Ngôn Ngữ C Tu Tiên
Chương 145: Phiên Ngoại 3 Thành Thật Trả Lời
Ngôn Ngữ C Tu Tiên thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 145 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
1.
Tháng chín, khai giảng.
Ký túc xá là phòng bốn người, trên giường dưới bàn, cũng coi như rộng rãi — tương đối mà nói thôi.
Vương An Toàn leo lên leo xuống thu dọn xong đồ đạc thì đã đổ mồ hôi đầm đìa, quyết tâm giảm cân lần thứ 1024.
Người thứ hai vào ký túc xá là một cậu bạn tóc vàng mắt xanh, vừa vào đã lớn tiếng nói: “Chào, người anh em.”
Lúc ấy Vương An Toàn liền nghi ngờ, cố gắng vận dụng vốn tiếng Anh để hỏi vì sao cậu bạn ngoại quốc lại không ở ký túc xá dành cho du học sinh.
“Tớ có một phần tám huyết thống Do Thái, cậu biết đấy, tớ không muốn hít thở chung không khí với mấy đứa người Đức.” Giọng Hán ngữ chuẩn như phát thanh viên của đối phương làm Vương An Toàn bất ngờ, “Hơn nữa tớ muốn học tiếng Hán sâu hơn, cho nên tớ xin chuyển đến ký túc xá chung với các bạn trong lớp.”
Vương An Toàn không còn dùng tiếng Anh giao tiếp với cậu ta nữa: “Tớ cảm thấy cậu không cần học tiếng Hán nữa đâu.”
“Không không không, trình độ tiếng Hán bây giờ của tớ chỉ dựa trên kiến thức sách vở thôi, chứ chưa thật sự hòa mình vào môi trường Hán ngữ.” Cậu bạn tóc vàng nói: “Tớ cảm thấy ngữ điệu của tớ rất cứng nhắc.”
Vương An Toàn: “Cậu biết không, bây giờ cậu có thể đi làm MC thời sự.”
“Tớ không thể lúc nào cũng làm MC thời sự được, vì biểu cảm của tớ không được tự nhiên cho lắm.” Cậu bạn tóc vàng nói.
Qua mấy câu rải rác, Vương An Toàn đã xác nhận người bạn cùng phòng của mình có thiên phú ngôn ngữ đáng kinh ngạc, cậu ta tự trấn an bản thân — dù sao trong ngôi trường thế này, thiên tài kiểu gì cũng có thể xuất hiện, mà mình chỉ là một học sinh bình thường, khiêm tốn, thành thật thi đại học vào mà thôi, dùng hết sức lực cũng chỉ đạt 690 điểm trên tổng số 750, không thể chạm mốc 700 trở lên.
— cũng không biết hai người bạn cùng phòng còn lại là thần thánh phương nào.
Mà ánh mắt của cậu bạn tóc vàng còn đang quần thảo giữa ba chiếc giường còn lại, dường như đang phân vân lựa chọn.
Nhưng vào lúc này, tiếng gõ cửa nhè nhẹ vang lên, Vương An Toàn nhìn lại theo tiếng, đôi mắt bỗng nhiên mở to.
Chỉ thấy một thiếu niên xinh đẹp mặc áo hoodie đứng tựa vào khung cửa, Vương An Toàn với vốn từ ngữ có hạn, không biết phải diễn tả cảm giác này ra sao, có lẽ như người đã quen xem hình ảnh chất lượng thường, nay đột ngột chuyển sang chế độ HD — dù trong lòng Vương An Toàn không khỏi thốt lên “cậu bé”, nhưng thực ra người đứng cạnh cửa không hề thấp bé, thậm chí có thể coi là cao ráo trong đám đông, song lại toát ra một khí chất non nớt, tựa như một chú thỏ nhỏ vừa rời hang, chắc hẳn tuổi tác không quá mười sáu — phản ứng đầu tiên của cậu ta là có lẽ đây là người nhà của bạn cùng phòng tương lai, kiểu như em trai gì đó, phản ứng thứ hai là có lẽ mình đã gặp được thần đồng nhảy lớp trong truyền thuyết rồi.
Chỉ thấy thiếu niên nhẹ nhàng mỉm cười nhìn cậu bạn tóc vàng: “Anh bạn, thương lượng nhé?”
Cậu bạn tóc vàng kia hai mắt sáng rỡ: “Thương lượng cái gì?”
“Bên kia.” Chỉ thấy hắn chỉ chỉ vào hai chiếc giường sát nhau ở một bên: “Để hai chiếc này lại cho tớ được không? Cậu ngủ bên kia.”
