107. Chương 107

Ngôn Ngữ C Tu Tiên thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 107 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Ca.” Kỳ Vân thành khẩn nhìn Lâm Tầm.
Lâm Tầm: “Hửm?”
Kỳ Vân: “Tôi bảo cậu lái xe xịn một chút, nhưng không phải xịn đến mức này.”
Lâm Tầm nhìn xung quanh, trông thấy một vài ánh mắt đang hướng về phía này: “Tôi cũng không biết, tôi chọn cái tương đối ít nổi tiếng mà.”
Kỳ Vân đưa kết quả tìm kiếm trên điện thoại cho hắn nhìn.
Hãng xe này cũng coi như nổi tiếng vang dội, nhưng không thuộc mấy hãng đứng đầu. Lâm Tầm vốn biết điểm này, hắn cảm thấy cũng tạm được, không đến mức làm người khác chú ý.
Ánh mắt di chuyển xuống chút nữa, là về loại hình xe.
Phiên bản giới hạn toàn cầu chỉ có ba chiếc.
Lâm Tầm: “…”
Kỳ Vân: “Lỡ truyền ra tin tức tôi bị đồn là được bao nuôi thì sao.”
Lâm Tầm: “Không sao đâu, anh đâu có phạm tội. Bị chụp thì cứ nói tôi là anh trai của anh.”
Kỳ Vân: “Của cậu?”
“Không đúng, không phải là của cậu.” Kỳ Vân đột nhiên nhớ ra điều gì đó: “Nhớ rồi, là kim chủ của cậu.”
“Không phải kim chủ.” Lâm Tầm nói: “Bạn trai.”
Bọn họ vừa nói vừa lên xe.
Kỳ Vân: “Bạn trai có tiền chính là kim chủ.”
Lâm Tầm: “Bạn trai có tiền vẫn là bạn trai.”
Kỳ Vân: “Không thể nói như thế.”
Lâm Tầm mặt không biểu cảm: “Anh ấy có tiền lại không liên quan gì đến tôi.”
Kỳ Vân: “Không thể.”
Lâm Tầm: “Có thể. Anh ấy mới chỉ cho tôi hai trăm nghìn tệ.”
Kỳ Vân: “Hai trăm nghìn tệ tiền tiêu vặt, chẳng lẽ đây không phải kim chủ à.”
Lâm Tầm: “Không phải tiền tiêu vặt, là dùng để mua dự án của tôi.”
Vẻ mặt Kỳ Vân đột nhiên nghiêm túc.
Kỳ Vân: “Nhưng nó đã vượt qua cát-sê của tôi.”
Quá thảm rồi.
Lâm Tầm cảm thấy hai người bọn họ quá thảm rồi.
“Anh ta không yêu cậu.” Kỳ Vân: “Cậu hãy nhanh chóng bỏ đi, tôi tìm phú bà cho cậu.”
“Không, hai trăm nghìn tệ không phải ý của anh ấy.” Lâm Tầm nói.
Hắn nói tiếp: “Bạn trai tôi rất kỳ lạ.”
Sau đó hắn liền thấy đôi mắt Kỳ Vân sáng rực lên.
Kỳ Vân: “Anh ta có sở thích đặc biệt gì sao?”
“Không phải ý này.” Lâm Tầm: “Anh ấy hơi mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, gần đây tôi mới phát hiện, kiểu như… Tôi phát hiện anh ấy luôn xếp bàn chải đánh răng cùng một góc độ, hoặc nếu có chênh lệch thì cũng sẽ không quá năm độ.”
“Lúc chúng tôi ra ngoài ăn cơm, cho dù là ở đâu, vị trí anh ấy chọn cũng đều không khác mấy.” Lâm Tầm vừa nói, vừa nhớ lại: “Tiêu chuẩn rót rượu luôn là ba phần tư, dụng cụ ăn uống cũng phải đặt ở vị trí cố định, không khác gì lúc anh ấy viết mã nguồn.
Trước kia anh ấy lừa tôi hai trăm nghìn tệ này là vì… vì cái gì đó tôi quên mất rồi, nhưng chắc chắn là lừa tôi đấy.”
Hắn suy nghĩ một hồi: “Thật ra anh ấy cũng không biết nói dối, tôi cảm thấy có thể anh ấy có sở thích đặc biệt, muốn nhìn tôi gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng.
Hoặc là hai trăm nghìn tệ có thể là một con số có ý nghĩa đặc biệt, anh ấy mắc chứng ám ảnh cưỡng chế, không đưa hai trăm nghìn tệ thì sẽ không thoải mái.
