Chương 33: Anh thuộc về em

Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi

Chương 33: Anh thuộc về em

Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cửa hàng trái cây mỗi tháng nghỉ bốn ngày, mỗi tuần tối đa nghỉ một ngày. Hà Quất vừa đúng vào thứ Tư là ngày cô được nghỉ, nhưng trùng hợp hôm đó lại là ngày sửa ống nước, nên hôm sau cô buộc phải đi làm bù. Tranh thủ thời gian rảnh buổi trưa, cô nói với ông chủ về chuyện xin nghỉ việc. Mọi chuyện đúng như cô đoán, cô phải làm đủ một tháng nữa mới được nghỉ.
Hai người cũng coi như có đúng một tháng này để đi khắp nơi thưởng thức món ngon.
Tối nào Hà Tiêu cũng đến đón cô tan làm, hai người lái xe đi khám phá các quán ăn ngon ở Tụng Khánh. Hà Quất đã đến Tụng Khánh hơn hai tháng, nhưng mãi đến khi Hà Tiêu đến, cô mới có dịp nếm thử lẩu, đồ nướng, tôm hùm cay... của thành phố này, còn có món đặc sản địa phương là mì bò kho, uống thêm ly rượu mai tự làm trong tiệm nữa. Ngay cả Hà Quất, người vốn không biết uống rượu, cũng phải tấm tắc khen ngon.
Hà Tiêu thường hay mang cơm trưa đến cho cô, hoặc lái xe đến tìm cô, thường tranh thủ buổi trưa đưa cô đi ăn ở gần đó.
Mới vài ngày mà nhân viên trong tiệm đã quen mặt anh.
"Chị Quất, anh này là bạn trai chị hả?" Một nhân viên tò mò hỏi.
Hà Quất vừa thay đồ xong từ phòng nghỉ bước ra, nghe thấy liền ngẩng đầu nhìn về phía cửa, hơi do dự. Dù cô đã chấp nhận mối quan hệ yêu đương với Hà Tiêu, nhưng bị người khác hỏi như vậy, cô vẫn không nói thành lời chữ "phải", chỉ khẽ mỉm cười gật đầu như một lời thừa nhận.
Đến buổi trưa, Hà Quất chuẩn bị đi ăn, liền dặn dò ba nhân viên trông coi cửa tiệm, sau đó đi về phía cửa.
Thấy cô ra, Hà Tiêu lập tức nắm tay cô một cách tự nhiên: "Gần đây có quán lẩu ếch mới mở, em có hứng thú không?"
Mắt Hà Quất sáng lên: "Có chứ!"
Bàn tay bị anh nắm chặt, Hà Quất dường như cũng đã quen với kiểu thân mật như vậy.
Dù gì thì Hà Tiêu mỗi tối đều phải ôm cô hôn rất lâu, chuyện nắm tay thế này, cô đã sớm quen rồi.
Cô ngẩng đầu nhìn sườn mặt của Hà Tiêu.
Chợt lên tiếng: "Cảm giác mình sống ở nơi khác như thế này cũng không tệ."
Ít nhất là không có người quen, cũng không bị áp lực tâm lý quá lớn.
"Em muốn sống ở nơi khác à?"
"Em đang suy nghĩ."
"Quất, dù có muốn sống ở nơi khác thì cũng phải đợi mình quay lại huyện Kỳ Viên, ít nhất là công khai mối quan hệ của chúng ta rồi mới tính chuyện rời đi.
Nếu người ở huyện Kỳ Viên không biết quan hệ của hai người, thì họ chẳng khác nào hai kẻ chạy trốn. Một mối quan hệ vốn dĩ chính đáng, nếu bỏ chạy thì lại hóa ra lén lút.
Ít nhất họ phải quay về một thời gian, không thể cứ thế mà trốn đi sống lẩn tránh ở nơi khác."
Hà Quất hiểu ý anh: "Em biết."
Đoán được cô vẫn lo chuyện bị bàn tán khi quay về, Hà Tiêu dịu giọng hỏi: "Em sợ những người hàng xóm biết quan hệ của tụi mình rồi sẽ bàn tán sau lưng à?"
"...Ừm, sợ."
Đó là chuyện cô lo từ trước, và đến giờ vẫn là điều cô sợ nhất.
