Chương 1: 1

Ngựa Xanh Xám

Chương 1: 1

Ngựa Xanh Xám thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

GIỚI THIỆU:
Sư Vô Ngân, sau mười hai năm rửa tay gác kiếm, lại một lần nữa tái xuất giang hồ, chỉ vì muốn thu nhặt hài cốt cho nữ đệ tử kém cỏi nhất của mình.
Hắn xông thẳng vào hoàng cung, giết sạch tất cả những kẻ đã từng hãm hại nàng.
Cuối cùng, hắn thu mình chui vào quan tài của đệ tử, lấy thân tuẫn táng.
Trước lúc chết, hắn nghe một giọng nói cất lên hỏi:
“Nếu được làm lại một lần, liệu ngươi có còn ép nàng làm hoàng hậu, hay sẽ để nàng cùng ngươi lang bạt khắp chân trời góc bể?”
Sư Vô Ngân nhếch môi cười.
“Không.”
Hắn lạnh lùng thì thầm nói:
“Nàng vẫn phải làm hoàng hậu.”
Chỉ có điều, lần này sẽ là—
“Hoàng hậu của ta.”
01
Gần đây, nghĩa phụ Sư Vô Ngân có gì đó rất lạ.
Mới hôm trước hắn còn nói sẽ rửa tay gác kiếm, không nhúng tay vào phong ba giang hồ nữa, vậy mà sáng nay vừa tỉnh dậy đã đổi ý.
Trong đại sảnh, những đệ tử vừa được triệu tập trở về ai nấy đều mờ mịt không hiểu chuyện gì.
Họ tìm ta dò hỏi:
“Tông chủ còn kẻ thù nào chưa giết sạch sao?”
“Gọi bọn ta về là để làm gì?”
Ta cũng mơ hồ không kém, hoàn toàn không hiểu chuyện.
Từ khi kẻ thù của nghĩa phụ những năm qua lần lượt chết sạch, chấp niệm sâu nặng trong hắn cũng dần tan đi.
Con người hắn trở nên điềm đạm, thậm chí còn có thời gian rảnh rỗi giúp ta tìm lại cha mẹ ruột.
Khi biết cha mẹ ta là quyền quý trong triều, thậm chí ta còn có hôn ước từ thuở nhỏ với Tam hoàng tử, nghĩa phụ rảnh rỗi đến mức bắt đầu chuẩn bị của hồi môn cho ta.
Chỉ là, với cuộc hôn sự này, hắn vẫn có chút không hài lòng.
Hắn cho rằng đã gả, thì phải gả cho người tôn quý nhất thiên hạ.
Tam hoàng tử không phải Thái tử, sau này ta sẽ không thể làm hoàng hậu.
Hắn nói:
“Thật quá uất ức.”
Thế là hắn quyết định, hôm nay khi nhà họ Phong đến đón ta, sẽ bàn bạc cho đàng hoàng, xem làm thế nào để lật đổ Đông Cung, kiếm cho ta một vị trí hoàng hậu chơi cho vui.
Phản ứng của ta rất bình thản, thậm chí còn lộ rõ vẻ bài xích.
Bởi ta thấy rằng, so với việc làm hoàng hậu tôn quý cao sang, ở lại núi Trĩ Cưu với nghĩa phụ, cùng ngắm mây nổi mây tan, còn thú vị hơn nhiều.
Nghĩa phụ mắng ta không có chí tiến thủ.
Hắn nói, hắn làm gì cũng phải đứng đầu thiên hạ, thì ta đương nhiên cũng phải học theo hắn.
Lời nghĩa phụ, ta xưa nay luôn nghe theo.
Hắn muốn ta làm hoàng hậu, ta làm vậy là được.
Chỉ là trong lòng không tránh khỏi lưu luyến, nên sáng nay khi nghe tiếng xe ngựa nhà họ Phong tới, ta cứ chần chừ, nấn ná, chỉ chờ nghĩa phụ đến thúc giục rồi mới đi.
Nhưng người ta chờ được… không phải lời thúc giục.
Hắn đã đứng trước cửa phòng ta từ rất sớm, chưa kịp mang giày, mái tóc đen xõa rối, sắc mặt u ám, khiến ta giật mình.
Ngay khoảnh khắc hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt ấy chợt quay về thời niên thiếu — giống hệt ánh mắt khi hắn chứng kiến cả gia đình mình bị kẻ thù hành hạ.
