Ngựa Xanh Xám
Chương 2
Ngựa Xanh Xám thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Con ra ngoài trước đi.”
Ta do dự bước được hai bước, lại quay đầu:
“… Nghĩa phụ, người sẽ không đánh chết hắn chứ?”
Sư Vô Ngân khịt mũi một tiếng, nhìn Phong công tử như nhìn con kiến.
“Tổ tông mười tám đời hắn đáng phải thắp hương cho ta, may là hắn còn chưa chọc ta tới mức phải tìm chết. Bằng không, ta nhất định khiến nhà họ Phong tuyệt tự đoạn tôn.”
Bốn chữ cuối cùng nhẹ tênh rơi xuống, nhưng lại khiến cả ta lẫn Phong tiểu công tử đồng thời đồng tử co rụt lại.
Nhà họ Phong rốt cuộc đã chọc phải hắn điều gì…
03
“Rốt cuộc ta đã chọc phải hắn chỗ nào chứ!”
Phong tiểu công tử nước mắt giàn giụa, vừa thấy ta nửa đêm lén đến thay thuốc cho hắn liền khóc lóc kể lể không ngừng.
“Chỉ là ta chưa gọi ngươi là ‘tỷ tỷ’ thôi mà! Điên thật rồi, hắn ta có bệnh phải không?”
Hắn được nới lỏng đôi chút, nhưng tay chân vẫn bị trói, khuôn mặt tuấn tú giờ sưng vù như đầu heo, nói năng không rõ chữ, nước mắt tuôn như vỡ đê, làm ướt cả tay áo ta.
Không ngờ tên tiểu bá vương này lại mít ướt đến vậy.
Ngay cả lúc ta bị đao chém cũng chưa từng khóc nhiều như thế.
Ta lặng im một lúc, rồi yên lặng bôi thuốc cho hắn.
Hắn nức nở:
“Ta muốn về nhà, ngươi cởi trói cho ta đi.”
Ta khó xử lắc đầu, khẽ nói:
“Nghĩa phụ không cho phép.”
Hắn lập tức sụp đổ.
“Không phải chứ!”
“Ngươi là tỷ tỷ ta mà, sao lại nghe lời một người ngoài như vậy?”
Ta cau mày sửa lại:
“Ngài ấy không phải người ngoài, là nghĩa phụ của ta.”
Phong tiểu công tử cố gắng trợn trắng mắt:
“Nghĩa phụ sao sánh được với cha ruột. Cha bảo ta đón ngươi về nhà, vậy ngươi nghe lời cha ruột hay nghe lời ‘cha nuôi’?”
Cha ruột với cha nuôi gì mà phân biệt.
Ta bướng bỉnh đáp:
“Ta nghe lời nghĩa phụ.”
Phong tiểu công tử tuyệt vọng ngửa đầu, lẩm bẩm:
“Hắn ta nhất định đã cho ngươi uống thuốc ngu rồi…”
Ngoài cửa sổ, ánh sao mờ nhạt, vài đốm đom đóm lập lòe.
Ta đặt lọ thuốc xuống, trầm mặc một lúc rồi nói:
“Năm đó nhũ mẫu dẫn ta chạy trốn, chính nghĩa phụ đã cứu chúng ta. Người ấy nói sẽ nuôi ta, không cần gì khác, chỉ cần ta một lòng trung thành.”
Sau cơn mưa, ánh trăng dịu dàng xuyên qua song cửa, rọi lên chóp mũi.
Ta rũ mắt, đứng dậy:
“Ta cũng chẳng có gì khác, chỉ có một tấm lòng này. Đã giao cho nghĩa phụ, thì phải giữ lời.”
Bóng người kéo dài.
Không gian lặng ngắt.
Ta mỉm cười với Phong tiểu công tử:
“Ngươi yên tâm, nghĩa phụ luôn có chừng mực. Không giết ngươi thì nhất định sẽ thả. Ngươi sẽ được về nhà, không cần sợ.”
Thiếu niên nhìn ta với ánh mắt phức tạp.
“Ngươi không theo ta về sao? Người nhà vẫn nhớ ngươi.”
Ta dễ dàng nhìn thấu lời dối trá ấy, khẽ cười, hỏi:
“Vậy tại sao đến bây giờ các ngươi mới nhớ ra tìm ta?”
Thiếu niên im lặng.
Ta mím môi, ôm mấy lọ chai, xoay người mở cửa.
Một bóng đen cao gầy phủ xuống, ta ngẩng lên.
