Bên kia, đạo diễn Cao Liêu cũng đã bắt đầu giới thiệu về bộ phim.
Nền ppt của ông ta là màu xanh đen u tối, hai gam màu đậm nhạt hòa quyện một cách khó tả, vừa chật chội vừa lỏng lẻo, lấp đầy tầm mắt mọi người, khiến Lâm Tầm cảm thấy hơi buồn nôn, hệt như phong cách trang trí của trang viên kia vậy.
Nhưng đạo diễn Cao Liêu lại ăn nói rất lưu loát.
Đây không phải một bộ phim thương mại, cũng không phải phim văn nghệ. Nói một cách nghiêm túc, nó là một bộ phim kinh dị thuần túy.
Đa số phim kinh dị trên thị trường đều dựa vào yếu tố tâm linh và máu me để thu hút sự chú ý, giở đủ chiêu trò. Nhưng bộ phim “Biển sâu lạc lối” này lại khác, nó theo đuổi một loại sợ hãi thuần túy đến cực điểm.
Sự sợ hãi này không đến từ những yếu tố quen thuộc như ma quỷ, linh hồn, tội phạm giết người hay bóng tối, mà đến từ một loại sinh vật khổng lồ khác.
Vương quốc sâu dưới đại dương là một nền văn minh không giống con người. Những thứ sống ở nơi đó phần lớn đều là sinh vật cổ xưa, hình thái xấu xí, vượt ngoài phạm vi nhận biết của loài người, chúng sở hữu sức mạnh khó có thể tưởng tượng được.
Con người chỉ là một hạt bụi nhỏ bé so với những sinh vật đã sống hàng vạn năm. Con người sợ hãi khi đối mặt với chúng, nhưng đối với chúng thì lại chẳng đáng kể gì — bộ phim này muốn thể hiện điều đó.
Nhân vật chính, người truy tìm mỹ nhân ngư trong lòng, khi đến nơi này lại chạm trán những sinh vật khổng lồ, xấu xí, cổ quái và điên cuồng sống theo bầy đàn. Sau khi trải qua đủ sự kinh ngạc và tra tấn, hắn dần dần lĩnh ngộ được một vẻ đẹp đặc biệt khác, cảm giác rung động đến mức gây nghiện. Khi nhận ra sự nhỏ bé của bản thân, hắn gần như sinh ra sự sùng bái đối với những sinh vật thần thánh ấy, thậm chí còn muốn ở lại biển sâu vĩnh viễn, trở thành tín đồ của chúng. Đây chính là ý nghĩa của hai chữ “lạc lối” trong tên phim “Biển sâu lạc lối”.
Lúc đạo diễn Cao Liêu nói về những điều này, vẻ mặt ông ta rất cuồng nhiệt, khiến Lâm Tầm cảm thấy ông ta không phải chỉ đang nói về phim, mà còn muốn những người ngồi nghe đều có thể cảm nhận được cảm giác mà ông ta mong muốn biểu đạt.
Hắn không có năng khiếu nghệ thuật, bởi vậy không thể hòa mình vào bầu không khí cuồng nhiệt kia được, nhưng hiển nhiên bên dưới đã có mấy người nhập tâm.
Đúng lúc này, Kỳ Vân truyền âm đến: “Tốn kém thật, cái này chắc cần nhiều hiệu ứng lắm.”
Lâm Tầm: “Tôi cũng nghĩ như vậy.
Cát-xê của anh là bao nhiêu?”
Kỳ Vân: “Không cao, tôi không có nhiều cảnh quay.”
Lâm Tầm: “Nhưng tôi cảm thấy anh sẽ quay rất đẹp.”
Kỳ Vân: “Bây giờ ông ta chính là nguồn sống của tôi.
Được rồi, tôi nên lắng nghe thật kỹ, nhất định tôi có thể diễn vai mỹ nhân ngư trong giấc mơ đó.”
Quả thật Kỳ Vân rất tập trung lắng nghe.
Mà Lâm Tầm thì chỉ nghe qua loa một chút.
Kể xong “sợ hãi”, Cao Liêu lại bắt đầu kể về “yêu thích sức mạnh”.
