135. Chương 135

Ngôn Ngữ C Tu Tiên thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 135 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong khoảnh khắc đó, Lâm Tầm nên cảm thấy thế nào? Hắn không rõ, dường như cũng chẳng có cảm xúc mãnh liệt nào.
Chỉ là một chút lạnh lẽo. Như thể đang chìm sâu dưới đáy biển, bị vùi lấp dưới ngàn vạn mét băng giá suốt ngàn vạn năm, đầu ngón tay lạnh buốt đến đau nhức, cơn đau nhói từ trong cơ thể lan ra, máu nóng đông cứng, đến cả run rẩy cũng không thể.
Nhưng cảm giác ngạt thở tột cùng lại kéo hắn ra khỏi cơn lạnh thấu xương, hắn bị xô đẩy giữa những tảng băng trôi trên mặt nước 0 độ, dần dần nổi lên, bất chợt mở mắt khi tiếp xúc với không khí.
Cơn đau tột cùng khiến giác quan của hắn mở rộng vô hạn, hắn cảm thấy phổi mình đang điên cuồng run rẩy co quắp, hắn muốn thở, muốn ho khan, nhưng cuối cùng chỉ có thể bất lực giãy giụa.
Luồng khí nóng rực từ kiếm Xích Tiêu Long Tước và Viêm Dương Tử vẫn cuồn cuộn trong thế giới này. Viêm Dương Tử nở một nụ cười lạnh lẽo, trong đôi mắt đỏ như máu, bóng hình Lâm Tầm hiện lên, như thể hắn đã đoán trước được cái chết của đối phương.
Lâm Tầm khó khăn cong khóe môi, nặn ra một nụ cười.
Trong tình cảnh này mà còn cười, có lẽ nụ cười đó chẳng đẹp đẽ gì. Thế nhưng — trong tình cảnh này mà vẫn có thể cười được, Lâm Tầm cảm thấy mình đã chiếm thế thượng phong về khí thế so với đối phương.
Quả nhiên, Viêm Dương Tử nhíu mày, hừ lạnh một tiếng, ngón tay càng siết chặt hơn.
Lâm Tầm càng thêm khó chịu, hắn rên lên một tiếng từ trong cổ họng, bên tai chỉ còn âm thanh ù ù như mạch máu sắp vỡ tan, giống tiếng biến áp điện.
Vừa rồi, hắn cứ như đã trải qua cả một đời người dài đằng đẵng, nhưng trong thực tế, thời gian còn chưa đến một phút. Có lẽ thế giới tinh thần của con người tự có một cấu trúc không thể tưởng tượng nổi.
Lâm Tầm nhắm mắt lại lần nữa.
Hắn đã sớm có kết luận này: kiếm tu và bàn phím tu đều là những sinh vật khó chết nhất.
Mà giờ đây, trong tình thế căng thẳng này, không phải ông chết… thì chính là tôi sống.
— dù sao cũng không phải là tôi chết ông sống.
Hắn nhìn mười nghìn mã nguồn mà mình chọn ra.
Ctrl C.
Ctrl V.
F11, vận hành.
Khung màu lam trước mắt biến ảo, một cái khung vuông nổi lên, tám chữ lạnh lẽo hiện ra.
Nhập mật khẩu của nhân viên quản lý.
Phía dưới là một khung để nhập.
Trong ý thức mông lung, giọng Vương An Toàn lại vang lên: “Hạn chế số lần nhập thôi… Một lần thôi, một lần là an toàn nhất.”
Sau đó hắn chế giễu nói: “Không sợ tớ run tay à?”
“Đừng đùa, trí thông minh của cậu cao như vậy đều bị chó ăn hết rồi à?” Vương An Toàn vừa gõ bàn phím vừa nói: “Người có đầu óc tốt thì năng lực khống chế cơ thể cũng rất mạnh, loại người như cậu xưa nay sẽ không trượt tay. Được rồi, chỉ một lần, sống chết có số, một lần không trúng, tài khoản của cậu sẽ bị khóa, vĩnh viễn không được siêu sinh.”