Lời nói nghẹn lại nơi cổ họng:
“… Nghĩa phụ.”
4
Nghĩa phụ không hề trách phạt ta.
Thậm chí đến một câu quở trách cũng không có.
Điều này khiến ta rất không quen.
Đại sư huynh Thạch Lân cười trêu:
“Không mắng muội, muội còn thấy khó chịu à?”
Ta lắc đầu, phụ giúp khiêng rương lên xe — nghĩa phụ nhất thời nảy ý, muốn tự mình “đưa” Phong tiểu công tử tới kinh thành.
Nhìn dáng vẻ thu xếp như dọn nhà thế này, e rằng sẽ ở lại kinh thành một thời gian dài.
“Đối xử với ta thế nào còn là chuyện nhỏ, ta chỉ lo những hành động gần đây của nghĩa phụ…”
Ta tựa vào trụ xe, bất an nói:
“Làm ta nhớ tới con người trước kia của nghĩa phụ.”
Âm tình bất định, không nụ cười, hơn nữa…
“Nghĩa phụ lại mất ngủ rồi.”
Mang tâm sự trong lòng, mấy đêm liền ta lén sang viện của Sư Vô Ngân, lần nào cũng thấy hắn chưa ngủ. Không phải đang luyện kiếm trong sân, thì là thắp đèn trong thư phòng, khoác áo đọc thư.
Chim đưa tin của núi Trĩ Cưu lại bay đi bay về dồn dập.
Những ám tuyến vốn im lìm khắp nơi lần lượt hoạt động, người cũ ra vào sơn môn không dứt, vào mật thất nói chuyện với Sư Vô Ngân nửa ngày rồi lại vội vã rời đi.
Không khí căng thẳng như vậy, ta chỉ từng thấy khi Sư Vô Ngân báo thù diệt môn.
Mà trong lần báo thù đó, hắn suýt nữa mất mạng.
Gió thu lạnh lẽo thổi rối tóc mai, ta đưa tay giữ lại, mờ mịt nói:
“Sư huynh, ta có chút sợ…”
Thạch Lân chống tay lên ván xe, nghiêng đầu nhìn ta:
“Ý Hoan, tông chủ làm gì cũng có đạo lý của người. Chúng ta chỉ cần nghe lệnh là được.”
“Huống chi, muội từng thấy tông chủ thua bao giờ chưa?”
Hắn nhe răng cười, vỗ vỗ lên đỉnh đầu ta, rồi nhìn về phương xa:
“Nghe nói hoàng đô phồn hoa lắm, bọn người miền núi chúng ta cũng theo tông chủ đi mở mang tầm mắt. Hơn nữa, muội cũng sẽ gặp lại cha mẹ mình.”
Ta quay đầu, nhìn Phong tiểu công tử được gia đinh đỡ lên xe ngựa, vừa đi vừa nhăn nhó kêu đau.
Sau lưng hắn là núi Trĩ Cưu rực rỡ tầng tầng lớp lớp, sắc vàng sắc đỏ đan xen, đàn nhạn xám nối đuôi bay về phương ấm áp hơn để làm tổ.
Chim chóc đều muốn rời đi, chỉ có ta lại muốn ở lại.
Và chẳng hiểu vì sao, trong lòng mơ hồ có cảm giác — lần này rời đi, e rằng sẽ khó mà quay về nữa.
05
Kinh thành quả nhiên phồn hoa. Khi đoàn chúng ta tới nơi, đúng vào tiết Trùng Dương, người trong kinh lên cao thưởng cúc, du khách đông đúc như mắc cửi.
Phong tiểu công tử về đến địa bàn của mình, rõ ràng thả lỏng hơn nhiều. Vết bầm trên mặt đã tan, hắn cưỡi ngựa dạo trên ngự nhai, đắc ý khoe khoang với ta đủ thứ phong vật của kinh thành.
“Thấy chưa, cái kia gọi là ‘Sư Man’, trông thì đẹp đấy, nhưng ăn khô nghẹn lắm, không bằng bánh do Tống đầu bếp trong nhà làm.”
Hắn chỉ vào quầy hàng bày một chiếc bánh hình sư tử, vừa chỉ vừa bình phẩm.
Mấy vị quý nữ ăn mặc lộng lẫy ra khỏi thành thưởng thu, hắn cũng nhìn — nhìn những món trang sức xinh xắn trên đầu họ, rồi lại nhìn sang ta.
Sau đó, đôi mày thanh tú của hắn khẽ nhíu lại.