Cuối cùng thủy thủ bị lạc lối dưới biển sâu, cũng là bởi vì hắn bị sức mạnh của những sinh vật khổng lồ đến từ viễn cổ này hấp dẫn.
Con người luôn chú ý đến những thứ vượt xa mình ở nhiều phương diện. Đây là một loại sợ hãi, hoặc là ghen ghét, có đôi khi cũng sẽ chuyển hóa thành sự yêu quý.
Lâm Tầm cảm thấy ông ta nói đúng, ví dụ như trình độ lập trình của nam thần vượt xa hắn, nên hắn liền thích nam thần.
Nhưng mà nam thần cũng không phải hoàn mỹ, có đôi khi Đông Quân nhà hắn thiếu cảm giác an toàn, có chút cố chấp, cần hắn ở bên. Điều này càng khiến Lâm Tầm thích anh hơn.
Nói cho cùng, mình vẫn là tục nhân.
Thái độ nghe giảng của Lâm Tầm dần trở nên tiêu cực, cho đến khi đạo diễn Cao Liêu nói xong, biên kịch lại lên trình bày hai mươi phút nữa rồi mới đến phần thảo luận tự do.
Kỳ Vân do Hồ Điệp phu nhân dẫn dắt, vì vậy dù là gương mặt mới, nhưng vẫn có không ít người đến xã giao với gã, trong đó không thiếu những tiền bối trong nghề.
Nếu là Kỳ Vân bình thường, nhất định sẽ cực kì vui vẻ. Nhưng bây giờ Kỳ Vân là một con cá nửa chết nửa sống, đi hai bước liền muốn thở hổn hển, xã giao với nhiều người như vậy xong thì không còn sức để nói tiếp nữa.
Lâm Tầm đang muốn rót cho gã ly nước, lại thấy một ly nước đưa thẳng đến trước mặt Kỳ Vân.
Kỳ Vân nhận lấy, yếu ớt nói lời cảm ơn.
Lâm Tầm ngẩng đầu, thấy người tới chính là Cao Liêu.
Kỳ Vân cầm ly uống mấy lần, cuối cùng trong mắt đã có thêm sức sống.
Liền nghe Cao Liêu hỏi: “Cậu là Kỳ Vân?”
Kỳ Vân: “Đúng vậy, đạo diễn.”
Ánh mắt của Cao Liêu dừng lại trên người gã và trên mặt gã thật lâu, cuối cùng nói: “Trên người cậu có hơi nước.”
Kỳ Vân nhỏ giọng nói: “Cảm ơn.”
Gã uống xong, Lâm Tầm nhận lấy ly, đi ra ngoài mấy bước, vứt vào thùng rác.
Lúc trở về liền thấy Cao Liêu đang đưa tay phải ra với Kỳ Vân, có vẻ muốn bắt tay.
Kỳ Vân đưa tay ra, ngón tay trắng bệch bị Cao Liêu nắm lấy, có vẻ rất chặt, khoảng năm giây sau mới buông ra.
Cao Liêu: “Hợp tác vui vẻ.”
Kỳ Vân: “…Hợp tác vui vẻ.”
“Sức khoẻ không tốt thì đi nghỉ ngơi trước đi.” Cao Liêu nói: “Phần diễn của cậu không nặng, không nên miễn cưỡng mình.”
Kỳ Vân: “Cảm ơn đạo diễn.”
Cao Liêu quay người rời đi.
Lâm Tầm nhìn Kỳ Vân nghiến răng ken két nhìn gã.
Lâm Tầm: “Chậc.”
Kỳ Vân tức giận nói: “Cậu chậc cái gì.”
Lâm Tầm: “Chậc, anh đẹp thật.”
Kỳ Vân: “Cút.”
Lâm Tầm ngoại trừ cười thì không biết nên làm gì.
Ai có thể ngờ dưới lớp da mỹ nhân bệnh tật lại là một kiếm tu táo bạo không học thức chứ?
Ít nhất ngày đầu tiên hắn quen Kỳ Vân, tuyệt đối không ngờ người này sẽ luân lạc tới tình trạng này, còn bị đạo diễn mượn cơ hội nắm tay có hành động dâm dê chứ?