“Đúng là tàn nhẫn, An Toàn. Ít nhất cậu phải cho tớ một đường lui chứ.”
Lời của hắn nghe như đang chỉ trích, nhưng giọng điệu lại vô cùng nhẹ nhàng. Hắn cũng biết mình không có khả năng trượt tay, không có khả năng quên mất.
Nhưng bây giờ xem ra, hình như khi đó hắn và An Toàn đã đưa ra một quyết định quá ngu xuẩn.
Ví dụ như… bây giờ, hắn đứng trước kiếm Xích Tiêu Long Tước nhưng chỉ có một cơ hội nhập mật khẩu.
— mà hắn lại hoàn toàn không biết gì về mật khẩu này cả, chỉ có thể suy đoán.
Trừ cái đó ra, hắn còn biết mật mã này vô cùng quan trọng đối với Đông Quân.
Một cơ hội, chỉ một lần.
Chết sống có số, thành sự tại thiên — không có khả năng.
Lâm Thuật Toán hắn đã sống hơn hai mươi năm, trong suốt hai mươi năm ấy, tất cả những lần cần đánh cược, hắn chưa bao giờ thua.
Một cơ hội.
Con trỏ lấp lóe.
Một chuỗi ký tự có ý nghĩa quan trọng với một người ư.
Hắn nghĩ, người kia cũng không phải loại người cố chấp với thời gian, cố chấp với cách sắp xếp số lượng kỳ dị, hay cố chấp với những chi tiết vụn vặt.
Vậy anh cố chấp với điều gì? Sự nghiệp, tình cảm, thiện ác của anh, làm sao để phân định nặng nhẹ?
Lâm Tầm không biết, hắn chưa bao giờ tỉnh táo nhận ra rằng mình không hiểu rõ thế giới nội tâm của người đàn ông kia như lúc này.
Hắn nhìn chằm chằm khung nhập, trên thực tế hắn chỉ biết chuỗi ký tự quan trọng nhất đối với mình là gì thôi.
Trong cuốn tiểu thuyết cuộc đời chẳng có gì đáng khen của hắn, nhất định chuỗi ký tự kia sẽ được viết ở trang đầu, ít nhất là ở vị trí nào đó trong ba chương đầu.
Hắn mặc niệm ra hai từ đơn kia, mà bọn chúng cũng chậm rãi hiện ra trong khung nhập theo suy nghĩ của hắn.
—HelloWorld.
Máy tính nói ra câu đầu tiên với loài người.
Hắn lựa chọn xác nhận.
Trong thời gian màn hình dừng lại, không khí dường như ngưng đọng, mà trước mắt hắn có chút choáng váng, lại đặt mình vào khung cảnh vừa lạ lẫm vừa quen thuộc.
Hắn đang gửi tin với một người có biệt danh là Co, hay có thể nói là Đông Quân. Ngay vừa rồi, hắn đã hỏi Đông Quân một chuỗi số hoặc chữ cái nào có ý nghĩa quan trọng với anh.
Một phút lặng im, có vẻ người bên kia đang nghiêm túc suy nghĩ.
Mà Lâm Tầm — hắn rất chờ mong đáp án này, sự chờ mong này dường như đến từ tình yêu của một thiếu niên. Hắn nghĩ nếu cuối cùng Đông Quân nói ra một con số có liên quan đến hắn, hắn sẽ không chút do dự gọi anh một tiếng “anh yêu”.
Màn hình sáng lên, tin nhắn hiện ra.
Co: HelloWorld.
Lo: …Ồ.
Tâm trạng phấn khích của hắn giảm đi rất nhiều, nhưng vẫn ghi lại từ này, đặt làm mật khẩu root cho quyền hạn tối cao của hệ thống “Vệ Tinh”.
