Chương 28: Hứa hẹn

Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng hôm sau, Hà Tiêu như thường lệ đến tiệm mở cửa. Gần trưa, anh quay về nhà chuẩn bị cơm như mọi ngày, nhưng khi vừa vào khu dân cư, đã thấy Hà Quất đứng dưới chân tòa nhà.
Cô có vẻ vừa từ ngoài về, trong tay cầm một chiếc hộp nhỏ màu nâu, đang cẩn thận đặt nó vào một túi giấy nhỏ.
Hà Tiêu không gọi, chỉ lặng lẽ nhìn cô lên lầu, rồi lặng lẽ đi theo. Vừa đến cửa căn hộ, anh lại ngửi thấy mùi đàn hương. Chính là mùi trên người Hà Quất tối qua. Lẽ nào cô lại đến chùa nữa?
Anh bước nhanh, leo cầu thang càng nhanh hơn. Vừa lúc Hà Quất bước vào nhà, anh đã xuất hiện ở bậc thang giữa tầng hai và tầng ba. Cô chưa đóng cửa, để hé mở, xoay người thay giày rồi vào phòng khách.
Hà Tiêu bước vào nhà, giọng bình tĩnh hỏi: "Em đi đâu đấy?"
"Cùng Chử Tích đến chùa một chuyến." Hà Quất mở chiếc hộp nhỏ ra. Đúng lúc Hà Tiêu thay giày xong đi tới, anh thấy bên trong là một miếng ngọc Quan Âm, lập tức đoán được đại khái. Nhưng anh vẫn lặng lẽ lắng nghe Hà Quất nói: "Lần trước bị tai nạn, miếng ngọc Quan Âm của em bị vỡ nên chị mua lại cho em một miếng mới, sáng nay vừa mang đi khai quang xong. Ban đầu tính đi từ tối qua nhưng muộn quá, nên để sáng nay mới đi được."
Cô lấy miếng ngọc Quan Âm ra khỏi hộp, trong đáy mắt hiện lên sự nhẹ nhõm hiếm thấy. Tựa như mọi u ám trong khoảng thời gian qua đều đã tan biến.
"Em muốn đeo thử không?"
Hà Tiêu cúi đầu lại gần, không nói gì, nhưng rõ ràng là ngầm ra hiệu cho Hà Quất giúp anh đeo.
Hà Quất chậm rãi đeo sợi dây ngọc Quan Âm cho anh, điều chỉnh độ dài của dây xong thì hài lòng khẽ cười một tiếng: "Sau này cứ đeo lên người để bình an nhé."
Anh vẫn cúi đầu lặng lẽ nhìn nụ cười trên mặt Hà Quất, càng nhìn càng thấy có điều không ổn.
"Em có chuyện gì đang giấu anh đúng không?"
Nụ cười trên mặt Hà Quất cứng đờ lại, trông như thể anh đã đoán trúng rồi.
Một phút im lặng trôi qua, Hà Quất mới khẽ nói: "Thật ra trước giờ chị vẫn chưa nói với em... Dịp cuối năm chị có gặp dì, dì bảo chị theo dì ấy vào miền Nam làm kế toán. Chị... chị nghĩ có thể thử xem sao, không thể cứ mãi ở lại huyện Kỳ Viên được, chị muốn thử đến thành phố lớn một lần."
Lúc nói, cô thậm chí còn không dám ngẩng đầu nhìn Hà Tiêu.
Nói xong mà mãi vẫn không thấy Hà Tiêu lên tiếng, cô mới khẽ ngẩng đầu lên, thấy vẻ mặt anh u ám, lại vội cúi đầu xuống.
Toàn bộ căn phòng chìm vào một bầu không khí quỷ dị.
Anh không nói, Hà Quất cũng không biết còn có thể nói gì thêm.
Một lúc lâu sau, từ phía trên đầu cô truyền đến tiếng cười nhẹ đến mức gần như không nghe thấy, mang theo chút tự giễu khó nhận ra.