Chỉ cần nghĩ đến những lời bàn tán và ánh mắt xung quanh, lồng ngực cô lại thấy ngột ngạt: "Em sợ họ nói khó nghe quá..."
Giọng nói bỗng khựng lại, môi mím chặt, chân mày cũng hơi nhíu lại.
"Đến lúc đó thật sự em không biết phải làm sao."
Trái với sự lo lắng của Hà Quất, Hà Tiêu lại bình thản vô cùng, chậm rãi nói: "Em đoán xem bây giờ ở huyện Kỳ Viên có bao nhiêu người biết chúng ta là người yêu? Hoặc nói cách khác, có bao nhiêu người trong số họ ủng hộ chuyện hai chị em yêu nhau?"
Hà Quất ngẩng đầu nhìn anh, nghĩ một lúc rồi đáp: "Ông bà ngoại chắc là ủng hộ, còn Lý Tham chắc là biết."
Ngoài ra cô cũng chẳng biết ai khác nữa.
Hà Tiêu thong thả kể: "Dì Lâm và chú Chu hàng xóm bên cạnh tất nhiên là ủng hộ chúng ta, dì Lý và chú Triệu ở chỗ lấy hàng cũng đã đoán ra ý anh rồi. Chị Lỵ trong tiệm biết chúng ta từ chị em thành người yêu, chắc cũng không quá bất ngờ, bởi vì anh đã chuẩn bị tâm lý cho họ từ trước."
"Còn dì nhỏ thì chắc cũng dễ nói chuyện."
"Trong đám người thân quen xung quanh, giờ chỉ còn anh Thao và chị Mạn là chưa biết, đợi về rồi anh sẽ xử lý hai người đó."
Vòng tròn xã giao của họ rất nhỏ.
Hà Tiêu không có người thân, những người Hà Quất quan tâm cũng đều là bên ngoại. Bà con lối xóm xung quanh, những người cô quen thuộc cũng chỉ có vài người đó.
Ánh mắt người lạ lại càng không cần để tâm.
"Những người mình để tâm chỉ có chừng đó, miễn họ ủng hộ là được, người khác nghĩ gì không quan trọng. Hơn nữa..."
Anh cố ý ngừng một lát, mới dè dặt nói: "Nói có hơi khó nghe, nhưng sự thật là trên đời này không có nhiều người quan tâm chuyện của chúng ta đến thế."
Hà Quất cụp mắt, gật đầu đồng tình.
Giọng nói quen thuộc vang lên từ phía trên đỉnh đầu, bình thản mà dịu dàng.
"Không nói đâu xa, chỉ riêng trên con phố nhà mình thôi, chị Mạn có hai đứa con, con gái lớn sắp lên cấp hai, họ đang tìm cách lo lót cho con vào cấp hai huyện Kỳ Viên."
"Nhà dì Lâm, con gái lớn hè này thi cấp ba, chuyện con cái thi cử là đại sự, hai vợ chồng họ cũng đang lo."
"Lý Tham là cảnh sát, suốt ngày bận rộn ở cục cảnh sát, vợ cậu ta giờ cũng vừa bán hàng online vừa trông con. Thầy Lý thì khỏi nói, chủ nhiệm lớp 12, học sinh sắp thi đại học, càng bận hơn. Còn dì Triệu thì vừa phải chăm sóc Tôn Trinh và cháu, vừa phải đến bệnh viện chăm mẹ thầy Lý đang nằm viện."
"Dì Lý và chú Triệu mở tiệm bán sỉ trái cây, tuy làm ăn tốt nhưng con gái họ bị suy thận, họ chỉ mong con sớm khỏe lại."
Nhà nào cũng có nỗi khổ riêng, nhìn bề ngoài thì ai cũng sống ổn, nhưng ngẫm kỹ lại thì ai cũng mệt mỏi đủ đường.
So với những chuyện đó, chuyện của bọn họ chẳng đáng là gì.
"Chuyện của chúng ta thực ra chẳng là gì cả, mọi người đều có việc của riêng mình. Chỉ là vì chuyện này chưa công khai nên tụi mình mới nghĩ sẽ bị bàn tán. Nhưng khi đã công khai rồi, chưa chắc sẽ có ai thật sự bận tâm."