Co: Sao vậy?
Lo: Không sao.
Lo: Có chút vượt ngoài dự đoán của em.
Co: Em không nghĩ tới sao?
Lo: Vâng vâng vâng, anh thích viết mã nguồn nhất, mã nguồn nghe lời như vậy cơ mà.
Lo: Em còn không hiểu anh sao.
Co: ^^
Ánh mắt của Lâm Tầm dừng lại thật lâu trên icon ^^ quen thuộc kia.
Khi đó, bọn họ vừa mới rời khỏi sân trường, Ngân Hà vừa mới thành lập, tất cả thành quả lừng lẫy nổi danh sau này vẫn còn nằm trong trứng nước.
Bạn bè thuở thiếu niên là những người bạn trong sáng, chân thành nhất; người yêu thuở thiếu niên cũng là người yêu thân mật, dịu dàng nhất.
Tất cả đều khác sau này.
Trái tim hắn bị một loại cảm xúc siết chặt, nhói lên chua xót, nhưng chỉ vẻn vẹn năm sáu giây sau, cảm xúc mềm yếu này đã bị sự lạnh lẽo như băng sương thay thế, sự chú ý của hắn trở lại hiện thực.
Mật khẩu thông qua, khung nhắc nhở hiện ra.
“Nhân viên quản lý 01, chào mừng trở về.”
Trong một hệ thống có thể có rất nhiều nhân viên quản lý, bọn họ dùng những con số khác nhau để đại diện cho trình tự quyền hạn khác nhau, 01, vị trí thứ nhất.
Tâm trạng hắn không một gợn sóng, từ từ mở mắt — có lẽ ánh mắt hắn quá bình thản hoặc lạnh lẽo, hắn nhìn thấy trong mắt Viêm Dương Tử đối diện lóe lên vẻ kinh ngạc.
Đương nhiên, ngón tay của Viêm Dương Tử chỉ càng siết chặt hơn. Hắn biết bây giờ mình đã là một kẻ chết trong mắt Viêm Dương Tử.
Hắn chậm rãi giơ tay lên, nắm chặt cơ bắp và cổ tay cứng như đồng của Viêm Dương Tử.
Viêm Dương Tử lạnh lùng nói: “Nhãi ranh muốn chết!”
Lâm Tầm khó khăn giật giật khóe miệng, mỉm cười. Hắn không phát ra được âm thanh nào, chỉ có thể dùng khẩu hình nói ra từng chữ để diễn đạt ý mình.
Hắn chậm rãi nói —
Ông, chết, rồi.
Viêm Dương Tử muốn cong khóe môi cười lạnh.
— nhưng ông ta không cười được. Mãi mãi ông ta cũng sẽ không cười được. Bởi vì một giây sau đó, ngón tay Lâm Tầm bỗng nhiên dùng lực, một tiếng 'rắc' nặng nề vang lên — cổ tay ông ta giống như một lon nước tùy tiện bóp là bẹp, bị vặn thành một độ cong quỷ dị.
Một giây sau, Lâm Tầm bỗng nhiên tung chân đá về phía ngực ông ta, mượn lực toàn thân lùi lại, một tay chống đất vững vàng đáp xuống, sau đó thong dong đứng dậy.
Mà Viêm Dương Tử đối diện thì còn lâu mới được thong dong như hắn — đầu tiên là cổ tay đột nhiên bị bẻ gãy, lại bị đạp trúng ngực, chật vật lùi mấy bước. Giờ đây, ông ta vừa ổn định cơ thể, đang ôm lấy cổ tay mềm oặt rũ xuống của mình, phát ra tiếng thở đau đớn.
Lâm Tầm mở năm ngón tay phải ra.
Bàn phím hóa thành trường kiếm xuất hiện trong tay hắn.
Hắn quay người đối mặt với kiếm Xích Tiêu Long Tước đang đâm sâu vào nền ngọc thạch.
