Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi
Chương 7: Bánh kem xoài.
Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, luồng gió đêm mang theo hơi lạnh thổi qua gáy Kỷ Tân, khiến cậu rùng mình. Gáy cậu ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Một cảm giác áp lực quen thuộc ập tới, nhưng cậu vẫn không thể dứt ánh mắt khỏi đôi môi của Cố Luật Trì, trong đầu toàn là cảm giác từ môi và lưỡi của đối phương. Kỷ Tân không khỏi hoài nghi nguyên nhân khiến cậu khó nhọc thở dốc lúc này là vì người đàn ông đang đứng ngoài cửa với vẻ mặt giận dữ, hay vì nụ hôn… thô bạo, chẳng dính chút tình cảm nào? Nghĩ đến vế sau, cơ hàm cậu khẽ căng lên.
Cùng lúc đó, nhiệt độ xung quanh giảm xuống đột ngột, cái lạnh thấu xương theo không khí lan tỏa khắp nơi. Rõ ràng là đầu hè nhưng lại có cái lạnh ẩm ướt của cuối thu.
Kỷ Tân rùng mình một cái, buộc mình dời mắt khỏi Cố Luật Trì. Nhưng đối phương vẫn đứng sừng sững chắn ở cửa như một bức tường vững chắc, giữ nguyên tư thế mở cửa mà không hề có ý định lên tiếng. Hàng mi hắn cụp xuống, dáng vẻ như đang trầm ngâm, nhưng nếp nhăn giữa lông mày đã tố cáo tâm trạng bực bội của hắn. Trong mắt Kỷ Tân, dáng vẻ ấy giống hệt như chỉ cần hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt ấy sẽ xé nát cậu thành từng mảnh.
“……” Ngoài kia gió lớn như vậy, lại đâu phải tôi đuổi anh ra ngoài.
Kể từ khi người này trở về sau đêm mưa, tính tình trở nên kỳ quái khó đoán. Tuy Kỷ Tân nhất thời nghĩ không ra nguyên do, nhưng bản năng pháo hôi của cậu vẫn phát huy hết công lực. Cậu hơi cong khóe mắt, trên môi nở nụ cười giả lả:
“Bên ngoài gió to, anh vừa dầm mưa, vẫn nên vào nhà trước đi.”
Cố Luật Trì không hề nhúc nhích, hắn chỉ từ tốn nâng mắt lên, dùng đôi mắt sâu thẳm u tối nhìn chằm chằm vào cậu, một cái nhìn phức tạp, nặng nề.
Khóe mắt Kỷ Tân khẽ giật giật, trong lòng đột nhiên dấy lên một cảm giác mơ hồ nhưng cực kỳ sắc bén: dưới màn đêm, phía sau đôi mắt này dường như còn ẩn giấu vô số ánh nhìn điên cuồng đang nhảy nhót. Cậu thậm chí muốn dùng từ ‘ngột ngạt, dày đặc đến mức không còn một khe hở’ để hình dung ánh mắt ấy.
Tiếng chuông báo động trong lòng cậu bất chợt réo vang. Dựa vào kinh nghiệm làm pháo hôi lăn lộn qua nhiều thế giới, Kỷ Tân lập tức chuẩn bị chuyển đề tài.
Ánh mắt cậu vừa ngước lên, trong đó đã thoáng hiện một nét bối rối, bất an rất chân thật. Đôi môi hé ra khép lại mấy lần, cuối cùng cũng thốt ra vài tiếng khe khẽ qua kẽ môi:
“Vừa nãy… em trai anh đã tới.”
Nói được nửa chừng, Kỷ Tân thấy đồng tử Cố Luật Trì khẽ rung lên hai lần, lòng cậu giật thót:
Biết hắn và gia đình đó quan hệ không tốt.
Nhưng có cần phải lộ ra vẻ mặt như muốn ăn tươi nuốt sống người khác thế không?
