Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi
Chương 6: Mùi hương lạ.
Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tiếng đập cửa và tiếng gào gọi bên ngoài không ngừng vang lên. Kẻ kia dựa vào khu biệt thự rộng lớn, vắng người mà làm loạn đến mức quá đáng, hoàn toàn không ý thức được rằng nếu những lời gã vừa thốt ra mà lọt vào tai người ngoài thì sẽ gây ra hậu quả đáng sợ đến mức nào.
Kỷ Tân không sợ hàng xóm tình cờ đi qua nghe thấy rồi làm trò cười, mà chỉ đơn giản là bị Cố Vũ Hâm làm ồn đến mức đau đầu nhức óc. Người em chồng này tuy cùng cha khác mẹ với Cố Luật Trì, nhưng tính cách lại một trời một vực —— nếu nói Cố Luật Trì trong trạng thái bình thường còn có thể coi là trầm ổn và lạnh lùng, thì Cố Vũ Hâm bất kể ở đâu cũng có thể phát điên ngay lập tức.
Nửa đêm gõ cửa nhà anh dâu, đối với gã thì chẳng có gì lạ.
Đúng là tai họa.
Theo kịch bản ban đầu của thế giới này, lẽ ra ngay khi tin tức Cố Luật Trì qua đời được công bố, cậu đã có thể “nghỉ ngơi” vinh quang, đâu đến nỗi phải rước lấy cả chuỗi phiền phức như vậy. Suy cho cùng, cũng chỉ có thể trách người chồng danh nghĩa kia không chịu tuân thủ cốt truyện, chết còn chưa triệt để!
Cảm giác đau nhói trên đầu lưỡi của Kỷ Tân vẫn còn. Cậu hít một hơi thật sâu, dù bực bội vẫn đành phải đẩy xe lăn tiến về phía trước.
Ngay khi cánh cửa bật mở, Kỷ Tân lặng đi một lát.
Ngoài mùi nước hoa nam nồng nặc và lả lơi xộc vào mũi, còn có mùi rượu nồng nặc lan tỏa khắp nơi. Kết hợp với khuôn mặt ửng đỏ và ánh mắt mơ màng chẳng mấy tỉnh táo của Cố Vũ Hâm, cậu nhanh chóng kết luận: gã em chồng này say rồi.
Chẳng trách mở miệng toàn những lời hoang đường, toà những câu nói khiến người ta giật mình.
Nếu không biết chuyện, người ta còn tưởng giữa hai người thật sự có gì mờ ám.
Kỷ Tân còn chưa kịp mở miệng, người ngoài cửa đã lảo đảo quen đường quen lối mà xông vào, vừa đi vừa mượn hơi rượu mà lẩm bẩm:
“Sao anh dâu không mở cửa nhanh hơn……”
Giọng nói đột ngột thay đổi, gã đàn ông cao lớn bỗng quay đầu lại, khóe miệng vặn vẹo, nở một nụ cười giả tạo và tà ác:
"Có phải anh tôi không có ở nhà nên anh lén lút giấu người đàn ông khác không?"
Có lẽ vì đã quen nhìn gương mặt tuấn tú của Cố Luật Trì, nay bất ngờ bị cặp mắt có ba phần giống nhau nhưng lại toát lên vẻ dâm đãng của Cố Vũ Hâm nhìn chằm chằm, Kỷ Tân chỉ thấy toàn thân ớn lạnh.
Điều có thể xác nhận lúc này là, người nhà họ Cố dường như không biết chuyện Cố Luật Trì còn sống.
Tuy nhiên, vẻ bình thản không chút lay động khi suy nghĩ của Kỷ Tân lại rơi vào mắt Cố Vũ Hâm, vô tình khơi dậy thú vui méo mó, ngông cuồng trong gã. Cố Vũ Hâm chưa thỏa mãn rời mắt khỏi gương mặt Kỷ Tân, bắt đầu đảo mắt quan sát khắp nơi, miệng thì hướng về phía Kỷ Tân mà nói:
“Nghe nói không lâu trước anh dâu đã cho nghỉ toàn bộ người làm trong biệt thự, chẳng lẽ đã sớm chuẩn bị cho ngày hôm nay rồi sao?”