Vừa rồi, hắn đã sao chép một phần chứng nhận quyền hạn trung tâm của kiếm Xích Tiêu Long Tước, đưa nó vào trong cơ thể mình để vận hành, từ đó thuận lợi thông qua thân phận nhân viên quản lý 01.
Để có thể cầm lấy kiếm Xích Tiêu Long Tước —
Hắn không tùy tiện tiến lên, chỉ đánh giá thần khí thon dài, sắc bén, tràn đầy sát khí trước mặt.
Cùng lúc đó, trường kiếm trong tay hắn dần dần nóng lên, nhiệt độ lan tỏa từ lòng bàn tay hắn, cuối cùng lan ra toàn thân. Trên trường kiếm phát ra hào quang vàng óng, thu hút kiếm Xích Tiêu Long Tước.
Giữa sóng nhiệt, Lâm Tầm có một cảm giác, như thể một giây sau hắn sẽ bị nhiệt độ không biết từ đâu đến này hòa tan, hắn và kiếm của hắn, cùng với kiếm Xích Tiêu Long Tước, sẽ hòa thành một thể.
— Quả nhiên trường kiếm của hắn đang dần dần hư hóa, hóa thành ánh sáng vàng kim chảy xuôi vào cơ thể hắn. Nếu có người nhìn kỹ những ánh sáng óng ánh kia, sẽ phát hiện nó được tạo ra từ vô số mã nguồn phức tạp.
Lâm Tầm đưa tay nắm chặt chuôi kiếm Xích Tiêu Long Tước lần nữa.
Hắn nhớ rất rõ, đây là lần thứ năm hắn rút kiếm.
Hắn thản nhiên nói: “Nếu còn không chịu ra, tao sẽ muốn phạt mày.”
Thân kiếm dường như kêu lên ong ong.
Lâm Tầm mỉm cười, nâng tay lên —
Đơn giản như rút một thanh kiếm bình thường khỏi vỏ, hắn không hề chịu bất cứ lực cản nào, chỉ cảm thấy lưu loát và trơn tru — cứ như vậy, thân kiếm chậm rãi nâng lên, rời khỏi bệ ngọc thạch vẫn luôn giam cầm nó. Sau khi ánh sáng lạnh lóe lên, lúc mũi kiếm sắc bén rời khỏi bệ ngọc thạch, khung nhắc nhở lại hiện ra trước mắt Lâm Tầm lần nữa.
“Nhân viên quản lý 01, chào mừng trở về!”
Ngay sau đó, kiếm Xích Tiêu Long Tước cũng hóa thành ánh sáng vàng chói mắt, chậm rãi truyền vào trong cơ thể hắn.
Lâm Tầm quay đầu nhìn Viêm Dương Tử.
Viêm Dương Tử trợn tròn hai mắt, bờ môi run rẩy, lồng ngực kịch liệt phập phồng: “Cậu, cậu…”
“Tôi cái gì?” Lâm Tầm chân thành đối mặt với ông ta, nhưng một giây sau lại thay đổi vẻ mặt, giống như một đệ tử ngoan ngoãn, hỏi: “Tiền bối, người kiếm hợp nhất, chính là hợp nhất như vậy sao?”
Viêm Dương Tử dường như nóng giận công tâm, còn chưa kịp thở, nói cũng không nên lời, đã trực tiếp dùng tay trái rút kiếm, đâm thẳng về phía hắn!
Đáng tiếc.
Đáng tiếc, giờ đây hắn đã không còn là một bàn phím tu bình thường nữa.
Hắn là nhân viên quản lý 01 của thế giới này, hoặc nói theo cách khác để Viêm Dương Tử có thể hiểu, là Đế quân có một không hai của giới tu chân – vừa mới lên ngôi.