Trong bầu không khí giữa hai người căng thẳng đến mức như sắp bùng nổ, chàng trai khéo léo đổi giọng, ngước mắt nhìn hắn một cái. Trên gương mặt vốn luôn nở nụ cười lấy lòng, giờ đây hiếm hoi xuất hiện một tia oán trách:
“Luật Trì, sau khi anh trở về có phải chưa kịp chào hỏi gia đình chính không? Thế nên Cố Vũ Hâm… mới tìm tới tận cửa.”
Lời vừa dứt, gương mặt lạnh lùng của Cố Luật Trì cuối cùng cũng xuất hiện một khe hở.
Hắn rốt cuộc cũng chịu hạ mình bước tới hai bước, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt Kỷ Tân, nhưng ngay khoảnh khắc khoảng cách được rút ngắn, ánh mắt hắn lại lần nữa sắc lạnh như dao, hung hiểm đâm tới.
“Vậy thì em cũng không nên, vương phải mùi của kẻ khác.”
Lúc này, vẻ mặt của hắn còn dữ tợn, kinh khủng hơn trước. Trong lòng hắn mơ hồ nhận ra, sự để tâm dành cho Kỷ Tân chẳng qua là tàn niệm còn sót lại của chủ nhân cũ thân xác này, thế nhưng mỗi một lần tới gần, hơi thở phả ra từ chàng trai lại mang theo mùi khó chịu của Cố Vũ Hâm, càng khiến cơn giận trong lòng hắn sôi sục.
Cảm giác bỏng rát nơi lồng ngực như ngọn lửa bùng lên, từng ngọn lưỡi lửa nuốt chửng chút lý trí ít ỏi còn sót lại. Mà cái cảm giác phiền muộn vì mất kiểm soát này càng khiến cảm xúc của hắn thêm kịch liệt. Sắc mặt hắn âm trầm đến đáng sợ, nơi đáy mắt cuộn trào tầng tầng lớp lớp cảm xúc hỗn loạn, lóe lên tia sáng đỏ mơ hồ, vang dội vô số tiếng gào thét điên cuồng trong đầu:
Người của hắn lại có mùi của kẻ khác!
Người của hắn sao có thể tùy tiện cho phép người khác đến gần!
Kỷ Tân rốt cuộc có chút tự giác của một người vợ hay không!
Người đàn ông nheo mắt, vừa khéo bắt gặp gương mặt gượng gạo mà vẫn cố nặn nụ cười của chàng trai. Ngay giây phút ấy, dưới ánh đèn đường nhập nhoạng, cảnh tượng đôi môi nam nữ dây dưa quấn quýt bỗng hiện rõ trước mắt hắn. Đồng tử hắn co rút lại khi dừng trên cặp môi mím chặt kia, lạnh lùng lướt qua đường viền môi mỏng của Kỷ Tân:
Cũng may, trên đó vẫn còn vương lại mùi vị của hắn.
Lúc này, Kỷ Tân cuối cùng cũng miễn cưỡng đè nén được cơn run rẩy toàn thân. Cậu cảm giác như một tội trạng vốn đã đóng đinh búa chốt bỗng được đặc xá, một sự kỳ dị và may mắn khó nói thành lời.
Cái giá của việc thoát nạn chính là cậu gần như kiệt sức hoàn toàn, buộc phải chống một tay lên bức tường lạnh băng mới giữ được thân mình khỏi đổ sụp, chậm rãi hít vài hơi thật dài.
Cậu chợt nhớ ra, chỉ trong vỏn vẹn hai ngày ngắn ngủi, đây đã là lần thứ mấy rồi nhỉ?
Người đàn ông vốn quen cầm bút, nhiều lắm cũng chỉ cầm búa, cầm cuốc, vậy mà hết lần này đến lần khác lại khiến cậu lạc vào bầu không khí quỷ dị chẳng khác gì cái chết cận kề.
Điều này tuyệt đối không hề bình thường!
Rốt cuộc trên người hắn… đang ẩn giấu bí mật gì?
