Chương 29: Chia ly

Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong lòng Hà Quất, cảm giác nhẹ nhõm chưa kịp kéo dài được hai ngày, lúc này lại thấy nghẹn ngào trong lòng, nhưng không thể lý giải được rốt cuộc là vì sao mình lại cảm thấy như vậy.
Có lẽ là sự bịn rịn, có lẽ là nỗi lo lắng, cũng có thể là một chút gợn sóng khẽ khàng dâng lên từ tận sâu trong đáy lòng...
Đêm hôm đó cô trằn trọc không sao chợp mắt được, cứ trở mình suy nghĩ mãi, cuối cùng đến hơn sáu giờ sáng hôm sau đã thức dậy. Đúng lúc Hà Tiêu cũng vừa dậy chuẩn bị đi lấy hàng.
Thấy Hà Quất cũng dậy, anh bất giác ngẩn người.
"Em dậy làm gì đấy?"
Hà Quất hít sâu một hơi như thể lấy hết can đảm, nói: "Hà Tiêu, chị không muốn để em đi thuê nhà giúp chị."
"Chị thừa nhận chị chưa từng tự mình thuê nhà, nhưng rồi cũng phải có lần đầu tiên chứ. Nếu em không để chị tự làm những chuyện này thì đến bao giờ chị mới có thể tự lập, tự lo mọi thứ được?"
Sau khi tốt nghiệp đại học, cô về quản lý tiệm trái cây, xung quanh toàn là họ hàng, hàng xóm, sống trong chính căn nhà của mình.
Thuê nhà, tự mình ra ngoài làm việc, đối mặt với chuyện công sở, những điều đó cô chưa từng trải qua. Nói cô chưa từng nếm mùi hiểm ác của lòng người cũng không quá lời.
Thứ duy nhất cô từng đối mặt là mấy người họ hàng bên nhà ba Hà.
Nhưng nếu có thể, Hà Tiêu tình nguyện để cô mãi mãi không cần phải trải qua những điều đó, cứ sống yên ổn với những ngày tháng mà cô muốn, thu mình trong vỏ bọc của riêng mình.
Tiếc là Hà Quất lại muốn trải nghiệm tất cả những điều đó, hơn nữa còn rất kiên định với suy nghĩ của mình.
Dù trong lòng Hà Tiêu có một ngàn lần, một vạn lần không yên tâm đi chăng nữa, thì lúc này cũng chỉ có thể gật đầu đồng ý: "Nếu đã vậy thì cứ theo ý em. Nhưng đến lúc có chuyện gì, nhất định phải gọi cho anh."
Nói xong, anh nhấc chân định đi rửa mặt.
"Khoan đã! Còn một chuyện..." Hà Quất nhìn góc nghiêng của anh, lúng túng ấp úng: "Còn một chuyện nữa."
Hà Tiêu dừng bước, quay đầu nhìn cô.
Cô cụp mắt xuống, như thể vừa phạm lỗi, lí nhí nói: "Chị... chị muốn hôm nay đi luôn đến chỗ dì."
Câu này vừa thốt ra, cả căn nhà lập tức chìm vào sự yên lặng chết chóc, bầu không khí như đóng băng lại. Cho dù Hà Quất không nhìn thấy nét mặt Hà Tiêu, cũng có thể cảm nhận rõ ràng luồng oán khí tỏa ra từ người anh.
Anh im lặng rất lâu, chỉ lặng lẽ nhìn cô.
Cả hai đều hiểu, rõ ràng cô có thể vài hôm nữa mới rời đi, nhưng lại cố tình chọn đi sớm là vì muốn tránh mặt anh.
Hà Tiêu mím chặt môi, thấy gương mặt cô đầy chột dạ, anh bất đắc dĩ bật cười khẽ, giọng điệu lười nhác: "Được thôi, em đã muốn đi sớm thì anh cũng không ngăn được. Lát nữa anh sẽ ghé qua tiệm nói với chị Lỵ vài câu, nhờ chị ấy trông tiệm, rồi quay về lái xe chở em ra sân bay."
"Không cần đâu, chị đi tàu cao tốc đến Tây Hoài."
Vừa hay ở huyện Kỳ Viên cũng có ga tàu cao tốc, chỉ cần bắt taxi đến là có thể lên tàu đi thẳng đến Tây Hoài.
