Chậu Hoa Độc Đáo

Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tần Túc không ngờ rằng các nhân vật chính lại tán gẫu với mình về cả chuyện riêng tư.
Trong suy nghĩ của anh, cùng lắm thì bọn họ chỉ là quen biết xã giao, chào hỏi vài câu rồi ai đi đường nấy.
Nhưng mà, chuyện đã đến nước này... thì cũng chẳng có gì là không thể trả lời.
Nhìn dáng vẻ của Samuel, rõ ràng cậu ta chỉ có thói quen tán gẫu đôi ba câu, chứ không hề có ý dò hỏi chuyện riêng tư của anh.
Ít nhất thì... Tần Túc cảm thấy không hề có chút ác ý nào từ biểu cảm hay giọng nói của Samuel.
“Không sao.”
Tạm thời chưa làm chuyện gì trái lương tâm, Tần Túc đáp lời một cách hợp tình hợp lý:
“Trong nhà.”
Hạ Mục Chi cứ tưởng Tần Túc sẽ không trả lời, không ngờ lại nghe thấy giọng nói nhàn nhạt ấy. Giọng điệu không chút gợn sóng, rõ ràng là không hề tức giận.
Mặc kệ thật giả ra sao, quan trọng là... Tần Túc đã trả lời bọn họ!
“......Ha ha.”
Sau thoáng ngạc nhiên ngắn ngủi, Hạ Mục Chi lập tức phản ứng.
Để tránh lát nữa phát sinh thêm tình huống ngoài dự đoán, khiến Tần Túc hiểu lầm bọn họ được đằng chân lân đằng đầu, cậu vội vàng kết thúc cuộc gặp gỡ “oan gia ngõ hẹp” này.
Thức thời, cậu chủ động nói:
“Vậy à…..Tôi với Samuel cũng vừa từ sân huấn luyện trở về.”
Đáp lại câu hỏi xã giao “vừa từ đâu đến” của đối phương, Hạ Mục Chi nhanh chóng nói tiếp:
“Vậy bọn tôi không quấy rầy nữa.”
Tuy Tần Túc luôn xa cách lạnh nhạt, nhưng từ khi “quen biết” đến nay, cách hành xử của anh luôn rất đúng mực. Nhờ vậy mà Samuel không đến mức phải xấu hổ vì bị phớt lờ.
Nhưng càng như thế, Hạ Mục Chi lại càng cảm thấy khó hiểu, không rõ vì sao lần đầu gặp mặt kia Tần Túc lại nhìn bọn họ như vậy.
“Ừ ừ ừ!”
Lúc này Samuel mới để ý thấy có một nhóm học sinh đang tụ tập không xa, cuối cùng cũng nhận ra kiểu tán gẫu này không hợp để áp dụng với Tần Túc. Cậu vội vàng gật đầu lia lịa phụ họa, không dám nói lung tung gì nữa.
Đã trưng bày xong “chậu hoa” trước mặt các nhân vật chính, cũng đạt được hiệu ứng thu hút sự chú ý của “làn đạn”, ánh mắt Tần Túc lướt qua hai người, giọng trầm thấp:
“Tạm biệt.”
“Tạm biệt.”
“Tạm biệt...”
Hạ Mục Chi và Samuel trăm miệng một lời.
Rất nhanh sau đó, hai người đã thấy Tần Túc rẽ hướng, đi ngược chiều với bọn họ.
Khi lướt qua nhau, do trên người Tần Túc có miếng dán ngăn cách tin tức tố, Hạ Mục Chi không thể ngửi thấy bất kỳ mùi tin tức tố nào khác ngoài sự lạnh lẽo.
Nhưng cậu lại ngửi thấy một hương thơm ẩm ướt, phảng phất như sau cơn mưa, thoảng qua từng đợt.
Như bị mùi hương đó hấp dẫn, Hạ Mục Chi bỗng quay đầu lại.
Lúc này, cậu mới phát hiện trên khuỷu tay Tần Túc đang cầm theo một vật.
Dưới ánh đèn sáng rực, cánh hoa hồng nhung mượt đen tuyền trên khuỷu tay Tần Túc khẽ rung nhẹ theo từng bước chân anh.
