Ngôn Ngữ C Tu Tiên
Chương 106
Ngôn Ngữ C Tu Tiên thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 106 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Cho anh ăn kẹo.”
Hắn thấy ánh nắng ngoài cửa sổ xuyên qua những tán cây ngô đồng và sơn tra, có chút chói mắt.
Ánh nắng chiếu vào lông mi tạo ra phản ứng kỳ lạ, khúc xạ thành một vầng cầu vồng trước mắt hắn, đỏ cam vàng lục lam chàm tím, hệt như màu của viên kẹo kia.
Hắn tiếp tục đưa viên kẹo về phía trước.
Đứa bé trai xinh đẹp như búp bê ngồi trước cây đàn dương cầm không hề nhúc nhích, nhưng ngón tay lại vô thức ấn xuống một phím đàn, một tiếng “tinh” vang lên, âm thanh vang vọng khắp căn phòng.
Tiếng đàn dương cầm vang lên như một dấu chấm hết, một nét móc nhọn kết thúc giấc mơ đột ngột xuất hiện này.
Cũng không biết rốt cuộc viên kẹo kia có được nhận hay không, có lẽ là có.
Lâm Tầm mở choàng mắt, trần nhà trắng toát khiến hắn có chút ngơ ngác. Một tia nắng lọt qua khe rèm cửa tạo thành vệt cầu vồng, hắn vươn tay muốn nắm lấy, nhưng cuối cùng chỉ chạm vào khoảng không hư vô.
Hắn thở hổn hển, chống người ngồi dậy trên giường, tựa vào gối.
Có chút, ê ẩm.
Không phải vị chua của chanh, mà là cảm giác ê ẩm toàn thân, thấu tận xương cốt. Làn da hắn còn hơi đau rát, đặc biệt ở vài chỗ như thể bị cắn vậy.
Thế nhưng, cái chân chưa hoàn toàn lành lặn của hắn lại không hề có bất kỳ cảm giác khác thường nào, vết thương cũng không nặng thêm.
Lâm Tầm thầm nghĩ, đêm qua người kia điên cuồng như vậy mà vẫn không quên để ý đến chân hắn, điều đó cho thấy khả năng tự kiềm chế của đối phương thật sự đáng sợ.
Ít nhất hắn nghĩ mình sẽ không làm được như thế, đêm qua hắn còn suýt quên mất mình là ai kia mà.
Sau khi khẽ cử động cánh tay, hắn mở ứng dụng ghi chú gõ hai mươi chữ, rồi đọc lại một lượt những ghi chép vụn vặt của mình. Xong xuôi, hắn ném điện thoại sang một bên rồi rời giường.
“Chào, Lâm Tầm.” Sau lưng hắn vang lên giọng nói trong trẻo, non nớt của một thiếu niên, cùng lúc đó, một luồng ánh sáng xanh cũng lóe lên.
Lâm Tầm: “Cậu có thể gọi cha.”
“Ồ.” Lạc Thần đi vòng quanh giường vài bước, rồi ngồi xếp bằng xuống bên mép giường, đặt khuỷu tay chống cằm.
Mái tóc dài màu bạc của cậu ta rất mềm mượt, rũ xuống theo mỗi động tác. Đôi mắt sương lam vừa vắng lặng lại vừa nghịch ngợm, Lâm Tầm cũng không biết phải hình dung hai trạng thái này cùng lúc như thế nào. Có lẽ là vì đôi mắt của Lạc hơi giống Đông Quân, nhưng ánh mắt thì lại không giống, không biết được tạo ra từ những thứ kỳ quái gì.
Lạc: “Quần áo của anh ở bên kia.”
Lâm Tầm: “Cảm ơn.”
Lạc: “Nhưng thực ra tôi không đề nghị anh rời giường.”
Lâm Tầm chân thành nói: “Tôi cũng cảm thấy thế.”
Lạc: “Đề nghị nằm xuống.”
Lâm Tầm: “Nhưng tôi luôn có cảm giác có chuyện chẳng lành sắp xảy ra, cậu thử tính xem đó là gì.”
Giọng của Lạc rất lạnh lùng: “Xin anh hãy viết chức năng này cho tôi.”
Lâm Tầm: “Cậu là trí tuệ nhân tạo, không phải thiểu năng, tôi ra lệnh cho cậu tìm một mô hình dự đoán.”
“Ồ.” Lạc nói: “Đã tìm kiếm xong, lựa chọn mô hình, định luật Murphy. Nếu anh cảm thấy đó là chuyện không tốt, vậy nhất định nó sẽ xảy ra.”
