Chương 7

Ngựa Xanh Xám thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vì vậy, khi nhận được mảnh giấy hắn đưa, nhìn thấy địa điểm ghi trên đó, ta lo hắn có dụng ý khác, sẽ bất lợi cho nghĩa phụ, nên muốn đến dò xét trước.
Ta đến đạo quán ngoài thành này, giả làm nữ tử bình thường, đội mũ che mặt, muốn thử xem rốt cuộc Triệu Việt Dao đang bày mưu tính kế gì.
Sáng sớm, có mưa tuyết lất phất rơi.
Các tiểu đạo sĩ đang quét dọn, hoặc giúp những hương khách đến sớm dắt xe ngựa.
Đợi một lúc vẫn không thấy bóng dáng Triệu Việt Dao, ta khẽ nhíu mày.
Vừa định quay người rời đi, thì một tiểu đạo đồng khoảng mười ba, mười bốn tuổi xách thùng nước nặng, trượt chân ngã ngay trước mặt ta.
“Ái da!”
Đạo đồng úp mặt xuống đất, ngã đến nhăn nhó.
Ta giúp nhặt thùng nước cho hắn. Hắn là đứa lanh lợi, bò dậy nhận lấy thùng, cười hì hì chắp tay chúc phúc:
“Đa tạ nương tử, chúc nương tử vạn phúc.”
Nói xong, hắn khập khiễng rời đi.
Ta không để tâm đến chuyện nhỏ này. Không ngờ đạo đồng vừa đi, thân ảnh Triệu Việt Dao liền thong dong bước ra từ rừng trúc.
“Tiểu đạo đồng ấy thú vị đấy, phải không?”
Hắn mỉm cười, ánh mắt hiền hòa.
Ta trừng mắt nhìn lại hắn.
Triệu Việt Dao khẽ cười, dù cách mũ che mặt vẫn như nhìn thấy biểu cảm của ta, giọng điệu thân quen thân mật:
“Ý Hoan, nàng lúc nào cũng vậy, hễ cảnh giác là giống mèo bị dẫm trúng đuôi, không nói lời nào, chỉ trừng người khác như thể ta là cái gai trong mắt hắn.”
Ta nhíu mày càng chặt, siết chặt con dao giấu trong tay áo, nhanh chóng liếc quanh một vòng rồi bước vào rừng trúc.
Triệu Việt Dao chậm rãi theo sau.
Ngay khoảnh khắc hắn bước vào rừng trúc, ta túm cổ áo hắn, đẩy mạnh vào bức tường trắng, mũi dao hung hăng chĩa thẳng vào mắt hắn.
Không ngờ hắn không chớp mắt, cứ thế nhìn chằm chằm vào ta.
Hắn ta cứ như quỷ vậy.
Ta bỗng nhiên nổi da gà, thầm nghĩ sao người này lại quỷ dị đến thế.
“Ngươi muốn làm gì?”
Mũi dao của ta không hề lay động.
Triệu Việt Dao khẽ nói:
“Hỏi ta muốn gì ư? Ý Hoan, nàng thông minh như vậy, sao không thử đoán xem?”
Câu trả lời của ta là xoay mũi dao, áp sát gò má hắn rồi từ từ kéo xuống.
“Đừng giở trò. Ngay lúc này ta cũng có thể thần không biết quỷ không hay mà cắt đứt động mạch của ngươi.”
Một vệt máu nhỏ rịn ra.
Triệu Việt Dao rũ hàng mi, trong giọng nói lại mang theo vẻ u oán:
“Với ta, nàng lúc nào cũng vô tình như thế.”
Ta đột ngột ghì chặt lưỡi dao hơn, hắn lập tức chịu thua.
“Được rồi được rồi, đừng giận,”
trên mặt vẫn là nụ cười, hắn nói,
“Thứ ta muốn không nhiều, chỉ hai thứ: giang sơn và nàng.”
Chưa kịp để ta mắng hắn si tâm vọng tưởng, hắn đã nhướng mày trước:
“Khoan vội hung dữ với ta. Ta cũng biết nàng và Sư Vô Ngân muốn gì.”
Khóe môi hắn mang theo vẻ châm biếm.
“Sư Vô Ngân và ta có cùng một mục tiêu.
Còn nàng, Ý Hoan, điều nàng muốn chỉ là hắn được bình an, phải không?”
Xào xạc—
cơn mưa tuyết vừa ngớt dường như lại sắp rơi xuống.
Nỗi bất an trong lòng ta bị hắn nhìn thấu, khiến ta càng lúc càng không thể hiểu rõ con người trước mặt.
