Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tần Túc thầm nghĩ trong lòng: “Thầy đừng có lại đây,” nhưng vẻ mặt vẫn bình thản như nước, không để lộ chút biểu cảm nào. Mãi đến khi Chu Khai Vũ bước đến gần trong phạm vi có thể giao tiếp, anh mới tự nhiên ngẩng đầu. Ánh mắt bình tĩnh đã chế ngự mọi cảm xúc, dừng lại trên người đối phương.
Đối diện với ánh mắt lạnh nhạt của Tần Túc, Chu Khai Vũ – người vừa chiếm chút lợi thế trong lớp học – giờ đây lại cảm thấy áp lực như núi đè khi tan học.
Đã đến nước này rồi, không thể không đối mặt, Chu Khai Vũ khẽ giọng nói:
“Trò Tần Túc, có thể qua gặp thầy một lát được không?”
“…Vâng.”
Giặc đến thì đánh, nước đến thì chặn. Tần Túc quyết định tùy cơ ứng biến.
Nhìn bóng lưng hai người rời đi khuất sau hành lang, trong lớp học bùng lên một trận bàn tán sôi nổi.
“Giáo sư Chu tìm Tần Túc làm gì thế? Thần thần bí bí.”
“Là Tần Túc đấy. Mấy người không nghe thấy khi nãy giáo sư vẫn luôn khen cậu ta à? Chắc là thấy không đủ thời gian nịnh bợ trong lớp, nên ra ngoài tiếp tục vuốt đuôi.”
“Ê này, cần gì nói kiểu mỉa mai giáo sư như thế?”
...
Một đám người buôn chuyện mà không rõ lý do thực sự.
Tần Túc vừa khuất khỏi tầm mắt của Hạ Mục Chi, cũng biến mất khỏi khung hình mà truyện tranh đang bắt giữ.
Chu Khai Vũ đưa Tần Túc đến một chỗ yên tĩnh, liếc ngang liếc dọc liên tục, xác nhận không có ai theo dõi mới quay sang nhìn Tần Túc.
Trước hành vi cẩn thận như kẻ trộm của Chu Khai Vũ, Tần Túc không hề có bất kỳ phản ứng nào trên mặt. Anh chưa vội hỏi vì sao giáo sư lại gọi mình, nhưng theo bản năng anh trước tiên tự kiểm điểm xem mình có làm sai gì không.
Kết quả là chẳng có gì.
Anh hoàn toàn yên tâm, không chút lo lắng.
Chu Khai Vũ nói khẽ:
“Ờm… trò Tần Túc là thế này, thầy lén gọi trò tới chủ yếu là vì có hai chuyện muốn nói.”
Nói xong, ông phát hiện ánh mắt Tần Túc chỉ nhàn nhạt nhìn mình, không lộ ra cảm xúc gì đặc biệt, liền vội vàng nói tiếp:
“Chuyện thứ nhất, thầy muốn gửi tới trò một lời xin lỗi.”
Khó khăn nhất là lúc mở đầu, nhưng khi đã nói ra rồi, cảm xúc thấp thỏm của Chu Khai Vũ ổn định hẳn. Ông tiếp tục giải thích:
“Khi chưa hiểu rõ thầy đã từng cho rằng trò giống mấy người hay trốn học vô cớ, trong lòng nảy sinh định kiến… Nhưng sau buổi học chiều nay, thầy nhận ra bản thân đã sai muốn trịnh trọng nói lời xin lỗi với trò.”
“Vâng, không sao cả.”
Tần Túc đáp, giọng điệu không chút dao động vì vốn dĩ anh chẳng mảy may để ý.
Chu Khai Vũ thầm thở phào nhẹ nhõm. Ông biết rất rõ Tần Túc chẳng qua nói như vậy là vì căn bản không quan tâm người khác nghĩ gì về mình.
“Chuyện thứ hai là…”
Dưới ánh nhìn chăm chú của Tần Túc, Chu Khai Vũ vội nói tiếp:
“Trò Tần Túc chắc cũng biết, hiện tại cơ sở dữ liệu về Trùng tộc của Liên bang vẫn còn chưa đầy đủ. Xin hỏi… liệu trò có thể nói cho thầy biết, tài liệu Trùng tộc trong cơ sở dữ liệu của trò là có nguồn gốc từ đâu không?”
“…”
Tần Túc im lặng. Nguồn gốc?
Toàn bộ là do anh lừa hệ thống quang não của mình để nó tự động “tìm ra”.