Hiển nhiên cậu bạn tóc vàng đã vui mừng đến ngây người: “Đương nhiên có thể, có phải tớ đã gặp cậu ở đâu rồi không? Chắc chắn tớ đã từng gặp cậu.”
Thiếu niên kia chỉ khoanh tay cười, không nói lời nào.
Vương An Toàn: “?”
Người ngoại quốc kết bạn đều nhiệt tình như vậy sao?
Cậu ta hỏi: “Một mình cậu ngủ hai cái giường?”
“Không phải.” Thiếu niên kia hơi dịch chuyển cơ thể đang ẩn mình sau cánh cửa khép hờ, tay phải kéo một người ra.
Vương An Toàn lại giật mình.
Người kia cao hơn cậu nhóc nửa cái đầu, mặc áo hoodie màu đen cùng kiểu dáng, bởi vì cũng rất xinh đẹp, lại mặc quần áo giống nhau, nhìn qua hệt như anh em sinh đôi, Vương An Toàn nheo mắt cố phân biệt, không ngờ lại đối mặt với một đôi mắt lạnh lẽo, trong chốc lát thấy thật khó mà phân biệt được hai người này.
Thiếu niên áo trắng cười nói: “Hai người bọn tớ từ nhỏ đã ngủ chung một giường, tách ra có lẽ sẽ không ngủ được, cho nên muốn ngủ sát nhau.”
Vương An Toàn lập tức hiểu được nguyên do: “Hai người là anh em.”
“Không phải đâu.” Lúc thiếu niên nói chuyện có kèm theo một ít giọng mũi tự nhiên, nghe hơi nũng nịu, “Bạn tốt.”
Vương An Toàn rất tán thành: “Vậy quan hệ của hai người đúng là rất tốt.”
Cậu ta liếc ba người bạn cùng phòng, trong lòng dần dần có suy đoán, cậu bạn ngoại quốc có thiên phú ngôn ngữ phi thường, chắc là học khoa văn, mà hai người vừa đến lại quá xinh đẹp, có thể là nhờ vẻ ngoài xuất chúng, học một chút nghệ thuật.
Vừa nghĩ như thế, trong lòng cậu ta vui vẻ hẳn lên — quả nhiên chỉ có mỗi mình là sinh viên ngành khoa học tự nhiên chính gốc.
Còn đang đắc chí, chợt nghe cậu bạn ngoại quốc kia vui vẻ nói: “Tớ nhớ ra rồi! Tớ đã từng gặp hai cậu!”
Thiếu niên nói: “Tớ cũng đã gặp cậu.”
“Tớ đã gặp hai cậu ở IMO(*), cậu huy chương vàng, cậu ta huy chương bạc đúng không? Hình như sớm hơn một chút, lúc tớ đến đội tập huấn chơi đã thấy hai cậu rồi.”
(*) Cuộc thi toán học quốc tế
Thiếu niên nói: “Cậu cũng vào vòng chung kết IMO, nhưng chỉ lướt qua, cậu thi lập trình máy tính, huy chương vàng năm ngoái.”
Cậu bạn ngoại quốc nói: “Đúng thế.
Oa, hai cậu đúng là thiên tài quái dị.
Nghe nói cậu chỉ bỏ có một câu, cậu ta bỏ liền hai câu.”
“Đó chỉ là bỏ cho vui thôi.” Thiếu niên khoanh tay lười biếng nói, “Tớ muốn anh ấy lấy huy chương vàng, liền bỏ một câu, kết quả anh ấy quái hơn, bỏ liền hai câu cho tớ.”
Lúc nói lời này, cậu ta liền thấy người kia khẽ cười, người kia cũng nhìn về phía hắn, thật lạ lùng, người với vẻ mặt lạnh lùng kia đứng đó hệt như một mỹ nhân tạc từ băng tuyết — một vật thể vô tri, nhưng ngay khi nhìn về phía thiếu niên kia, khóe mắt anh ta đã dịu đi, như thể băng tan chảy, tràn đầy sức sống.
Vương An Toàn: “???”
Cậu ta nghe được cái gì???
Nơi này bị ba sinh vật kỳ lạ nào xâm nhập vào vậy? Vì sao nói về việc lấy huy chương vàng Olympic dễ như ăn kẹo vậy?
Cũng may ba người này chỉ hàn huyên đến đây là dừng, dựa theo logic bình thường, bọn họ làm bạn cùng phòng, phải chuyển sang giai đoạn giới thiệu tên.
Là người đầu tiên đến ký túc xá, Vương An Toàn nói trước: “Tớ tên là Vương An Toàn.”
Thiếu niên áo trắng kia mắt sáng lên, cười tinh quái, ngẩng cằm nói: “Đúng là trùng hợp, tớ tên là Lâm Thuật Toán.”