Người này thật là, hôm ấy tôi đặt hai thứ lộn xộn, anh ấy đi ngang qua nhìn thấy, nhất định phải đặt thành song song.
Mèo chơi làm xù lông, anh ấy nhất định phải vuốt cho xuôi lại.”
Hắn thấy Kỳ Vân lặng lẽ dịch ra ngoài.
Hắn nhìn Kỳ Vân một cái.
Kỳ Vân: “Kiếm tu không yêu đương, cậu đừng nói với tôi mấy chuyện này.”
Lâm Tầm nhướng mày: “Nhưng chúng ta không có tiếng nói chung.”
Kỳ Vân: “Vậy cậu chơi điện thoại đi.”
Lâm Tầm: “Tôi không thích chơi.”
Kỳ Vân ném cho hắn hai quyển sách: “Dù sao cậu hãy ngậm miệng đi.”
Lâm Tầm nhận lấy.
Hai quyển sách có trang bìa màu sắc kỳ dị, màu xanh sẫm.
Hắn mở ra, quyển phía trên là kịch bản, hắn không hứng thú.
Có vẻ quyển phía dưới là nguyên tác kịch bản, tên sách giống tên phim.
Mặt bìa là một màu xanh sẫm, thoáng hiện ra những xúc tu uốn lượn.
Dưới tên sách có một dòng chữ nhỏ màu bạc.
“Ở nơi bạn không thấy được, có rất nhiều chuyện đang xảy ra.”
Có lẽ hàng chữ này còn thu hút hắn hơn cả tên sách, hắn lật trang bìa ra, nhìn thấy bìa trong.
Bìa trong cũng có phong cách tương tự bìa ngoài, với tiêu đề và vài dòng như lời mê sảng.
“Ẩn dụ, biểu tượng và hình tượng đã tạo nên thế giới này.
Thế giới mà mắt thường nhìn thấy chỉ là một hình chiếu của một chiều không gian khác vĩ đại và không thể tưởng tượng nổi, những việc hiểu được và không thể hiểu được đều có những cách giải thích sâu xa, nhưng cuối cùng con người cả đời cũng không sao hiểu thấu.”
Hắn nhìn đoạn này rất lâu, lâu đến mức Kỳ Vân phải thò đầu đến, hỏi hắn: “Cậu làm gì thế?”
“Không có gì.” Hắn nói: “Đoạn này rất đúng.”
“Nói thật với cậu, tôi đọc không hiểu.” Kỳ Vân nói.
Lâm Tầm: “Tôi biết, trình độ của anh thì khỏi cần đọc kịch bản cũng được rồi.”
Kỳ Vân: “Vậy cậu rất có văn hóa?”
“Tôi cũng không khác anh lắm.” Lâm Tầm: “Nhưng đây là chuyên ngành của tôi.”
Kỳ Vân: “Ồ.”
Dù sao trên đường cũng không có việc gì để làm, Lâm Tầm liền nói nhảm với gã.
“Ví dụ như một hệ điều hành, nó có kết cấu rất phức tạp, nó rất khó viết, nhưng lúc nó được thể hiện trên màn hình máy tính mà anh dùng lại rất đơn giản.” Mặc dù hệ điều hành của Lâm Tầm rất "phèn" (tầm thường), nhưng cũng là phèn kiểu đi thi được chín mươi bảy điểm, vẫn có thể lấy một vài khái niệm cơ bản để qua mặt người khác được, hắn tiếp tục nói: “Ví dụ như RAM, phần mềm phải được tải vào RAM mới có thể vận hành, chỉ là khái niệm này còn liên quan đến mấy thứ như địa chỉ vật lý, địa chỉ logic, các thanh ghi, vân vân, sau đó lại có rất nhiều loại cách lưu trữ như phân trang, phân đoạn, liên tục, mỗi một loại lại liên quan đến những cấu trúc dữ liệu cần thiết để thực thi chúng, đương nhiên phần cứng cũng rất quan trọng.”
Dù sao Kỳ Vân cũng không hiểu, hắn liền lướt qua, tiếp tục nói: “Tóm lại, tất cả đều là những thứ vô cùng tinh vi, mỗi một thao tác trên máy tính hoặc thiết bị điện tử khác của anh đều sẽ liên quan đến những cấu trúc và tính toán sau đó mà anh không thể tưởng tượng được, nó là những chi tiết rất nhỏ bé, nhưng cũng vô cùng hùng vĩ.
Nhưng khi nó được thể hiện ra trong mắt anh thì chỉ có một thao tác, và kết quả của thao tác đó.”