Nói cách khác, anh cũng chẳng biết gì cả. Tần Túc vì sự “vô tri” của bản thân mà khẽ nhíu mày, bởi lẽ sự thật không thể tiết lộ cho người ngoài.
Còn trong mắt Chu Khai Vũ đang thấp thỏm chờ đợi, thì lại là Tần Túc sau khi nghe xong lời ông nói, có lẽ vì thấy ông quá “mặt dày” mà không thể tiếp lời.
Dù sao thì ngay cả Liên bang còn không có được tài liệu về nhóm trùng tộc kia. Những dữ liệu ấy vô cùng quý giá và con đường để có được chúng chắc chắn không thể công khai.
Muốn có tài liệu ấy, không chỉ cần tiền, mà còn cần quyền lực, thế lực và quan hệ. Thiếu bất kỳ yếu tố nào cũng không thể có được.
Việc Chu Khai Vũ làm bây giờ chẳng khác nào muốn kéo Tần Túc ra làm người trung gian, thay mặt cho Liên bang đi “mua chuộc” những người đứng sau màn.
Thậm chí, không loại trừ khả năng còn liên quan tới các tinh cầu đối địch với Liên bang, những nơi có tư tưởng xung đột hoàn toàn.
Dựa vào cái gì mà Tần Túc phải dùng quan hệ của mình để giúp Liên bang làm việc đó? Bản thân trò ấy là ai, đến từ tinh cầu nào còn chưa rõ. Từ chối là điều vô cùng hợp lý.
Sự im lặng chưa đầy ba giây của Tần Túc khiến Chu Khai Vũ giật mình nghĩ đến rất nhiều khả năng. Nhưng ông thật sự không muốn bỏ qua cơ hội lần này, liền bất chấp ánh mắt lạnh băng của Tần Túc, tiếp tục mở lời:
“Thầy biết, trong đó nhất định có rất nhiều con đường thu thập không hợp pháp, trò không tiện nói, cũng không tiện nói với bất kỳ ai. Thầy sẽ không hỏi cách thu thập, chỉ cần…”
“Từ từ.”
Nghe đến hai chữ “phi pháp”, giữa hai lông mày Tần Túc khẽ giật, anh lập tức cắt ngang lời giáo sư Chu.
Anh vẫn còn nhớ rõ, phần mô tả về sản phẩm quang não có một dòng viết rằng: “Nó có thể tìm thấy bất kỳ thông tin nào mà nó biết.”
Suy ra từ logic tương tự, hệ thống là “quang não” của anh, tự nhiên cũng có thể tìm thấy tất cả những gì mà bản thân hệ thống biết.
Điều này hoàn toàn hợp tình hợp lý, sao lại có thể xem là “con đường phi pháp” chứ?
Mặt khác, anh vốn dĩ không hề biết Liên bang đang thiếu hụt những tư liệu về mấy nhóm trùng tộc đó, càng không biết rằng trong mắt người Liên bang, con đường thu thập những dữ liệu kia lại bị xem là “phi pháp”.
Hiểu rõ nguyên nhân vì sao Chu Khai Vũ lại âm thầm tìm đến mình, để không bị đẩy vào thế bị động, Tần Túc lập tức quyết định nắm quyền chủ động trong tay.
Chu Khai Vũ đang cầu cạnh Tần Túc. Khi nhận ra Tần Túc không còn muốn nghe thêm lời dài dòng nào nữa, trong lòng ông lập tức dâng lên một cảm giác bất an.
Huống chi, ánh mắt Tần Túc nhìn từ trên xuống đầy lạnh lẽo, khiến tim Chu Khai Vũ càng thêm thấp thỏm không yên.
Tần Túc đây là… từ chối ông rồi? Cũng phải thôi, với...
Ý nghĩ chán nản trong đầu Chu Khai Vũ còn chưa kịp hình thành hoàn chỉnh, thì giây tiếp theo, ông bỗng nghe thấy giọng điệu lạnh nhạt của Tần Túc:
“Có thể.”
Để duy trì hình tượng “đại lão trầm mặc ít lời”, ngoại trừ khi đang trong tiết học, còn lại trong những lần tiếp xúc riêng, Tần Túc luôn nói rất ngắn gọn:
“Nói cho em yêu cầu về tài liệu.”
Lời nói ban nãy của Chu Khai Vũ vô tình lại cung cấp cho anh một “điểm kiếm tiền”.
Dù hiện tại chưa cần sử dụng tinh tệ, nhưng linh tính mách bảo anh nhất định sẽ cần đến.