Lâm Tầm nắm hờ tay phải, kiếm Xích Tiêu Long Tước với huyết khí sát khí quấn quanh xuất hiện trong tay hắn, hờ hững vung về phía trước một cái.
Mũi kiếm và mũi kiếm chạm nhau.
Keng.
Bóng người Viêm Dương Tử bỗng nhiên khựng lại.
Một giây sau, lại lấp lóe.
Rồi một giây sau nữa, một người sống sờ sờ cứ thế biến mất trong không khí.
— Biến mất không để lại một dấu vết nào.
“Format vui vẻ.” Lâm Tầm nói: “Tạm biệt.”
(*) Format là làm tất cả mọi thứ quay trở lại mặc định ban đầu, hay xóa hết tất cả mọi thứ đã được lưu trong ổ cứng.
Thế giới tĩnh lặng. Hắn nhìn khắp bốn phía, thấy tất cả mọi người đang nhìn mình, dù đã thành ma hay chưa, tất cả đều trầm mặc nhìn chằm chằm vào hắn, như thể chưa kịp chuẩn bị để tiếp nhận quá nhiều thông tin — ngoại trừ Kỳ Vân.
Kỳ Vân bị ma vật lây nhiễm, đang ngoan cường chống cự, nằm trong lòng Thường Tịch khó chịu lẩm bẩm.
Lâm Tầm liếc gã một cái, mỉm cười, sau đó quay người đi xuống.
Cầu thang có rất nhiều tầng, nhưng số lượng đã không còn quan trọng với hắn. Hắn rời khỏi tòa nhà này, đi lên con đường lớn.
Trước đó, kết giới nhân gian bị Viêm Dương Tử phá hỏng, giờ đây vẫn còn rất tệ. Bên cạnh hắn toàn là ma vật và ma khí, nhưng chúng dường như đã không còn dám trêu chọc hắn nữa.
Đập vào mắt hắn là những khe hở đen nhánh dữ tợn, có lớn có nhỏ. Lớn nhất giống như một con kênh vắt ngang thành phố này, nhỏ nhất thì giống một sợi tóc nhỏ bé yếu ớt.
Lâm Tầm đã từng đi vào một cái khe, ở nơi đó hắn nhìn thấy một cây hệ thống Linux.
Mọi vấn đề lúc trước cũng đã được giải đáp hoàn toàn: Trừ lần sụp đổ toàn diện hôm nay, khe hở Ma Giới chỉ xuất hiện dưới mặt đất, hơn nữa chỉ xuất hiện trong những kiến trúc ngầm — vì sao nó không ẩn mình sâu hơn, xuất hiện trong lòng đất, trong lớp đá khiến người ta khó mà phát hiện chứ?
— bởi vì, lòng đất, lớp đá, những vật đó đều không tồn tại trong thế giới này. Đây là một thế giới chỉ tồn tại ở mặt ngoài.
Tất cả nghiệm chứng đều đã có được đáp án, hắn không còn gì muốn xác nhận. Lâm Tầm cảm thấy tất cả đã qua một khoảng thời gian.
Nhưng hắn còn muốn đi một nơi, gặp một người — hắn ngước mắt nhìn về phía tòa nhà Ngân Hà lẳng lặng đứng sừng sững ở phía đối diện.
Nhấn thang máy lên tầng cao nhất, hai mươi giây sau đã đến. Hắn đi vào căn phòng trong ký ức, văn phòng của Đông Quân, nơi hắn đã từng tới đây.
Hắn đi vào cánh cửa kia, cánh cửa gỗ nặng nề chỉ khép hờ, giống như đang chờ đợi ai đó.
Tay phải hắn nắm lấy chốt cửa, nhẹ nhàng đẩy ra.
Trước cửa sổ có một bóng lưng. Lâm Tầm nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện đứng trước cánh cửa này có thể thu trọn nóc nhà mà hắn vừa đứng vào tầm mắt.
Hắn khẽ thở dài, đi vào, rồi lễ phép đóng cửa lại.