Chỉ một câu nói đã khiến Hà Tiêu hoàn toàn mất hết kiên nhẫn, chỉ cứng nhắc kéo khóe môi, nhìn người con gái trước mắt, người chỉ một lòng muốn tránh né mình, anh biết rất rõ Hà Quất không muốn anh tiễn cô.
Cô hoàn toàn muốn cắt đứt tia hy vọng cuối cùng của anh.
Đến cả cơ hội ở riêng với nhau lúc chia tay, cô cũng không cho anh.
Ánh mắt anh ảm đạm, nơi đáy mắt phủ một nỗi chua xót: "Nếu đã vậy, anh không ép. Nhớ bắt taxi ra ga tàu, đi đường cẩn thận."
"Đến Tây Hoài rồi thì nhắn cho anh một tin, ít nhất để anh biết em đã đến nơi an toàn."
Hà Quất gật đầu cứng nhắc, như một cỗ máy cũ kỹ, khẽ khàng đáp một tiếng "Ừm".
Gần như ngay khoảnh khắc cô vừa dứt lời, Hà Tiêu đã quay người bước vào nhà tắm, còn Hà Quất mãi đến lúc đó mới dám ngẩng đầu lên.
Trong nhà tĩnh lặng, mới hơn sáu giờ sáng, ngay cả bên ngoài cũng yên ắng đến lạ thường, trong nhà tắm cũng không có lấy một tiếng động.
Tất cả đều yên lặng, đến cả trái tim vừa mới khẽ xao động của cô, dường như cũng dần lắng xuống.
...
Hà Quất rời đi một cách vội vã, gấp gáp như một kẻ bại trận rút lui, đến cả họ hàng, hàng xóm cô cũng chẳng kịp chào hỏi.
Cô chỉ lặng lẽ thu dọn hành lý, mang theo những món đồ quý trọng như bảo vật, bắt taxi tới ga tàu cao tốc. Trên đường từ khu dân cư Lãng Thịnh đến ga tàu, nhìn những cửa tiệm quen thuộc bên đường, trong lòng cô lại dấy lên chút luyến tiếc.
Nhưng tất cả đều là lựa chọn của cô, dù không nỡ thì cũng phải đi.
Xe dừng lại trước cửa ga tàu cao tốc, Hà Quất xuống xe, lấy hành lý từ cốp xe phía sau, chờ chiếc taxi rời đi, cô vừa định kéo hành lý bước vào ga thì bất ngờ ngoái đầu lại, vô tình thấy một chiếc xe quen thuộc.
Cách khoảng ba mươi mét chính là xe của Hà Tiêu!
Là anh đi theo cô tới, hay là từ sớm đã đợi sẵn ở đây?
Hà Quất cũng không rõ, chỉ đứng sững tại chỗ, nhìn chiếc xe kia từ xa.
Hà Tiêu cũng không xuống xe, chỉ ngồi trong ghế lái, ánh mắt nhìn chăm chú vào bóng dáng quen thuộc ấy, trong mắt phủ đầy vẻ ảm đạm.
Rất lâu sau, Hà Quất mới kéo hành lý bước về phía ga tàu cao tốc.
Chờ đến khi thấy cô vào trong, Hà Tiêu mới lái xe quay đầu, thẳng hướng về khu chung cư.
Còn chưa qua Rằm tháng Giêng, huyện Kỳ Viên lại bắt đầu náo nhiệt, khắp các ngõ ngách đều tấp nập người qua lại.
Nhưng trong lòng Hà Tiêu lại chỉ thấy trống rỗng.
Xe dừng dưới tòa nhà trong khu, anh cầm chìa khóa xe đi lên tầng. Vừa hay gặp Lý Tham từ nhà đi ra, đang vội vã chạy xuống.
Hai người gặp nhau giữa cầu thang, Lý Tham vội nói: "Gặp cậu đúng lúc quá, thế là tôi khỏi phải đi tìm cậu rồi. Tiệc đầy tháng của Nhất Nhất tổ chức ngày hai mươi tháng Giêng, ở khách sạn Kỳ Viên. Đến lúc đó cậu và chị Quýt nhất định phải đến nhé!"
"Hà Quất đi rồi, cô ấy không đến được."
"Hả? Đi rồi á?"