“!”
Câu trả lời ngoài dự đoán khiến vẻ mặt ủ rũ của Chu Khai Vũ trong chớp mắt tan biến, ánh mắt nhìn Tần Túc chợt sáng bừng lên.
“Nhưng…”
Tần Túc bỗng đổi giọng.
“Nhưng gì cơ?” – Chu Khai Vũ vừa mới thở phào lại lập tức hồi hộp trở lại.
Nhìn thấy Chu lão sư vì một câu nói của mình mà suýt nghẹn thở, Tần Túc trong lòng thầm xin lỗi, nhưng vẻ ngoài vẫn điềm tĩnh:
“Đổi người khác đến nói chuyện với em.”
Anh không chỉ cần loại tiền phổ biến trong thế giới này – tinh tệ, mà còn muốn nhân cơ hội này nâng cao “bối cảnh” mà bản thân có thể lợi dụng tối đa.
Bản thân anh không có bối cảnh thì đã sao? Quan trọng là… người khác nghĩ anh có là được.
Chu Khai Vũ thì không đủ. Học viện Quân sự số 4 cũng không đủ.
Muốn nói chuyện với anh phải là người có đẳng cấp cao hơn nhiều.
Và nếu để anh lựa chọn thì “Liên bang” nghe qua cũng thấy không tệ.
Dĩ nhiên, bởi vì toàn bộ quá trình tìm kiếm thông tin đều do hệ thống điều khiển quang não thực hiện, Tần Túc chỉ cần “quan sát”, không cần tận tay sử dụng “tài liệu thực”, nên hệ thống sẽ không thu phí.
Tuy nhiên, nếu thực sự muốn chuyển đổi dữ liệu sang hình thức có thể chia sẻ cho người khác, tạo thành những tệp có thể sử dụng được, Tần Túc không chắc hệ thống có đòi thu “giá trị sinh mệnh” hay không.
Vì thế, anh cần thời gian để hỏi lại hệ thống xem việc tạo ra “tư liệu không thể tra vết” cần tiêu tốn bao nhiêu “giá trị sinh mệnh”.
Khi đó, dù cho đối phương có cầm được tài liệu, thì cũng chẳng thể truy ra nguồn gốc.
“Đổi người khác?”
Chu Khai Vũ kinh ngạc. Nhưng chỉ một chớp mắt sau, ông đã nghĩ thông.
Quả thật… ông không đủ tư cách để nói chuyện những việc này với Tần Túc.
Vậy… ai mới là người đủ tư cách đây?
Không chắc liệu người ông cử tới có thể khiến Tần Túc hài lòng hay không, sợ nếu phái sai người sẽ đánh mất cơ hội quý giá này, Chu Khai Vũ thử thăm dò:
“Trò Tần Túc, hiệu trưởng Học viện Quân sự số 4… được không?”
Dù bản thân chỉ là một beta giảng viên không mấy tiếng tăm, nhưng trừ một số chương trình học đặc biệt yêu cầu thể năng, phần lớn môn lý luận như môn ông dạy đều do beta phụ trách.
Mà hiệu trưởng Học viện Quân sự số 4… là “thầy của thầy của thầy” ông, là người có cấp bậc cao nhất mà ông có thể tiếp cận được.
“…”
“Hiệu trưởng? Đương nhiên là không được.”
Làm ơn đi giáo sư Chu, “sức tưởng tượng” của thầy có thể táo bạo thêm chút nữa được không?
Đối diện với đôi mắt đen nguy hiểm chợt nheo lại kia, Chu Khai Vũ lập tức hiểu ra rằng ông đã nói sai rồi. Do dự hai giây, ông lại thử thăm dò:
“Liên... Liên bang?”
Dù Học viện Quân sự số 4 đặt tại tinh cầu Ikruth, nhưng cũng chỉ được thành lập nhờ sự cho phép của Liên bang. Nói cách khác, Ikruth không thể quản lý nơi này. Đó là cấp bậc cao nhất mà ông có thể nghĩ tới, dựa vào “thầy của thầy của thầy” ông mới có thể nhờ cậy được.
Nghe thấy đáp án vừa lòng, thần sắc Tần Túc không thay đổi, chỉ nhàn nhạt đáp:
“Không cần gặp mặt.”
Phía sau những kẻ bán thông tin sẽ không bao giờ chịu lộ diện, mà trên thực tế, thương vụ lần này của anh căn bản cũng chẳng có bất kỳ “kẻ sau màn” nào cả.