Mọi chuyện sau đó đều êm xuôi. Đoàn làm phim kết nối với nhau qua nhóm Wechat. Ngày mai là lễ khai máy, sau đó chính là giai đoạn quay chụp và chế tác kéo dài bốn tháng, trong đó Kỳ Vân chỉ cần ở trong đoàn làm phim mười ngày.
Chỉ thấy Kỳ Vân ngẩng đầu lên khỏi màn hình điện thoại, nhe răng trợn mắt nhìn bóng lưng Cao Liêu.
Lâm Tầm: “Sao thế?”
Kỳ Vân: “Ông ta kết bạn với tôi.”
“Cố lên, nếu như ông ta muốn 'cua' anh thì cứ để ông ta 'cua'.” Lâm Tầm: “Nhiệm vụ phá án trừ ma giao cho anh đấy.”
Kỳ Vân lườm hắn một cái, vừa lau tay lên áo vừa nói nhỏ: “Vẫn là hòa thượng tốt, chạm vào cũng không cho. Ôm một cái thôi mà cứ như tôi muốn giết anh ta vậy.”
Lâm Tầm: “…”
Điện thoại của hắn bỗng nhiên sáng lên, trong nháy mắt hiện ra mấy tin nhắn, bấm mở, là của Cơ Cấu.
Cơ Cấu: Mẹ nhà cậu, cậu ở đâu?
Thuật Toán: Có chút việc, lát nữa sẽ về.
Cơ Cấu: Cậu cho rằng tớ sẽ quan tâm cậu ở đâu sao? Ông xã cậu hỏi đấy.
Thuật Toán:???
Thuật Toán: Cậu nói với anh ấy là tớ đang ở khu nhà Triều Dương, tớ sẽ về nhà ngay lập tức.
Cơ Cấu:?
Cơ Cấu: Bây giờ anh ấy đang ở khu nhà Triều Dương, anh ấy tới đón cậu, kết quả cậu thì sao, cậu biến mất.
Thuật Toán: …
Thuật Toán: Tớ xong đời rồi.
Cơ Cấu: Cậu chết chắc rồi.
Thuật Toán: Tớ về ngay.
Cơ Cấu: Về nhà các cậu đi, sau khi anh ấy xác nhận cậu không ở đây thì đã ôm mèo đi rồi.
Thuật Toán: Vậy chẳng phải tớ sẽ chết thảm hơn à.
Cơ Cấu: Hì hì.
Tắt màn hình, hắn nói với Kỳ Vân: “Tôi sắp xong đời rồi, bạn trai tôi tìm tôi, tôi phải về rồi, anh tự cố gắng nhé.”
Lâm Tầm: “Tạm biệt, tôi sẽ bảo sư huynh tới đón anh, anh cố gắng chịu đựng nhé.”
Kỳ Vân: “Ê! Cậu!”
Có vẻ gã muốn giữ chặt áo Lâm Tầm không cho hắn đi, nhưng vì quá yếu nên không giữ nổi.
Lâm Tầm lập tức bỏ chạy.
Bạn bè vốn như chim rừng, gặp tai họa thì bay đi mất. Dù sao Kỳ Vân dù có yếu đến mấy thì cũng là nhân ngư Kim Đan kỳ và kiếm tu Kim Đan kỳ, không đến mức bị cưỡng ép phá sắc giới — đúng vậy, kiếm tu cũng có sắc giới không khác Phật tu là mấy, bọn họ có “kiếm tâm” rất mạnh.
Trên đường, hắn gửi tin cho Đông Quân, nói có chút việc ra ngoài, giờ sẽ về ngay.
Đông Quân: ^^
Con Trỏ Chuột vui vẻ: Moa moa
Đông Quân: Moa.
Quãng đường một giờ đi xe quá dài, xe của Đông Quân đã đỗ trong sân.
Hắn hít một hơi thật sâu, giống như một con thỏ sắp bị cho vào nồi, mang theo tâm trạng anh dũng chịu chết mà đẩy cửa ra.
Phòng khách không có Đông Quân, hắn đã đoán trước được điều này.