Từ phòng khách gã đảo mắt sang phòng ăn, vẻ mặt lại cố tình lộ vẻ đau lòng khôn xiết:
“Anh nói xem, nếu anh trai tôi ở dưới suối vàng mà biết được, chẳng phải sẽ——”
Không rõ đột nhiên trông thấy gì, biểu cảm trên mặt Cố Vũ Hâm suýt không kiểm soát nổi, thậm chí còn thoáng hiện lên vẻ tức giận mà chính gã cũng không hề hay biết.
Vốn đang thảnh thơi ngồi xem màn say rượu của gã ta, Kỷ Tân cũng sững sờ theo.
Sao vậy? Sao không nói tiếp nữa? Cậu thực sự muốn xem thử từ cái miệng chó đó còn có thể thốt ra lời lẽ gì nữa.
Kỷ Tân theo ánh mắt của em chồng nhìn lại, thấy nơi gã chỉ chính là bàn ăn mà cậu còn chưa kịp thu dọn.
“Hay lắm Kỷ Tân—— anh, anh, anh……”
Cố Vũ Hâm không thèm gọi “anh dâu” nữa, vẫn giữ nguyên tư thế cứng đờ, đôi mắt mở to cố gắng tìm kiếm trên gương mặt Kỷ Tân chút dấu hiệu hoảng hốt. Nào ngờ, không những chẳng thấy chút chột dạ nào, ngược lại, từ đôi mắt trong sáng, trong trẻo ấy, gã còn bắt gặp sự ngay thẳng không chút che giấu.
“Có chuyện gì sao?” Kỷ Tân đẩy xe lăn tiến tới, thuận theo lời gã mà ra vẻ hiếu kỳ hỏi ngược lại.
Cố Vũ Hâm nhanh chóng lấy lại vẻ công tử phóng túng ban nãy, nheo đôi mắt dài hẹp lại, khẽ cong môi nở nụ cười đầy ẩn ý:
“À, không có gì, coi như tôi chưa từng thấy gì cả.”
Kỷ Tân: “Coi như?”
“Chẳng lẽ anh dâu nhất định phải để tôi nói thẳng ra thì mới chịu nhận lỗi?”
Gã đàn ông như bị biểu cảm giả ngây thơ của chàng trai chọc cười, gật đầu, hất cằm về phía bàn ăn:
“Theo tôi thấy, so với tìm người ngoài, chẳng thà tìm tôi còn hơn ——”
“Nước phù sa không chảy ruộng ngoài, lời này anh dâu nghĩ kỹ xem có phải rất có lý không?”
Kỷ Tân: ……
Đối diện với vẻ mặt cố tình làm ra vẻ nghiêm túc nhưng đầy chế nhạo của Cố Vũ Hâm, trong lòng cậu thầm đảo mắt một cái. Sau một lát im lặng, vừa hay lại chạm phải ánh nhìn khao khát, háo hức của đối phương —— ánh mắt sáng quắc, làm gì có chút dấu hiệu say rượu nào? Vậy nên, Cố Vũ Hâm vốn đã chuẩn bị từ trước…… là cố ý đến để trêu chọc cậu, người anh dâu này sao?
Kỷ Tân nhăn mũi lại, so với mùi hỗn tạp giữa nước hoa và rượu trên người gã, cậu càng nhớ nhung mùi hương lạnh nhạt, mơ hồ của Cố Luật Trì. Cậu khẽ gõ ngón tay lên thành xe lăn, ngẩng cằm, nhìn chằm chằm người trước mặt, ánh mắt sâu thẳm.
Vài giây sau, đôi môi mỏng của chàng trai khẽ mở, ngay khi lời vừa thốt ra, thái dương Cố Vũ Hâm liền giật thon thót.
“Hôm qua anh tôi vừa trở——”
Một chữ “về” còn chưa kịp nói hết, giọng gã đàn ông đột ngột nghẹn lại.
“…… Anh nói gì? Cố Luật Trì anh ta chưa chết?!”
Sắc mặt Cố Vũ Hâm lập tức trắng bệch.