"Ừ, vừa mới đi, đến Tây Hoài rồi."
Khi nói ra câu này, giọng Hà Tiêu vẫn bình thản như thường, dường như chẳng bị ảnh hưởng gì.
Nhưng Lý Tham vẫn nghe ra trong giọng anh có nỗi luyến tiếc không giấu nổi.
Lý Tham há miệng định nói gì đó, thấy Hà Tiêu định bước lên tầng ba thì cũng đi theo, vừa đi vừa nói: "Hay là để tôi gọi điện cho chị ấy, bảo chị ấy ở lại thêm vài ngày nữa, tiệc đầy tháng của Nhất Nhất chị ấy còn chưa kịp tham dự mà."
"Thôi đi, cô ấy sẽ không quay lại đâu."
Ít nhất bây giờ, Hà Quất chắc chắn sẽ không quay về chỉ vì một buổi tiệc đầy tháng.
Hà Tiêu thậm chí còn không chắc liệu Hà Quất có trở về nữa không.
Về đến nhà, Hà Tiêu đổi giày rồi thả người xuống ghế sofa.
Lý Tham cũng theo vào, muốn an ủi anh nhưng chẳng biết phải nói gì. Rất lâu sau mới gượng gạo nói ra một câu: "Hay là... cậu đổi người khác mà thích đi? Với dáng vẻ thế này, lại kiếm tiền giỏi như vậy, đi xem mặt kiểu gì cũng được tranh giành thôi!"
Hà Tiêu khẽ híp mắt, nhưng trong đáy mắt vẫn ẩn chứa một tia lạnh lẽo: "Cậu nghĩ thích một người rồi đổi sang người khác là dễ thế à?"
Hồi học năm thứ tư đại học, anh từng thử qua cách đó.
Nhưng vô ích, anh chẳng có chút cảm giác nào với người khác.
Trong đầu chỉ toàn là bóng dáng của Hà Quất!
Chỉ là những chuyện như vậy, có nói ra thì Lý Tham cũng chẳng hiểu được.
Hà Tiêu phẩy tay nói: "Thôi, cậu không hiểu đâu. Có việc thì đi làm đi, nhớ đóng cửa giúp anh."
"Có gì thì nhắn tôi biết nhé, tôi còn phải đi lo mấy việc khác." Lý Tham vừa nói vừa đi ra cửa.
Ra ngoài rồi tiện tay khép cửa.
Căn nhà lập tức chìm vào tĩnh lặng.
Hà Tiêu ngồi tựa vào lưng ghế sofa, trong đầu lẫn trong lòng đều trống rỗng, như thể bị rút mất linh hồn.
Một tia nắng từ ban công rọi vào phòng khách.
Hôm nay trời đẹp, anh nhìn theo vệt sáng đó mà ngẩn người.
Trước đây anh chưa bao giờ ngẩn người như thế, vậy mà bây giờ lại có thể nhìn chằm chằm một tia sáng rất lâu.
Giờ đây anh như chẳng còn việc gì để làm nữa, tiệm cũng chẳng cần anh trông nom, cũng chẳng cần vội vã quay về nấu cơm cho Hà Quất.
Những lúc rảnh cũng không cần nghĩ xem hôm nay nên nấu món gì, hay làm loại bánh ngọt nào cho cô.
Những việc anh cần làm ít đi rất nhiều, rõ ràng đáng lẽ phải thấy nhẹ nhõm mới đúng, sao lại càng thấy khó chịu hơn thế này?
Hà Tiêu nhìn chằm chằm tia sáng ấy quá lâu, đôi mắt bắt đầu cay xè khó chịu. Anh dứt khoát lật người nằm xuống sofa, nhắm mắt lại, trông chẳng khác gì một kẻ nhỏ bé bị bỏ rơi.
Có lẽ là do thời gian qua quá mệt mỏi, anh mơ màng ngủ thiếp đi, trong mơ lại thấy Hà Quất trở về.
Thế nhưng khi tỉnh dậy, ánh mắt Hà Tiêu từng chút một quét khắp căn phòng, đâu đâu cũng là dấu vết cuộc sống của Hà Quất.
Nhưng Hà Quất lại chẳng còn ở đây nữa.
Anh thậm chí còn không biết, liệu Hà Quất có còn quay về hay không...