Hà Quất chỉ cảm thấy không khí xung quanh như đặc quánh lại, trong đầu chỉ còn lại một suy nghĩ: "Xong rồi." Anh hình như đang giận. Nhưng anh vẫn không nói lời nào, khiến Hà Quất càng thêm bất an, tim đập loạn cả lên, hoảng hốt nói: "Nếu em không muốn rời huyện Kỳ Viên, thì cứ ở lại đây, tiệm trái cây giao lại cho em, nhà cũng để lại cho em, số tiền kiếm được đều là của em hết... Hoặc nếu em muốn rời đi thì cho thuê nhà và tiệm cũng được, đều tùy em, em quyết định nhé."
Hà Tiêu cảm thấy như bản thân đã nếm trải rõ ràng cảm giác từ thiên đường rơi xuống địa ngục.
Hôm qua cô không bài xích để anh ôm, anh cứ tưởng rằng hai người sắp có thể tiến thêm một bước, ít nhất Hà Quất đã dần dần chấp nhận anh.
Anh chỉ cần cho cô thêm một chút thời gian nữa, thì cả hai sẽ thuận lý thành chương mà ở bên nhau.
Không ngờ chưa tới hai mươi tư tiếng sau, cô lại nói với anh... Cô muốn đến miền Nam.
Mà một khi đi rồi, cũng chẳng biết bao lâu mới gặp lại, thậm chí có lẽ sau này sẽ rất khó gặp lại.
Anh thậm chí không dám nghĩ sâu hơn!
Rõ ràng trong lòng không muốn để cô đi, nhưng lại không thể cản bước cô đến thành phố lớn.
Cô muốn đi cùng người thân của mình, anh càng không có tư cách ngăn cản.
Hà Tiêu nhếch môi, tự giễu nói: "Được thôi, em muốn đến thành phố lớn, anh cũng không thể ngăn cản, tính ra đó cũng là chuyện tốt..."
Hà Quất ngẩng đầu nhìn anh, như không hiểu được ý anh là gì.
"Em đi cùng với dì, cũng hơn là cứ một mình ở lại huyện Kỳ Viên như trước đây."
Lời vừa dứt, Hà Tiêu khẽ nhắm mắt lại, lông mày nhíu chặt, như thể không cam lòng chấp nhận chuyện này, nhưng miệng vẫn nói: "Em muốn theo dì thì cứ đi, tiệm trái cây giao lại cho anh. Khi nào em quay về, tiệm vẫn sẽ trả lại cho em."
Đợi đến khi mở mắt ra, anh nở một nụ cười với Hà Quất, nhưng nụ cười ấy còn khó coi hơn cả khóc.
"Để anh đi nấu cơm, em nghỉ ngơi đi."
Nói xong, anh xoay người đi vào bếp.
Nhưng mà cô vẫn đứng nguyên tại chỗ, ngẩn ngơ nhìn bóng lưng anh khuất dần sau cánh cửa bếp.
Cô vốn tưởng rằng anh sẽ ngăn cản, hoặc ít nhất cũng có phản ứng gay gắt nào đó.
Kết quả lại hoàn toàn nằm ngoài dự đoán.
Bình tĩnh đến mức khiến người ta cảm thấy có chút bất thường.
Nhưng cô vẫn cảm thấy anh giống như đang giận? Hoặc là rất buồn? Cô không thể phân biệt rõ.
Chỉ biết phản ứng của anh thật sự quá mức ngoài dự đoán.
......
Trong bếp, hai tay anh chống trên bàn bếp, đầu óc rối loạn nhưng lại chẳng thể làm gì được.
Không có tư cách ngăn cản mới là loại bất lực tuyệt đối nhất.
Anh giống như mất hồn mà nấu một bữa trưa. Cơm canh làm xong, dọn lên bàn, gỡ tạp dề ra, lại xoay người đi về phía cửa, giọng điệu nghe qua có vẻ bình tĩnh: "Em ăn đi, anh có chút việc phải ra ngoài một chuyến, khỏi chờ anh. Ăn xong cứ để bát đũa vào bồn rửa, anh về rồi rửa, em đừng động tay."
Lời còn chưa dứt, anh đã thay xong giày.
Thậm chí cô còn chưa kịp mở miệng, anh đã mở cửa bước ra ngoài.
"Cạch."
Cửa đóng lại, trong nhà lập tức yên tĩnh trở lại.
Cô vẫn đứng trên khoảng trống giữa phòng khách và phòng ăn, ngẩn ngơ nhìn cánh cửa kia.