Sau đó kéo kéo tay áo người bên cạnh: “Anh ấy cùng họ với tớ, tên là Lâm Mã Nguồn.”
Sau đó, chỉ thấy cậu bạn tóc vàng kia nhìn trần nhà trầm ngâm: “Triệu Tiền Tôn Lý, Chu Ngô Trịnh Vương… Tớ tên là Triệu Cơ Cấu!”
Vương An Toàn luôn cảm thấy bọn họ đang lừa mình, nhưng cậu ta không tìm thấy chứng cứ.
Cậu ta còn cảm thấy có thứ gì đó đã được sắp đặt rõ ràng, nhưng cậu ta cũng không tìm thấy chứng cứ, vừa mới nhập học cậu ta chẳng hiểu gì về máy tính cả.
Rất nhiều năm sau, có người hỏi Vương An Toàn, một lựa chọn quan trọng nhất trong nghề của anh được đưa ra như thế nào, anh ấy sẽ thành thật trả lời: “Sự lựa chọn này đã được quyết định từ lúc cha tôi đặt tên cho tôi rồi.”
2.
Gần đây Triệu Cơ Cấu cảm thấy bạn thân, bạn cùng phòng của mình, Vương An Toàn có chút không ổn.
“An Toàn.” Nghỉ giữa tiết, cậu ta nhìn người bạn tốt đang buồn rầu, kiên nhẫn hỏi thăm: “Dạo này cậu sao vậy?”
“Hình như cậu không được vui.”
“Cậu gặp vấn đề gì khó giải quyết sao?”
“Hay là tình cảm gặp vấn đề?”
Sau mấy lần hỏi thăm liên tiếp, rốt cuộc An Toàn cũng nói: “Đúng lúc lắm, cậu tới cho tớ lời khuyên.”
Triệu Cơ Cấu mừng rỡ: “Mau nói cho tớ biết.”
Chỉ thấy Vương An Toàn mở diễn đàn trường học ra, Triệu Cơ Cấu chưa hiểu ý lắm, mãi đến khi Vương An Toàn thao tác một hồi, tìm được một chủ đề có tên “Đông Tầm” ở trong đó.
Triệu Cơ Cấu nhíu mày.
Ngay sau đó, cậu ta đã nhìn thấy một loạt bình luận kết thúc bằng dấu chấm than.
“Thông báo nóng, Đông Tầm cùng đi thư viện!!!”
“Chụp được hai bóng lưng hoàn mỹ dưới tầng ký túc xá!!!”
“Mắt tôi hỏng rồi, có chị em nào có kính hiển vi đến xem rốt cuộc đây có phải là cảnh nắm tay không???”
“Đông Tầm là thật, nếu giả tôi sẽ trượt mười môn cuối kỳ, có người làm chứng!”
Triệu Cơ Cấu đẩy gọng kính vô hình trên sống mũi, trong mắt lóe ra ánh sáng kỳ lạ.
“Cái này quá đáng.” Vương An Toàn nói.
“Ừm.” Triệu Cơ Cấu hùa theo: “Quá đáng, lúc chúng ta vẫn còn là những kẻ độc thân đáng thương…”
Cậu ta còn chưa nói hết, đã nghe Vương An Toàn tiếp tục cau mày nói: “Gần đây hai người bọn họ say mê nghiên cứu thuật toán, thích rủ nhau trốn học, đêm không về ký túc xá ngủ, còn muốn dọn ra ngoài ở, như vậy sẽ chỉ khiến những lời đồn này càng ngày càng nghiêm trọng thôi.”
Triệu Cơ Cấu nhận ra điều bất thường, nói: “Cậu học được cách dùng thành ngữ rồi, không tệ, nhưng…”
Còn chưa nói xong, lại bị Vương An Toàn ngắt lời: “Tình bạn của hai người bọn họ quý giá cỡ nào chứ, mặc cho những lời đồn này lưu truyền tiếp, biết đâu hai người họ sẽ cảm thấy khó chịu rồi xa lánh nhau, điều này tớ không muốn thấy chút nào.”
Triệu Cơ Cấu: “?”
Cậu ta bỗng chốc chưa kịp bắt kịp suy nghĩ của Vương An Toàn.
Thế là hỏi: “Cho nên cậu muốn làm gì?”
Vương An Toàn: “Hai người bọn họ phải đứng ra làm rõ mối quan hệ của mình trước mặt mọi người, bây giờ trong đầu đám con gái toàn những chuyện này, tớ cảm thấy không tốt.