Nghe Hà Tiêu nói vậy, Hà Quất cũng thấy có lý: "Vậy đợi lúc về rồi xem tình hình đi, nếu mọi người có thể chấp nhận thì từ từ công khai. Nếu không chấp nhận thì đợi thêm một thời gian rồi công khai."
Ít nhất cô không muốn gây ra động tĩnh quá lớn, thu hút quá nhiều ánh mắt và lời ra tiếng vào.
Hà Tiêu biết trong lòng cô vẫn còn lo, cũng không ép, mỉm cười đáp: "Được, nghe em hết."
...
Đến quán lẩu ếch, Hà Tiêu lo gọi món, Hà Quất ngồi đối diện uống trà sơn tra, ánh mắt xuyên qua ly nước thủy tinh nhìn sang anh.
Đợi nhân viên cầm thực đơn đi rồi, cô mới hỏi: "Dì Lý và chú Triệu làm sao mà biết được vậy?"
Hà Tiêu nhướng mày: "Sáng anh đi lấy hàng, chưa bao giờ gọi em là 'chị' trước mặt họ, toàn gọi 'Quất'. Dì Lý thì em biết đấy, với cặp mắt tinh đời nổi tiếng, chưa tới một tuần đã đoán ra, sau đó còn thử dò hỏi anh, nói tụi mình sống với nhau như vậy cũng tốt. Anh không phủ nhận, bà ấy tất nhiên cũng biết mình đã đoán đúng."
Ra là đoán được sớm vậy!
Điều khiến Hà Quất bất ngờ hơn là Hà Tiêu lại chuẩn bị trước mọi thứ như vậy.
Cô nghi ngờ liếc nhìn anh: "Vậy chuyện tặng quà bên ông bà ngoại cũng là anh cố ý?"
"Ừ, ít nhất là để hai cụ có chuẩn bị tâm lý, tránh sau này biết chuyện sẽ quá bất ngờ. Chỉ là không ngờ bà còn rất muốn tụi mình ở bên nhau, cũng hơi nằm ngoài dự liệu của anh." Hà Tiêu cười tươi đầy đắc ý.
Hà Quất lại bĩu môi.
Tên này có chút tâm tư đều dùng vào chuyện này hết rồi!
"Vậy sao không hỏi dì Lâm biết bằng cách nào?" Mãi không thấy Hà Quất hỏi tiếp, Hà Tiêu dứt khoát chủ động nhắc.
Hà Quất chống cằm, hờ hững đáp: "Ai kia nhờ dì Lâm dẫn em đi ăn bò bít tết ở nhà hàng kiểu Tây, chắc lúc đó dì Lâm đã đoán được rồi."
Dì Lâm và dì Lý là một cặp trời sinh, đều làm ăn hơn hai mươi năm, nhìn người là thấu hiểu.
Chuyện nhỏ cỡ đó, dì Lâm chắc đã sớm nhìn thấu.
Chỉ là nhắc đến bữa ăn bò bít tết ở nhà hàng kiểu Tây, Hà Quất lại tò mò hỏi: "Cô gái đi xem mặt với Chu Nguyên hôm đó, có phải anh bỏ tiền thuê không?"
Chuyện đã rõ ràng rồi, Hà Tiêu cũng chẳng giấu: "Phải. Mất một vạn tiền thù lao để cô ấy đóng giả, thêm tiền mua mấy bộ quần áo và giày, tổng cộng gần hai vạn."
Gần hai vạn tệ!
Hà Quất nghe thôi cũng thấy xót: "Lúc đó em sắp chia tay với Chu Nguyên rồi, anh còn bỏ tiền làm cái chuyện đó, thật lãng phí quá."
"Chỉ cần để em chia tay sớm vài ngày, hai vạn đó đáng giá."
Hà Tiêu híp mắt lại, mang theo chút giọng điệu chua chát nói: "Chỉ cần nghĩ tới cái cảnh anh ta đặt tay lên eo em, anh đã muốn chặt tay anh ta luôn rồi!"
"Anh ta đặt tay lên eo em lúc nào?" Hà Quất hoàn toàn không nhớ có chuyện đó.
"Lúc em trẹo chân, anh ta đỡ em về nhà đó!"
Vừa nói vừa lôi video trong điện thoại ra, đưa đến trước mặt cho cô xem.