Ngay khi cậu đang mất tập trung, ánh mắt Cố Luật Trì lại thay đổi. Đôi mắt lạnh lẽo, đen đặc chẳng giống mắt người thường, thuận theo động tác của Kỷ Tân mà dừng lại trên cánh tay trắng ngần của cậu —— một vết hằn đỏ nổi bật càng thêm chói mắt trên làn da trắng.
“Cố Vũ Hâm.” Ba chữ này gần như bị hắn nghiến răng mà bật ra, hắn gằn từng chữ:
“Vết này… cũng là do hắn ta làm?”
Nghe giọng điệu ấy, sự khó hiểu trong lòng Kỷ Tân lại tăng thêm một bậc:
Từ bao giờ Cố Luật Trì lại biết quan tâm người khác rồi?
Nếu bỏ qua cái vẻ mặt vẫn cứ như muốn ăn tươi nuốt sống người khác kia.
Đang lúc cậu còn do dự, không biết có nên đi theo tính cách quái gở của nguyên chủ mà bày ra bộ dạng nịnh nọt, sùng bái Cố Luật Trì như thần thánh, tỏ ra vẻ mặt vừa bất ngờ vừa mừng rỡ, thì động tác xoay người kéo động “vết thương cũ” ở bả vai. Một cơn đau nhói qua đi, Kỷ Tân như bị ấn vào một công tắc nào đó.
Chỉ thấy ánh mắt cậu ẩn dưới hàng mi khẽ lay động, khi ngẩng lên lần nữa thì đã phủ thêm một tầng hơi nước lấp lánh, trông như sắp khóc:
“Vũ Hâm cũng chỉ là quá sốt ruột muốn biết tình hình của anh, chứ không phải cố ý đâu.”
Chưa đợi Cố Luật Trì kịp tiêu hóa xong cách xưng hô mập mờ này, Kỷ Tân đã nghiêng đầu, bàn tay xoa xoa chỗ vai đau, ánh mắt vô tình hay hữu ý lướt qua giữa hàng mày u ám của Cố Luật Trì. Khóe mắt cáo lóe sáng kia, đằng sau lớp nước mắt là sự ranh mãnh rõ rành rành:
“Tiện thể bôi thuốc luôn cả chỗ bầm hồi sáng trên vai là được.”
Ánh mắt cậu lướt qua phòng khách, rơi thẳng xuống chiếc bàn dài trong phòng ăn, dường như có ẩn ý gì đó.
Cố Luật Trì sững sờ một thoáng.
Trong đầu hắn đột nhiên vang lên tiếng ghế gỗ đổ rạp xuống đất vào sáng nay, nếu không nhớ nhầm thì sau đó còn có một tiếng động nặng nề khác của vật gì đó rơi xuống. Ngay sau đó, động tác của chàng trai khiến sắc mặt hắn tối sầm lại —— Kỷ Tân mặc bộ đồ ở nhà rộng rãi lỏng lẻo, chỉ một động tác nhỏ đã để lộ nửa bên vai, vết bầm xanh tím hiện ra rõ rệt, như một mảng mực đen loang lổ trên một tấm giấy tuyên thành thượng hạng.
Cả hai cùng chìm vào trầm mặc.
Cố Luật Trì lạnh lùng dời mắt đi, lại phát hiện một sự thật khiến hắn càng thêm bực bội ——
Người của hắn, người vợ của hắn, quá đỗi mong manh.
Ngoài ra, hắn lại không nhịn được mà nhìn xuống đôi môi đang run rẩy vì đau của Kỷ Tân. Chỉ thấy một cảm xúc mơ hồ khác chen vào lồng ngực, hòa lẫn cùng vô số cảm xúc hỗn độn trước đó, quấn xoắn lại thành một mớ bòng bong, lấp đầy tim hắn...
Trong chốc lát, những nghi ngờ và phẫn nộ về sự phản bội của con người cũng đã bị xóa nhòa đi phần nào.