Hắn lên tầng, vào phòng ngủ.
Đông Quân vẫn mặc quần áo buổi sáng, đưa lưng về phía hắn ngồi ở trên giường. Con Trỏ Chuột lộ ra hai cái tai và nửa cái đầu từ sau vai anh, “meo” một tiếng.
Trong lòng Lâm Tầm sinh ra sự áy náy như một người chồng về muộn khiến vợ phòng không gối chiếc, ngồi xuống cạnh Đông Quân.
Con Trỏ Chuột vòng đuôi qua cánh tay hắn.
Lâm Tầm: “Em về rồi.”
Đông Quân: “Ừm.”
Lâm Tầm nhận lỗi: “Về sau em đi đâu cũng sẽ nói với anh.”
Đông Quân: “Ừm.”
Lâm Tầm tiếp tục nhận lỗi: “Em nghĩ là em sẽ về rất nhanh.”
Đông Quân: “Ừm.”
Lâm Tầm tiếp tục nhận lỗi: “Em sai rồi.”
Đông Quân nhìn hắn.
Lâm Tầm lẩm bẩm.
Thái độ của Đông Quân dịu dàng như gió xuân: “Anh mang một món quà về cho em.”
Lâm Tầm: “Là gì vậy?”
Đông Quân: “Không cho.”
Lâm Tầm: “Em sai rồi.”
Dường như Đông Quân rất hứng thú nhướng mày: “Sai ở đâu?”
Lâm Tầm rầu rĩ nói: “Không phải em vừa mới nói rồi sao.”
Đông Quân: “Nói không đúng.”
Lâm Tầm: “Em không nghĩ ra cái khác.”
Nam thần của hắn lại lạnh lùng nhìn hắn một lát: “Tiếp tục suy nghĩ.”
Người này thật không dễ dỗ.
Lâm Tầm: “Vậy anh dạy em đi.”
Đông Quân: “Không dạy.”
Lâm Tầm: “Dạy đi, như thế lần sau em còn biết đường.”
Đông Quân: “Em biết còn có lần sau sao.”
Lâm Tầm: “…”
Lâm Tầm: “Em nói anh nghe một chút vậy thôi.”
Trong mắt Đông Quân có ý cười, đó là ánh mắt nhìn một chú thỏ nhỏ hay một chú mèo con.
“Không cần sợ anh.” Anh thản nhiên nói: “Cho dù em đi đâu, anh cũng sẽ không làm gì em.”
Lâm Tầm: “…Ồ.”
Lâm Tầm: “Nhưng nếu như anh mất hứng, em cũng sẽ không vui.”
Đông Quân: “Sẽ không để em phải không vui.”
Anh đứng dậy, đi đến trước bàn máy tính, mở một tệp tài liệu, là tệp của Lạc Thần.
Lâm Tầm nhìn anh lại bấm mở một biểu tượng mà hắn không nhận ra trên màn hình, thực hiện thao tác một lát.
Căn phòng đột nhiên tối xuống.
Đông Quân nói: “Tặng cho em.”
Trong phòng đen kịt một màu, đột nhiên hiện ra một ánh sáng xanh dịu nhẹ, trong trẻo.
Mã nguồn 0 và 1 xen lẫn, giống như dải ngân hà chảy xuôi, một bóng người lơ lửng từ từ hiện ra trước mặt Lâm Tầm.
Là một hình người, có vẻ là một thiếu niên mười hai, mười ba tuổi với mái tóc dài màu bạc.
Trong yên tĩnh, cậu ấy từ từ mở mắt, đôi mắt màu xanh lam, ngũ quan xinh đẹp, nhưng lại có một vẻ lạnh lùng. Cậu ấy mặc một chiếc áo bào trắng bạc đẹp đẽ, điểm xuyết bằng nút thắt màu lam, giống như một hoàn tử tinh linh trong truyện cổ tích.
“Chào.” Cậu ta vươn tay về phía Lâm Tầm, giọng nói quen thuộc.
“Chào anh.”
Giọng nói của Lâm Tầm hơi run rẩy: “Cậu tên gì?”
“Lạc Thần.”