Ngôn Ngữ C Tu Tiên
Chương 114
Ngôn Ngữ C Tu Tiên thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 114 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đông Quân: “Có muốn ngủ tiếp không?”
Lâm Tầm: “Không ngủ.”
Đông Quân: “Ăn tối chưa?”
Lâm Tầm: “Chưa.”
Đông Quân đặt hắn lên ghế sofa. Thực ra, Đông Quân là người ngồi xuống, nhưng vì vẫn ôm Lâm Tầm nên hắn cũng bị kéo theo, gián tiếp ngồi trên ghế.
Lâm Tầm nghĩ mình cũng đâu phải con gái e lệ nép vào người anh như chim non, hay sợ đè lên thần tượng mà tự động rời đi; ngược lại, hắn còn cố tình dựa sát hơn, dụi dụi mắt.
Đông Quân kéo tay hắn xuống, không cho dụi nữa.
Đông Quân hỏi: “Buổi chiều làm gì?”
“Mấy việc.” Hắn vừa nói, vừa giải thích mình đã làm gì: “Vẫn là người bạn kia của em, tên là Kỳ Vân, anh ta không có trợ lý nên nhiều chuyện rất bất tiện. Em đến đoàn làm phim chơi với anh ta cả buổi chiều.”
“Ừm.” Giọng Đông Quân nhàn nhạt: “Rất mệt mỏi sao?”
Lúc này Lâm Tầm liền hiểu ý ngầm, Đông Quân đang chất vấn hắn rằng chỉ đến đoàn làm phim chơi, sao lại mệt đến mức ngủ trên xe cả một đường.
Hắn cũng không phải không có cách đối phó với câu hỏi này.
Hắn nhỏ giọng nói: “Cũng không phải là buổi chiều mệt.”
Đông Quân: “Hửm?”
Hắn: “Là đêm qua ngài giày vò em.”
Đông Quân không nói gì.
Lâm Tầm đã sớm phát hiện từ “ngài” có tác dụng với Đông Quân.
Hắn nghĩ “ngài” là cách xưng hô với tiền bối, đặt mình ở vị trí yếu thế, có lẽ nó có thể đánh thức chút lương tâm ít ỏi của Đông Quân.
Đông Quân nhẹ nhàng vuốt tóc hắn.
Sau đó, Lâm Tầm nghe thấy giọng nói trầm thấp dễ nghe của anh: “Vì sao anh lại giày vò em?”
Lâm Tầm: “?”
Lại đổ lỗi cho mình sao?
Hắn: “Em không phải cố ý muốn chọc ngài.”
“Ồ.” Đông Quân: “Là vậy sao.”
Sao có thể lạnh lùng một cái “là vậy sao” chứ.
Lâm Tầm cắn anh, lại bị kéo vào lòng, ôm chặt nhau trên ghế sofa, bắt đầu hôn.
Sau khi trêu chọc đủ, Lâm Tầm thở hổn hển, di chuyển sang một bên khác của ghế sofa.
Con Trỏ Chuột chơi chán robot rồi cũng nhảy lên ghế, ngồi xuống giữa hai người, thong thả liếm láp móng vuốt.
Đông Quân đưa tay, Con Trỏ Chuột đi qua, lặng lẽ nằm xuống để anh vuốt lông.
Vuốt một hồi, con mèo này lại bắt đầu tinh nghịch, vờ cắn ngón tay Đông Quân.
Đông Quân đẩy nó sang một bên.
Bờ môi Lâm Tầm vẫn còn hơi đau, khóe môi bị cắn rách da, bả vai bị dùng sức đè lại rồi buông ra cũng hơi nóng lên, hắn nhìn thần tượng bằng ánh mắt lạnh lùng.
— Lúc ngoan thì vuốt lông người ta, đến khi vượt quá giới hạn chịu đựng lại đẩy sang một bên.
Nói cho cùng, đàn ông đứng trên đỉnh quá lâu, thói quen hay bản tính đều tốt, nhưng vẫn thích sự ngoan ngoãn hơn.
Mà mình chỉ có lợi thế là biết nghe lời, nhưng đôi khi lại không hoàn toàn như vậy.
Hắn không biết giới hạn chịu đựng của người này lớn đến mức nào.