Có chuyện gì mà gấp vậy? Gấp đến mức phải đi ngay?
Hà Quất chầm chậm đi về phía bàn ăn, ngồi xuống rồi bắt đầu ăn cơm.
Cẩn thận thổi chén canh sườn hầm ngô, uống một ngụm, nuốt xuống rồi ngẩn người trong hai giây.
Hình như không bỏ muối? Hay là vị giác mình có vấn đề?
Cô không tin, lại uống thêm một ngụm, thậm chí còn nếm thử món khác.
Lần này thì rất chắc chắn vị giác không có vấn đề gì, chẳng qua là anh thật sự không bỏ muối.
Bao năm nấu cơm như vậy, hình như đây là lần đầu tiên anh quên bỏ muối.
....
Tối hôm đó tiệm trái cây đóng cửa sớm.
Anh nhắn tin cho cô, bảo mình đi ăn cơm với Lý Tham, nói cô không cần chờ.
Cô rửa mặt xong thì nằm trên giường, nhưng trằn trọc mãi vẫn không sao ngủ được.
Điện thoại cầm lên rồi lại bỏ xuống, mắt hết nhìn giờ lại khóa màn hình.
Cho đến khoảng 1 giờ sáng, tiếng chìa khóa tra vào ổ vang lên.
Cô chưa ngủ, vội từ trên giường ngồi dậy, mở cửa phòng ra ngoài, lại hơi kinh ngạc khi ngửi thấy trên người anh có mùi rượu thoang thoảng.
Lúc cô từ trong phòng bước ra, anh vừa khép cửa lại, quay đầu nhìn thấy cô, chỉ nhàn nhạt nói một câu: "Ngủ đi."
Cô mím môi thật chặt nhìn anh trở về phòng lấy quần áo thay rồi vào phòng tắm.
Cô cảm thấy mình giống như một cái hộp bị khóa, rõ ràng trong lòng có rất nhiều điều muốn nói nhưng lại chẳng thốt nổi một lời.
Cô nhận ra hôm nay anh có gì đó không ổn.
Là vì cô sắp rời đi sao?
Tiếng nước chảy từ phòng tắm vọng ra, cô không vội quay lại phòng ngủ, mà đi nấu một ấm nước nóng, rồi rót cho anh một cốc trà đặt ở đầu giường.
Sợ anh uống rượu sẽ nôn, cô còn đặc biệt dời thùng rác trong phòng lại gần giường.
Cô mải bận rộn mấy chuyện vặt này nên hoàn toàn không để ý rằng tiếng nước trong phòng tắm đã dừng từ lâu, anh đã thay xong đồ ngủ, đứng ngay cửa phòng tắm lặng lẽ nhìn thấy hết những gì cô làm.
Dùng khăn lau tóc vẫn còn ẩm, anh cố gắng làm ra vẻ thờ ơ mà hỏi: "Bao giờ đi?"
Cô nghe thấy mới quay đầu nhìn về phía cửa, chớp mắt vài cái, nghĩ một lúc mới đáp: "Ba ngày nữa."
Cô trả lời không được dứt khoát cho lắm, anh liền biết chắc chắn là thời gian không phải đã được định sẵn, ít nhất thì dì nhỏ của cô là để cô tự quyết định.
Chỉ là cô muốn sớm rời đi mà thôi.
Anh trầm giọng "ừ" một tiếng: "Đi máy bay đi, khi đó anh sẽ đưa em ra sân bay."
"Không cần, chị tự đi được."
"Em đi kiểu gì?"
"Chị... Được rồi, vẫn là để em đưa đi vậy."
Cô nghĩ đến chuyện từ đây bắt taxi ra sân bay trong thành phố rất bất tiện, đành thỏa hiệp.
Thấy anh đứng ở cửa mãi không nhúc nhích, cô thấy lạ, sao anh không qua đây? Một lúc sau cô mới phản ứng lại, là cô đang đứng ngay mép giường! Cô vội nhấc chân định đi qua cửa, nhưng chỗ đó lại bị anh chắn kín, hình như anh không hề có ý định nhường đường.
Không còn cách nào khác, cô đành nói: "Em tránh ra chút, chị muốn đi ra ngoài."