“Ngươi rốt cuộc là…”
là thứ gì? 13
Tại đạo quán này – nơi tâm hồn nương náu – ta nghe được chuyện hoang đường nhất trong đời mình.
Vị hoàng tử xa lạ ấy nói rằng, hắn và nghĩa phụ đều là người mang ký ức tiền kiếp.
Hắn nói:
“Nàng cũng thấy lạ, đúng không? Sư Vô Ngân đã báo được đại thù, cớ sao lại đột nhiên nảy sinh ý đồ tạo phản? Triều đại này tuy không thể gọi là thịnh thế, nhưng dù sao cũng mưa thuận gió hòa, không có binh đao loạn lạc.”
“Hắn là một kẻ giang hồ, triều đình còn có thể nhắm mắt cho qua việc hắn chiếm giữ vận hà Giang Hoài, vơ vét tiền tài, thì hắn nên biết dừng đúng lúc, an phận ẩn cư nơi núi Trĩ Cưu. Như vậy, chưa biết chừng còn có thể sống đến trăm tuổi.”
“Thế nhưng hắn lại cố tình không chịu yên. Còn quay lại khuấy động phong vân, công khai cài cắm vị đại sư huynh của nàng vào quân doanh, hành sự trắng trợn đến thế, chẳng lẽ thật sự cho rằng bệ hạ ngồi cao nơi cửu trùng, lại không nghe không thấy chuyện thiên hạ sao?”
Triệu Việt Dao cười lạnh.
“Hắn tưởng mình được trời cao ưu ái, có cơ hội làm lại một lần. Nhưng hắn đâu biết, ông trời không muốn xem màn độc diễn. Trước hắn, ta đã có nhiều hơn hắn hai năm để bày sẵn thiên la địa võng. Chỉ cần hắn dám động đến kinh thành, ta bảo đảm hắn sẽ chết không toàn thây!”
Hơi thở ta trầm xuống, trong lòng đã dấy lên sát ý, định giết hắn ngay tại đây.
Nhưng Triệu Việt Dao nghiêng mặt, đưa tay nắm lấy cổ tay ta, mặc cho lưỡi dao kề sát:
“Nàng không dám đâu, Ý Hoan. Nàng sợ bất kỳ khả năng nào có thể uy hiếp đến hắn. Nếu ta chết ở đây, liệu hắn có thật sự sống được không?”
“Ngươi không biết à? Khi hắn giết Lý Tải Dương, đã trúng phải tên độc… Thuốc giải của thứ độc ấy, cả thiên hạ chỉ có ta có.”
Hắn từng chút một, không cho ta kháng cự, hắn đẩy tay ta ra, vén mũ che mặt của ta, cuối cùng cũng đối diện với ta. Trong ánh mắt hắn là cảm giác mất đi rồi lại có được, một điều mà ta không sao hiểu nổi.
“Chỉ cần hắn ngoan ngoãn rút khỏi kinh thành, còn nàng ở lại, ta sẽ cho hắn một con đường sống.”
Ta đẩy hắn ra, cúi mắt tra dao về bên hông, không nói lời nào.
Hắn tưởng ta không tin, liền nói tiếp:
“Mấy ngày tới nàng có thể để ý đến tiểu đạo đồng ban nãy. Có lẽ nàng sẽ tận mắt chứng kiến cảnh nghĩa phụ của nàng giết hắn.”
Ta nhìn hắn:
“Vì sao?”
Hắn lạnh giọng:
“Vì tiểu đạo đồng ấy sau này sẽ được Lý Pháp Châu đưa vào cung. Thứ thuốc hắn luyện ra… đã hại chết nàng.”
Nói đến đó, hắn hít sâu một hơi:
“Ta thuận nước đẩy thuyền, đưa Lý Pháp Châu đến chỗ nghĩa phụ nàng, cũng là để báo thù cho nàng”
Ta nghe mà không dấy lên chút cảm xúc nào, chỉ nghiêng đầu hỏi:
“Kiếp trước, ta là hoàng hậu của ngươi? Ngươi rất thích ta sao?”
Triệu Việt Dao mỉm cười, gật đầu.
“Vậy vì sao ngươi không bảo vệ được ta?” ta hỏi.
Hắn sững người. Sắc máu trên mặt hắn rút sạch, đôi môi mỏng run rẩy, khẽ nói:
“Vì nàng chưa từng cần đến ta, Ý Hoan. Giữa chúng ta đã có quá nhiều hiểu lầm và bỏ lỡ… nên ông trời mới cho ta quay lại, để bù đắp cho nàng.”