Người Bình Thường Nhưng Cải Trang A Truyện Tranh ABO thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Diễn đàn trường quân sự số 4:
【 Có ai phổ cập giúp với? Sau khi từ nhà trở về, đất và hoa hồng mà Tần Túc mang theo là cấp bậc gì vậy? 】
[1][2][3][4][5][6]... hot
[0L]: (Hình ảnh)(Hình ảnh)(Hình ảnh)……
[1L]: Đây là kết quả tôi hỏi mẹ mình, một chuyên gia nghiên cứu thực vật. Mẹ tôi gửi lại một bảng giá hoa hồng đen (đính kèm hình). Chú thích thêm: Loài hoa hồng mà Tần Túc mang về, mẹ tôi chưa từng thấy qua, nhưng chất lượng của nó vượt xa cả những loài từng được đưa lên sàn đấu giá. Nói cách khác, rất có khả năng đây là mặt hàng xa xỉ bị tư nhân độc quyền, không được lưu hành công khai. Ừm… nói một cách dễ hiểu là: có tiền cũng chưa chắc mua nổi. (mỉm cười).
[2L]: Dựa theo trạng thái đất mà Tần Túc mang theo, tôi đã đối chiếu với toàn bộ bản đồ phân loại đất mà mình biết. Chỉ cần nhìn ảnh cũng đủ thấy: đất trồng hoa hồng này còn hoàn hảo và màu mỡ hơn cả cấp bậc cao nhất trong tài liệu. Khi tôi đưa nó cho ba tôi xem, ông thậm chí còn mắng tôi là “đồ lừa đảo”, vì ông tin trên đời này không thể tồn tại loại đất hoàn mỹ đến mức ấy. (mệt tâm)
[3L]: Đã hiểu, thứ Tần Túc tùy tiện trong nhà vác về...đều có giá trị trên trời.
[4L]: Xin hỏi: mẹ tôi để quang não ở đâu? Đây là nơi tôi đủ trình độ để vào à?
[5L]: Xóa bài đi, tôi sợ bạn tôi đọc xong nghỉ “quẩn”...
[6L]: Không phải Ban 6 từng nói: Tần Túc từng nhắc trong lớp về “sâu trùng” có thể ẩn trong đất mà không bị phát hiện sao? Liệu có thể lợi dụng chuyện này để kéo giá đất xuống không?
[7L]: Lầu trên à, đêm nay nhớ đặt gối dày vào, vì chỉ có trong mơ mới có khả năng đó. Các thương hội đất tinh cầu tuyệt đối không để loại chuyện này xảy ra.
[8L]: Trời ạ, ghen tị chết tôi rồi!
[9L]: Lời định nói tới miệng rồi lại nuốt vào... thôi no luôn, còn đỡ phải uống dịch dinh dưỡng (bushi).
……
[112L]: Gào thét, muốn hét lên luôn! (mắt long lanh x2)
[113L]: Trên lầu nghĩ muốn ăn gì vậy?
Samuel hoang mang vì bị mắng, vội vàng giải thích:
[114L]: Thật xin lỗi, tôi chỉ đùa thôi (khom 90 độ).
[115L]: ...Mềm nhỉ, là Omega hả? Trò chuyện riêng không? (vẫy tay)
[116L]: Đồ dơ bẩn phát điên! Đã báo cáo, lầu 112 đừng thêm!
……
Samuel khẽ nhíu mày, gửi một câu “cảm ơn” nhàn nhạt cho 116L, sau đó lập tức vào quang não của đối phương, chia sẻ bài viết 115L cho toàn bộ danh sách bạn thân.
13 giờ 50 phút.
Tần Túc tỉnh dậy, rửa mặt qua loa, thay sang trang phục thường nhật.
Bởi vì yêu cầu chương trình huấn luyện thể năng, đồng thời coi như một bước thích nghi trước với chiến trường, học viện đã phát cho mỗi người một bộ đồng phục huấn luyện dùng một lần.
Học sinh sẽ đến khu vực huấn luyện, quét ID ở trạm máy, sau đó nhận quần áo rồi vào phòng thay đồ.
