Chương 8

Ngựa Xanh Xám thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ta vuốt ve hoa văn trên chuôi dao. Trên đó khắc một con ngựa – năm xưa lúc còn nhỏ, nghĩa phụ rảnh rỗi đã tự tay khắc cho ta.
Lớn lên, hắn lại tặng ta một con ngựa giống hệt, lông xanh xám, dáng vẻ oai phong. Đầu năm nay, con ngựa ấy còn sinh thêm ngựa con. Nghĩa phụ nói, chờ vài năm nữa ngựa già rồi, ngựa con cũng trưởng thành, ta sẽ luôn có ngựa để cưỡi.
Mưa tuyết lất phất, lạnh buốt đầu ngón tay.
Ta khẽ cụp mi mắt, xoay nhẹ chuôi dao, đáp lời Triệu Việt Dao:
“Để ta… suy nghĩ đã.”
14
Theo lời Triệu Việt Dao, ở kiếp trước, ta chết dưới tay Lý Pháp Châu.
Người đàn bà ấy vì bị Sư Vô Ngân báo thù mà liên lụy cả gia tộc, từ đó hận thấu xương những người ở núi Trĩ Cưu. Nàng ta liền tìm cơ hội lợi dụng mối giao tình thuở nhỏ với Triệu Việt Dao, tiến cung làm nữ quan, hầu hạ sát bên ta – lúc bấy giờ là Hoàng hậu.
Nàng ta nhiều lần chia rẽ mối quan hệ giữa ta và nhà họ Phong, lại cấu kết với tàn dư cựu đảng họ Lý của tiền triều, dâng tấu xin triều đình lấy danh nghĩa “tiễu phỉ” để thu phục núi Trĩ Cưu.
Khi ấy, ta rơi vào thế cô lập, không người giúp đỡ.
Đúng lúc đó, chiến sự ở phương Bắc bùng nổ, triều đình lại cắt giảm quân lương, khiến Tiết độ sứ trấn Bắc nổi loạn. Triều đình buộc phải liên tục xuất binh, quốc khố cạn kiệt, liền đem chủ ý đánh vào các ngân trang Giang Hoài của Sư thị.
Ta không chịu ra tay cứu giúp, quan hệ giữa ta và Triệu Việt Dao vì thế ngày càng xa cách.
Triệu Việt Dao nói, khi ấy ta cố chấp bảo vệ sản nghiệp núi Trĩ Cưu, không cho bất kỳ ai quấy nhiễu sự bình yên của nghĩa phụ.
Mọi người đều mắng ta ích kỷ. Ngay cả nhà mẹ đẻ cũng không khuyên nổi, thậm chí còn đưa một tộc muội vào cung, định cảnh cáo ta.
Trong triều dần dần vang lên tiếng bàn tán phế hậu.
Ta không bận tâm.
Ta ném phượng ấn về phía Triệu Việt Dao, nói:
“Ta còn sống một ngày, thì bảo vệ núi Trĩ Cưu một ngày. Dù ta có chết, hóa thành tro bụi, không có sự đồng ý của ta, kẻ nào cũng đừng hòng nhòm ngó!”
Triệu Việt Dao không phế ta, nhưng hạ lệnh cấm túc.
Nhân cơ hội này, Lý Pháp Châu sai một đạo sĩ luyện thuốc, trộn vào thức ăn hàng ngày của ta. Loại thuốc ấy bình thường dường như có tác dụng bồi bổ, nhưng chỉ cần mắc một chút bệnh nhỏ, nó sẽ phản tác dụng, khuếch đại bệnh tình, khiến người ta lầm tưởng bệnh chuyển nặng.
Một đêm cuối thu, ta nhiễm phong hàn, rồi không bao giờ gượng dậy được nữa.
Cùng lúc đó, tin ta lâm bệnh truyền ra ngoài cung điện. Phe của Lý Pháp Châu nhân cơ hội này bày cạm bẫy, dụ đại sư huynh Thạch Lân – người trấn giữ núi Trĩ Cưu – đến.
May mắn thay, Phong Nguyên Dận – đệ đệ của ta – cải trang thành nội thị, lặng lẽ vào cung báo tin cho ta.
Ta gắng gượng ngồi dậy, viết di ngôn, cùng với mười tám chiếc chìa khóa ngân trang Giang Hoài, giao cho Nguyên Dận, bảo hắn cưỡi con ngựa xanh xám của ta quay về núi Trĩ Cưu.
Di ngôn viết những gì, Triệu Việt Dao không biết.