Kỳ Vân: “Vậy nếu thể hiện trong mắt cậu thì sao?”
Lâm Tầm: “Đương nhiên tôi không giống anh rồi.”
Kỳ Vân: “Nhưng cái này có liên quan gì đến quyển sách kia?”
Lâm Tầm: “Không có gì, chỉ là… một người dùng máy tính không cần hiểu về cấu tạo của hệ điều hành vẫn có thể sử dụng tốt.”
Kỳ Vân: “Nhưng máy tính của tôi lại thường xuyên bị treo máy.”
Lâm Tầm: “Đó là bởi vì anh chưa chi đủ tiền cho một cái máy tính tốt.”
Kỳ Vân: “…Mịa.”
“Sau đó, chúng ta là người sinh hoạt trên thế giới này, không cần hiểu về cấu tạo của thế giới cũng có thể sống không tệ.
Nhưng đúng là thế giới này có rất nhiều thứ chúng ta không thể nào tìm hiểu được.
Có lẽ thế giới này mà tôi ở khác với thế giới mà tôi có thể hiểu được đi.”
Kỳ Vân nhún nhún vai.
Nhưng câu nói này đúng là đã biểu lộ cảm xúc của Lâm Tầm.
Lúc trước hắn cho rằng thế giới này chính là thứ mà khoa học có thể giải thích.
Nhưng tu tiên, hệ thống, thậm chí là Đông Quân xuất hiện, đều khiến hắn cảm thấy dao động.
Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau, Lâm Tầm cảm thấy Kỳ Vân không hiểu về hệ điều hành, có lẽ ở một tầng cao hơn vẫn có người cảm thấy cậu ta không hiểu về thế giới này.
Hắn tiếp tục lật sách, kết quả vừa mới vào phần mở đầu, một đoạn miêu tả đầy gợi cảm đập vào mắt hắn, đó là cảnh một nhân ngư nam tóc dài để trần nửa thân trên, ngồi trên đá ngầm giữa sương mù biển.
Thật ra miêu tả này cũng không quá gợi cảm, còn rất cao cấp, Lâm Tầm biết, nhưng không thể ngăn nổi việc hắn không có "tế bào văn học" nên không thể thưởng thức.
Hắn chỉ có thể cười, cười đến run người, mãi đến khi Kỳ Vân không nhịn được nữa giật lại quyển sách: “Cậu bị bệnh sao!”
“Thật xin lỗi.” Lâm Tầm: “Tôi không cười sách, tôi chỉ là…”
Kỳ Vân: “Cậu cười cái gì?”
Lâm Tầm: “Vừa nghĩ tới việc anh phải diễn đoạn này, tôi đã cảm thấy buồn cười vô cùng.”
Kỳ Vân không để ý tới hắn.
Lâm Tầm: “Xin lỗi ca.”
Lâm Tầm: “Đây là nghệ thuật, tôi biết.”
Kỳ Vân liếc hắn.
Kỳ Vân: “Thật ra tôi cũng không hiểu nghệ thuật.”
Lâm Tầm: “Vậy anh còn diễn.”
Kỳ Vân: “Bởi vì tôi hư vinh.”
Lâm Tầm: “Hôm nay tôi sẽ kết làm huynh đệ không cùng huyết thống với anh.”
Kỳ Vân: “Được, đệ đệ.”
Lâm Tầm: “Được rồi.”
Cuối cùng hắn đã biết vì sao mình lại cảm thấy Kỳ Vân rất thú vị, bởi vì vật hợp theo loài, dù sao giữa người không hiểu biết và người không hiểu biết cũng có chút lực hút.
Lúc sắp đến nơi, hắn lấy khẩu trang màu đen ra đeo lên, Kỳ Vân cũng im lặng đeo một cái.
Nói thật Lâm Tầm căn bản không biết một trợ lý nên làm gì ở đoàn làm phim, hỏi Kỳ Vân, Kỳ Vân cũng không biết, có lẽ đây chính là sự thong dong của kiếm tu.
Là người có cảnh quay đơn giản nhất trong cả bộ phim, cảnh quay này là ở trong phòng, Lâm Tầm tính ra thậm chí còn không cần bất kỳ đạo cụ nào, bởi vì toàn bộ đều nhờ vào hiệu ứng, Kỳ Vân chỉ cần dựa vào một thứ gì đó rồi nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt là được.
Dù sao gã có huyết thống nhân ngư, khí chất lúc này ướt át, mong manh như một giọt nước chạm vào là tan.