Cố Luật Trì gần như không nhận ra bản thân đang càng lúc càng lệch khỏi trọng tâm ban đầu, nhưng lại chẳng cách nào bỏ qua được mùi vị xa lạ vẫn vương trên người Kỷ Tân.
Hắn vô cảm nhìn chằm chằm cậu, như thể muốn nhắc nhở đối phương phải biết tự giác của một người vợ.
Nhìn suốt hai phút, cuối cùng hàng mi hắn rũ xuống, không ngẩng lên nữa mà nói:
“Em có mùi rồi.”
“....”
Ngay cả khi tự cho là có sức chịu đựng phi thường, Kỷ Tân cũng phải sững sờ suốt hai ba phút, cố hết sức kiềm chế không dùng ánh mắt nhìn thằng ngốc để nhìn Cố Luật Trì. Cậu có lý do để nghi ngờ rằng đây là màn trả đũa cho mấy câu châm chọc của mình ban nãy.
Vừa mới hùng hồn nói trên người cậu có mùi của người khác, giờ lại trực tiếp nâng cấp thành công kích cá nhân.
Cố Luật Trì chẳng lẽ có mũi chó à? Sao mà thính thế.
Không thể không thừa nhận, ra ngoài một chuyến hắn đúng là tiến bộ không ít.
Đến cả mấy trò đùa vô vị như vậy hắn cũng biết nói rồi.
Trong lòng nghĩ vậy, miệng cậu lại vớt vát:
“Có lẽ là mùi dầu mỡ lúc nấu ăn nồng quá, em lên lầu tắm ngay đây.”
Vừa quay người đi, vẻ mặt Kỷ Tân lập tức sụp xuống, cậu mạnh tay ấn nút thang máy, mỗi lần ấn đều như trút giận.
Sau tiếng “ting” vang lên, giọng nói đầy áp lực của hắn lại truyền đến từ phía sau:
“Tắm thật kỹ vào.”
Chiếc xe lăn của chàng trai khựng lại hồi lâu trước cửa thang máy.
Trong lòng cậu thân thiết gửi đến người đàn ông phía sau lần thứ N một loạt lời “hỏi thăm” đến toàn thể gia quyến hắn, hoàn toàn không thèm để ý rằng giờ chính mình cũng được tính là một thành viên trong gia đình đó.
Xả được giận xong, khóe môi Kỷ Tân lại nhếch lên nụ cười. Đợi đến lúc quay đầu nhìn Cố Luật Trì, gương mặt cậu lại mang theo nụ cười lấy lòng, mày mắt cong cong:
“À đúng rồi, vừa nãy thấy anh không ăn được bao nhiêu cơm tối, em cố ý để lại một miếng bánh kem trên bàn ăn.”
Chữ bánh vừa thốt ra, đổi lại chỉ là gương mặt lạnh nhạt không chút xao động của Cố Luật Trì.
Hắn thậm chí không liếc mắt lấy một cái, ngay cả câu cảm ơn cũng chẳng nói.
Chẳng lẽ nhân bánh xoài đã bị phát hiện ngay từ đầu rồi sao?
Nhạt nhẽo.
Kỷ Tân lầm bầm trong lòng, bĩu môi, rồi tâm trạng chán nản rời đi.
Mãi đến khi lên đến tầng hai, cậu mới cảm thấy áp lực vô hình vừa rồi được trút bỏ hoàn toàn. Cho dù cuối cùng Cố Luật Trì đã nhận ra ý định thử dị ứng xoài mà cậu bày ra, tâm trạng của Kỷ Tân vẫn trở nên nhẹ nhõm hẳn, hoàn toàn không nhận ra rằng khi bóng dáng mình biến mất khỏi tầm mắt ở tầng một, một cảnh tượng kinh hoàng khủng khiếp đã diễn ra ——
Dưới ánh đèn lờ mờ, mống mắt của Cố Luật Trì khẽ chuyển động như loài rắn, từ hai bên co rút về giữa, chớp mắt thu lại thành một đường chỉ đỏ máu mỏng manh như sợi tơ. Đến đây, con ngươi đen vốn dĩ thuộc về con người đã hoàn toàn biến mất.