Vừa xem vừa nghĩ: Tên nhóc này sao cứ như đang tính sổ vậy?
"Lúc đó anh ta là bạn trai em, thật ra chuyện ôm eo cũng là bình thường mà, với lại anh ta cũng chỉ là đỡ em về thôi." Cô lúng túng giải thích.
Vừa dứt lời, vừa ngẩng đầu lên thì thấy ánh mắt nheo lại của anh đang nhìn cô.
Trong đôi mắt nheo lại ấy lóe lên một tia lạnh lẽo, càng khiến cô thêm chột dạ: "Em từng yêu đương rồi, anh cũng đâu phải không biết, những hành động như vậy giữa người yêu với nhau cũng là chuyện bình thường."
"Hai người có hôn chưa?"
"...?"
Sao lại hỏi chuyện này nữa rồi?
Giờ thì đúng thật là tính sổ rồi còn gì!
"Không, em với anh ta chưa từng tiến triển đến bước đó."
Nhưng mà dù chưa từng hôn, Chu Nguyên cũng đã mấy lần đề cập đến chuyện đính hôn với cô. Một mối quan hệ kỳ lạ và rối rắm như vậy mà lại xuất hiện giữa một cặp đôi quen nhau qua mai mối, hình như cũng chẳng có gì lạ.
"Vậy còn Trần Khiêm thì sao? Có hôn không?" Anh lại hỏi.
"...!"
Sao hỏi hoài không hết vậy trời!
Cô còn đang không biết nên trả lời sao thì nhân viên phục vụ xuất hiện như một vị cứu tinh, bê nồi lẩu đến. Cô vội vàng chuyển đề tài: "Đói quá à, dạo gần đây cảm giác khẩu vị của em cũng tốt lên hẳn rồi."
Còn không phải nhờ anh mỗi ngày đều thay đổi món, nấu cơm cho cô ăn, lại còn thường xuyên dẫn cô đi ăn đủ món ngon nữa sao. Cô mà ăn không ngon mới là lạ!
Chỉ trong một tuần ngắn ngủi, sắc mặt cô đã trông tươi tắn hẳn lên.
Nhìn dáng vẻ gượng gạo muốn chuyển đề tài của cô, anh cũng tinh ý mà không truy hỏi tiếp nữa. Dù sao thì điều quan trọng là hiện tại, còn Trần Khiêm hay Chu Nguyên đều đã là quá khứ.
Anh đột nhiên hỏi: "Ngày mai em được nghỉ à?"
"Ừm, mai là thứ Tư, đến lượt em nghỉ."
Anh trầm ngâm gật đầu: "Dự báo thời tiết nói ngày mai có mưa, không thích hợp ra ngoài."
"Vậy thì ở nhà nghỉ ngơi thôi."
Cô buột miệng nói mà không suy nghĩ, anh ở đối diện lại cười đầy ẩn ý.
Ở nhà á? Chưa chắc là để nghỉ ngơi đâu!
...
Tối hôm đó, anh vẫn như thường lệ đến đón cô tan làm, rồi dẫn cô đi ăn ngoài. Sau khi về nhà, hai người mỗi người vào phòng tắm riêng, cô nằm trên giường nghịch điện thoại, nghe thấy tiếng bước chân tiến vào phòng, cũng không quay đầu lại: "Đừng tắt đèn, em đang coi phim."
Dạo gần đây cô đang xem một bộ phim truyền hình, mỗi tối đúng giờ là cô phải xem, đã thành thói quen rồi.
Anh lật chăn, ôm lấy cô từ phía sau, má dán sát má cô, nhìn phim trên màn hình: "Còn bao lâu nữa hết?"
Mấy ngày liền, đêm nào anh cũng ôm cô hôn cô mãi không thôi trước khi ngủ, cô tất nhiên hiểu anh hỏi câu này là có ý gì, chẳng qua là muốn biết còn bao lâu nữa thì được hôn cô thôi.
Cô nhấn màn hình xem thời lượng, chỉ còn chưa tới ba phút nữa, không nói gì, tai bắt đầu nóng lên.
Anh thấy còn ít thời gian, tay anh đã không yên phận mà luồn xuống dưới chăn, cởi cúc áo ngủ của cô. Nhưng lần này sau khi cởi áo ngủ, anh lại đưa tay ra sau lưng cô tháo dây áo ngực.