Trong khoảng thời gian này, hắn được đối xử quá tốt, khiến hắn luôn cảm thấy Đông Quân không có giới hạn nào với hắn.
Nhưng con người không thể nằm mơ mãi được.
Hắn gọi Con Trỏ Chuột một tiếng, mèo con bò vào lòng hắn, nhỏ giọng gừ gừ.
Đông Quân đứng dậy đi tới bên này, Lâm Tầm ngẩng đầu nhìn anh.
Đông Quân: “Tối nay muốn ăn gì?”
“Để em nghĩ đã…” Lâm Tầm nói: “Muốn ăn cháo trứng muối thịt nạc.”
Đông Quân đưa tay sửa lại tóc cho hắn. Sửa xong, ngón tay anh lướt xuống, lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve đôi môi hơi sưng đỏ của hắn, rồi ấn nhẹ vào bên trong.
Lâm Tầm ngậm đầu ngón tay anh, cắn nhẹ. Hoàn toàn là động tác theo bản năng, hắn cảm thấy mình thật mâu thuẫn lạ kỳ.
Có đôi khi hắn thấy mình vẫn chưa quen thuộc lắm với người đàn ông trước mặt, lúc nào cũng lo được lo mất, có đôi khi lại cảm thấy những động tác thân mật theo bản năng giống như đã từng quen biết rất nhiều năm rồi.
Hắn đột nhiên hỏi: “Anh có biết chơi dương cầm không?”
Trong thoáng chốc, hắn cảm thấy trên mặt Đông Quân có vẻ ôn nhu.
Chỉ nghe Đông Quân nói: “Biết.”
Lâm Tầm: “Vậy anh có thể đàn cho em nghe không?”
Đông Quân chậm rãi di chuyển ngón tay trên môi hắn, nói: “Được.”
Lâm Tầm liền đi theo Đông Quân vào căn phòng đàn mà buổi sáng hắn không dám vào kia.
Thậm chí không cần chuẩn bị gì cả. Khi Đông Quân ngồi xuống trước dương cầm, mặc áo sơ mi đen gọn gàng, cúc áo bạc rực rỡ dưới ánh đèn chiếu sáng, dáng người thẳng tắp và mười ngón tay thon dài đặt trên phím đàn giống như anh đến đây để biểu diễn một bản nhạc vậy.
Người này xưa nay vẫn luôn như vậy, lúc nào cũng thành thạo, điêu luyện.
Sau mấy tiếng đàn không có quy luật, âm nhạc thành hình đã chảy xuôi ra.
Ánh đèn trong phòng đàn chiếu lên khuôn mặt của Đông Quân, giống như giai điệu dương cầm, có lẽ là ngọt ngào, nhưng lại không xóa được một loại u sầu bi thương triền miên.
Khúc nhạc du dương, không hề có những động tác lớn, người đánh đàn cũng rất yên tĩnh.
Giống như cánh hoa đầu tiên rơi xuống trong đêm xuân.
Lâm Tầm nhìn Đông Quân, trong một khoảnh khắc nào đó hắn nhớ tới những cảnh trong mơ như có như không, cùng với mùi hương thoang thoảng trong đêm.
Nhưng lại trong một khoảnh khắc khác, hắn bỗng nhiên cảm thấy vẻ mặt lúc Đông Quân đánh đàn giống y như lúc anh viết mã nguồn.
Vẫn thành thạo, điêu luyện như thế, giống như tất cả đều nằm trong tay anh. Những thứ như sai lầm, ngoài ý muốn hay sơ suất dường như chưa bao giờ xuất hiện trong cuộc sống của anh vậy.
Đối với vẻ mặt như thế, Lâm Tầm lại nhớ tới Cao Liêu buổi sáng.
Lúc ông ta nhìn nhân ngư trên đá ngầm, trong đôi mắt lộ ra một vẻ ái mộ sâu sắc xen lẫn điên cuồng mơ hồ. Khi ấy Lâm Tầm tin tưởng ông ta có một vài thứ để theo đuổi suốt đời.
Vậy mà giờ phút này nhìn Đông Quân trước dương cầm, Lâm Tầm nghĩ, có lẽ anh đang hoàn toàn đắm chìm vào trong, hoặc có lẽ không, nhưng thực ra lại rất xa cách.
Anh không giống một người sống, anh đang nhìn xuống phím đàn.