Thù hận bị dồn nén đến mức tròng mắt đỏ ngầu, hằn đầy tơ máu.
Hắn siết chặt ta vào lòng, lực mạnh đến nỗi vai ta đau nhói.
Ta ngẩn người nhìn cơn mưa phùn kéo dài dưới hành lang phía sau hắn.
“… Nghĩa phụ?”
Rất lâu sau, hắn khàn giọng đáp:
“Ừ.”
Ta nói, trời sắp sáng rồi.
Hắn lại đáp: “Ừ.”
Ta do dự, hỏi:
“Con… vẫn phải đi sao?”
Vòng tay hắn càng siết chặt hơn, chiếc cằm gầy khẽ cọ vào mái tóc ta.
“Không đi nữa.”
Hắn cam đoan.
02
Xe ngựa nhà họ Phong đợi từ lúc trời tối đến tận khi trời sáng, Sư Vô Ngân vẫn không giao ta ra.
Hắn chỉ thản nhiên đổi giọng, nói rằng con gái nhà họ Phong, hắn muốn tự mình nuôi dưỡng, sẽ không trả lại nữa.
Hơn nữa, chính hắn cũng không lộ diện, chỉ sai mấy đệ tử canh giữ sơn môn, dáng vẻ như ngay cả một chén trà cũng lười ban, rõ ràng là muốn đuổi khách.
Việc này khiến Phong tiểu công tử tức đến phát điên.
Vị quý công tử trẻ tuổi ấy vốn chẳng hề muốn đi đón “tỷ tỷ” gì cho cam, nhưng vì mệnh lệnh của trưởng bối đè xuống, đành phải lặn lội đường xa chạy tới. Trong mắt hắn, hạng người giang hồ như Sư Vô Ngân căn bản không đáng để bận tâm.
Theo hắn nghĩ, bản thân chịu hạ mình đích thân tới đây đã là nể mặt núi Trĩ Cưu lắm rồi, nào ngờ lại bị vả cho một cái vào mặt.
Càng nghĩ càng uất, hắn dẫn gia đinh định xông thẳng vào.
Kết quả bị các đệ tử trói chặt như bánh chưng, áp giải tới trước mặt Sư Vô Ngân.
Đây là lần đầu tiên ta gặp đệ đệ của mình, chỉ liếc mắt một cái đã biết, chúng ta quả thực cùng chung huyết thống.
Dù hắn nhếch nhác, mặt đỏ bừng, nhưng đường nét lông mày, khóe miệng có lúm đồng tiền, đều giống ta như đúc.
Trong lòng ta khẽ dậy lên một gợn sóng nhỏ nhoi.
Phong tiểu công tử lăn lộn dưới đất như con tằm, liếc thấy ta liền gào lên:
“Ê! Ngươi cứ đứng nhìn thế à, còn không mau cởi trói cho tiểu gia!”
Ta trước tiên nhìn sang Sư Vô Ngân.
Hắn không biểu lộ cảm xúc gì, những ngón tay thon dài như ngọc đặt trên cằm, hơi nghiêng đầu ra hiệu cho người bên cạnh.
Đại sư huynh vạm vỡ liền bước tới trước mặt Phong công tử, giáng thẳng cho hắn một quyền.
“Khốn…” Phong tiểu công tử không dám tin, liếm vết nứt nơi khóe môi, cười lạnh: “Cha ta còn chưa từng đánh ta, ngươi muốn chết sao?”
Lời còn chưa dứt, đại sư huynh đã “bụp bụp” cho hắn thêm hai quyền nữa.
Đánh đến mức hắn tạm thời không mở nổi miệng, máu bầm đầy khoang miệng, Sư Vô Ngân mới miễn cưỡng hài lòng.
“Cha ngươi không dạy ngươi cách xưng hô cho phải phép, vậy thì để ta dạy.”
Hắn rũ đôi mi dài mệt mỏi, búng nhẹ ngón tay, ra lệnh: “Thạch Lân, tiếp tục. Đánh tới khi hắn học được cách gọi tỷ tỷ của mình cho đúng thì thôi.”
Phong tiểu công tử trừng to mắt, “ưm!”
Nhìn biểu cảm thì hẳn là hắn đang mắng Sư Vô Ngân là đồ thần kinh.
Ta cũng thấy kỳ lạ, chỉ vì chuyện này mà đánh hắn dữ vậy sao. Ta nhìn sang nghĩa phụ, có chút không đành lòng.
Nhưng nghĩa phụ lại bảo ta đừng xen vào.