Dĩ nhiên, không bắt buộc tất cả học sinh đều phải mặc đồng phục trường phát.
Nhưng theo Tần Túc suy xét, trong hoàn cảnh trường học khuyến khích mặc đồng phục tập trên sân huấn luyện, nếu hành xử khác người, chắc chắn sẽ khiến bạn học cảm thấy khó chịu, thậm chí ảnh hưởng đến thiện cảm của khán giả màn hình.
Trước khi đến nơi huấn luyện, Tần Túc mở bảng giá trị sinh mệnh: tăng đến 267.240 phút 08 giây. Tương đương với 116 ngày.
Khoảng cách tàu đến đích chỉ còn 3 phút.
Sau một tiếng nghỉ ngơi hiếm hoi, Tần Túc trong trạng thái tinh thần sảng khoái, hiếm khi buông lỏng một chút. Anh kiểm tra tất cả các cách thức giúp mình gia tăng giá trị nhân khí, rồi quyết đoán mở diễn đàn trên tàu.
Tuy địa điểm huấn luyện khác nhau, nhưng vì diện tích sân quá rộng, nên trường thường xếp vài lớp cùng một sân trong chương trình học.
Gặp được nhiều bạn học trên tàu không khiến Tần Túc bất ngờ, chỉ đắm chìm trên diễn đàn.
Biết Tần Túc thích nghiên cứu địa hình, vừa nghe tin lớp tổng hợp khoá 26 ban 6 lần này cũng bị phân đến cùng sân huấn luyện với bọn họ, đám học sinh liền vội lên kịch bản “ngẫu nhiên gặp mặt”.
Dù rằng... đó vẫn chỉ là cuộc gặp gỡ đơn phương ở khoảng cách ước chừng 3 mét.
Khi thấy Tần Túc mặc quần áo thường ngày thay vì đồng phục huấn luyện, cả đám học sinh thoáng kinh ngạc.
Căn cứ vào tác phong từ trước tới nay của Tần Túc, luôn xuất hiện với trang phục mới lạ, mọi người theo bản năng mặc định lần này anh cũng sẽ mặc đồng phục huấn luyện riêng biệt.
Sự thật thế nhưng lại ngoài dự đoán.
Nghĩa là lát nữa, Tần Túc cũng sẽ mặc đồng phục huấn luyện giống bọn họ!
Này...có tính là một loại “kết nối ngầm” không?
Nghĩ đến đây, các học sinh bị phân đến cùng sân huấn luyện với Tần Túc đều mang theo ánh mắt mong chờ.
Đang mải mê 'ăn dưa' về chính mình trên diễn đàn, bỗng nhiên Tần Túc phát hiện giá trị hảo cảm từ cư dân bản địa bỗng nhiên tăng lên.
Tần Túc: “?”
Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?
Tàu đã đến nơi. Dù trong lòng không rõ nguyên do, nhưng đối diện với ánh mắt nóng rực lén quan sát từ khắp nơi, Tần Túc vẫn bình thản bước xuống tàu như bình thường.
Tần Túc vừa xuất hiện ở sân huấn luyện, liền lập tức trở thành tâm điểm trong đám đông.
Nơi vốn đang ồn ào náo nhiệt, đột nhiên yên lặng trong chớp mắt. Ngay sau đó, tiếng bàn tán lại ồ ạt trỗi dậy.
Sân huấn luyện rộng lớn, bốn phía bố trí vô số máy phân phát tự động đồng phục huấn luyện dùng một lần.
Người tuy đông, nhưng bố trí hợp lý khiến không hề xảy ra chen chúc hay tắc nghẽn.
Tần Túc bề ngoài nhìn thẳng, nhưng thực tế khi bước đến chiếc máy gần mình nhất, đuôi mắt kín đáo liếc qua thao tác của các học sinh khác.
Có kinh nghiệm quan sát từ trước, dù bị vô số ánh nhìn vây quanh, động tác của Tần Túc vẫn thuần thục lấy đồng phục tác chiến. Theo bố cục sân huấn luyện mà anh đã nhanh chóng định vị từ trước, anh đi thẳng đến phòng thay đồ.