Thân hình thẳng tắp, thon dài, khoác áo gió, Tần Túc tùy ý tựa nghiêng, và đóa hồng trên khuỷu tay anh, rõ ràng là màu đen nhưng lại diễm lệ đến cực điểm. Không biết là giống hoa hồng nào, chỉ biết nó tạo thành một cảnh tượng vô cùng bắt mắt.
“Mục Chi, cảm ơn cậu.” Samuel lẩm bẩm, “Lúc nãy tôi không suy nghĩ nhiều. May mà Tần Túc không để bụng.”
Hạ Mục Chi khẽ đáp:
“Giữa chúng ta... không cần khách sáo đến vậy.”
【 Trong nhà? Thật hay giả vậy trời? 】
【 Áo gió, hoa hồng, soái ca mặt lạnh. Hình ảnh này không chỉ kiêu ngạo cấm dục, mà còn mang lại cảm giác ‘ở nhà’ quá thần kỳ. Đẹp trai đến mức muốn phát điên! 】
【 Nếu là tôi, bị người lạ hỏi “đi đâu” là miệng đã vô thức nói dối rồi. 】
【 Đại lão số 1 mặc áo gió, nhìn là biết vừa mới từ bên ngoài trở về. Đại lão số 1 lại thật lòng trả lời tiểu thiên sứ Samuel? Lùi một vạn bước mà nói, chắc là trong lòng có Samuel rồi! 】
【 Không hổ danh fan CP, lùi cũng dữ dội thật. Nhưng mà “đẩy thuyền” kiểu này cũng nhiều quá đấy chứ? 】
【 Chỉ có mình tôi đang tò mò hoa hồng kia tên gì à? Màu đen này thật sự quá đỗi ưu nhã, cao cấp. Trong 1 phút, tôi phải biết tất cả thông tin ngay lập tức! (quỳ xuống cầu xin)】
【 Black Baccara hả? Không không, màu đen của nó còn xa mới sánh bằng hoa hồng trong tay đại lão. Black Ship Lily nhìn còn đen hơn cả Black Baccara, mà hoa trong tay đại lão còn đen hơn nữa, lại vẫn rõ nét diễm lệ như vậy. Ngoài đời thật sự có loại hoa hồng này sao?! 】
……
Còn chưa kịp rời khỏi tầm mắt của các nhân vật chính, làn đạn về Tần Túc vẫn dày đặc như cũ:
“……”
Đó là giống hoa hồng Cronmela mới được lai tạo. Chỉ là... để tránh bị phát hiện trong thế giới hiện thực, bản quyền của nó đã sớm được mua đứt.
Thế giới trong truyện tranh anh không rõ, nhưng ở thế giới hiện thực, toàn bộ cây giống Cronmela còn sót lại cùng với tài liệu gen đều tuyệt đối không bị tiết lộ ra ngoài.
……
“Hình ảnh này quá đẹp, mỗi một khung hình đều là thần thánh! Nhưng mà... thứ trong tay Tần Túc là gì vậy?”
“Nhìn dáng vẻ... hình như là hoa tươi? Chết tiệt, cách xa quá hoàn toàn không thấy rõ, để tôi lại gần xem!”
“Đi đi đi!”
“Ôi trời ơi! Là loại hoa hồng cực phẩm không rõ tên, được trồng bằng bùn đất xa xỉ! Nick, mẹ cậu chẳng phải chuyên gia nghiên cứu thực vật sao? Mau chụp lại gửi cho mẹ cậu nhận diện thử xem!”
“Đợi đã... để tôi hỏi mẹ thử, nhưng mà nói thật, thứ xuất hiện trên tay Tần Túc... chắc chắn không hề rẻ đâu.”
……
Tần Túc “rêu rao khắp nơi” dọc đường đi, ngoại trừ màn trò chuyện ngắn ngủi ban đầu với Hạ Mục Chi và Samuel, sau đó gần như không có ai chủ động bắt chuyện với anh nữa.
Dù mọi người kiêng dè, nhưng điều đó cũng không ảnh hưởng đến việc họ âm thầm tụ tập lại, dựa vào đám đông mà cho rằng Tần Túc sẽ không chú ý tới mình.
Các học sinh đứng ở rìa khoảng cách xã giao, lặng lẽ đi theo về tới tận ký túc xá, suốt dọc đường không hề rời mắt khỏi anh.
Tần Túc từ vị trí rơi xuống trở về ký túc xá cũng không mất quá lâu, nhưng vì trên đường người vây xem quá đông.