Gã nhanh chóng đánh giá Kỷ Tân từ trên xuống dưới, phát hiện đối phương mí mắt hơi rũ xuống, nhưng đôi con ngươi nửa khép nửa mở vẫn sáng rõ, đen trắng phân minh. Thông tin gần như bùng nổ vừa rồi khiến gã gắng gượng nuốt khan mấy ngụm nước bọt, nhưng chỉ cảm thấy vị đắng ngắt, khó chịu lan khắp cổ họng, thử mấy lần mà vẫn khô khốc, khó mà phát ra âm thanh.
Sau một hồi nhìn chằm chằm đầy nặng nề, gã đàn ông bất chợt nhớ ra gì đó, áp sát Kỷ Tân thêm lần nữa, trong mắt lộ ra vẻ hung bạo mơ hồ:
“Đừng tưởng lấy cái cớ vụng về như vậy là qua mặt được tôi, dù có là trời đất đảo lộn, Cố Luật Trì cũng chỉ là một kẻ đã chết!”
Nói rồi, Cố Vũ Hâm vậy mà lại quỳ một gối xuống đất, bàn tay thô bạo kẹp chặt cổ tay Kỷ Tân, gương mặt lộ rõ vẻ phẫn nộ, hoàn toàn không buồn che giấu:
“Hay là anh cảm thấy ngay cả một kẻ đã chết tôi cũng không bằng?”
Ai cũng biết, tuy Cố Vũ Hâm ít hơn Cố Luật Trì hai tuổi, nhưng thân phận “con riêng” của gã luôn bị cả giới hào môn Hải Thị ngoài mặt thì tôn trọng gọi một tiếng Cố thiếu gia, nhưng sau lưng lại châm chọc mẹ con họ là chim khách chiếm tổ. Dù Cố Luật Trì sớm đã bị đuổi về sống ở căn biệt thự hẻo lánh này, những lời so sánh giữa hai người vẫn chưa bao giờ chấm dứt.
Từ nhỏ tới lớn, Cố Luật Trì đều là một điển hình gương mẫu toàn diện, trong lĩnh vực khảo cổ lại càng xuất chúng tuyệt đối. Cho dù Phó Linh Linh – mẹ của Cố Vũ Hâm – bỏ tiền mua không ít thành quả khoa học hàng đầu để nâng đỡ con trai, thì trước Cố Luật Trì, viên ngọc quý trên vương miện của giới khảo cổ, gã vẫn mãi mãi thấp kém hơn một bậc.
Cơ mặt Cố Vũ Hâm dần méo mó, cơn phẫn hận dồn nén biến thành nụ cười dữ tợn, gần như sụp đổ, lực tay vô thức siết chặt thêm:
“Thật sự coi mình là cái thứ tốt lành gì, đừng mẹ nó cho mặt mũi còn không biết điều!”
Kỷ Tân kinh ngạc trước mức độ “quan tâm” của em chồng đối với chuyện sống chết của anh trai gã, đồng thời lại cảm thấy vô cùng ấm ức:
Mối hận giữa gã ta với Cố Luật Trì thì liên quan gì đến cậu.
Xét từ một góc độ khác, so với Cố Vũ Hâm, bản thân cậu còn mong Cố Luật Trì sớm ngày xuống suối vàng hơn.
Nhưng đã nhận nhiệm vụ thì phải duy trì hình tượng ‘vì Cố Luật Trì có thể làm bất cứ điều gì’…… cho dù người chồng trên danh nghĩa kia chẳng hiểu sao lại phát điên, chỉ mới hôn một cái mà đã đạp cửa bỏ đi một cách kỳ lạ.
Kỷ Tân cố rút tay ra khỏi bàn tay kia, nhưng hoàn toàn không nhúc nhích được.
Cậu hít sâu một hơi, quan sát kỹ Cố Vũ Hâm một lát, cất giọng bình thản ôn hòa:
“Vũ Hâm, có thể buông tay trước đã không?”
Âm thanh nhẹ nhàng của chàng trai vang lên bên tai, như dòng suối mát chảy qua, một cách khó hiểu khiến Cố Vũ Hâm cảm thấy khoan khoái lạ thường.
Gã đàn ông do dự một lát, thấp giọng xác nhận:
“Anh dâu, anh…… có phải đã nghĩ thông rồi?”