Lâm Tầm đưa tay tắt cậu ta đi.
Đôi khi, trí tuệ nhân tạo thiểu năng còn thiểu năng hơn cả một người thiểu năng thật sự.
Hắn đưa tay lên che mắt, suy nghĩ miên man.
Sau đó hắn đứng dậy. Ở cuối tầng ba có một căn phòng mà hắn chưa từng ghé qua, dựa theo bố cục căn nhà thì đó là một căn phòng lớn có hai cửa sổ.
Hắn đi chân trần, sàn nhà hơi lạnh. Cánh cửa phòng màu trắng không khóa, chỉ cần vặn nhẹ đã mở ra.
Hắn đặt tay lên chốt cửa, đẩy vào bên trong. Chưa kịp nhìn rõ cảnh tượng trong phòng, hắn đã ngửi thấy mùi ẩm mốc của một nơi lâu ngày không có người ghé thăm.
Cánh cửa phòng mở ra khoảng 50 độ, bên cạnh cửa sổ là một cây đàn dương cầm lớn màu đen hình tam giác.
Hô hấp của Lâm Tầm khựng lại. Hắn đột ngột đóng sầm cửa, dán lưng vào đó, vuốt trán, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Ánh sáng xanh lóe lên, Lạc xuất hiện bên cạnh hắn, hơi nghiêng đầu.
“Không có việc gì.” Lâm Tầm lên tiếng, sau đó đưa tay nắm lấy tay cậu ta kéo về phòng cũ.
Lạc chậm rãi đi cùng hắn.
“Lạc.” Hắn đột nhiên gọi.
Lạc quay đầu nhìn lại. Thiếu niên mười ba, mười bốn tuổi chỉ cao ngang ngực hắn, đôi mắt rất trong trẻo.
Lâm Tầm nói: “Cậu có biết lừa dối không?”
Lạc cứ lặng lẽ nhìn hắn, không biểu cảm gì, cũng không nói lời nào.
Lâm Tầm cũng không nói gì thêm, hắn biết thực ra vấn đề này đã vượt ra khỏi phạm vi khả năng trả lời của Lạc. Bình thường, trí tuệ nhân tạo không biết nói dối, chúng được tạo ra để phục vụ loài người.
Thế nhưng, sự chặt chẽ bẩm sinh của chúng cũng sẽ không cho phép chúng lơ là lời hứa.
Lạc vẫn giữ vẻ mặt đờ đẫn, điều này chứng tỏ cậu ta đang tìm kiếm câu trả lời.
Lâm Tầm quay người lại, tiếp tục bước đi.
Mới đi được năm, sáu bước, hắn chợt nghe thấy một giọng nói truyền đến từ sau lưng, giọng nói hơi khàn của thiếu niên.
“Tôi sẽ ở bên cạnh anh vĩnh viễn.”
“Hỏi một đằng trả lời một nẻo. Cậu tìm phải trang mạng thả thính nào thế?” Lâm Tầm nói: “Trọng điểm.”
Lạc: “…Ò.”
Họ tiếp tục bước đi, bỗng nhiên bên tai Lâm Tầm liên tiếp vang lên những tiếng thông báo tin nhắn.
Vô cùng nhiều.
Hắn rất quen với kiểu gửi tin nhắn này, chỉ có Kỳ Vân thích những tin nhắn nhảy ra liên tiếp đến phát điên, hơn nữa còn xấu xí vì không có dấu chấm câu.
Ký Nghiên Tông – Phi Hồng: Ca, có đây không, đến đón tôi, tôi uống thuốc mọc chân rồi
Ký Nghiên Tông – Phi Hồng: Buổi chiều phải đi diễn tập
Ký Nghiên Tông – Phi Hồng: Ca, cậu ở đâu
Ký Nghiên Tông – Phi Hồng: Mẹ nó, tôi cảm giác mình rất nhỏ yếu
Ký Nghiên Tông – Phi Hồng: Ca, cho tôi chút mặt mũi đi, tôi không thể không có một trợ lí được
Ký Nghiên Tông – Phi Hồng: Tối qua hòa thượng viết luận văn cả đêm, tôi đoán anh ta vẫn chưa dậy, ca, tôi chỉ có cậu thôi
Lâm Tầm: “…”
Hắn thầm nghĩ, rốt cuộc Kỳ Vân đã biết thương sư huynh rồi, nhưng tại sao lại không biết thương hắn? Hắn cũng vừa mới tỉnh dậy mà.