Anh nghiêm túc nói: "Trên mạng nói ngủ mà mặc áo ngực không tốt."
Trước đây cô không mặc, cũng quen với việc ngủ khỏa thân. Nhưng từ khi ở với anh, chưa quen có người nằm bên cạnh, nên vẫn luôn mặc.
Phát hiện anh muốn cởi, cô vội vươn tay ra sau giữ tay anh lại, "Hà Tiêu..."
Bàn tay to lại kéo tay cô, kéo chiếc áo đã cởi sẵn xuống từng chút một, anh cúi đầu hôn lên vai cô, thì thầm: "Ngày mai em nghỉ mà, tối nay dành đêm nay cho anh được không?"
Cô cũng từng nghĩ, chuyện này sớm muộn gì rồi cũng sẽ xảy ra giữa hai người.
Cô cũng không bài xích.
Chỉ là chuyện này xảy ra lúc này, có phải quá sớm không?
Phim trên điện thoại vẫn đang chiếu, nhưng người bên cạnh đã bắt đầu không yên phận. Cả người cô cũng nóng bừng.
"Chỉ một lần thôi, anh sẽ nhẹ nhàng..."
Anh gần như dán sát vào tai cô mà thở, giống như cố ý thở dồn dập để cô nghe.
Cô muốn nói là chuyện này để vài hôm nữa cũng được, hoặc là đợi đến tuần sau, nhưng trước thế công dồn dập của anh, cô không chống đỡ nổi. Phim cũng vừa kết thúc, đang phát nhạc cuối phim.
Tắt ứng dụng, cô ném điện thoại sang một bên, cả mặt vùi sâu vào gối.
Ánh đèn vẫn sáng rực, tai cô đỏ đến mức như muốn cháy, thì thầm: "... Anh đi tắt đèn đi."
Nghe thế, anh lập tức vội vàng lật chăn ngồi dậy, bước nhanh đi tắt đèn. Gần như ngay khoảnh khắc đèn tắt, anh lại vọt trở lại giường ngay lập tức, ôm chặt cô vào lòng.
Như một con sói đói khát, chẳng mấy chốc đã lột bỏ hết quần áo trên người cô, rồi đến cả bản thân anh cũng trần trụi. Da thịt kề sát, cô biết giữa hai người đã không còn đường lui nữa rồi.
...
Tiếng mưa tí tách bên ngoài cửa sổ hoà cùng tiếng giường cọt kẹt bên trong, tiếng thở dốc gần như cuốn trôi hết lý trí của cả hai người. Dù đang nằm trên giường, cô vẫn như một chiếc lá trôi không nơi nương tựa, chỉ có thể bám lấy cánh tay anh thật chặt.
Ngón tay chạm đến làn da, có thể rõ ràng cảm nhận được gân xanh cuồn cuộn.
Cô cắn chặt môi dưới, không muốn phát ra âm thanh, nhưng lại bị anh gian xảo bóp cằm ép cô phải mở miệng, khiến tiếng thở hổn hển tràn ngập căn phòng.
"Anh muốn nghe... thở cho anh nghe..."
Bàn tay to luôn đặt trên mặt cô, dường như để ngăn cô lần nữa cắn môi mà không phát ra tiếng.
Cô không kiềm chế được mà thở dốc từng nhịp, lúc nông lúc sâu, lúc nhanh lúc chậm, dồn dập rồi kéo dài, nghe đến mức mặt cô đỏ bừng.
Anh mê đắm dáng vẻ ấy của cô, cúi người xuống, áp sát để nghe cho rõ.
Rồi lại cố ý hỏi: "Dễ chịu không... có phải rất dễ chịu không?"
Tay cô đặt trên vai anh, khó nhọc thở dốc vào tai anh, đến cả nói chuyện cũng không thành câu, nhưng không cam lòng bị anh thao túng như vậy, liền cúi đầu cắn lên vai anh, khiến tiếng thở cũng nghẹn lại trong cổ họng.
Nhưng anh vẫn không chịu thôi, tiếp tục nói: "Sau này ngày nào cũng thế này, được không?"
Nghe vậy cô đành phải buông ra, tiếng thở dốc bật ra trước, rồi mới cố gắng rặn ra vài chữ: "Không... ừm... không được!"