Diễn đàn lập tức tràn ngập ảnh chụp 360 độ của Tần Túc cùng đóa hoa hồng xa xỉ và bùn đất quý hiếm trên khuỷu tay anh.
Trên diễn đàn, ngoài việc cảm thán khí chất lạnh lùng trước sau như một của Tần Túc, cư dân mạng còn đồng loạt mê đắm những món đồ trên người anh. Từ trang phục, phụ kiện cho đến giống hoa hồng. Thậm chí dựa vào màu sắc của bùn đất mà đoán thổ nhưỡng đến từ tinh cầu nào.
Cảnh ngắn ngủi khi Tần Túc “giằng co” cùng Hạ Mục Chi và Samuel tự nhiên cũng trở thành điểm nóng tiếp theo. Tuy nhiên, sự chú ý đó không bằng chính bản thân Tần Túc.
Nhưng chỉ cần liên quan đến Hạ Mục Chi, dù giữa biển ảnh chụp khiến người xem hoa mắt, Hạ Ôn Viễn vẫn có thể tìm được tấm ảnh xuất hiện bóng dáng Hạ Mục Chi.
Hạ Ôn Viễn: “……”
Tần Túc là loại người bạc tình, lạnh lùng, vô cảm, lại có thể vì Hạ Mục Chi mà dừng chân ư?
Nói thẳng ra, chắc chắn không phải Hạ Mục Chi, cho dù có kèm thêm ba kẻ phế vật kia đi cùng, cũng chẳng khiến anh ta quan tâm. Kẻ ngu mới tin chuyện như thế!
“Tần Túc……” Hai chữ ngắn gọn ấy, Hạ Ôn Viễn chăm chú nhìn hình ảnh Tần Túc đang dõi theo Hạ Mục Chi với ánh mắt lạnh băng đầy kiềm chế, khiến Hạ Ôn Viễn gần như đã nghiến vỡ răng hàm sau.
【...... Không trách Ôn thần lại nghĩ nhiều, chủ yếu là tấm ảnh này... thật sự quá ám muội, cực kỳ dễ khiến người khác hiểu lầm. Nhưng, cái này có được xem là “Ôn thần chính mình cũng thừa nhận Đại lão và Hạ Mục Chi có ý với nhau” không? 】
【 Địa ngục chê cười à nha. 】
【 Cứ tưởng tượng đi, đại lão số 1 ưu nhã lạnh lùng, một tay hờ hững đỡ lấy cành hoa hồng quý giá, rũ mắt nhìn người trước mặt, ánh mắt tưởng chừng lạnh nhạt hờ hững, nhưng thật ra đang dồn nén cảm xúc đến cực hạn... kkkkkkk! 】
【 Ánh mắt đại lão nhà chúng tôi lạnh lùng như núi băng vậy mà. Một đám yêu ma quỷ quái các người lại cho rằng ánh mắt đó là đang “sát”? Sát cái gì? Sát đao? Hay là sát lũ gián nhảy múa trong bếp nhà mấy người đêm nay hả? 】
【 Không phải tôi nói chứ, Samuel toàn thân ướt át như cún con thất tình, đôi đồng tử hồng nhạt đầy thâm tình kia... không xứng đáng được gọi tên à? 】
【 Đã đến nước này, phải gom hết mớ suy nghĩ dơ bẩn của mấy người lại, nhét vào một cái gương rồi hô to “Người đâu, mang kiếm gỗ đào của trẫm tới! Hôm nay trẫm muốn chém bay đầu mấy tên này!!” 】
……
Nhìn những làn đạn này, Tần Túc: “......”
Đôi khi, anh thật sự rất muốn rải một nắm gạo nếp lên đầu Hạ Ôn Viễn.
Còn khán giả thì... ừm, thôi thì cứ xem như bọn họ có thiện ý đi.
Ai bảo bọn họ cung cấp giá trị sinh mệnh cho anh làm gì cơ chứ?
Khi đến nơi, cửa tàu mở ra. Tần Túc thu hồi dòng suy nghĩ cùng sự chú ý vào làn đạn, sải bước tiến vào khu ký túc xá hình tổ ong lục giác.
Khi toàn bộ ánh mắt lén lút đều bị ngăn cách bên ngoài, Tần Túc thả lỏng, buông xuống “vật phẩm thời thượng” đã thu hút vô số ánh nhìn suốt dọc đường đi.