Gã dần nới lỏng tay, lại bị ánh mắt như đọng nước, ẩn chứa chút dịu dàng của chàng trai làm gã ngẩn người thêm lần nữa. Cố Vũ Hâm bỗng quay mặt đi, yết hầu khẽ nuốt, ngay cả giọng nói cũng bất giác dịu đi:
“Anh dâu, anh chịu thừa nhận bản thân đang nói dối sớm chẳng phải tốt hơn sao.”
Gã ngỡ rằng câu trả lời của mình đã được chàng trai ngầm đồng ý, trong lòng mềm nhũn đến mức khó lòng kiềm chế, mãi lâu sau mới điều chỉnh được nét mặt nhưng vẫn khó che giấu vẻ đắc ý:
“Yên tâm đi, chẳng phải Cố Luật Trì xưa nay chưa bao giờ coi trọng anh sao? Có tôi ở đây, nhất định sẽ thật lòng thương anh…… .”
Chưa kịp nói xong, Kỷ Tân đã nhanh chóng rút tay phải ra, năm ngón tay khép chặt, cánh tay giơ cao.
Rồi giáng mạnh xuống ——
“Chát!”
Một cái tát giòn giã không hề báo trước giáng thẳng vào má Cố Vũ Hâm, tai trái gã ù đi, ong ong từng trận.
Cố Vũ Hâm như bừng tỉnh, ôm lấy gò má bỏng rát, đôi mắt ánh lên vẻ hung tợn, hung hăng nhìn chằm chằm Kỷ Tân:
“Dám đánh tôi? Kỷ Tân, mẹ nó anh thật sự nghĩ mình là cái thá gì? Cũng chỉ là một con chó hèn mọn bên cạnh Cố Luật Trì mà thôi!”
Gã bật dậy, dùng ánh mắt khinh miệt quét từ đầu đến chân chàng trai, cuối cùng dừng lại trên đôi chân bị che khuất dưới tấm chăn lông màu lạc đà, phơi bày bản chất thật của mình:
“Nghe nói vì một cuộc gọi của ai đó mà Cố Luật Trì ngay đêm tân hôn đã lập tức bỏ đi đến hiện trường khai quật ——”
“Cũng đúng thôi, với cái thân thể nửa tàn phế này của anh, đàn ông nào còn hứng thú nổi nữa chứ?”
Cố Vũ Hâm vốn nghĩ trong tình huống bị châm chọc như vậy, cậu sẽ lộ ra vẻ nhục nhã, yếu thế. Không ngờ lại bị nụ cười khinh thường nơi khóe môi Kỷ Tân làm nhói mắt.
Chỉ thấy chàng trai cố tình nhướn một bên lông mày thanh tú, hơi nghiêng đầu nhìn gã, động tác khoa trương như vừa nghe thấy một chuyện cười động trời. Rõ ràng ngồi trên xe lăn, vậy mà lại toát ra khí thế cao ngạo:
“Những tâm tư tôi từng dành cho Cố Luật Trì, những thủ đoạn đã dùng, ở Hải Thị chẳng phải ai ai cũng đều biết cả sao?”
Vừa nhắc đến cái tên này, Kỷ Tân đã lộ vẻ đắc ý rõ ràng, dường như chỉ cần nhắc đến tên người đàn ông kia thôi cũng đủ khiến cậu lâng lâng. Cậu híp mắt, như đang cảm khái khôn cùng, chậm rãi nói:
“Tôi vừa rồi không hề lừa cậu. Anh trai cậu —— tôi nói là Luật Trì ấy —— anh ấy, không, hề, chết.”
“Không thể nào! Vậy mấy tin tức tràn ngập khắp nơi kia là sao?!”
“Tôi cũng chẳng rõ ngọn ngành, vì Luật Trì chưa từng nói với tôi.”
Chàng trai trên xe lăn khẽ liếc nhìn về phía cửa, đến khi quay lại, khóe môi đã cong lên thành một nụ cười quyến rũ, dường như người vừa ra tay tát không phải là cậu. Lời nói buông ra lại chẳng hề vương chút tình cảm:
“Nhưng có một điều, tôi rất chắc chắn.”
Cố Vũ Hâm: ?