Để giữ gìn hình tượng “đại lão cách biệt thế gian”, cho dù hiện tại Liên bang có chuyện cần nhờ, thì anh với vai trò là người trung gian cũng tuyệt đối sẽ không trực tiếp gặp mặt.
Lời đã nói như vậy, bất kỳ ai có đầu óc cũng sẽ hiểu rằng hãy chủ động kết bạn quang não với anh.
“Tần Túc, trò thật sự... là người tốt đó!”
Giáo sư Chu cảm động muốn khóc. Tần Túc thế mà lại đại phát từ bi, nguyện ý sử dụng nhân mạch của mình để mở đường thu thập tài liệu vì Liên bang!
Ông sắp khóc đến nơi rồi!
Tần Túc: “...”
Thật sự... không cần đâu.
Không hề tiếp lời “thẻ người tốt” của Giáo sư Chu, Tần Túc mặt không cảm xúc hỏi lại:
“Thầy còn việc gì khác không?”
“Không không, không có gì.” – Chu Khai Vũ cười đến mức gương mặt vốn không có nếp nhăn cũng xuất hiện nếp gấp.
“Trò Tần Túc, hẹn gặp lại!”
“Gặp lại thầy sau.”
Tần Túc hơi gật đầu, rồi trong ánh mắt cực kỳ nóng bỏng của Chu Khai Vũ, quay bước rời đi.
Anh cũng cần thời gian để kiểm tra giá bán của “dữ liệu mấy nhóm sâu”.
“Thật sự quá tuyệt vời! Nhờ có Tần Túc, Liên bang nhất định sẽ cảm ơn mình!”
Nhìn bóng dáng Tần Túc khuất xa, Chu Khai Vũ hai tay vỗ một cái “bép”, phấn khởi mở quang não bắt đầu liên hệ người.
Chu Khai Vũ hành động long trọng, không bao lâu sau toàn bộ tầng lãnh đạo cấp cao của Học viện Quân sự số 4 đều đã nắm được tin tức.
Biết thêm một phần về Trùng tộc, trên chiến trường chính là thêm một phần lợi thế. Liên bang cực kỳ coi trọng việc này, lập tức mở cuộc họp để bàn bạc xem nên phái ai tới tiếp xúc với Tần Túc.
Dù Tần Túc nói không cần gặp mặt, nhưng với tư cách là người duy nhất có thể thêm bạn với anh ngoài danh nghĩa “giáo viên”, nội bộ Liên bang cực kỳ cẩn trọng trong khâu chọn lựa.
Chu Khai Vũ trở lại văn phòng, thì thấy bên trong đã có đầy đồng nghiệp ngồi chờ.
Đoán được ý đồ của đám người kia, Chu lão sư kích động đến quên cả đóng cửa.
Vừa thấy ông trở về, một giáo viên chuyên gia buôn chuyện lập tức đứng dậy, không kịp chờ đợi hỏi:
“Giáo sư Chu, cái kia... Tần Túc thật sự...”
“Khoan!”
Tuy câu chưa nói xong, nhưng trong văn phòng những người khác cũng chưa kịp lên tiếng, Chu Khai Vũ đã đoán trước được họ định hỏi gì.
Ông suy bụng ta ra bụng người, nghĩ đến chuyện rất nhiều người chưa từng có cơ hội tiếp xúc gần Tần Túc, chưa từng trò chuyện với trò ấy, thì chắc chắn sẽ có đủ loại suy đoán.
Chu Khai Vũ lập tức giành quyền phát biểu:
“Thứ nhất, Tần Túc không giống những Alpha, Omega, Beta mạ vàng thông thường.”
“Thứ hai, Tần Túc có cần phải đi học không? Theo tôi thấy thì tôi mới cần học hỏi trò ấy!”
Tiện thể, Chu Khai Vũ còn nhân cơ hội lén “khoe khoang” một chút:
“Ai da, nói với mấy người cũng không hiểu được. Mấy người không biết hàm lượng vàng trong cái tên ‘Tần Túc’ này đâu. Đợi đến khi chính mấy người trực tiếp dạy trò ấy, mấy người sẽ hiểu!”
“A? Mà tôi quên mất, các thầy cô đây hình như đa số không phải là giảng viên của lớp tổng hợp khóa 26 ban 6 chúng tôi nhỉ? Như vậy mà nói lớp chúng tôi chẳng phải chính là lớp tân sinh có tiềm lực nhất trong khóa 26 năm nay sao?”