Vừa vào phòng, Tần Túc liền bắt gặp vài người chưa thay đồng phục huấn luyện, cao trung bình từ 1m80 đến 1m88, nhìn vóc dáng cũng biết là Alpha, đang nhíu mày nhìn anh.
Tần Túc: “......”
Hiểu rồi, bọn họ không thích anh.
Bình thường thôi, Tần Túc không biểu cảm gì, đáy lòng thầm nghĩ anh đâu phải là tiền, đương nhiên không thể khiến ai ai cũng yêu thích.
Ở một góc khác Hạ Mục Chi vẫn lặng lẽ quan sát toàn bộ quá trình Tần Túc lấy đồng phục huấn luyện. Trong lòng khẽ nghĩ:
Quả nhiên, người như Tần Túc luôn cực kỳ rõ ràng với từng hoàn cảnh, biết rõ khi nào nên làm gì, nên mặc gì.
【 A? Vì sao không mặc trang phục độc đáo? Làm tôi mong chờ vô ích, tưởng đâu sẽ khác biệt với mọi người, giờ lại mặc giống hệt… cảm giác mới mẻ cũng chẳng còn 】
【 Đã là hoạt động tập thể thì phải mặc đồng phục giống nhau chứ. Tôi cảm thấy đại lão số 1 làm vậy rất tuyệt 】
【 Đổi cách nghĩ đi: Đại lão số 1 mặc đồng phục huấn luyện dùng một lần... ý nghĩa là phải “cởi” ngay tại phòng thay đồ đó nga~ Ai hóng cảnh “thay đồ” điểm danh? Mlem mlem (sau lưng tối thui) 】
【 (sau lưng tối thuii) (sau lưng tối thuii) (sau lưng tối thuii) 】
Tần Túc nhìn loạt làn đạn tràn ngập “có quỷ theo sau”, bước chân tưởng như sắp dừng lại, theo bản năng liền khống chế kịp thời, trong đầu khẽ nảy sinh một dấu chấm hỏi lớn:
“……?”
Đây rõ ràng là khu làn đạn công cộng, không phải “khu vực không người”!
Trừ khi đoàn vai chính lẫn phản diện cùng lúc vào phòng thay đồ, nếu không… chỉ nghĩ tới khả năng đó thôi, Tần Túc cũng đã rùng mình, lạnh toát toàn thân.
Quá sức quái dị. Anh không dám tưởng tượng thêm.
Với tư cách là một “nhân vật phong vân” nổi bật nhất trong dàn tân sinh năm nay, gần như mỗi ngày đều gây chấn động trường quân sự, việc Tần Túc biến mất khỏi tầm mắt khiến âm thanh bàn tán liên tiếp vang lên .
“Má nó, cậu ta đi ngang qua mà đến một cái liếc mắt cũng không cho bọn mình, là khinh thường chúng ta đó à?”
“…… Antony, có thể nào là vì cậu ấy coi thường tất cả mọi người như nhau không?”
Raymond ăn ngay nói thật, coi như đang trấn an sự bất mãn của bạn mình.
Antony: “……Cậu ta trước nay chưa từng mặc giống ai, hôm nay lại mặc đồng phục y hệt đám Beta vô dụng kia, rõ ràng là cố ý!”
Raymond cạn lời: “Ờ, miễn là cậu vui.”
Thực tế, Raymond nghi ngờ Antony khó chịu với Tần Túc, có lẽ do bị người từng xúi giục cậu, Hạ Ôn Viễn, một Omega đang thân thiết với Antony ở lớp bên cạnh.
Từ sau lễ nhập học, Raymond mới biết Omega kia tên là Hạ Ôn Viễn.
Qua một lần Tuyên Cảnh Tịch lấy cớ gặp gỡ rồi bóng gió, khi nghe cậu nhắc đến Hạ Ôn Viễn với tư cách “em trai” thì nở nụ cười đầy ẩn ý. Raymond liền đoán được thái độ của Tuyên Cảnh Tịch, tự nhiên cũng hiểu ra mình đã bị tính kế, chẳng còn chút hảo cảm nào với Hạ Ôn Viễn.