Tớ còn vào một nhóm ghép đôi của bọn họ, cậu có biết các cô ấy nói gì không, nói chắc chắn bọn họ đã ngủ với nhau rồi.
Tớ phải kéo họ vào nhóm đó, để bọn họ xem tình hữu nghị của mình đã bị bóp méo thành cái gì.”
Triệu Cơ Cấu: “…”
Cuối cùng cậu ta không nói gì, trong phòng học nhiều người, tình hình phức tạp, cho nên cậu ta chỉ vỗ nhẹ lên vai Vương An Toàn ba lần rồi yên lặng rời đi.
Nhưng đến 3 giờ sáng, Vương An Toàn ngủ say như chết, khiến cậu ta rất thất vọng.
Rất nhiều năm sau, có người hỏi Triệu Cơ Cấu, bạn thân của anh, Vương An Toàn là người như thế nào, cậu ta sẽ thành thật trả lời: “Cậu ấy là một người chậm chạp.”
3.
Ở trong thành phố này, lão Hoắc cũng không tính là một người giàu có, tất cả những gì ông có chỉ là năm mươi căn nhà thôi.
Đối với mấy đại gia mỗi lần nhắc đến là sở hữu hàng chục tòa nhà, mấy khu chung cư, hàng vạn mét vuông bất động sản, ông giống như một con cá chép Hoàng Hà gặp phải Côn lớn Bắc Hải, không thể nào sánh kịp.
— nhưng cũng may ông chỉ là một ông cụ, một ông cụ không có ham muốn gì lớn, cho nên cũng không có tham vọng to lớn nào.
Mỗi ngày chỉ là kiểm tra phòng, thu tiền, kiểm tra lý lịch khách trọ, cũng đủ khiến lão Hoắc cảm thấy hạnh phúc rồi, ông đã thỏa mãn về mặt vật chất, còn lại chỉ là theo đuổi tuổi thọ mà thôi.
Bởi vì một vài giao dịch nhà cửa, lão Hoắc quen biết người phụ trách khu du lịch núi Thanh Thành – Tiêu Dao Tử đạo trưởng, hai người bọn họ kết làm tri kỷ, mỗi ngày bàn luận về thuật dưỡng sinh, vô cùng vui vẻ.
Có một ngày, Tiêu Dao Tử đạo trưởng nói cho lão Hoắc, vạn vật thế gian đều có nhân quả, phải làm việc tốt nhiều một chút thì sau này mới gặt hái được thiện quả.
Câu nói này đã làm lão Hoắc xúc động, ông cảm thấy mình nên làm một vài chuyện không mấy hứng thú nhưng lại có ý nghĩa.
Mà cơ hội đến rất trùng hợp, hôm đó ông đi kiểm tra phòng ở khu nhà Triều Dương — khách trọ ở đây là bốn cậu nhóc trẻ tuổi, bọn họ không có thú vui xấu, chưa từng quan hệ nam nữ bừa bãi, chưa kể là còn rất đẹp trai, một điều tiếc nuối duy nhất chính là mỗi ngày đều tụ tập gõ máy tính, nhìn là biết không có tiền đồ gì, lão Hoắc nghi ngờ bọn họ tốt nghiệp từ trường kỹ thuật nào đó, cho nên mới bỏ ý định giới thiệu cháu gái mình cho một trong số họ.
Nhưng mỗi ngày bốn cậu nhóc đều kiếm sống bằng việc sửa máy tính, cũng rất vất vả, nghe nói còn lập công ty gì đó, tình hình tài chính có chút khó khăn.
Lão Hoắc nhớ lời khuyên của bạn thân, quyết định đầu tư hai trăm triệu đồng cho bọn họ — đây chính là 1/200 thu nhập một năm của ông.
Mấy cậu nhóc vô cùng vui vẻ, đề nghị tặng ông 5% cổ phần để báo đáp, gọi ông là ông nội Hoắc.
Đương nhiên, lão Hoắc cũng không thèm để ý đến 5% cổ phần của công ty nhỏ này, điều khiến ông vui là mình đã hào phóng một lần, nhân nghĩa đời này chắc đã đủ rồi, chắc chắn báo cáo kiểm tra sức khỏe năm nay sẽ tốt đẹp.
Rất nhiều năm sau, có người hỏi đại gia Hoắc Thanh Sơn ở thủ đô, rốt cuộc là thứ gì khiến ông có con mắt nhìn người, đầu tư cho một công ty vô danh lúc bấy giờ như Ngân Hà.
Lão Hoắc vốn định thành thật trả lời, nhưng cuối cùng vẫn thêm thắt một chút: “Do sự cơ trí, hiền lành và lương thiện của bậc trưởng bối.”