Hắn chỉ nói, Thạch Lân nhận được thư không lâu, thì Sư Vô Ngân – người đã ẩn cư nhiều năm, không màng thế sự – lại xuất sơn.
Máu nhuộm hoàng cung.
Giết Triệu Việt Dao, giết Lý Pháp Châu, cùng một đám người liên can.
Sau đó nữa, Triệu Việt Dao cũng không biết.
Hắn quay trở lại thời niên thiếu, lợi dụng ký ức tiền kiếp để thay đổi cục diện triều đình, lôi kéo được không ít nhân tâm.
Hắn nói, lần này hắn chắc chắn thắng.
15
Triệu Việt Dao cho ta vài ngày để suy nghĩ.
Hắn vừa dụ dỗ, vừa uy hiếp.
Trước tiên, hắn tặng ta một trâm phượng bằng vàng – tượng trưng cho ngôi vị Hoàng hậu – yêu cầu ta rời khỏi tông môn, lấy thân phận nữ nhi nhà họ Phong mà gả cho hắn.
Nếu không, hắn sẽ dâng toàn bộ chứng cứ Sư Vô Ngân mưu phản lên bệ hạ, đồng thời hủy thuốc giải hàn độc.
Ta vẫn chưa cho hắn câu trả lời rõ ràng.
Cho đến khi bệ hạ đột ngột quyết định tổ chức một yến tiệc danh sĩ trong cung, mời không ít người giang hồ, lấy danh nghĩa “chiêu nạp nhân tài thiên hạ về triều đình”.
Đêm trước đại yến, Phong Nguyên Dận đột nhiên lén tìm đến ta, kéo tay áo ta vào một con hẻm tối. Cuối hẻm có một chiếc xe ngựa đang đợi.
“Tỷ tỷ, mau đi đi! Đừng theo Sư Vô Ngân tìm chết nữa! Đó là một bữa Hồng Môn yến!”
Ta liếc nhìn chiếc xe ngựa kia, ánh mắt khó đoán, nhưng ta không động đậy.
Nguyên Dận gấp đến toát mồ hôi, không kịp nói nhiều, thậm chí còn định bế ta nhét thẳng lên xe.
Cánh tay thiếu niên vẫn còn gầy gò. Ánh trăng mỏng chiếu lên hàng mi chớp động bất an của hắn.
Có lẽ hắn chỉ hiểu mơ hồ những biến động hiểm ác trong triều chính, chỉ dựa vào những lời nghe lỏm từ các trưởng bối, đã quyết định bảo vệ người tỷ tỷ gần như xa lạ này rời khỏi kinh thành.
Ta chống tay lên vai hắn, ngăn hắn lại.
“Người nhà hẳn đã dặn ngươi, đừng dính vào vũng nước đục này, đúng không?”
Nguyên Dận tức giận:
“Thì đã sao! Tỷ là tỷ của ta! Bọn họ không quan tâm tỷ, chẳng lẽ ta cũng không quan tâm?”
Vầng trăng cong cong, khóe miệng thiếu niên cũng ấm ức trễ xuống.
“Cả nhà đông tỷ muội như vậy, nhưng thật ra chẳng có ai thật lòng với ta. Cha mẹ cũng chỉ vì ta là nam đinh đích hệ duy nhất, nên mới để tâm.”
Giọng hắn yếu ớt hẳn đi.
“Chỉ có tỷ. Khi ta không có bất kỳ lợi ích gì, tỷ vẫn giúp ta trị thương, nhắc nhở ta. Ngày đó ta ngất đi, cũng chính tỷ cõng ta lên ngựa, đưa ta về nhà.”
“Dù ta vẫn chưa hiểu vì sao Sư Vô Ngân muốn giết Lý Pháp Châu, nhưng chuyện đó cũng khiến ta tỉnh ngộ. Bao năm nay, ta bị nuôi dạy quá mềm yếu, lại quá tự cho mình là đúng. Giữa đao quang kiếm ảnh, vậy mà ta bất lực đến thế.”
Hắn cúi đầu, như một con thú nhỏ bị thương, tựa đầu lên mu bàn tay ta.
“Tỷ tỷ, chúng ta giống nhau như vậy, chảy cùng một dòng máu.”
“Ngay từ cái nhìn đầu tiên, ta đã nhận ra tỷ mềm lòng với ta. Một người như tỷ, khi ta đã có sức để bảo vệ, sao ta có thể khoanh tay đứng nhìn chứ?”