Nhờ vậy mà tích góp được lượng lớn hảo cảm và nhiệt độ, anh mới hoạt động một chút cánh tay đang mỏi nhừ.
Cánh tay mỏi không phải vì cái chậu hoa chưa đến 50 cân kia, trọng lượng này đối với một người đã quen huấn luyện cường độ cao như anh thì chỉ là bình thường.
Cơn mỏi đến từ tác dụng phụ sau đợt huấn luyện cường độ cao đột ngột vừa xảy ra không lâu trước đó tại thế giới hiện thực.
Bởi vì không chắc rằng, trong thế giới truyện tranh buổi chiều hôm nay, ở lớp huấn luyện thể năng dành cho tân sinh, giáo viên sẽ “ra tay” thế nào với học sinh.
Cho nên anh đã sớm tiến hành một đợt huấn luyện sơ bộ, để cơ thể làm quen trở lại. Huấn luyện viên đã căn cứ vào thể trạng của anh, cho anh tập lại các hạng mục từng luyện trong quá khứ để tìm cảm giác, tránh đến chiều bị sốc thể chất.
Sau khi hoạt động xong cánh tay, Tần Túc bắt đầu gỡ từng lớp “giấy đóng gói” bên ngoài, gom các phần chậu hoa lại thành một tổ hợp hoàn chỉnh. Đồng thời, anh cũng không quên nói với hệ thống:
“Liệt kê toàn bộ giống hoa hồng trong thế giới truyện tranh có màu đen, cùng tất cả các loại bùn đất có màu gần giống loại tôi mang theo.”
Dọc đường đi, không chỉ bùn đất khiến các bạn học hứng thú, mà cả hoa hồng cũng được đặc biệt chú ý.
Anh cần phải biết nguyên nhân.
【 Được. 】
Không lâu sau, giao diện hiện ra nội dung mà anh yêu cầu.
Chậu hoa đã được lắp ráp xong, lại thêm nửa tiếng trôi qua, Tần Túc cuối cùng cũng xem xong từ đầu đến cuối hai danh sách.
Cuối cùng anh đã hiểu vì sao lúc trước, các bạn học lại lộ vẻ mặt kinh ngạc khi nhìn thấy cây hoa hồng trong tay mình.
Dù là ở thế giới nào, nguyên lý “của hiếm thì quý” luôn luôn đúng.
Với sự đầu tư không tiếc tay của trợ lý Khương, cẩn thận cưỡng chế rối loạn thả buff thêm vào, mọi thứ chuẩn bị cho anh, dù đặt ở thế giới hiện thực đều là tinh phẩm hoàn mỹ, xa hoa đến cực điểm.
Chỉ riêng thổ nhưỡng màu đen khan hiếm đã có thể trở thành vật đấu giá, trong tay anh từng tấc đất đều được lựa chọn tỉ mỉ. Trong mắt cư dân bản địa nơi đây, thế giới truyện tranh tự nhiên trở nên sang quý vô cùng.
Chưa kể đến giống hoa Cronmela ở thế giới này, đến cả cái tên cũng không tồn tại. Dù so sánh với tất cả các loại hoa hồng đen quý hiếm tại đây, Cronmela cũng không hề thua kém.
Hơn nữa, các loại hoa hồng đen khác có thể được nhiều người sở hữu.
Nhưng cây hoa hồng Cronmela trong tay anh chính là độc nhất vô nhị ở thế giới này.
Nói cách khác, hiện tại anh chẳng cần lo sẽ bị người trong thế giới truyện tranh đem ra so sánh với các giống hiện có, mà giá trị của Cronmela cũng không cần phải lo lắng nữa.
Thậm chí, đến giờ phút này, nhờ chậu hoa tạo sự chú ý, giá trị sinh mệnh của anh đã tăng lên tới 156.960 phút 59 giây.
Giải quyết xong đại sự trong lòng, cách chương trình học huấn luyện vào lúc hai giờ chiều còn khoảng 1 tiếng 20 phút.
Tuy không thể chết, nhưng đã quá lâu chưa chợp mắt, Tần Túc vẫn quyết định sẽ ngủ 1 tiếng 10 phút, để hồi phục đủ tinh thần ứng phó với những hạng mục huấn luyện chưa biết vào buổi chiều.