Có lẽ, anh cũng đang nhìn xuống bàn phím.
Một người thực sự thích mã nguồn sẽ không thể bỏ bê bàn phím của mình ròng rã hai năm.
Vào lúc này, Lâm Tầm bỗng nhiên cảm thấy bối rối.
Người đàn ông trước mắt, anh thực sự yêu quý cái gì? Trên thế giới này thực sự có thứ để anh đồng ý nỗ lực theo đuổi cả đời sao?
Hắn không biết.
Một khúc kết thúc.
Một cơn gió đêm thổi vào từ ngoài cửa sổ. Đông Quân quay đầu nhìn Lâm Tầm.
Vào giây phút ánh mắt chạm nhau, Lâm Tầm hơi sững sờ.
Người đàn ông này nhìn chằm chằm vào hắn, đáy mắt như có biểu cảm hắn đã từng quen biết.
Hắn mấp máy môi, cuối cùng chỉ thốt lên: “Hay quá.”
Đông Quân mỉm cười, tay anh đặt nhẹ lên trên phím đàn: “Cha anh không thích nghe anh đánh đàn.”
Lâm Tầm: “Vì sao?”
Đông Quân nói: “Ông ta nói bên trong tiếng đàn của anh không có cảm xúc. Trên thế giới có rất nhiều chuyện không có cảm xúc cũng có thể làm tốt, nhưng âm nhạc thì không.”
Lâm Tầm: “Vậy mã nguồn thì sao?”
Rất nhiều người đều cho rằng viết mã nguồn là một công việc máy móc rườm rà. Có lẽ trong mắt Đông Quân, đây cũng chỉ là một việc quen tay hay một kỹ năng, nhưng thực ra hắn không muốn nghe thấy câu trả lời như vậy.
Đông Quân: “Cũng không phải.”
Lâm Tầm chớp mắt.
Đông Quân: “Mã nguồn cần có linh hồn.”
Lâm Tầm đảo tròn mắt: “Vậy mã nguồn của anh có linh hồn không?”
“Cho nên anh sẽ đi tìm ra linh hồn cho mã nguồn.” Đông Quân nói.
“Một khoảng thời gian rất dài trước đây đều không có, nhưng mà…”
Còn chưa dứt lời, Lâm Tầm nói: “Anh!”
Đông Quân nhướng mày.
Lâm Tầm cười: “Anh thật là phiền.”
Đông Quân: “Phiền chỗ nào?”
“Em muốn bàn luận nghiêm túc với anh, chứ không phải muốn nghe mấy lời…”
Hắn bị Đông Quân cầm cổ tay kéo tới bên cạnh dương cầm.
Đông Quân: “Cái gì?”
Lâm Tầm: “…Hoang đường như vậy.”
Bất cứ ai từng học qua một tiết máy tính nghiêm chỉnh đều biết, “linh hồn mã nguồn” là lời khen dành cho thuật toán. Kết hợp với những câu trước, rõ ràng anh ta đang trả lời rất đường hoàng, nhưng thực chất lại chẳng hề nghiêm túc.
“Bây giờ anh không nghiêm túc nổi.” Giọng nói của Đông Quân phả vào bên tai Lâm Tầm, thấp, chậm, lặp lại câu nói hôm nay của hắn.
— “Yêu em.”
Trong giọng nói của anh như có một loại từ trường dịu dàng, như thể điều khiển cả gió mùa và hải lưu, khiến chim di trú nghe theo chỉ dẫn, vỗ cánh bay về phương nam, cho đến khi rơi vào vùng nước biển ấm áp.
Dù sao Lâm Tầm đã hoàn toàn chìm đắm.
Những chuyện xảy ra về sau hắn cũng không muốn miêu tả chi tiết. Nếu những chuyện này xảy ra ở trong thế giới của Quả Hạch, vậy thì chắc chắn hai người bọn họ sẽ bị hệ thống đánh bật khỏi hệ thống, khóa tài khoản và cấm đăng nhập trong ba ngày.
Trừ cái đó ra, đáng lẽ ra buổi tối hôm nay phải có thời gian đọc luận văn, nhưng về sau cũng không đọc được.
Sự thật chứng minh không chỉ yêu sớm ảnh hưởng đến việc học, mà yêu muộn cũng vậy.