Kỷ Tân ngẫm nghĩ một lát rồi mới mở miệng, trịnh trọng như thể đang tiết lộ một bí mật động trời:
“Nếu cậu không đi ngay, lát nữa anh cậu về rồi……”
Hàng mi đen nhánh của cậu khẽ cụp xuống, dưới ánh đèn vàng ấm rọi bóng thành từng sợi dài rõ nét, chỉ cần run nhẹ thôi đã tựa như cánh bướm đang rung rinh trên tim người ta, vừa yếu ớt vừa đáng thương.
Chỉ là, sau hàng mi che khuất ấy lại chẳng hề có chút do dự hay lưỡng lự. Kỷ Tân khẽ giơ cổ tay còn hằn vết đỏ lên, đôi mắt hơi ngước, lộ ra vẻ đáng thương mà nhìn về phía đối phương:
“Tình huống bây giờ rốt cuộc phải kết thúc thế nào, cậu nghĩ kỹ chưa?”
Cố Vũ Hâm thoáng chốc sững sờ, sắc mặt cũng bỗng trở nên tái nhợt như tờ giấy, tựa như câu chất vấn vừa rồi rót vào tai gã như một tiếng sấm giữa trời quang, đánh tan chút men say ít ỏi còn sót lại trong lòng gã.
Vẻ ngạo mạn và tức giận trên mặt gã dần dần tan biến, không phải vì quá sợ chuyện Cố Luật Trì trở về…… mà là bởi tin tức trưởng tử nhà họ Cố chưa chết đến quá đỗi đột ngột. Lúc này lại đúng vào thời điểm mấu chốt để phân chia tài sản, đắc tội Kỷ Tân thì chẳng đáng kể gì, nhưng nếu phá hỏng kế hoạch của mẹ mới là chuyện lớn…… Chỉ là dáng vẻ Kỷ Tân bộc lộ lúc này thực sự nằm ngoài dự đoán của gã.
Cố Vũ Hâm nhận ra hơi thở của mình trở nên dồn dập, đến khi chú ý trở lại bóng dáng chàng trai trên xe lăn, điều chờ đợi gã chính là động tác phất tay ra hiệu không tiễn khách.
Cố Vũ Hâm: ……
Đợi gã hoàn toàn bước ra khỏi cánh cửa, mới đưa tay ôm lấy bên má vẫn còn nóng rát của mình, chìm vào suy nghĩ……
Ở một góc khác của khu biệt thự ngoại ô, trong những mảng cây xanh cao thấp xen kẽ truyền ra âm thanh “sột soạt”. Nếu lắng nghe kỹ sẽ phát hiện không phải động vật nào đi ngang qua, mà giống như tiếng thực vật đang đâm chồi, vươn dài ra.
“Có người——”
Trên gương mặt người phụ nữ thoáng hiện lên một tia căng thẳng, trong mắt còn vương một tầng mờ mịt do nước mắt đọng lại, dưới ánh đèn đường lờ mờ càng trở nên yếu ớt, động lòng người. Tầm mắt người đàn ông đối diện khóa chặt lấy bờ môi ướt át, ánh nước của cô ta, vẻ mặt đầy tự tin: “Bảo bối, em nghe nhầm rồi, giờ này còn ai nữa chứ.”
Hàng lông mày đang khẽ nhíu của người phụ nữ lúc này mới giãn ra. Dưới cái vuốt ve đầy ẩn ý của anh ta, cô dần quên mất việc suy nghĩ, nhắm mắt đón nhận một lần nữa nụ hôn dồn dập như cuồng phong bão táp.
Âm thanh môi lưỡi giao triền cùng hơi thở phóng túng va chạm trong đêm tối tĩnh lặng bị phóng đại lên gấp bội.
Ẩn mình trong rừng cây sâu, sắc mặt Cố Luật Trì không mấy dễ chịu. Một là vì chính hắn cũng chẳng hiểu được hành động như chạy trốn, vội vã xông ra khỏi cửa lúc nãy của mình; hai là bởi những tiếng môi lưỡi ma sát hỗn loạn không ngừng, cùng thứ khí tức nồng đậm, khó ngửi, chẳng hề che giấu, mang theo tín hiệu rõ ràng về sự giao phối đang tràn ngập từ thân thể hai người kia.