Dứt lời, Raymond cúi đầu nhìn đồng phục huấn luyện trên người mình, nghĩ qua nghĩ lại, bèn quay người bước tách khỏi nhóm bạn, đi tới máy phân phát tự động để lấy một bộ đồng phục huấn luyện, vội vã bước vào phòng thay đồ.
Kẻ thức thời mới là người hiểu chuyện. Chơi thì cứ chơi, náo loạn cũng không sao, nhưng đến lúc cần đứng về phía nào thì Raymond càng hiểu rõ trong lòng.
Là bạn bè, Raymond chỉ có thể âm thầm cầu nguyện, mong rằng lát nữa trong quá trình huấn luyện, Antony sẽ không vì một Omega nào đó châm ngòi, mà làm ra chuyện mất lý trí.
Còn về phần ánh mắt học sinh thường hay chăm chú nhìn Tần Túc, lý do rất đơn giản vì bọn họ thật sự quá tò mò.
Bối cảnh mạnh mẽ và thần bí. Nhìn bề ngoài có vẻ như tất cả đều nằm trong lòng bàn tay Tần Túc. Trong môi trường học tập nơi mà thực lực không thể nào là giả, ai cũng muốn biết rốt cuộc Tần Túc mạnh đến mức nào?
【? Gì, nhỏ mọn vậy sao? Thế mà không cho xem? Rồi mấy con trùng ghê tởm chết khiếp kia vì sao lại được chiếm sóng? Tôi muốn làm loạn rồi đây! 】
【 Tần Túc còn được nhìn, tại sao chúng ta lại không? Đây là tiêu chuẩn kép à? Không lẽ không chơi được (đập bàn)? 】
【 Nguyền rủa tác giả cả đời ăn sữa chua phải l**m bằng miệng. 】
【 Kia thật sự quá ác độc 】
...
Phòng thay đồ.
Tần Túc vừa cởi quần áo đặt lên giá đỡ. Sau khi máy móc nâng đỡ tự động treo quần áo lên ngay ngắn, anh cũng nhanh hơn dự tính hai phút, thay xong bộ đồ huấn luyện.
Khoảng cách đến giờ học chính thức chỉ còn hai phút. Anh trông như tùy tiện chọn chỗ, kỳ thực đã cố ý lựa nơi gần khu vực tập hợp nhất. Từ phòng thay đồ đi đến địa điểm tập trung của lớp tổng hợp khoá 26 ban 6 chỉ mất một phút.
Tần Túc tính toán kỹ thời gian, không vội bước ra ngoài. Ra sớm quá dễ khiến các bạn học và khán giả chú ý.
Không cần báo mã số. Sau khi quét mã ID định danh, hệ thống sẽ tự động rà quét toàn thân và căn cứ vào số liệu cơ thể để "phân phát" một bộ huấn luyện vừa vặn nhất.
Cho dù lúc này trong phòng thay đồ không có gương, Tần Túc cũng chẳng lo lắng bộ đồ có vừa người hay không. Dù sao cũng phải duy trì hình tượng hoàn hảo trong mắt khán giả.
Điều duy nhất khiến anh lo lắng là...
Theo hiểu biết còn khá hạn hẹp về hệ thống ABO ở thế giới này, trong quá trình vận động cường độ cao, khả năng bị rò rỉ tin tức tố giữa Alpha và Omega, nếu không có miếng dán ngăn cách sẽ cao hơn rất nhiều.
Vừa rồi lướt qua một lượt học sinh trong sân, Tần Túc nhận ra ngoại trừ bản thân, số lượng Alpha và Omega dán miếng ngăn cách tin tức tố thật sự không nhiều.
Anh hoàn toàn có thể tưởng tượng ra tình huống khi bắt đầu huấn luyện, cả sân sẽ tràn ngập các loại mùi hương hỗn tạp từ tin tức tố.
Vậy thì vấn đề đặt ra với một người như Tần Túc, không thể cảm nhận được tin tức tố, anh phải làm thế nào để phán đoán người khác có tiết lộ mùi tin tức tố hay không?