Hắn trả lời: Tôi đây.
Ký Nghiên Tông – Phi Hồng: Ca, cậu thật sự là anh tôi
Nói xong liền gửi vị trí, rồi nói: Cậu mau lại đây
Một con trỏ chuột vui vẻ: Được.
Vừa nói xong, hắn định tắt điện thoại thì lại thấy Kỳ Vân gửi thêm một tin nữa.
Ký Nghiên Tông – Phi Hồng: Ca, cậu có thể đi xe nào tốt hơn chút không
Ký Nghiên Tông – Phi Hồng: Jetta kia thật sự hơi tồi tàn
Lâm Tầm chưa bao giờ thấy ai được đà lấn tới thế này.
Một con trỏ chuột vui vẻ: Vì sao anh không có trợ lý?
Ký Nghiên Tông – Phi Hồng: Không ai cần tôi cả
Ký Nghiên Tông – Phi Hồng: Đội chúng tôi có chung một người đại diện, ba trợ lí, tôi không được chia
Một con trỏ chuột vui vẻ: Được rồi.
Một con trỏ chuột vui vẻ: Sao anh khai máy nhanh thế? Không đọc kịch bản à.
Ký Nghiên Tông – Phi Hồng: Cậu cảm thấy nhân vật tôi diễn còn có kịch bản để đọc sao
Một con trỏ chuột vui vẻ: Hiểu rồi, anh chỉ đến báo danh thôi
Ký Nghiên Tông – Phi Hồng: Cho nên cùng lắm cũng chỉ quay hai ngày, công ty của tôi cũng mặc kệ. Ca, cậu che chở tôi với
Một con trỏ chuột vui vẻ: Được rồi con trai.
Ký Nghiên Tông – Phi Hồng:?
Lâm Tầm mỉm cười, thoát ra rồi mở giao diện tin nhắn với Đông Quân.
Một con trỏ chuột vui vẻ: Em ra ngoài chơi.
Để tránh xảy ra những tranh chấp không cần thiết, hắn định tập thói quen báo cáo đàng hoàng.
Đông Quân: Ừ.
Một con trỏ chuột vui vẻ: Tối nay sẽ về.
Đông Quân: Chú ý an toàn.
Một con trỏ chuột vui vẻ: Moa moa.
Đông Quân: [ tệp ]
Tên tệp là “OS”, một cái tên vô cùng đơn giản, viết tắt của hệ điều hành. Lâm Tầm mở ra, giải nén. Bên trong là một hệ điều hành mã nguồn gốc đơn giản, chính là thứ hắn đã hỏi Đông Quân trước đây.
Hắn xem qua, chắc đây là thứ Đông Quân viết thời còn đi học. Nó có tất cả những thao tác hiếm thấy, là thứ đạt tiêu chuẩn điểm tối đa, hoàn toàn khác với hàng rởm của Vương An Toàn và Triệu Cơ Cấu.
Một con trỏ chuột vui vẻ: Moa moa!
Đông Quân: ^ ^
Lâm Tầm thu dọn một chút, chọn một chiếc áo hoodie màu đen bình thường, rồi tùy tiện đội thêm một cái mũ không mấy nổi bật, trông rất giống trợ lý.
Nhưng mới chỉ vài động tác mặc quần áo đã khiến hắn phải thở hổn hển liên tục, cảm giác xương cốt mỏi nhừ, giống như một người chết không thể cựa quậy.
Hắn gần như nghi ngờ rằng đêm qua Đông Quân đã đổi phương pháp giày vò hắn, với mục đích khiến hắn không thể ra ngoài.
Nhưng chuyện của Kỳ Vân thì vẫn phải đi làm.
Nếu không, đường đường là đại sư huynh Kiếm Tông mà lại lưu lạc đến mức đi quay phim cũng không có trợ lý, không có cả xe, vậy thì quá thảm rồi. Giới tu chân biết để mặt mũi vào đâu?
Tình trạng cơ thể của Kỳ Vân bây giờ giống như một con cá vừa lên bờ. Muốn gã vung kiếm là điều rất khó, mà kiếm tu không có linh lực thì thực sự không thể rời kiếm được.
Cho dù là kiếm tu kỳ Kim Đan, lúc tay không tấc sắt, sức chiến đấu cũng chưa bằng một phần mười ban đầu.