“Hôm qua em nói, hôm nay sẽ trở về chơi với anh.” Hắn nói rất nhẹ nhàng: “Cho nên em tới.”
Đông Quân vẫn quay lưng về phía hắn, không quay lại, chỉ thản nhiên nói: “Cảm ơn.”
Lâm Tầm không để ý đến anh, hắn đi đến giữa phòng tự nhiên như ở nhà, ngồi xuống ghế làm việc của Đông Quân, mười ngón tay đan vào nhau đặt lên bàn, một tư thế rất buông lỏng.
“Thật ra em không có gì muốn hỏi.” Hắn nói: “Nhưng vẫn có chút hiếu kỳ, có thể hỏi chứ?”
Đông Quân: “Ừm.”
“Em biết thế giới này là giả.” Lâm Tầm nói: “Em đã chết, hoặc là sắp chết, nằm trong Quả Hạch 5.0. Anh đưa em tới nơi này, rất chân thực, nhưng tất cả đều là giả.”
Đông Quân: “Ừ.”
“Vậy người trong này thì sao? Ai là thật, ai là giả?”
“Em và anh là thật, Lâm Đinh ngẫu nhiên là thật.” Giọng điệu của Đông Quân vẫn rất thản nhiên: “Tất cả những người khác đều là người cho rằng mình nên xuất hiện ở đây.”
“Ý thức của em phái sinh? Lúc em hơn hai mươi tuổi, bọn họ đều là bạn của em ở hiện thực sao?”
Đông Quân: “Ừm.”
“Vậy mà anh lại không xóa bỏ bọn họ.” Lâm Tầm nói: “Cảm ơn.”
Đông Quân dường như cũng cười: “Không cần cảm ơn.”
“Nhưng anh cũng không cần xóa bỏ bọn họ, dù sao tất cả đều là giả. Như vậy anh có thể bắt giam em, em vẫn cảm thấy mình rất tự do.” Lâm Tầm cẩn thận phân tích.
“Nhưng em không nhớ rõ rất nhiều thứ trước kia…” Hắn ngẫm nghĩ, lại hỏi: “Vì sao em lại tỉnh lại ở tuổi này chứ?”
Đông Quân: “Có lẽ là anh cảm thấy em ở tuổi này rất đáng ngưỡng mộ.”
“Hơn nữa còn coi anh là nam thần, cũng tương đối đáng yêu?”
“Là rất đáng yêu.”
Lâm Tầm nở nụ cười, ánh mắt thẫn thờ, lại hỏi “Chúng ta đã ở trong căn phòng ở khu nhà Triều Dương sao?”
“Ở ba năm.” Đông Quân trả lời hắn: “Bốn người chúng ta ở đó đã tạo ra hệ thống lái tự động, ra mắt trong hội chợ khoa học kỹ thuật, về sau liền có Ngân Hà.”
Lâm Tầm: “Em cũng nghĩ thế. Nhưng về sau… thời gian sẽ thay đổi rất nhiều chuyện, đúng không?”
“Đúng.”
Lâm Tầm lại hỏi: “Tại sao chúng ta lại chia tay?”
Đông Quân: “Em cho rằng mình mất đi tự do và linh cảm, quyết định ở một mình.”
Lâm Tầm nhíu mày: “Sau đó anh liền thả em đi?”
“Thả đi.” Đông Quân thản nhiên nói: “Nhưng anh không thể hoàn toàn buông tha cho em. Khi đó anh nghĩ, anh có thể cho em thời gian hai năm.”
“Nhưng hai năm sau, em lại chết. Em đã chuẩn bị sẵn quà cho anh, muốn trở lại bên cạnh anh rồi. Đáng tiếc anh không nhận được.” Lâm Tầm nhìn đường vân trên mặt bàn, ngón tay hắn vô thức hoạt động trên mặt bàn bóng loáng, có lẽ động tác này đại diện cho một ít cảm xúc giấu kín trong lòng hắn. Hắn hỏi: “Cho nên… là em tự sát, hay là anh ấy giết?”