"Chị ơi..."
Anh gần như làm nũng mà gọi một tiếng, rồi lại cố tình ghé vào tai cô hôn khẽ một cái, lại bất ngờ phát hiện cô dường như cực kỳ nhạy cảm với hai chữ này.
Dù sao thì gọi là "chị" trong hoàn cảnh thế này lại càng kích thích!
Cô càng trở nên nhạy cảm, anh cảm nhận rõ ràng, "Em thích anh gọi là chị sao? Có phải thấy rất kích thích không?"
Cô cắn chặt môi dưới, không nói gì, hai tay quấn chặt lấy cổ anh. Nhưng ngay giây tiếp theo, bàn tay to lại một lần nữa kẹp lấy hai bên má cô, ép cô phải há miệng, tiếng thở dốc liền như nước tràn khỏi đê, ào ạt tuôn ra.
Vốn dĩ bình thường anh đã đủ tinh quái rồi, lúc này lại càng phát huy đến tận cùng. Bàn tay vẫn đặt trên mặt cô, mà cô thì không thể kìm được, hơi thở dồn dập, nhưng anh vẫn chưa thấy đủ, lại cúi đầu, giọng khàn khàn trầm thấp hỏi: "Chị biết người đang cùng chị say đắm là ai không?"
Anh buông tay ra, cúi xuống, khẽ hôn lên khóe môi cô: "Anh muốn nghe chị nói ra... bây giờ người đang cùng chị say đắm là ai, chị biết không?"
Làm sao mà cô lại không biết được? Cũng biết rõ ràng anh cố ý như thế.
Anh chỉ muốn nghe cô tự nói ra thôi!
Cô vừa thở hổn hển vừa đứt quãng đáp: "Là... ừm... là Hà Tiêu..."
"Chị giỏi quá." Anh khẽ cười: "Vậy thì thưởng cho chị, chúng ta thử lại lần nữa nhé. Dù sao mai em cũng không phải đi làm... có thể thêm một lần nữa."
Nói rồi anh cúi xuống hôn cô, chặn hết mọi lời từ chối còn dang dở.
Trong bóng tối đặc quánh, hơi thở của cả hai quấn lấy nhau, thân thể giao hòa. Hà Tiêu vẫn khẽ khàng gọi "chị ơi", mỗi một tiếng thốt ra lại như đốt cháy lý trí.
Mỗi lần anh gọi, Hà Quất đều cảm thấy như thể họ đang sa vào tội lỗi, nhưng đồng thời lại càng thêm kích thích. Cô mất hết kiểm soát, từng chút một chìm vào trong những tiếng "chị" dày đặc ấy, hoàn toàn mê loạn.
Tiếng mưa ngoài cửa sổ át không nổi những tiếng thở dốc trong phòng. Trên bộ drap cotton mềm mại hằn xuống những vệt ẩm ướt mờ ảo, như thể hai người cùng nhau vẽ nên một bức tranh hoang dại.
Nhưng bức tranh ấy không chỉ được vẽ một lần, dưới sự năn nỉ, làm nũng và van cầu của Hà Tiêu, thêm một lần nữa, rồi một lần nữa, đến khi con sói đói trong người anh mới chịu tạm yên.
Sau đó vẫn là Hà Tiêu bế cô đi tắm rửa, rồi lại bế cô về đặt lên chiếc giường đã thay ga mới.
Căn phòng yên tĩnh, ấm áp, thoang thoảng hơi thở ái tình. Anh ôm cô trong lòng, thỏa mãn đến tận xương tủy. Còn Hà Quất thì mệt rã rời, thiếp đi trong vòng tay anh, mơ màng trở mình, quay mặt lại phía anh, ngoan ngoãn nép vào lòng ngủ yên.
Từ năm mười tám tuổi, Hà Tiêu đã bắt đầu có những suy nghĩ khác về cô. Đến giờ đã là sáu năm. Khoảnh khắc này, nhìn cô ngủ trong vòng tay mình, anh cảm thấy như có gì đó lấp đầy trái tim, khiến nó không còn trống rỗng nữa.
Anh khẽ thì thầm bên tai cô: "Hà Quất, sau này anh là của em rồi."
Hà Quất, anh sạch sẽ. Anh đang đợi em.
Đợi em đến, và muốn anh.