Nhưng anh lại đứng yên không nhúc nhích, giọng điệu kiên quyết: "Trước khi đi thì chuyển 50 vạn đó vào tài khoản của em. Tiền đó sau này là của em, cứ coi như là anh thuê cái nhà này và cái tiệm kia."
"... Em nói cái gì?!"
Cô chưa từng lớn tiếng với anh bao giờ, mà lần này có lẽ là lần đầu tiên.
Hai mắt cô trợn tròn, trên mặt là vẻ kinh ngạc tột độ.
Anh thì vẫn thản nhiên nói: "Anh không nói đùa mà đang nghiêm túc nói chuyện này với em. Nếu em không chịu chuyển số tiền đó vào tài khoản, đến lúc đó anh sẽ nghĩ cách ngăn cản em đi miền Nam."
"Một trong hai, chọn đi."
Chưa từng thấy kiểu ra điều kiện kiểu này.
Anh căn bản là đang cho tiền cô.
Còn là năm mươi vạn.
Cô kiên quyết: "Chị không lấy. Đó là tiền của em mà, chị không thể nhận được."
Anh cũng không nhường: "Anh nói em có thể lấy, là em có thể lấy."
Không ai chịu nhường bước khiến tình hình rơi vào bế tắc.
Dưới đáy mắt anh men say dâng trào. Nhìn gương mặt quen thuộc kia của cô, anh khẽ cười khổ, bàn tay to áp lên gò má cô, đồng thời tay còn lại đã đặt lên công tắc đèn.
"Cạch" một tiếng vang lên, cả căn phòng lập tức chìm vào bóng tối. Anh cúi đầu, chính xác không sai một li mà hôn lên môi cô.
Mùi kem đánh răng vị vải nhẹ nhàng dễ chịu hoàn toàn lấn át đi mùi rượu.
Hà Quất nhất thời không đề phòng, bị anh chiếm được cơ hội, như một tên thổ phỉ ngang nhiên xông vào, không chút kiêng nể.
Môi lưỡi giao triền, anh mạnh mẽ nhưng cũng đầy dịu dàng.
Lưng cô tựa vào tường, không còn đường lui, bị anh vây chặt trong lòng ngực.
Bàn tay to men theo má cô, chậm rãi luồn vào giữa những lọn tóc. Anh như thể muốn đem Hà Quất xé nhỏ ra nuốt vào bụng. Tiếng thở dốc đan xen tựa như sợi dây tơ hồng xoắn chặt lấy hai người, không cách nào gỡ ra.
Từng đợt tê dại lan từ sống lưng lên, là cảm giác Hà Quất chưa từng có.
Chỉ khi hôn với Hà Tiêu mới có cảm giác như thế này.
Cảm thấy mọi chuyện sắp vượt khỏi tầm kiểm soát, cô đưa tay chống lên ngực anh, còn chưa kịp tranh thủ chút khoảng trống để mở miệng, Hà Tiêu đã đi trước một bước buông cô ra, bất ngờ chấm dứt nụ hôn đó.
Nhưng ngay giây tiếp theo, anh lại nâng mặt cô lên, trán chạm trán, cúi đầu, khẽ hôn nhẹ lên môi cô.
Anh gần như run giọng hỏi: "Em thật sự muốn đi à?"
"...Ừm."
Câu trả lời này cũng đủ khiến Hà Tiêu rơi vào vực sâu.
Ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve má cô, anh thở dài một hơi, ôm cô vào lòng: "Mai đi gửi tiền vào tài khoản của em đi, anh không nói chơi đâu. Số tiền đó để em tận hưởng cuộc sống, rất đáng."
"Em nấu ăn không giỏi, chiên quả trứng cũng sợ đến mức trốn xa ba mét, nên sau này nhớ bỏ tiền ra ngoài ăn, chọn mấy nhà hàng có không gian tốt mà ăn, đừng chọn chỗ rẻ."
"Còn chuyện thuê nhà..."
Nghe tới nhà cửa, Hà Quất vội nói: "Dì nói để chị ở cùng dì, nhà dì đang có một phòng trống."
"Không được, em không quen sống chung với người khác, sẽ thấy gò bó."
Hà Tiêu phân tích rất nghiêm túc: "Phòng đó chắc là do em họ đi học xa nên mới trống. Nhưng mấy dịp lễ tết nó quay về, lúc đó vẫn sẽ ngại."