Ba giây im lặng, Đông Quân trả lời hắn: “Có gì khác nhau sao?”
“Đương nhiên là có.” Lâm Tầm nhìn bóng lưng anh, âm cuối hơi cất cao, giống như đang pha trò không ảnh hưởng đến toàn cục, “Nếu như là anh ấy giết, anh sẽ phải ngồi tù, ông chủ.”
“Ừm.” Đông Quân trả lời hắn: “Nhưng em định báo cảnh sát như thế nào?”
Lâm Tầm gật đầu: “Anh hỏi khó em rồi, được rồi, em không có cách nào. Anh vẫn cứ ung dung ngoài vòng pháp luật đi. Em thật đau lòng.”
Đông Quân: “Đau lòng cái gì?”
“Đến cuối cùng, ai cũng không tới cứu em, chỉ có Lạc Thần nhà em là biết giúp đỡ. Cậu ấy vẫn luôn đi theo em, còn đi theo em lâu hơn anh.”
“Ừm.” Dường như Đông Quân đã sớm biết chuyện này, anh nói: “Anh là nhân viên quản lý 02, đẳng cấp quyền hạn không bằng em, anh không quản được cậu ta.”
“Nếu như anh quản được, chỉ sợ cậu ấy cũng không gặp được em.” Lâm Tầm lười biếng chống cằm: “Có phải anh rất ghét cậu ấy không? Giống như cha anh ghét anh vậy.”
“Không khác lắm.” Đông Quân nói: “Nhưng ngẫu nhiên cũng có thể sống chung hòa bình.”
“Có đôi khi em cảm thấy mình hiểu anh rất rõ. Có đôi khi, lại cảm thấy mình căn bản không hề quen anh.” Lâm Tầm nhẹ nhàng thở dài.
Sau đó, hắn nghe thấy Đông Quân nói: “Anh cũng cảm thấy như vậy với em.”
Lâm Tầm cụp mắt, mỉm cười, tiếp tục nói: “Khe hở là cái gì?”
“Có thể là lỗ hổng hệ thống.” Đông Quân nói: “Thường xuyên xuất hiện ở một vài chỗ kín, nhưng thế giới này có hệ thống phòng ngự, sẽ vá lại chúng.”
Lâm Tầm: “Như vậy sao.”
“Được rồi.” Hắn nói: “Em đã hỏi xong.”
Đông Quân: “Vất vả rồi.”
Lâm Tầm: “Sau đó chúng ta phải làm sao bây giờ?”
“Hôm qua anh đã nói.” Từ đầu đến cuối Đông Quân vẫn quay lưng về phía hắn, không hề nhìn hắn một cái nào: “Anh làm chuyện không tốt, đồng thời sẽ chấp nhận bất cứ hiện thực nào.”
Lâm Tầm nhíu mày: “Cho nên bây giờ anh để mặc em xử lý?”
Đông Quân: “Ừm.”
Trong phòng yên tĩnh thật lâu, cho đến khi Lâm Tầm mở miệng.
“Em không muốn gặp lại anh.” Hắn nói.
Đông Quân nói: “Được.”
“Chờ một chút!” Lâm Tầm lại nói: “Một vấn đề cuối cùng, anh có yêu em không?”
“Yêu em.” Giọng nói của Đông Quân chậm dần, một sự dịu dàng tựa cánh hoa hồng mềm mại nhất. Vừa nói xong, anh lại nhẹ nhàng bổ sung một câu: “Bảo bối.”
Nhìn bóng lưng anh, Lâm Tầm cắn chặt bờ môi, rồi lại chậm rãi buông lỏng, cố gắng nở nụ cười.
“Em cũng yêu anh.” Giọng hắn hơi khàn: “Tạm biệt.”