Phải chờ tới kỳ Nguyên Anh. Người tu chân đạt cảnh giới Nguyên Anh được gọi là “kiếm tâm” trong giới kiếm tu. Họ lấy thân thể mình làm lò kiếm, tinh thần làm lửa, để rèn luyện ra một thanh “kiếm tâm”. Từ đây, chỉ cần khẽ suy nghĩ là có thể điều khiển kiếm khí như cánh tay, mới coi là thoát khỏi trói buộc của vật ngoài thân.
Lâm Tầm cong cong ngón tay, ngay cả cánh tay cũng hơi đau nhức. Hắn nhìn Lạc: “Tôi thật sự không muốn nhúc nhích.”
Lạc: “Tôi đề nghị anh cho leo cây.”
Lâm Tầm: “Không được.”
Tên đạo diễn Cao Liêu kia chỉ thiếu mỗi việc viết mấy chữ to “tôi có liên quan đến ma vật” lên mặt thôi. Hắn đi với Kỳ Vân không phải chỉ để làm trợ lý, mà còn giống như nằm vùng trong thế giới ma vật, phải chuẩn bị sẵn cho một cuộc ác chiến.
Hắn ngẫm nghĩ, rồi tiến vào không gian hệ thống.
Việc đầu tiên là thêm hệ điều hành mà Đông Quân gửi cho hắn vào hệ thống.
Thanh tiến độ bắt đầu dịch chuyển rất chậm chạp. Hắn chuyển hướng sang khu vực nhiệm vụ ở một bên.
Trong thanh vật phẩm của khu vực nhiệm vụ có một thứ mà đến giờ hắn vẫn chưa sử dụng, đó là một viên đan dược mà hắn lấy được từ nhiệm vụ chi nhánh vài ngày trước, tên là “Đại Hoàn Đan”.
Hắn đặt ngón tay lên viên đan dược tròn vo, một hàng chữ lơ lửng hiện ra trước mắt.
Đại Hoàn Đan, thánh dược trị liệu nội thương, ngoại thương, khôi phục giá trị sinh mệnh
Lâm Tầm cầm lấy nó định ăn ngay, nhưng cuối cùng vẫn đặt xuống.
Hắn rời khỏi không gian hệ thống, lấy viên đan dược mà Bích Hải tiên tử cho hắn ra, rồi ăn một viên.
Cảm giác thanh mát chảy khắp toàn thân, cơ thể hắn đã tốt lên rất nhiều.
Lâm Tầm vui vẻ.
Lâm Tầm vui vẻ đi xuống tầng.
Kỳ Vân bảo hắn lái xe xịn một chút.
Cũng được.
Trong gara của Đông Quân không thiếu những thứ này.
Cánh cửa gara tự động nhận ra hắn, từ từ nâng lên.
Lâm Tầm đi vào. Hắn cũng không biết giới giải trí thường đi kiểu xe nào, nhưng theo ấn tượng của hắn thì đều rất phô trương.
Thế là hắn nhìn trái nhìn phải, chọn lấy một chiếc xe trông có vẻ rất đáng tiền, nhưng kiểu dáng và màu sắc lại không quá phổ biến.
Hắn ngồi vào, hệ thống lái tự động khởi động. Phía sau truyền đến một lực đẩy, chiếc xe bình ổn lăn bánh ra khỏi gara.
Lâm Tầm đang ngồi, đột nhiên cảm thấy hành vi của mình quá yên tâm thoải mái.
Được rồi.
Hắn cảm thấy trạng thái của mình rất kỳ lạ.
Vừa sợ Đông Quân không vui, lại vừa biết cho dù mình làm gì Đông Quân cũng sẽ không để ý.
Kỳ dị.
Hắn duy trì trạng thái kỳ dị này, nhìn ra ghế sau.
Con Trỏ Chuột ngồi yên ở ghế sau, duyên dáng liếm móng.
Lại nhìn sang ghế phụ.
Lạc tựa lưng vào ghế ngủ gật, đây là trạng thái chờ của cậu ta.
Hai mươi ngày trước, hắn vẫn là một lập trình viên ngồi trong phòng thuê, ngậm ống hút coca gõ chương trình. Hôm nay, hắn lại lái xe của Đông Quân đi thẳng qua thành phố, sống chung một nhà với mèo và trí tuệ nhân tạo, đi đón một nhân ngư đi làm.
Cuộc đời hắn giống như một cuốn tiểu thuyết thần bí, hoặc là một trò chơi với chủ đề hoang đường.
Hắn mở nhạc trong xe hết cỡ.