"Mấy hôm nữa anh sẽ tranh thủ qua đó một chuyến, hỏi xem cửa hàng dì em ở đâu, sau đó sẽ thuê cho em căn hộ một phòng ngủ, một phòng khách, gần đó mà không gian tốt một chút."
"Hả? Em, em còn phải đi một chuyến nữa sao?"
Hà Quất ngây người.
Chỉ vì chuyện nhỏ xíu vậy mà anh cũng phải tự mình đi một chuyến! Có phải là quá lo cho cô rồi không?
Hà Quất cuống lên: "Chị tự thuê được mà! Không cần em đi tận nơi! Với lại em đừng quên, chị mới là chị của em! Chị có thể tự lo cho mình!"
Ít nhất thì cũng không đến mức chuyện thuê nhà mà còn phải nhờ anh đích thân đi lo!
"Nếu em thật sự tự lo cho mình được thì sao lúc anh từ Nhạc Hải về, lại thấy em gầy đi? Sắc mặt cũng không tốt?"
Câu này khiến Hà Quất cứng họng, không đáp được.
Anh cúi đầu xuống như đang dỗ cô: "Hai ngày tới em cứ trông tiệm, anh đi thuê nhà, nhà thiếu gì anh sắm cho. Đợi bên đó ổn thỏa rồi anh sẽ quay về. Sau này em không muốn anh đến quấy rầy, anh sẽ không đến. Nhưng chuyện thuê nhà, anh thật sự không yên tâm để em làm, cứ để anh lo."
Cùng lắm thì chỉ là phiền chút, tốn thêm chút tiền.
Nhưng do anh tự mình đi làm chuyện này, ít ra còn an tâm được phần nào.
So với việc để Hà Quất tự thuê nhà, rồi mỗi ngày anh phải lo nơm nớp, chi bằng tự mình làm cho xong.
Huống hồ chuyện thuê nhà có nhiều chi tiết nhỏ, Hà Quất trước giờ chưa từng tự thuê, anh thật sự không yên tâm nổi.
"Hà Tiêu, chị không phải con nít, mấy chuyện này chị tự làm được." Hà Quất vẫn đang cố chấp.
Hà Tiêu tựa cằm lên đỉnh đầu cô, một tiếng thở dài nhẹ rơi trên mái tóc cô: "Hà Quất, anh có thể giúp em làm, hình như cũng chỉ còn mỗi chuyện thuê nhà này thôi."
"Lần này để anh thuê, lần sau em tự làm được không?"
Anh dịu dàng đến mức ngoài dự đoán, Hà Quất không còn nói nổi lời từ chối nữa.
Ngón cái vẫn nhẹ nhàng vuốt ve vành tai cô, giọng anh mềm như nước: "Sau này anh không ở cạnh em, em phải nhớ tự bảo vệ mình, đừng đi một mình, buổi tối đừng ra ngoài, cũng đừng tăng ca. Vì chút tiền mà tăng ca thì không đáng. Huống chi làm xong về cũng tối rồi, em về một mình sẽ không an toàn, nhớ chưa?"
"Ừm."
"Còn nữa, vừa rồi chính miệng em nói em tự chăm sóc tốt cho mình, vậy thì hãy thật sự chăm sóc bản thân cho tốt, đừng để anh lo lắng."
"Ừm."
"Ăn uống đàng hoàng, ngủ nghỉ cho đủ, biết chưa?"
...
Hà Quất chỉ thấy sống mũi cay xè.
Cô thầm cảm thấy may mắn vì Hà Tiêu đã tắt đèn trong căn phòng này, mới không để anh nhìn thấy những giọt lệ trong mắt cô.
Cô không dám lên tiếng, sợ vừa mở miệng là lộ ra tiếng khóc, chỉ có thể tiếp tục đáp: "...Ừm."
Nhưng giọng mũi nặng trịch vẫn khiến Hà Tiêu nghe ra được tâm trạng của cô.
Ngón cái vốn đang vuốt vành tai cô, lúc này nhẹ nhàng lướt xuống dưới mắt, chạm vào một dòng lệ mát lạnh vương trên gò má.
Anh hạ giọng như đang hứa hẹn: "Anh sẽ ở huyện Kỳ Viên đợi em trở về."