Ngay sau lưng hắn, cái bóng phản chiếu trên tường bắt đầu tuôn trào vô số sợi dây leo vặn vẹo thành hình thù quái dị. Chúng hoặc bò rạp trên sàn, hoặc rũ xuống tường, hoặc ngo ngoe bám lấy ghế sô pha... Tựa như hàng vạn cánh tay xác chết từ địa ngục trồi lên, cuối cùng quấn chặt lại thành mạng lưới dày đặc. Trong thoáng chốc, toàn bộ không gian tầng một đã bị bao phủ kín mít.
Nhìn từ hình thái, những thứ đó chẳng giống cành cây trơn nhẵn mềm dẻo, mà linh hoạt, ẩm ướt như vô số loài bò sát máu lạnh. Ngoài âm thanh sột soạt khi cọ xát với vật thể, lác đác còn vang lên những tiếng vo ve tần số thấp như rung màng vảy, dày đặc dồn dập, dường như là oán trách, nhưng lại giống sự tức giận hơn:
Mùi của cậu ấy nhạt đi rồi! Nhạt nhòa đi rồi!
Mùi của cậu ấy bị ô uế rồi!
Sao cậu ấy lại... bất cẩn đến vậy?
……
Khi con người rời đi, Cố Luật Trì hoàn toàn trở về với hình dạng thật của hắn, tựa như một khối sương mù đặc quánh, vô hình vô dạng, bao phủ lên trần phòng khách, mặc cho mùi hương của mình tràn ngập khắp từng ngóc ngách ở tầng một.
Tiếng nước róc rách từ phòng tắm trên lầu hai khiến hắn phân tâm trong thoáng chốc. Sau khi phải cắt đứt hàng chục lần những phân thân nôn nóng muốn leo lên lầu, hắn buộc bản thân dời toàn bộ cảm quan ra khỏi nơi phát ra âm thanh đó.
Tầm mắt cuối cùng buộc phải dừng lại trên bàn ăn, hắn nhanh chóng bị hình khối tam giác mang sắc ấm trong đĩa thu hút. Lớp kem sắp tan chảy này vô cớ chồng lên, lại mơ hồ trùng khớp với sắc môi ẩm ướt của Kỷ Tân, với dòng nước bọt ngọt ngào... Dù đã thoát khỏi hình dạng con người, Cố Luật Trì vẫn cảm thấy da đầu tê dại.
Mùi hương ngọt lịm, mỏng manh như có như không kèm theo từng mảnh ký ức môi răng giao triền, từng tiếng từng tiếng va đập vào thần kinh cảm quan của hắn, khơi dậy những âm vang tầng tầng lớp lớp, chấn động khiến vô số cảm xúc trong hắn cuộn trào rồi dần chìm xuống im lìm...
Đợi đến khi Cố Luật Trì hoàn toàn tỉnh táo, hắn mới phát hiện bản thân đã trở về hình dạng con người.
Mà trên bàn, nửa miếng bánh kem còn sót lại —— đã bị hắn liếm đến mức chẳng còn ra hình thù gì nữa.
Cho đến lúc này, ngay cả chính hắn cũng không nhận ra, trái tim vốn trầm lặng suốt ngàn vạn năm qua, lần đầu tiên thoáng hiện một tia hoảng loạn.
—--------
【Lời tác giả】
Bánh kem nhỏ: Tưởng đâu mình có thể thoát khỏi một kiếp nạn.
Cố Luật Trì: Hắn tưởng mình không ăn đồ ăn của loài người à.
Kỷ Tân đỡ trán: …
Hehehe, cuối cùng cũng đến thứ Sáu rồi, mưa cũng ngớt, chúc mọi người cuối tuần vui vẻ ~