Chiếc xe chậm rãi dừng lại, cửa xe mở ra, Lâm Tầm đi xuống trước, sau đó kéo cửa xe tay lái phụ, đóng vai một trợ lý có đạo đức nghề nghiệp như trong suy nghĩ của mình, nửa đỡ lấy cánh tay Kỳ Vân, phục vụ gã xuống xe.
Kỳ Vân truyền âm nhập mật với hắn, nói: “Cậu không giống trợ lý.”
Lâm Tầm: “?”
“Cậu có biết nha hoàn không? Đi theo tiểu thư, cậu giống hệt như vậy đấy.”
Lâm Tầm buông tay gã ra, mặt không biểu cảm lùi lại vài bước, để gã tự đi, mình đi theo sau hai bước.
Kỳ Vân: “Bây giờ cậu giống vệ sĩ.”
Lâm Tầm: “Đại khái là vậy được rồi, nếu không fan hâm mộ sẽ chụp ảnh anh.”
“Ai nói.” Kỳ Vân: “Tôi cố ý tiết lộ hành trình của mình ra ngoài.”
Lâm Tầm: “?”
Kỳ Vân: “Trong các fanpage đều có tài khoản phụ của tôi.”
Lâm Tầm: “…”
Đang nói, bên ngoài đột nhiên vang lên vài tiếng hét: “Ca ca!”
Lâm Tầm nhìn sang, chỉ thấy mấy cô bé đang giơ máy chụp.
Đúng là có fan hâm mộ thật.
Kỳ Vân tháo khẩu trang xuống cười với bên kia, đi chậm rãi tạo dáng một lát rồi mới bước vào.
Lại không vào cửa được, dù sao chân cá không thể nào sánh được với chân người, đi được vài bước đã yếu ớt, Lâm Tầm đang định đỡ gã, bỗng nhiên trông thấy một người đi từ đối diện tới.
Là Cao Liêu.
Trong mắt Cao Liêu dường như có ý cười, vẻ mặt nho nhã, lễ độ.
“Chào cậu.” Ông ta nói với Kỳ Vân: “Đi đường có mệt không?”
Kỳ Vân: “Tạm được.”
“Vất vả cho cậu rồi.” Cao Liêu đi đến bên cạnh gã, có vẻ muốn đưa tay đỡ gã lên tầng, Kỳ Vân né tránh sang bên cạnh, Cao Liêu cũng không ép buộc, sánh vai lên tầng cùng gã, Lâm Tầm đi theo phía sau.
“Thật sự rất xin lỗi, bộ phim này không nên quay sớm như vậy, việc chuẩn bị cũng rất vội vàng, nếu được, tôi hy vọng chúng ta có thể quay trên những tảng đá ngầm ở bãi biển.” Cao Liêu thấp giọng nói: “Nhưng tôi thực sự quá nóng lòng muốn nhìn thấy cậu đóng vai nhân ngư, hy vọng cậu có thể hiểu được sự theo đuổi cái đẹp của mình.”
Kỳ Vân lơ mơ “ừm” một tiếng.
Cao Liêu: “Hôm qua sau khi tôi gặp được cậu, tôi đã có thêm một vài ý tưởng mới cho tình tiết bộ phim, hy vọng sẽ có cơ hội nghiên cứu và thảo luận với cậu.”
Kỳ Vân tiếp tục: “…Ừm.”
Cao Liêu cười một tiếng.
“Xin lỗi, thái độ của tôi có lẽ hơi mạnh mẽ.” Ông ta nói, “Trên người cậu có một vẻ đẹp giống với điều tôi luôn theo đuổi, lần đầu tiên nhìn thấy cậu, tôi liền biết tôi đã thấy được Nàng Thơ của mình.”
Kỳ Vân dừng bước chân lại, nhìn về phía Cao Liêu.
Lâm Tầm ở phía sau im lặng quan sát.
Chỉ thấy Kỳ Vân há miệng, màu môi của gã sau khi hóa thành nhân ngư rất kỳ lạ, đôi môi mỏng, hình dáng rất thanh tú, đỏ hơn người bình thường một chút, lại vô cùng… mọng nước, như thể sắp nhỏ giọt vậy.
Ánh mắt Cao Liêu như dán chặt vào đôi môi hơi hé mở của gã.
Kỳ Vân không chỉ có bờ môi đẹp, ánh mắt cũng rất chân thành.
Trong mắt của gã lóe ra ánh sáng của sự hiếu học, nhưng ánh sáng này lại khiến gã trông như một tên ngốc.
Gã hỏi Cao Liêu: “Muse là cái gì?”