Nhưng không thể cùng với anh.
Tâm niệm hắn khẽ động, trong thế giới dữ liệu vô hình, một mảnh gợn sóng lan ra.
Bóng người Đông Quân lấp lóe một cái rồi hoàn toàn biến mất trong không khí. Trước cửa sổ trống rỗng, như thể từ xưa đến nay chưa từng có ai đứng ở đó vậy.
Hắn nhẹ nhàng nói: “Cấm tài khoản nhân viên quản lý 02 vĩnh viễn.”
Một mảnh gợn sóng khác lan ra, mặt nước dao động, lắc lư, sau đó dần dần bình tĩnh lại.
Lâm Tầm đứng dậy, rời khỏi căn phòng trống không này mà không quay đầu lại. Giờ đây, về sau, căn phòng sẽ yên tĩnh vĩnh viễn, thế giới trước mắt hắn như bụi bặm bay lên.
Hắn đi xuống tầng, đi ra đường. Toàn bộ thế giới này đã gần như bị biến thành Ma Giới.
Cách nhanh nhất để giải quyết lỗ hổng hệ thống và những vấn đề nghiêm trọng khác là gì?
— đương nhiên là quay ngược thời gian, trực tiếp để hệ thống này trở lại thời điểm mà vấn đề chưa xảy ra.
Lâm Tầm đi đến ga tàu điện ngầm.
Bên cạnh hắn, lúc này thành phố và toàn bộ thế giới đang bị kéo ngược lại. Khe hở nhanh chóng khép lại, ma khí bị khe hở thu hồi, tàu điện ngầm đảo ngược hành trình, mọi người thu bước chân về, trở lại ga xe lửa, về đến nhà.
Màu sắc của bầu trời từ âm trầm xám trắng lúc tám giờ dần dần đậm đi, nắng mai thoáng qua rồi mất, mặt trời lặn xuống phía đông, những ngôi sao chậm rãi dâng lên, kim đồng hồ đảo ngược. Sau một trận biến hóa to lớn, thời gian trở lại bốn giờ rạng sáng.
Rạng sáng bốn giờ, kiếm Xích Tiêu Long Tước vẫn chưa bị mất trộm, đồng thời vĩnh viễn sẽ không bị mất trộm.
Lâm Tầm trong cabin trò chơi của Vương An Toàn sẽ biến mất vào một thời điểm nào đó, còn Lâm Tầm chân chính đang trở lại khu nhà Triều Dương, trở lại phòng của hắn, trên giường của hắn, nằm ngủ.
Hắn sẽ tỉnh lại vào đúng tám giờ, thêm đồ ăn cho Con Trỏ Chuột, bắt đầu một ngày mới. Vòng cuối cùng của hội chợ khoa học kỹ thuật còn đang chờ hắn.
Lâm Tầm cứ đi một mình trên con đường yên tĩnh rạng sáng như vậy, bỗng nhiên một dây thần kinh nào đó trong đầu hắn bị kích động, nhận được một yêu cầu đến thăm từ bên ngoài, là một vị khách không mời mà đến.
Hắn lựa chọn đồng ý. Sau đó, tiếng chuông điện thoại vang lên trong hoàn cảnh tĩnh lặng, hơi chói tai.
Hắn bắt máy, trong loa truyền đến giọng nói của đàn em Tiết Tân.
“Học trưởng.” Tiết Tân thở hổn hển mấy cái, giọng nói đắng chát: “Anh thật sự… muốn như vậy sao?”
“Không thì sao?” Lâm Tầm nhẹ nhàng nói: “Tỉnh lại trong hiện thực, sau đó lại nhìn thấy anh ấy sao? Cần gì chứ.”
Hắn mỉm cười, đảo mắt nhìn thành phố yên lặng như tờ lúc rạng sáng, nói khẽ: “Thế này, không phải cũng là một loại tự do sao?”