Ánh mắt hắn âm u nhìn chằm chằm vào đôi nam nữ. Nghĩ đến chính mình, cũng là động tác môi chạm môi, dù Kỷ Tân không hẳn là nghe lời nhưng lại chưa từng phát ra thứ mùi khó chịu đến thế.
Trong ý thức, Cố Luật Trì chủ động định nghĩa việc mình lấy đi nước bọt của Kỷ Tân chỉ đơn thuần là sự thỏa mãn nhu cầu ăn uống. Hắn liếm nhẹ môi, ánh mắt lướt qua cảnh hai người kia thuận theo bản năng mà ôm siết, quấn lấy nhau, bỗng nhiên cảm thấy chẳng còn gì đáng để nhìn nữa: đối với một giống loài cao cấp hơn, loại hành vi thấp kém chỉ để sinh sản này —— hắn khinh thường không muốn bắt chước.
Ngay lúc hắn chuẩn bị xoay người, tiếng đàn ông xen lẫn dâm ý từ phía sau truyền đến:
“Chuyện hôm nay, chồng em sẽ không phát hiện chứ?”
Thân hình Cố Luật Trì khựng lại, lời đối thoại của hai người theo luồng gió lạnh rít qua tai hắn.
“Yên tâm, anh ta sớm đã ra ngoài rồi. Em còn cố ý đếm qua chìa khóa xe trong nhà, vừa khéo thiếu mất một cái.”
“Tsk, anh thật không hiểu. Khi trước em miệng mồm nói yêu anh ta, rốt cuộc em nhìn trúng điểm nào? Sớm đi tối về? Chẳng mấy khi ở nhà?”
“Đáng ghét, chẳng lẽ muốn giống như vợ anh, một đôi mắt hận không thể dán lấy anh suốt hai mươi bốn giờ?”
“Đừng nhắc tới mụ đàn bà hung hãn đó, mất hứng. Bảo bối, đừng ghen, cùng lắm anh dỗ dành cô ta, sớm muộn gì cũng phải ly——”
……
Những lời đối thoại kia tuôn ra quá nhanh, trong đó lại có không ít từ ngữ khiến Cố Luật Trì nhất thời không kịp tiêu hóa. Hắn sững người mất hai, ba giây mới ghép nối từng chút một những thông tin mình vừa bắt được, cuối cùng chau mày, xác nhận một nhận thức hoàn toàn phá vỡ nhận thức của cơ thể này:
Hóa ra hôn nhân của loài người cũng giống như giống loài của hắn, đầy rẫy dối trá và phản bội, thật sự hết cách cứu chữa.
Nghĩ đến đây, lời mật ngọt mà Kỷ Tân từng thốt ra, câu nào cũng không rời chữ 'yêu' lại ồ ạt ùa về bên tai. Mỗi một chữ như vang dội, nặng tựa ngàn cân.
Sắc mặt Cố Luật Trì lập tức âm u như sắp có mưa, mỗi lần thớ cơ trên trán hắn co lại đều như điềm báo một cơn giông bão sắp đến. Áp lực bức người trước cơn giông bão này dường như cũng được những tán cây rậm rạp xung quanh cảm nhận, chúng như bị thúc ép mà phình to, chỉ trong nháy mắt điên cuồng vươn cao, mặc sức sinh trưởng—— cho đến khi ánh đèn đường chập chờn, vang lên hai tiếng kêu sợ hãi, đám lá cành xao động mới chịu ẩn mình vào trong màn đêm chết lặng.
Cậu ta tốt nhất…… mỗi một câu nói ra đều là thật.
Mang theo ý nghĩ đó, Cố Luật Trì bất giác dừng chân trước cổng lớn.
Ngay khi cánh cửa khẽ mở, cánh cửa đồng sáng bóng như vạch ra một vết cắt sắc bén trong không khí, phát ra một tiếng “kèn kẹt” khô khốc, trầm đục.
Trong khoảnh khắc ấy, bên trong và bên ngoài cánh cửa bị chia cắt thành hai thế giới.
Cố Luật Trì cúi nhẹ đầu, cánh mũi phập phồng, lồng ngực bị không khí tràn vào lấp đầy——
Hành lang, tiền sảnh, phòng khách……
Cùng với trên người vợ của hắn……
Sao dám!
Tất cả đều dính mùi của một gã đàn ông khác!